Mục Sư Tiến Sĩ Charlie W. Shedd

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Thư Gởi Kim Loan tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Để mở đầu những bức thư gởi Kim Loan, Mục Sư Tiến Sĩ Charlie W. Shedd đã khẳng định rằng:

Hôn phối…
không phải là tìm cho được mẫu người lý tưởng, mà chính là trở nên mẫu người lý tưởng đó.

Chương Một:

1. Bằng Chứng Thứ Nhứt

Kim Loan thân mến của ba,

Bao giờ con cũng tinh khôn, láu lỉnh. Ba thấy con làm gì cũng thành công, đụng chi được nấy. Người đời thường nói “lời ngọt lọt đến xương.” Lần này thì thật là đúng. Con bắt ba phải trả lời cho con đây. Con khen ba khéo quá mà. Có người cha nào lại không “phồng mũi lên” khi được con khen như thế? Thử tưởng tượng coi. Đứa con gái cưng của ba nè, lấy làm quan trọng phải hỏi ý kiến của ba nó nè!

Thế mà khi ba ngồi vào bàn để bắt đầu viết cho con, ba mới hiểu rõ vấn đề. Việc con hỏi ý kiến ba thực là một lời khen tuyệt diệu. Nhưng lời khen đó không phải là để dành cho ba. Hai mươi năm qua con đã nhìn thấy bằng chứng thứ nhứt cho những lời ba sẽ nói. Bằng chứng thứ nhất này chính là má con. Ba má đã sống với nhau hạnh phúc trong hơn hai mươi năm, nhưng nếu có được hạnh phúc, đó cũng là nhờ má con.
Vì thế bây giờ ba nhận lời con yêu cầu. Nhưng con khôn quá đi. Ba coi việc viết cho con cũng như là một bó hoa để tặng má con.

Con biết rằng ba không giỏi về mọi phương diện. Nhưng con cũng đã biết rằng có một vấn đề mà ba có thừa uy tín. Đó là ba hiểu rằng trong nghệ thuật làm vợ, người ta cảm thấy thật là hạnh phúc khi được người chồng yêu mình tha thiết. Đó con đã thấy chưa? Được viết về người mình ưng ý nhứt thật là lý thú.

Kính thưa quý thính giả,

Sang Chương 2 dưới Chương Đề: Hiểu Biết Chưa Trọn Vẹn, Mục Sư Shedd đã viết cho con gái Kim Loan của mình như sau:

2. Hiểu Biết Chưa Trọn Vẹn

Kim Loan, con thân mến,

Khi còn ở mấy năm cuối trung học, con chơi với nhiều cậu trai. Ba má thường để ý nhận xét mỗi khi có một bộ mặt mới đến nhà. Có phải chính cậu này không?

Nếu ba còn nhớ kỹ thì những lần gặp gỡ đó không phải hoàn toàn vô ích. Ba má khen con khéo chọn bạn. Anh chàng nào trông cũng dễ thương cả. Ngay cả anh chàng mập phệ hay pha trò hề quê mùa một cách dễ thương đó, ba má coi cũng không đến nỗi nào.

Ba má luôn tìm được một cái gì đáng yêu, đáng thích nơi mỗi cậu. Mỗi người một vẻ mà. Má con và ba thường hay thảo luận nhận xét về từng đứa. Và ba má hãnh diện về những người bạn của con. Vì ai cũng lịch sự, tư cách, có tương lai rực rỡ, và lái xe thật “chì.” Điểm cuối cùng là điều con nói với ba má, và ba má đoán chính con là bằng chứng sống thật của điều con nhìn nhận.

Anh chàng cao lớn chơi banh đó làm cho ba má dán mắt. Chắc mỗi lần gọi điện thoại liên tỉnh cho con, anh chàng phải tốn nhiều tiền lắm. Hắn làm ba má nhớ đến giống chó Saint Bernard lớn mạnh, nhưng hiền lành và nhàn hạ.

Rồi đến một đêm ba không bao giờ quên được. Đó là sau khi con đã hẹn hò với anh chàng một thời gian. Khi đó, ba vẫn còn thức, lúc con về nhà, và con báo tin cho ba biết là vừa cho hắn “de”. Con hiểu được vấn đề đó quan trọng như thế nào đối với nhiệm vụ làm cha mẹ. Ba má sợ con có chuyện không hay xảy ra. Con bảo đảm với ba: “Không đâu, ba à. Anh chàng dễ thương chi lạ. Nhưng ba nè, từ bây giờ con chỉ muốn gặp anh ấy ít thôi có được không?”

