Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Lịch sử nước Anh có ghi lại câu chuyện lý thú. Một gia đình quý tộc giàu có nước Anh đã đưa con về miền quê nghỉ mát. Trong khi nô đùa, cậu con trai nhỏ của họ trật chân, té nhào xuống vực nước sâu. Tất cả tưởng chừng như vô vọng, không còn phương cách nào cứu sống cậu bé sắp chết chìm. Nhưng rồi, từ xa khi nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé quê mùa lem luốc, con của một nông dân nghèo trong vùng đã chạy đến, nhảy xuống nước cứu vớt cậu bé lên. Nhà quý tộc vô cùng biết ơn cậu bé nhà nghèo. Thay vì chỉ nói lời cảm ơn với một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi cậu bé: "Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?"

Cậu bé nhỏ nhẹ thưa: "Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu".

Nhà quý tộc lại gạn hỏi thêm: "Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao?"

Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời: "Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ gì đây?"

Ông lại chân tình hỏi tiếp: "Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ mơ ước điều gì?"

Lần này đứa bé đó mới thành thật đáp: "Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành bác sĩ!"

Sau này, cậu bé ngày xưa không biết bơi đã được cứu sống, trở thành một vĩ nhân, đã làm cho cả nước Anh hãnh diện tự hào, đó chính là Thủ tướng Winston Churchill. Còn cậu bé nhà nghèo đã cứu sống thủ tướng Anh lúc còn bé đã không biết mình sẽ ước mơ gì ngoại trừ được lớn lên trong đồng ruộng nối nghiệp cha, tối ngày chỉ sống nơi cầu ao, đồng ruộng với bờ đê sau nầy đã trở thành một bác sĩ lừng danh thế giới. Người đó là bác sĩ Alexander Fleming người tìm ra được thuốc trụ sinh penicillin, là ân nhân của cả nhân loại. Câu chuyện đến đây vẫn chưa chấm dứt. Sau này, khi thủ tướng Winston Churchchill bị bạo bệnh, sinh mạng như chỉ mành treo chuông, cả vương quốc Anh lo âu bối rối, chạy đi tìm những danh y để cố cứu sống nhà lãnh đạo tối cao của mình. Tất cả họ đã bó tay. Không ai ngờ rằng chính bác sĩ Alexander Fleming lại tìm đến và đã cứu chữa thủ tướng.

Thưa quý vị & các bạn,

Qua câu chuyện thủ tướng Churchill và nhà phát minh ra thuốc trụ sinh Fleming, chúng ta thấy hành động biết ơn của thân phụ Churchill chẳng những đem lại phước hạnh cho gia đình ông mà còn là cho cả nhân loại. Đó là thái độ biết ơn của con người đối với nhau. Huống chi tấm lòng và hành động của loài người biết ơn với Đấng Tạo mình thì không có hạnh phước nào lớn hơn! Thánh Kinh ký thuật lời của một ông vua đã dâng lên Đấng Tạo Hóa lòng biết ơn rằng: "Hồn ta hỡi, hãy ngợi ca Đức Chúa Trời! Toàn tâm thân, chúc tụng Danh Thánh Ngài! Hồn ta hỡi, hãy ngợi ca Đức Chúa Trời! Đừng quên các việc Ngài làm cho ta! Mọi tội lỗi tôi, Chúa tha thứ cả, Mọi bệnh tật tôi, Chúa đã chữa lành. Chúa cứu tôi khỏi chốn diệt vong, bác ái nhân từ, Chúa phủ che tôi, Ngài cho đời tôi tràn đầy hạnh phúc, phục hồi tuổi xuân, trẻ như phụng hoàng, Chúa Hằng Hữu xét xử rất công bằng, minh oan cho mọi người bị áp bức." (Thi Thiên 103:1-4). Con người khó quên lỗi lầm nhau dẫu đã tha thứ. Nhưng khi Đức Chúa Trời tha thứ ta, Ngài cũng sẽ quên hết mọi tội lỗi. Chính vì thế chúng ta cần dâng lên Chúa lời cảm ơn. Đức Chúa Trời đã vì yêu thương loài người chúng ta đã xuống đời, chết thế tội ta. Thánh Kinh chép: Chúa Hằng Hữu xót thương, nhân ái, khoan nhân và mãi mãi yêu thương, Ngài chẳng chấp nê, quở trách hoài, Thịnh nộ Ngài không kéo dài vĩnh viễn. Chúa không báo trả tương xứng tội ta phạm, Cũng chẳng gia hình thích đáng lỗi ta làm. (Thi-Thiên 103:8-10)

