Phát Thanh Hy Vọng

(Gia đình bà Sáu ở một làng quê nghèo, có chồng là ông Sáu, khoảng 47 tuổi, đang đi làm xa ở Sài gòn).

Bà Sáu ở nhà với bốn đứa con. Hai, người con gái đầu, năm nay 20 tuổi; Ba, người con trai kế, năm nay được 17 tuổi; Hạnh, đứa con gái thứ tư, năm nay 14 tuổi, và thằng Út, vừa được 10 tuổi. Ngoài ra còn có Danh, là cháu bà Sáu.

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng ngày 24 tháng chạp, chỉ còn độ vài ngày nữa là tết đến…

Màn 1

(Tiếng chim hót )

Danh: Dì Sáu ơi, dì Sáu. Dì có ở nhà không, dì Sáu…

Bà Sáu: Đứa nào mà gọi lớn tiếng quá vậy hả? Dì Sáu có ở nhà đây chứ có đi đâu?

Danh: Con đây dì Sáu ơi. Con là Danh đây nè, dì Sáu ơi…

(Tiếng cổng...)

Bà Sáu: Ờ ờ…Danh đó hả con. Có chuyện gì mà con la, dậy cả làng cả xóm vậy hả. Ủa, mới đi đâu về mà tay xách nách mang vậy con?

Danh: Dạ thưa dì Sáu. Hôm nay con có chuyện phải lên chợ huyện, rồi sẵn con có ghé qua nhà cậu Năm để thăm cậu. Cậu Năm thấy con mừng lắm. Cậu Năm nói cậu vừa nhận được lá thư dượng Sáu gởi từ Sài gòn về cho dì. Cậu Năm tính ngày mai sẽ ghé qua làng để đưa thư cho dì, nhưng sẵn có con, cậu Năm nhờ con đem thư về cho dì đây…

Bà Sáu: Vậy hả con. Đâu đâu con đưa cho dì lá thư đi. Làng nước ơi, mấy hôm rày dì trông đứng trông ngồi mà không nghe tăm hơi gì của dượng Sáu con. Ngày tư ngày tết sắp đến, mà không biết chừng nào dượng con mới về được, đặng ăn tết với dì, với mấy em con…

(Tiếng giấy sột soạt...)

Danh: Dạ, lá thư của dượng Sáu đây…. Thôi con xin phép về, ba má con đang chờ bên nhà…

Bà Sáu: Mà sao con làm gì mà hấp tấp quá vậy? Không ở lại ngồi nghỉ mệt, uống miếng nước rồi mới đi, hả Danh?

Danh: Dạ thưa dì, hôm nay là 24 tháng chạp rồi. Năm sắp hết, tết sắp đến, còn nhiều chuyện quá. Dì cho con về để lo công việc. Rồi năm mới con qua chúc tết mừng tuổi dì dượng…

Bà Sáu: Ừa thôi, dì cũng hiểu. Cho dì gởi lời thăm ba má con nghe Danh. Tết này, dượng Sáu con mà về ăn tết được, dì dượng sẽ qua mừng tuổi anh chị Ba.

Danh: Dạ thưa dì Sáu con về…

Bà Sáu: Thôi con về đi Danh. Cảm ơn con nhiều..

(Tiếng chân đi ra khỏi cổng nhà bà Sáu, tiếng cổng...)

Màn 2

(Tiếng chim)

Bà Sáu (la lớn tiếng về phía sau vườn): Hai ơi, Hai. Con đang ở đâu, vô đây cho má nhờ chút việc coi. Hai ơi, Hai….

(Vẫn chưa có tiếng đáp lại)

Bà Sáu: (lẩm bẩm một mình) Mới thấy nó tức thì đây mà sao giờ gọi hoài không được cà? (la lớn tiếng một lần nữa): Hai ơi, Hai. Hai ơi !

Cô Hai (tiếng đáp lại từ phía sau vườn): Dạ…. Má gọi con đó hả? Đợi một chút, con vô tới liền…

(Có tiếng chân cô Hai vội vã ngoài vườn đi vào nhà…)

Bà Sáu: Làng nước ơi, con làm gì ở ngoài đó, mà má gọi con năm lần bảy lượt, con mới nghe là làm sao hả Hai?