Ba còn nhớ rõ nhưng lời con nói: “Thỉnh thoảng con lại cảm thấy lo lắng về con. Hình như là con đi với chàng trai nào thì con cũng cảm thấy anh chàng dễ thương được một thời gian rồi thấy chán quá. Sau một vài lần gặp là y như thể con đã đi guốc trong bụng của cậu rồi. Ba nghĩ coi như thế con có kỳ dị không? Cứ nghĩ đến hôn nhân là sợ ghê vậy đó. Làm sao con có thể hy sinh trọn đời để sống với chỉ một người? Ba có nghĩ rằng con sẽ luôn tìm thấy mới lạ thích thú đủ để con yêu chỉ một người mãi mãi không?”

Dĩ nhiên khi đó ba đoan chắc với con là rồi một ngày sẽ xuất hiện một người nào đó, từ đâu đến không biết, người đó sẽ có đủ tâm hồn rộng lượng để làm ấm, làm vui lòng con mãi mãi. Lúc đó con bảo là con không tin chắc lời ba hoàn toàn đúng. Rồi con trịnh trọng nói với ba những lời đã làm cho tim ba giao động. Con cầm tay ba mà nói: “Thưa ba, tối nay con có một quyết định thật quan trọng. Con sẽ không bao giờ, không bao giờ lấy chồng, trừ khi con gặp được một chàng trai thật cao thượng làm cho con phải để cả một đời để tìm hiểu về anh ấy.”

Ba nghĩ câu nói đó thật là tuyệt! Đêm đó con đã khám phá và bắt mạch được ông chồng tương lai của con rồi đó. Thời gian qua đi. Bỗng nhiên, những dấu chấm hỏi của con đã đổi thành những dấu chấm than cả!!!

Lần đầu tiên ba má biết có sự biến đổi, đó là một tối kia vào giờ ăn cơm tối, con gọi điện thoại về từ trường. Con còn nhớ không? Giọng con nói có vẻ hồi hộp, sung sướng chi lạ. Con nói: “Ba à, có cái anh chàng tiếp tân bảnh không thể tưởng tượng được. Chưa bao giờ con gặp được một người dễ thương đến thế. Chàng đã đi vòng quanh thế giới nhiều lần.” Đó là lời con nói, còn ba chỉ đoán là hắn đi hai lần thôi, có phải thế không? Trừ khi hắn là thủy thủ chuyên nghiệp chớ còn trong Hải Quân thì “bồ” của con không được phép đi nhiều hơn đâu!

Thôi thì con líu lo huyên thuyên đủ thứ như một con chim non: “Chuyện gì anh ấy cũng biết hơn con hết đó. Và anh ấy lại diện bảnh nữa chứ, anh ấy biết sửa ráp Ti-vi. Đó là môn sở trường của anh ấy. Mà anh ấy lại giỏi Sử Địa nữa! Đó là môn tủ thứ hai của anh ấy! Vâng đúng rồi, ba ạ, con quên thưa với ba tên của anh ấy là Vĩnh Sơn! Tên nầy không phải đẹp nhất rồi đó sao, ba? anh ấy tự túc để có tiền đi học, anh ấy chịu khó làm việc lắm! Không có ai hiểu rõ về con người như anh ấy. Ba sẽ thấy là chưa bao giờ ba gặp được một người dễ gây thiện cảm với người khác như vậy cả. Ai cũng mến anh ấy hết, vì vấn đề gì người ta đưa ra, anh ấy cũng nói được hết.

“Ba à, ba nhớ không? Ba má không rành về Hy-Lạp! Thế mà anh ấy biết khá nhiều về Hy-Lạp. Chuyến tàu của anh ấy có lần dừng lại ở Hy-Lạp tới ba tuần lận!” Và vân vân, và vân vân, và vân vân.

Ba nhớ thật rõ là con đã nói chuyện với ba quá nhiều làm ba quên mất rằng đây là một cuộc điện đàm giới hạn mà ba phải trả tiền. Ba đã phải nghĩ đến việc tìm xin ông Duy, bạn của ba đang làm trưởng ty bưu điện, xem có cách nào giảm phí cho cuộc điện đàm lịch sử đó không.

Con nói nhiều, thật nhiều. Cuối cùng ba và con đồng ý là khi nào anh chàng ấy có thời giờ rảnh rỗi, anh ấy sẽ lái chiếc xe Volkswagen nhỏ bé xinh xinh của anh ấy đưa con về nhà để mọi người trong gia đình có dịp gặp chàng ta.

