Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ngày xưa, một ông vua tại vương quốc kia có hai đứa con sinh đôi. Sự ra đời của hai hoàng tử nầy đã đem lại niềm vui cho cả hoàng tộc. Khi hai hoàng tử đã lớn, nhà vua cho cả hai thấy được sự sang giàu của vương quốc mình. Mỗi ngày hai hoàng tử đều vào triều trò chuyện, tâm tình với vua cha. Một ngày kia, nhà vua trao cho hai con mỗi người một kho bảo vật vô cùng quý giá, nào là vàng bạc, ngọc ngà, kim cương và những vật quý nhất trên đời. Vị hoàng tử thứ nhất đem tất cả cất vào kho báu của mình, và khóa thật cẩn thật, hoàng tử e sợ rằng có kẻ tham lam đến đánh cắp.

Vị hoàng tử thứ nhì thì lại khác. Mỗi ngày chàng đem những báu vật của mình đến từng khu phố, làng mạc, chia sẻ những gì mình có cho dân chúng. hoàng tử cho xây lại những trạm xá bị hư hỏng, cung cấp tiền bạc cho những lương y tại đó để họ có phương tiện chữa lành cho các bệnh nhân, sửa sang lại những khu chợ đã đổ nát đế dân chúng tiện lợi trong việc buôn bán. hoàng tử cũng âm thầm giúp đỡ những người dân bần hàn, thiếu cơm thiếu áo. Đi đến đâu, chàng kết bạn đến đó. hoàng tử bảo với mọi người là đừng xem mình là kẻ quyền uy sang cả, mà hãy xem mình là người thân, anh em bạn hữu. Dần dà tài sản của hoàng tử cạn dần, nhưng niềm của chàng lại tăng cao! Trên miệng của chàng lúc nào cũng nở nụ cười thân ái.

Trong khi đó hoàng tử thứ nhất lại sống trong sự âu lo buồn bã, càng ngày càng sợ hãi, càng đa nghi, mất dần những người bạn thiết, vì đối với hoàng tử đó, ai cũng có thể là kẻ thù, là kẻ muốn hãm hại mình. Chàng tìm cách lẩn tránh mọi người. Bất đắc dĩ khi tiếp chuyện với người nào, hoàng tử chỉ xã giao qua loa, không dám kéo dài câu chuyện, vì e rằng người ấy sẽ hỏi chàng về nơi cất giữ kho báu rồi tìm cách đánh cắp.

Đến một ngày kia, vua cha phải rời khỏi hoàng cung, chỉ huy quân đội chống lại ngoại xâm ở biên thùy xa xôi. Nhà vua tại nơi đó thật lâu mà vẫn chưa trở về. Các triều thần nghĩ là nhà vua đã chết, nên có kẻ phản thần muốn soán ngôi.

Vị hoàng tử thứ nhất nghĩ rằng mình sẽ lên kế vị vua cha, kho châu báu vẫn còn nguyên, mình vẫn giàu sang và sẽ trị vì cả vương quốc rộng lớn nầy. Nhưng hoàng tử nầy đã không ngờ là tên phản thần với vây cánh khắp nơi đã bắt hai hoàng tử giam vào tòa lâu đài, tướt đoạt hết ấn tín, triều phục.

Sau khi lên ngôi, kẻ phản thần ra lệnh mở chiếc hầm đựng kho báu của hai hoàng tử. Kho báu thứ nhất đầy vàng bạc châu báu, nhưng kho thứ nhì lại trống không. Nhận thấy hai hoàng tử có vẻ khù khờ, không đáng ngại, nên gã tống cổ cả hai ra ngoài sống đời dân dã.

Sau khi được tự do, hai hoàng tử trong manh áo rách đi đến ngôi làng mà trước kia hoàng tử em đã hết lòng thương yêu, chăm sóc. Dân làng ra đón cả hai bằng tình yêu và sự trìu mến. Họ vô cùng xúc động trước sự bần hàn xơ xác của hai hoàng tử! Họ mang quần áo mới cho hai người, dọn những thức ăn ngon nhất, chuẩn bị một căn phòng tiện nghi nhất cho hai người ở. Họ nhìn hoàng tử thứ nhất rồi xoay lại hỏi hoàng tử thứ nhì: "Thưa hoàng tử, người nầy là ai vì chúng tôi chưa thấy lần nào". Hoàng tử em trả lời: "Thưa đồng bào, đây là đông cung thái tử là hoàng huynh của tôi. Đồng bào đã thương và đối đãi tôi thế nào xin cũng thương và đối đãi hoàng huynh như thế". Dầu dân chúng hết mực thương yêu và đối đãi rộng rãi với hoàng tử thứ nhất, nhưng chàng ta lại thấy tủi hổ cho thân phận của mình. Mỗi ngày chàng giam mình trong nhà, không muốn tiếp xúc một ai.

