Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có câu chuyện thật về một người vô gia cư đi lang thang ở đầu đường xó chợ tại một thành phố nọ. Ban ngày anh ngồi xin ăn những khách bộ hành, đêm về ngủ trong chiếc thùng carton dưới dạ cầu, sống nhờ vào lòng hảo tâm, bố thí của người khác. Dầu người 43 tuổi như trông như cụ già 80.

Một ngày có một chiếc xe limousine chạy chầm chậm dọc theo con đường, nơi có nhiều người vô gia cư sống. Chiếc xe dừng lại, một cụ già trong trang phục sang trọng bước ra, ông đến gặp nhóm người vô gia cư đang tụ tập tại đó, hỏi là họ có biết người nào mang tên nầy không? Một trong số người vô gia cư đó trả lời rằng: "Tôi biết y, y sống bên hè phố với chúng tôi suốt 25 năm, hiện y đang ở cách đây ba khu nhà". Cám ơn xong, ông cụ lên xe chạy đến đó, thấy một số người vô gia cư, kẻ nằm người ngồi dọc theo vỉa hè. Ông bước xuống xe, đến từng người hỏi thăm, sau cùng ông tìm được một trong bộ quần áo tả tơi hôi hám vì nhiều tuần không tắm.

Ông quỳ xuống nói: "Cháu có biết chú không?". Người đó trả lời "Không! Tôi không biết ông vì tôi không có gia đình." Cụ già nói "Cháu ơi! Chú là người chú duy nhất còn lại trong dòng họ mình. Nội cháu đã qua đời, ba mẹ cháu cũng đã mất, chỉ còn có chú là người duy nhất trong gia tộc mình, chú muốn cháu trở về với gia đình. Cha của cháu trước khi qua đời để lại tất cả tài sản cho cháu, cháu hãy trở về". Anh trả lời: "Không tôi không đi đâu hết. Gia đình của tôi là ở đây, tôi muốn sống tại đây". Mặc cho người chú tha thiết mời gọi, anh vẫn khăng khăng ở lại.

Trước khi trở về, người chú trao cho anh ta một phong thư và nói "Đây là tặng phẩm của ba cháu. Cháu hãy mở ra nhận lấy". Người vô gia cư nầy vui mừng nhận phong thư có đề tên họ mình. Từ đó anh ta đi đâu cũng khoe với bạn hữu: "Đây tặng phẩm của cha tôi". Đêm về, anh ôm phong thư đó ngủ. Nhưng có một điều lạ là anh không bao giờ mở ra. Rồi đến một ngày kia anh lâm trọng bệnh, được chở vào bệnh viện và chết tại đó. Khi bác sĩ tìm thấy phong thư trong túi áo, khi mở ra thì thấy bên trong toàn là giấy tờ. Nào là tờ di chúc tên của anh với số tiền hàng triệu đô la, cổ phần trị giá hàng triệu đô la của các xưởng máy. Những căn nhà sang trọng cũng trị giá hàng triệu đô la và 5 chiếc xe hơi đắt tiền. Vì không có người tiếp nhận, ngay cả người chú cũng không được nhận vì không phải tên của ông. Hơn nữa ông cũng là người giàu có, ông đã không quay lại tìm cháu. Nên chính quyền tiểu bang đã xung tất cả tiền bạc, nhà đất, cổ phần trong các công ty được đứng tên vào quỹ của tiểu bang.

Thưa quý vị! Chúng ta cảm thấy vừa tiếc vừa tội cho anh chàng vô gia cư nầy. Đáng lẽ anh là người giàu có, sang trọng, mà lại cam phận sống trong sự bần hàn đói rách bẩn thỉu. Nếu anh mở phong thư ra thì số tiền triệu Mỹ kim đó có thể cải thiện đời sống của anh và những bạn vô gia cư của anh.