Quý vị có biết vì sao Đức Chúa Trời đã không báo trả tương xứng với tội lỗi chúng ta vi phạm, Chúa cũng chẳng gia hình thích đáng lỗi ta làm hay không? Thánh Kinh chép: "Phúc cho người nào tội được tha thứ, lỗi được xóa bôi, Phúc cho người được Chúa kể là vô tội” (Rô-ma 4:7-8). Chính vì muốn xóa bôi tội lỗi ta, Chúa Cứu Thế Jesus đã phải chết nhục nhã trên cây thập tự, Ngài đã vì đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh sự buồn bực của chúng ta; mà chúng ta lại tưởng rằng người đã bị Đức Chúa Trời đánh và đập, và làm cho khốn khổ. Thật ra, vì chúng ta phạm tội, Ngài chịu thương tích đầy mình; vì chúng ta gian ác, Ngài chịu vết đâm chí mạng. Nhưng nhờ Ngài chịu hình phạt, chúng ta được bình an; nhờ Ngài chịu đòn vọt, chúng ta được chữa lành. Tất cả nhân loại chúng ta giống như đàn chiên lạc lối; mỗi người tẻ tách đường ngay, chọn riêng một nẻo đường cong quẹo. Thế mà Đức Chúa Trời lại để cho Ngài gánh tất cả tội ác của loài người (Ê-Sai 53:4-6).

Khi Chúa Cứu Thế Jesus đã tuôn đổ đến giọt máu cuối cùng trên cây thập tự là lúc tội lỗi của bất cứ ai đến với Chúa đều được thứ tha. Khi một bác sĩ người Tô Cách Lan qua đời, vợ của ông lấy những cuốn sổ ghi lại số nợ của những bệnh nhân ra để bảo họ phải thanh toán. Nhưng bà ta thấy có những tên bị gạch thập, bên cạnh có chú thích hàng chữ: Những bệnh nhân nầy quá nghèo không thể trả, tha nợ cho họ.

Thưa quý vị & các bạn, Loài người chúng ta đã phạm tội với Đấng Tạo Hóa, không ai có thể trả nổi số nợ tội ấy. Có bao giờ quý vị nhận mình là những tội nhân trước mặt Đức Chúa Trời không?

Thánh Kinh cho biết: Vì mọi người đều phạm tội, không còn phản chiếu vinh quang Thượng Đế. Nhưng Thượng Đế ban ân, rộng lòng tha thứ, kể chúng ta là công chính, do công lao cứu chuộc bằng máu của Chúa Cứu Thế Giê-xu (Rô-ma 6:23-24). Chính tội lỗi đã ngăn cách chúng ta với Đấng Tạo Hóa mình, chính tội lỗi trong mỗi người có trận chiến nội tâm, và con người gây chiến với người khác, khiến chiến tranh xảy ra khắp nơi. Nhận biết ơn cứu rỗi quá lớn lao nầy tác giả Thi-Thiên dâng lên Chúa lời ca ngợi rằng: Tôi kiên nhẫn đợi chờ Chúa Hằng Hữu, Ngài cúi xuống nghe tiếng tôi kêu xin. Ngài cứu tôi từ lòng hố diệt vong, đem tôi lên khỏi vũng bùn lầy; Ngài đặt chân tôi trên vầng đá, Cho bước tôi vững vàng. Ngài cho tôi một bài hát mới để tôi ca ngợi Thượng Đế. Nhiều người sẽ thấy, và kinh sợ, rồi tin cậy Chúa Hằng Hữu. Phúc cho người tin cậy Chúa Hằng Hữu, không khuất phục trước người kiêu ngạo, không về hùa với bọn dối trá. Chúa Hằng Hữu, là Đức Chúa Trời con! Công ơn kỳ diệu vẫn trường tồn. Lòng ưu ái Ngài còn muôn thuở, chẳng thần nào sánh được với Chúa. Nếu con muốn nhắc ân huệ, thật nhiều quá, không sao đếm xuể (Thi Thiên 40:1-5).