Khi ba bỏ ống nghe xuống, anh con hỏi: “Chuyện gì đó ba?” Ba báo tin: “Chuyện hôn phu tương lai của con Kim Loan.” Tụi nó la hoảng với nhau: “Chuyện gì của Kim Loan?” Và tối đó cả gia đình họp đại hội! Hôm con dẫn anh chàng về nhà, ai cũng hiểu con muốn nói gì. Đó là chàng trai lòng con mơ ước đó mà.

Kim Loan, con thân mến.

Người ta viết nhiều về tình yêu lắm. Nhưng ba nghĩ đoạn 13 của thư thánh Phao-Lô gởi cho giáo hữu Cô-rinh-tô là đoạn viết hay nhất về tình yêu. Từ nay khi nào con đọc tới đoạn đó, con hãy chú tâm lưu ý tới một ý tưởng cứ được lập đi lập lại suốt cả đoạn. Đó là câu: “Chúng ta hiểu biết chưa trọn vẹn.”

Hình như thánh Phao-Lô muốn nói: Bạn cứ thử nhìn lại một lần nữa vào tình yêu muôn mặt. Và bạn sẽ nhận ra một điểm mà bạn phải cân nhắc rất nhiều. Đó là: Không phải chỉ có sự hiểu biết hoàn toàn tức khắc mới đem lại cho tình người những gì đẹp đẽ cao quý.

Chúng ta phải cám ơn người viết câu đó về nhiều phương diện. Thứ nhất là vì làm sao mà tôi không vui mừng được khi biết rằng thiên hạ không thể thấu suốt hết tâm can tôi! Thứ đến, nếu suy đi nghĩ lại cho kỹ, chúng ta cũng cảm thấy sung sướng vì chúng ta không thể biết rõ được người khác? Nếu không như vậy thì có lẽ chúng ta đã phải nhập bọn người điên khùng vẫn thường la lối. “Thế giới nầy hãy ngừng lại và im đi. Ta muốn ra khỏi cuộc đời này!”

Áp dụng vào hôn nhân, ý tưởng đó thật lạ lùng. Lấy được một người chồng để rồi con có những hải đảo mà khám phá, những núi non mà leo trèo, những thung lũng mà tìm kiếm, và có những ngạc nhiên thích thú mới lạ khác báo hiệu con từ xa: Đây là hạnh phúc tuyệt đối rồi đó.

Dĩ nhiên cũng có những vấn đề rắc rối nữa. Con không thể nào biết cách cư xử tế nhị khôn khéo nơi người ta trong giây lát được. Sự thật là khi nào con bắt đầu cuộc hành trình tay đôi nầy, con sẽ nhận ra những chuỗi ngày không còn vô vị nữa, cho dẫu đôi khi cũng có lúc chán ngán.

Vì thế sau nầy khi nào con cảm thấy như muốn nói: “Chèn ơi! Sao chồng tôi lại khờ đến thế? Bao giờ tôi mới hiểu được nguyên nhân nào thúc đẩy anh ấy hành động như vậy?” Khi nào con cảm thấy như thế, con hãy biết ơn người đàn ông mà con không thể hiểu rõ mọi vấn đề ngay tức khắc đó nghe.

Con chỉ hiểu biết được phần nào thôi. Sự thực đó làm cho cuộc sống của con với người con yêu trở nên đẹp đẽ, hấp dẫn lạ thường. Nếu con không chấp nhận như thế, con sẽ thấy đời con vô nghĩa và trống rỗng. Và dĩ nhiên tim con nó cũng sẽ vang lên tiếng hát vì đang được vui sống.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Tuần sau chúng ta sẽ tiếp tục nghe những lá thư của Mục Sư Charlie Shedd viết cho con gái, trong đó ông gởi gấm tâm tình và những lời khuyên chân thành của một người đã nhiều năm kinh nghiệm trong chức vụ, đồng thời cũng là người cha hết lòng yêu thương con gái, mong con mình luôn hạnh phúc tron

Nhân dịp Xuân Mậu Tuất, Phát Thanh Hy Vọng kính chúc quý vị một năm mới an khang và thịnh vượng. Mời quý vị đón nghe chương trình phát thanh Tết vào ngày 17/2/2018 tại đây. Chúng tôi sẽ phân phát CD Tết miễn phí cho quý vị tại các Hội chợ Tết khắp các tiểu bang tại Úc. Mong được gặp gỡ và có dịp tiếp chuyện với quý vị.

Tìm Kiếm