Thưa quý vị! Khi trách người, chúng ta ít khi chúng ta tự trách mình. Vì ngày nay nhiều người được tặng phẩm từ trời quý giá hơn hẳn gia tài kết xù của người vô gia cư đó, mà phải tiếp tục sống trong khổ đau, bế tắc và chết trong tuyệt vọng. Thánh Kinh chép: "Ban đầu có Chúa Cứu Thế, Chúa Cứu Thế ở với Đức Chúa Trời từ nguyên thủy vì Ngài là Đức Chúa Trời ngôi hai. Chúa Cứu Thế đã sáng tạo vạn vật; mọi loài trong vũ trụ đều do tay Chúa tạo nên. Chúa Cứu Thế là Nguồn Sống bất diệt. Nguồn Sống ấy soi sáng cả nhân loại, chiếu rọi trong bóng tối dày đặc, nhưng bóng tối không bao giờ dập tắt được ánh sáng... Chúa Cứu Thế đã đến thăm thế giới do chính Ngài sáng tạo, nhưng thế giới không nhận biết Ngài. Chúa Cứu Thế đã sống giữa lòng dân tộc, nhưng dân tộc Chúa khước từ Ngài. Tuy nhiên tất cả những người tiếp nhận Chúa đều được quyền làm con cái Đức Chúa Trời - tiếp nhận Chúa là đặt niềm tin nơi Chúa - Những người ấy được chính Đức Chúa Trời sinh thành, chứ không sinh ra theo huyết thống, hay theo tình ý loài người. Chúa Cứu Thế đã mang lấy hình hài thể xác con người, sinh hoạt giữa chúng ta, đầy tràn ân phúc và chân lý. Chúng tôi đã ngắm nhìn vinh quang rực rỡ của Chúa Cứu Thế, đúng là vinh quang Con Một của Đức Chúa Trời." (Giăng 1:1-5 & 6-14)

Theo những câu Thánh Kinh trên, tin Chúa có nghĩa là tiếp nhận Chúa, tin vào danh hiệu của Chúa. Danh của Chúa là ‘Chúa Cứu Thế Jesus’ Ngài là Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa, là Vua trên muôn vua, Chúa trên muôn chúa. Tin Chúa là nhận tặng phẩm của Đức Chúa Trời. Nhưng không phải chỉ nhận tặng phẩm của Chúa, mà chúng ta phải mở ra để trải nghiệm được ơn cứu rỗi Chúa, nhận được sự sống đời đời, thừa hưởng cơ nghiệp vô giá và vĩnh viễn trên thiên đàng. Người tin Chúa hay gọi là người thuộc về Chúa (Cơ đốc nhân – Christian) có hai đặc ân:

  1. Được quyền làm con của Đức Chúa Trời. Được gọi Đức Chúa Trời là Cha, được phép cầu xin, trình lên Đức Chúa Trời mọi nhu cầu của đời sống mình như lời Thánh Kinh đã hứa: "Tất cả chúng ta đều được làm con cái Đức Chúa Trời khi tin nhận Chúa Cứu Thế Jesus". (Ga-la-ti 3:26).
  2. Được hưởng cơ nghiệp thiên đàng ngay khi người ấy tiếp nhận Chúa. Như lời Thánh Kinh đã khẳng định: "Trước khi Chúa Cứu Thế đến, chúng ta phải làm nô lệ cho luật pháp và tục lệ cổ truyền vì tưởng những thứ ấy có thể cứu rỗi chúng ta. Nhưng đúng kỳ hạn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài xuống trần gian, do một người nữ sinh ra trong một xã hội bị luật pháp trói buộc, để giải phóng những người làm nô lệ của luật pháp, và cho họ quyền làm con Đức Chúa Trời. Vì chúng ta là con Đức Chúa Trời nên Ngài đã sai Thánh Linh của Chúa Cứu Thế ngự vào lòng chúng ta, giúp chúng ta gọi Đức Chúa Trời bằng Cha. Như thế, chúng ta không còn làm nô lệ nữa, nhưng làm con Đức Chúa Trời, đã là con, chúng ta cũng được thừa hưởng cơ nghiệp của Đức Chúa Trời." (Ga-la-ti 4:2-6)

Đến thời điểm mà Đức Chúa Trời đã định, Đức Chúa Cha cho Đức Chúa Con được sanh ra bởi trinh nữ, được sanh ra dưới luật pháp. Mục đích của Đức Chúa Trời đưa Con Ngài đến thế gian là để chuộc những kẻ ở dưới luật pháp, và cho chúng ta được làm con Ngài. Một khi được làm con Đức Chúa Trời, chúng ta được Đức Chúa Trời dẫn dắt, được Chúa Cứu Thế Jesus ở cùng, ban ơn, thêm sức, giải quyết mọn nan đề trong đời sống của ta.