Trong khi đó, vị tân vương càng lúc càng độc ác hơn, không lo cho dân, mà lại ức hiếp, đàn áp dân. Thời gian trôi qua, vị hoàng tử thứ nhì càng lúc càng chững chạc, càng khôn ngoan, càng phát huy tài lãnh đạo. Lòng dân đã hướng về chàng. Khi thời cơ đến, chàng dẫn quân vào hoàng cung, bắt sống kẻ phản thần, khôi phục ngôi báu. Chàng được triều thần trăm họ tôn lên làm vua, tung hô chúc tụng. Chàng được dân chúng tôn tặng là hoàng đế nhân ái và rộng rãi nhất trần gian mà trước kia chưa có vua nào giống như vậy!

Thưa quý vị, quý vị có biết mình là hoàng tử, công chúa của Vua Trời không? Thật ra, tất cả chúng ta là con của Đức Chúa Trời vì Ngài là Đấng sáng tạo chúng ta. Nhưng quyền làm con, quyền Thiên tử đã bị tước mất kể từ ngày tổ phụ loài người phạm tội. Vì Đức Chúa Trời yêu thương con người, nên đúng thời điểm, Ngôi Hai Đức Chúa Trời là Chúa Cứu Thế Jesus đã đến trần gian hy sinh tánh mạng trên cậy thập tự để cứu chuộc chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết. Ngài phục hồi quyền làm con cho những ai tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa. Thánh Kinh chép: "Ban đầu có Chúa Cứu Thế, Chúa Cứu Thế ở với Đức Chúa Trời từ nguyên thủy vì Ngài là Đức Chúa Trời ngôi hai. Chúa Cứu Thế đã sáng tạo vạn vật; mọi loài trong vũ trụ đều do tay Chúa tạo nên. Chúa Cứu Thế là Nguồn Sống bất diệt. Nguồn Sống ấy soi sáng cả nhân loại, chiếu rọi trong bóng tối dày đặc, nhưng bóng tối không bao giờ dập tắt được ánh sáng." (Giăng 1:1-4)

Chúa Cứu Thế Jesus chính là Đấng Tạo Hóa. Ngài đã tạo dựng cả vũ trụ lớn lao này: "Tất cả muôn vật đều được Chúa dựng nên, chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài". Thánh Kinh cũng nói rõ: "Chúa Cứu Thế đã đến thăm thế giới do chính Ngài sáng tạo, nhưng thế giới không nhận biết Ngài. Chúa Cứu Thế đã sống giữa lòng dân tộc, nhưng dân tộc Chúa khước từ Ngài. Tuy nhiên tất cả những người tiếp nhận Chúa đều được quyền làm con cái Đức Chúa Trời -tiếp nhận Chúa là đặt niềm tin nơi Chúa - Những người ấy được chính Đức Chúa Trời sinh thành, chứ không sinh ra theo huyết thống, hay theo tình ý loài người." (Giăng 1:10-13)

Cụm từ “tiếp nhận Chúa” nói đến niềm tin vào Chúa, đây không phải là sự hiểu biết của lý trí, nhưng là hành động. Nhiều người nói một câu đơn giản ‘tôi tin’, nhưng chúng ta cần xác định rõ tin điều gì, hay đối tượng của đức tin là ai. Quý vị cần đặt niềm tin của mình vào Chúa Jesus. Ngày nay có rất nhiều người nghe biết về Chúa Jesus, nhưng điều quan trọng là những vị đó có thực sự tin Ngài là Chúa Cứu Thế và chính thức mời Chúa ngự trị tâm hồn mình, làm chủ đời sống mình không. Có hành động như thế, quý vị mới được Chúa tha thứ tội và phục hồi địa vị làm con của Đức Chúa Trời.

Thánh Kinh cũng bày tỏ rằng: "Những người được Thánh Linh của Đức Chúa Trời hướng dẫn đều là con cái Đức Chúa Trời. Thánh Linh ngự trong anh em không bao giờ đem anh em trở về vòng nô lệ khủng khiếp của ngày xưa, nhưng Ngài đưa anh em lên địa vị làm con trưởng thành, nhờ thế anh em được gọi Đức Chúa Trời bằng Cha. Chính Thánh Linh xác nhận với tâm linh chúng ta rằng chúng ta là con cái Đức Chúa Trời." (Rô-ma 8:14-16)

Khi quý vị được làm con Đức Chúa Trời, quý vị sẽ không còn sự bất an và sự sợ hãi trong lòng. Gần đây có một đồng hương ở Sydney sau khi tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus, anh sống trong niềm vui và sự an bình. Trước khi tin Chúa, lúc nào anh cũng sợ bị theo dõi và sợ bị ám hại. Thậm chí khi đem thùng rác ra ngoài đường, anh sợ dường như có ai đó đang sắp hãm hại anh.