Cô Hai: Dạ, hồi nãy, con phải ra tận cái giếng cuối vườn để lấy nước, tưới cái đám rau đang lớn. Khi trở vô, nghe tiếng má, là con chạy vô liền chớ đâu dám để má gọi đi gọi lại…. Mà má biết không, cái đám rau sau vườn nhà mình, nó xanh miết má ơi. Năm nay, mất mùa lúa, nhưng bù lại, được đám rau này, bán đi cũng có chút đỉnh để sang giêng trang trải… Ý, mà má gọi con gấp rút, có chuyện gì không vậy má?

Bà Sáu: Có chuyện má mới gọi con chứ… Ba con có gởi thư về. Anh Danh con vừa mới ghé qua, đưa thư rồi về rồi…

Cô Hai (giọng vui mừng, nao nức): Thư của ba hả má? Chừng nào ba mới về được, ăn Tết với tụi con hả má?

Bà Sáu: Cái con này. Chưa đọc thư làm sao má biết được….

Cô Hai: Thì con đang nóng lòng mà má!

Bà Sáu: Làng nước ơi, con nóng lòng chứ má không nóng lòng hả? Mấy hôm rầy người tao như lên cơn sốt vậy, mong tin ba con mỗi ngày… Mắt mũi tao bây giờ tèm nhèm, đọc chữ không suông. Má kêu con vô đây, để đọc thư cho má… Đâu, con ngồi xuống, đọc thư ba con cho má nghe đi…

(Tiếng kéo ghế)

Cô Hai: Dạ, má cũng ngồi xuống đi, rồi con đọc cho má nghe…

(Tiếng sột soạt. Hai mẹ con ngồi xuống, cô Hai mở bao thư và bắt đầu đọc)

“Em thương nhớ”

Cô Hai (chen vào, chọc ghẹo): Ây da…, ba coi vậy mà cũng lãng mạn với má ghê đi. Gọi má nào là “em thương”, nào là “em nhớ” hén.

Bà Sáu: Làng nước ơi, thiệt hết chỗ nói luôn. Cái con này, lúc nào cũng giỡn hớt được hết…. Ý, mà con nói cũng đúng. Từ hồi nào đến giờ, ba con đâu có gọi má kiểu “ngọt như đường phèn” vậy hè. Đâu, con đọc cho hết lá thư, từ đầu chí cuối cho má nghe đi…

Cô Hai: Dạ con đọc tiếp nè...

“Khi em nhận được lá thư này, chắc chỉ còn độ mươi ngày hay bảy bữa là tới tết rồi. Dạo này, đánh nhau dữ quá, đường xá mất an ninh, nên chắc thư đi từ Sài gòn về đến quê mình cũng mất độ một hai tuần.

Mấy tháng trước, cậu Năm của con Hai nhà mình vào Sài gòn có chút việc, rồi sẵn ghé qua thăm anh. Hai anh em gặp nhau mừng quá. Cậu Năm có cho hay là má con em vẫn mạnh giỏi, anh thiệt là mừng.

Con Hai ở nhà có giúp đỡ em công việc nhà không? Thằng Ba năm tới có thể vào đây học nghề với anh. Con Hạnh với thằng Út đi học ra sao, anh nhớ tụi nó quá.

Còn về phần anh, anh đang học công việc sửa máy xe. Công việc cũng rất bận rộn, nhưng cũng mừng là ông chủ rất tử tế, thương người. Vì thấy anh đã xa gia đình đã hơn một năm, nên ông chủ cho anh lần này được phép về quê ăn tết với vợ con, rồi ra giêng thì mới trở lại. Anh đang sắp xếp công việc, nếu không có gì trở ngại, anh sẽ về tới nhà khoảng 29 tháng chạp…”

Bà Sáu (chen vào): Như vậy là ba con về nhà khoảng 29 tháng chạp…

Cô Hai: Dạ, hôm nay là 24 rồi. Như vậy là chỉ còn khoảng năm bữa nữa là ba sẽ về tới đó má.

(Tiếng đẩy ghế)

Bà Sáu (giọng vui mừng, đứng lên, ra khỏi chỗ ngồi): Như vậy thì phải cho mấy em con biết ngay để tụi nó mừng. Rồi còn chuẩn bị nhà cửa tươm tất đón ba con nghe không!