Mục sư Tiến Sĩ McGee kể lại thế nào ông được Chúa ở cùng, thêm ơn, thêm sức mới và chữa bệnh cho ông. Ông thuật lại rằng: "Tôi nhớ lại lúc tôi được đưa vào bịnh viện để được giải phẫu ung thư. Không người nào nhát sợ nhiều như tôi, vì tôi không thích bịnh viện. Nhưng cảm tạ Đức Chúa Trời đã khiến cho con người xây dựng lên những bịnh viện. Nhờ vậy mà có nhiều người được chữa lành. Khi nằm viện, y tá cho tôi mặc áo choàng, trông rất tức cười, bởi vì gài nút phía sau lưng. Tôi cố gắng bước lên giường bệnh, nhưng tôi không thể bước lên. Cô ý tá đến và hỏi. “Ông có vấn đề gì? Ông đang bệnh nhiều phải không?” Tôi trả lời, “Không, tôi chỉ sợ chết.” Sau đó y tá đỡ tôi lên giường bịnh chuẩn bị sẵn sàng cho việc giải phẫu. Tôi nói với y tá: “Xin để cho tôi yên nghỉ một lúc.” Là mục sư tôi đã đến nhiều bịnh viện hằng trăm lần để thăm viếng và chăm sóc các tín hữu bị bệnh. Giờ đây tôi lại là một bệnh nhân cận kề với cái chết. Nhưng tôi biết mình làm con của Chúa, mình có được đặc quyền cầu xin, tôi quay mặt vào vách tường, giống như vua Ê-xê-chia khi xưa cũng đã bệnh sắp chết, nhưng sau lời cầu nguyện Chúa đã nhậm lời cho nhà vua sống thêm mười lăm năm. Tôi nói với Chúa, “Lạy Chúa, con muốn Ngài biết rằng con đã vào bịnh viện nhiều lần, con nắm tay và an ủi bịnh nhân, con nói với họ rằng Chúa ở cùng họ, con cầu nguyện cho họ và sau đó con ra về. Nhưng hôm nay con không thể ra về, con phải ở lại bệnh viện để chuẩn bị cho việc giải phẫu và con không biết kết quả như thế nào.”Sau đó mục sư tâm sự rằng chính lúc đó ông thiết tha cầu xin, “Cha ơi, con đang ở trong tay của Ngài. Những điều gì Ngài muốn làm trên đời sống con, xin Ngài cứ thực hiện, bởi vì Ngài là Cha là Chúa của con.” Mục Sư kể tiếp Đức Chúa Trời là Đấng rất tốt lành với tôi. Đó là lúc mà Ngài trở nên thực hữu, gần gũi với người mà Ngài yêu mến. Tạ ơn Chúa cuộc giải phẫu thành công. Mục Sư McGee được bình phục, tiếp tục rao giảng lời Chúa.

Thưa quý vị! Mục đích của Chúa Cứu Thế Jesus giáng trần không phải để nhân loại nghỉ ngơi, ăn uống, mua sắm vui chơi, mà là để giải cứu loài ra khỏi tội và ban cho con người sự sống đời đời. Chúa Jesus chính là tặng phẩm từ trời như lời tiên tri đã báo trước khi Chúa giáng trần bảy thế kỷ. "Vì chúng ta, một Con Trẻ được sinh ra; một Con Trai được ban cho loài người để cầm quyền tể trị. Ngài có tên là: Đấng Diệu Kỳ, Đấng Mưu Luận, Đức Chúa Trời Toàn Năng, Cha Đời Đời và Chúa Bình An. Chính quyền Ngài là chính quyền hòa bình kéo dài vô tận. Ngài sẽ ngự trên ngai Đa-vít để trị nước cách công minh đến đời đời. Ngài sẽ đem lại hòa bình và công lý cho tất cả các dân tộc trên thế giới. Chúa Hằng Hữu Toàn Năng sẽ hăng hái xúc tiến chương trình này". (Ê-sai 9:6-7)

Chính Chúa Jesus cũng đã phán rằng: "Vì Đức Chúa Trời thương nhân loại đến nỗi hy sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Đức Chúa Trời đều không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh cửu. Đức Chúa Trời sai con Ngài xuống đời không phải để kết tội nhưng để cứu vớt loài người." (Giăng 3:16-17)

Rất mong không một ai trong quý vị, chỉ nhận tặng phẩm từ trời mà không hề mở ra như người vô gia cư đó. Xin quý vị hãy mở ra để trải nghiệm được tình yêu, sự bình an và ơn cứu rỗi của Chúa. Khác với những tặng phẩm của trần thế, chỉ thấy hào hứng hoặc sử dụng trong một thời gian, tặng phẩm Chúa cho sẽ ở mãi, sống động mãi, tươi mới mãi! Vì Chúa Cứu Thế Jesus chính là Cứu Chúa, là Chủ, đấng ban ân phúc sẽ dìu dắt quý vị hằng ngày, và Ngài sẽ đưa dẫn con dân Ngài vào thiên đàng vĩnh phúc.

Rất mong ngay giờ nầy quý vị tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus, mời Ngài bước vào đời sống mình, gia đình mình, tôn Ngài làm Cứu Chúa, làm Chủ cuộc đời mình.

Kính chào quý vị và các bạn.