Trước thềm năm mới quý vị muốn được làm Thiên tử, được gọi Đấng Tạo Hóa là Cha không? Muốn được Chúa Cứu Thế Jesus ngự trị tâm hồn, đưa dẫn trọn con đường đời của mình không? Làm thiên tử là đặc ân lớn dành cho những người tin Chúa. Một nhân vật trong Thánh Kinh đứng trước sự xoay chuyển của thời gian, đời người, đã cảm tác bài thơ dâng lên Đức Chúa Trời là Thiên phụ từ ái:

"Lạy Chúa, Ngài đáng được tán dương tại Giê-ru-sa-lem.
Chúng tôi sẽ giữ lời hứa cùng Ngài.
Ngài nghe lời cầu xin của chúng tôi. Mọi dân sẽ đến cùng Ngài.
Tội lỗi chúng tôi bao phủ chúng tôi, nhưng Chúa tha hết.
Phúc cho người được Chúa chọn ở trong triều đình Ngài.
Trong nhà Chúa, trong đền thánh Ngài chúng tôi nhận lãnh mọi điều tốt lành.
Lạy Chúa là Đấng Cứu chuộc chúng tôi,
Ngài đáp lời chúng tôi bằng sự giải thoát diệu kỳ.
Muôn dân trên đất và bên kia các đại dương sẽ trông cậy vào Ngài.
Ngài dùng quyền năng dựng nên núi non; nai nịt bằng sức mạnh.
Ngài dẹp tiếng biển gào thét, ngăn chận các lượn sóng ầm ầm, và sự náo loạn của các dân.
Thậm chí các dân ở cuối đất cũng sợ hãi các phép lạ Chúa.
Người ta ca ngợi Ngài từ hướng mặt trời mọc đến hướng mặt trời lặn.
Chúa chăm sóc đất và nhuần tưới nó; khiến nó ra phì nhiêu.
Các sông ngòi Chúa đầy nước. Ngài khiến ngũ cốc mọc lên.
Ngài sai mưa tưới các luống cày, tràn ngập các luống bừa.
Ngài cho mưa làm mềm đất và ban phước cho mùa màng.
Đầu năm Ngài ban cho trúng mùa, cuối năm Ngài ban cho nhiều hoa lợi
Cỏ xanh mọc kín sa mạc, sự vui mừng bao phủ đồi núi.
Các đồng cỏ đầy dẫy gia súc, các thung lũng tràn ngập ngũ cốc.
Mọi thứ trên đất đều reo mừng"
(Thi Thiên 65)

Trở lại câu chuyện của vị hoàng tử thứ nhì, sở dĩ chàng ta sống trong niềm vui và hạnh phúc vì chàng biết rõ địa vị cao trọng của mình, những tài sản vật chất và tình yêu cao cả của mình một khi đã chia sẻ, sẽ vẫn còn mãi, vừa làm phúc lợi cho người, vừa là phước hạnh cho mình. Đó chính là đặc ân của những ai thuộc về Chúa vì Kinh Thánh cho biết: "Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh." (Công Vụ 20:35b) Thưa quý vị! Đành rằng người nhận lãnh là người được phước, nhưng người ban ra lại có phước hơn. Vì người ban cho là người biết rõ địa vị cao trọng và sự giàu có thực sự của mình.

Rất mong năm mới nầy quý vị nhận được đặc ân mới. Đặc ân làm con Trời, đặc ân được gọi Đức Chúa Trời là Cha, thừa hưởng cơ nghiệp cao quý ở trên trời và sự chu cấp dầy đủ, dư dật mỗi ngày đang lúc còn sống trên trần thế, đồng thời biết chia sẻ nguồn phước ấy cho những người cùng khốn.

Chúa yêu quý vị. Chúa đã giáng trần và chết thay cho quý vị. Nước Thiên đàng mở ra đợi quý vị. Ngài muốn phục hồi địa vị Thiên tử cho quý vị. Rất mong quý vị tiếp nhận Chúa vào tâm hồn, làm chủ đời sống mình ngay giờ nầy trong mùa Xuân năm nay.

Kính chào quý vị và các bạn.