Cô Hai (kéo tay bà Sáu): Ủa, Má đi đâu vậy. Má ngồi xuống đi. Thư đâu đã hết đâu!

(Tiếng ghế)

Bà Sáu: Ủa, thư chưa hết hả Hai. Vậy đâu con đọc tiếp đi…

Cô Hai (tiếp tục đọc): Nè Má nghe nè....

(Nhạc rồi giọng của cô Hai):

“Anh sẽ mang về một ít quà Sài gòn cho má con em... Khi xe lửa ghé qua ga Phan thiết, anh sẽ mua hai chai nước mắm Phan thiết loại ngon mà em thích.

Em ơi, đã lâu quá, gia đình mình không có dịp ăn một cái tết cho thật tươm tất. Anh có một tin thật vui muốn nói với em và các con. Anh muốn thấy năm nay, gia đình mình sẽ ăn một cái tết thật là hoàn hảo.

Thương em và các con. Hẹn gặp lại.”

Bà Sáu (giọng lo lắng): Hai con… đâu đâu, con đọc lại câu cuối của lá thư của ba con. Có phải, ba con nói là “gia đình mình năm nay sẽ ăn một cái tết thật là hoàn hảo” không con?

Cô Hai: Dạ đúng rồi đó má. Ba có viết trong thư là “anh muốn thấy năm nay, gia đình mình sẽ ăn một cái tết thật là hoàn hảo”.

Bà Sáu (thở dài, có vẻ lo lắng): “Một cái tết thật là hoàn hảo”

Cô Hai: Dạ, ba có dặn như vậy…. Mà…mà sao má có vẻ lo lắng quá vậy?

Bà Sáu: Hai ơi, má không lo lắng sao được. Ba con muốn “năm nay gia đình mình sẽ ăn một cái tết thật là hoàn hảo”.

Cô Hai: Dạ, thì có sao đâu má. Ba đi làm cả năm, tết mới được về. Nhất định tết này phải vui quá đi chứ?

Bà Sáu: Hai ơi, tại con không biết rõ ba con. Má đã sống đời với ba con, nên má biết ổng rõ lắm, Hai à!

Cô Hai: Má nói vậy, nghĩa là sao hả má?

Bà Sáu: Con biết không, khi ba con nói “cái tết thật là hoàn hảo” thì cái tết này phải thiệt là…thiệt là….(lúng túng tìm chữ để giải thích)

Cô Hai: Thiệt là sao hả má?

Bà Sáu: Thì…thì thiệt là hoàn hảo chứ sao. Sao con hỏi khó trả lời quá!

Cô Hai: Má nói vậy con không hiểu ất giáp gì rói trọi!

Bà Sáu: Nè, để má kể cho con nghe rồi con sẽ hiểu (Lấy giọng trầm kể chuyện kỷ niệm xưa). Hồi đó, sau khi ông bà ngoại con chịu gả má cho ba con, có lần ba con hỏi má thích gì trong ngày cưới. Con biết không, cả đời con gái của má, lúc nào cũng bận rộn giúp đỡ ông bà ngoại của con, công việc trong nhà, ngoài đồng tất bật, có mấy khi được chưng diện. Nghe ba con hỏi má thích gì trong ngày cưới, má bẽn lẻn buột miệng, nói với ba con, má muốn được mặc một chiếc áo dài lụa thật đẹp, thật hoàn hảo trong ngày cưới.

Cô Hai: Má nói vậy rồi ba làm sao hả má?

Bà Sáu: Thì ba con thương má, ổng đồng ý liền. Má biết là vải lụa đẹp mà đắt tiền, nhưng không biết nó đắt đến bao nhiêu. Tội nghiệp ba con, gần cả nửa năm trời, vừa xong công việc cho ông bà nội là ba con tất bật tìm đủ thứ các việc khác để làm, từ cày thuê, gánh mướn, lợp nhà cho người ta, dành dụm mà mua cho má khúc lụa may áo ngày cưới. Mà tính ba con, khi nói “hoàn hảo” là nó phải…

Cô Hai (chen vào): ..thiệt là hoàn hảo.