Ngày nay sở dĩ có nhiều người luôn sống thiếu niềm vui, lúc nào thở than vì họ đã không nhìn thấy những ơn lành Đấng Tạo Hóa ban cho họ. Tại một vùng đất ở Mễ Tây Cơ, Nam Mỹ, có những dòng suối nước nóng và suối nước lạnh nằm cạnh nhau. Có những phụ nữ đến giặt đồ. Họ giặt quần áo tại dòng suối nóng rồi đem sang dòng nước lạnh xả. Thay vì họ dâng lên Đức Chúa Trời lòng biết ơn vì Ngài ban cho họ những máy giặt thiên nhiên, thì họ lại phàn nàn vì không có xà bông. Có bao quý vị dâng lên Đức Chúa Trời lời cảm ơn Ngài về những ân lành Ngài đã ban cho mình, nhất là món quà Cứu Rỗi Ngài đã ban cho chúng ta qua Chúa Cứu Thế Jesus. Vì nếu Chúa Jesus không giáng trần, nan đề tội lỗi vẫn còn đó, con người tiếp tục đi vào cõi chết và chịu án phạt đời đời. Thánh Kinh chép: “Chẳng một người nào công chính dù chỉ một người thôi” (Rô-ma 3:10-11). Theo lời Thánh Kinh nầy tất cả chúng ta đều là những tội nhân, vì loài người chúng ta sống ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình, không ai nhận biết Đấng Tạo Hóa, và hết lòng tri ân Ngài. Thánh Kinh chép: Tiền công của tội lỗi là sự chết. (Rô-ma 6:23a) Cho nên một khi loài người chúng ta chết, linh hồn chúng ta sẽ đi vào địa ngục mãi mãi. Đang khi con người bó tay tuyệt vọng Chúa Cứu Thế đã giáng trần, Thánh Kinh hứa: Tặng phẩm của Đức Chúa Trời là đời sống vĩnh cửu trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta. (Rô-Ma 6:23b). Triết gia Paul cũng nói rằng: Tất cả những người tin Chúa Cứu Thế Jesus đều được Đức Chúa Trời tha tội và coi là công chính, không phân biệt một ai. Vì mọi người đều phạm tội, không còn phản chiếu vinh quang Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Trời ban ân, rộng lòng tha thứ, kể chúng ta là công chính, do công lao cứu chuộc bằng máu của Chúa Cứu Thế Jesus. Đức Chúa Trời đã cho Chúa Giê-xu hy sinh chuộc tội chúng ta, những người tin cậy máu Ngài. Việc cứu chuộc nầy chứng tỏ đức công chính của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi loài người trong quá khứ và hiện tại. Trong quá khứ, Ngài nhẫn nhục bỏ qua tội lỗi. Trong hiện tại, người tin Chúa Jesus được Ngài tha tội và nhìn nhận là công chính (Rô-ma 3:22-26).

Thưa quý vị & các bạn, chúng ta có rất nhiều điều để cảm tạ ơn Đức Chúa Trời. Cám tạ ơn Chúa Cứu Thế Jesus, Đấng đã hy sinh tánh mạnh để cứu chúng ta ra khỏi án phạt của tội lỗi. Dòng máu của Ngài chính là vé để đưa chúng ta vào thiên đàng vĩnh phúc.

Thưa quý vị & các bạn, Trong Mùa Cảm Tạ nầy chúng ta đếm lại những ơn phước chúng ta nhận từ nơi Chúa. Món quà cứu rỗi, tình yêu ngọt ngào, bình an nội tâm trong mọi hoàn cảnh và niềm vui bất tận. Ước mong quý vị đến với Chúa ngay giờ nầy, mời Ngài vào đời sống để đời sống quý vị sẽ ngập tràn phước hạnh, luôn sống trong niềm vui và trong sự tri ân, biết ơn Trời, ơn người, ơn những người sống quanh mình.

Kính chào quý vị & các bạn.