Bà Sáu: Cái con này! Ừ, mấy tháng trời làm công, làm mướn, rồi ba con mới kiếm người, lặn lội ra tận tới Hội An, để mua được khúc lụa Duy Xuyên, về may áo cưới cho má… Khi biết được ba con cực khổ như vậy, má cũng rất cảm động, nhưng má cũng trách ba con, lụa gì cũng được, miễn là lụa thôi chứ, sao tốn công, tốn sức quá đỗi, mà phải mua (làm) chi cho tới khúc lụa Duy Xuyên…

Cô Hai: Rồi ba nói sao hả má?

Bà Sáu: Ba con nói là, ba mà không lo cho má đến mức hoàn hảo thì ba con không yên lòng, thấy áy náy làm sao đó, sợ má không vui….

Cô Hai: Như vậy, ba nói năm nay “gia đình mình sẽ ăn một cái tết thật là hoàn hảo” có nghĩa là sao hả má?

Bà Sáu (thở dài lo lắng): Con biết không, mấy năm trước, khi chưa có tên bay đạn lạc như bây giờ, mà lại thêm mưa thuận gió hòa, mùa màng cũng trúng, cái tết hoàn hảo có nghĩa là, ba con chuẩn bị nào là bánh chưng để biếu bà con lối xóm, từ làng trên đến làng dưới, con có nhớ không. Trong nhà thì phải có bánh mứt để đãi khách. Vợ chồng, con cái phải có quần áo mới mặc trong ba ngày tết. Không làm được như vậy thì ba con cảm thấy áy náy, như không chu toàn bổn phận với gia đình, với bà con vậy… Mấy năm sau này, chiến tranh ác liệt, lại thêm bão lụt thất thường, nên gia đình mình phải ăn tết thật đơn giản. Chỉ vì hoàn cảnh thôi, thế nhưng ba con lúc nào cũng cảm thấy mình không chu toàn với gia đình, như có lỗi với má, với các con, với bà con chòm xóm… Cũng vì muốn các em con được tiếp tục đi học, nên ba phải xa má con mình, phải từ bỏ ruộng vườn, chòm xóm, lên học nghề trên Sài gòn. Rồi cả năm nay, tiền ba con gởi về, chỉ đủ trả nợ của mấy năm trước, với lo cho con Hạnh và thằng Út đi học, đâu còn tiền bạc gì bây giờ mà lo cho được một cái tết hoàn hảo, cho ba con vừa lòng, hả Hai?

Cô Hai (giọng lo lắng): Thiệt thương ba hết sức… nhưng chắc là ba cũng biết là ở nhà năm nay, má làm sao lo nổi một cái tết hoàn hảo. Thiệt con hổng hiểu (ra) sao nữa ? (Chợt la lên mừng rỡ)…À má, con có ý này nè, má nghe được không nghe?

Bà Sáu: Sao…sao con nói đi ?

Cô Hai: Hay là sẵn có vườn rau sau nhà đang thiệt tươi tốt, mình bán hết đi để lo liệu một cái tết thật hoàn hảo, cho ba vui lòng, rồi ra giêng hãy tính sau, má thấy sao?

Bà Sáu (mừng rỡ, hùa theo): Ừa, ừa, con nói nghe cũng được. Thôi vậy con kêu các em vô đây để má nhờ việc, gấp gấp lên, ba con chỉ còn năm bữa là về tới rồi…

(Tiếng ghế)

Cô Hai (hướng ra ngoài, gọi lớn giọng): Thằng Ba, con Hạnh, thằng Út. Vô nhà má biểu nè…..

(Tiếng các em chạy vào nhà)

Các em: Má gọi tụi con chuyện gì vậy má?

Bà Sáu: Nè các con, ba con 29 này sẽ về tới nhà ăn tết!

Các em (vỗ tay, mừng rỡ): A! ba về ăn tết với mình!

Bà Sáu: Nè, im lặng để nghe má chia việc. Má con mình phải chuẩn bị một cái tết thật hoàn hảo cho ba con vui lòng. Thằng Ba lo cắt hết đám rau ngoài vườn, gánh ra mấy phiên chợ tết cuối năm với chị Hai để bán, có nghe rõ chưa?

Anh Ba: Dạ má!

Bà Sáu: Còn con Hai, sau khi bán xong mấy gánh rau, con thu xếp mua nếp, thịt heo, tiêu, đường, muối, các đồ gia vị để về nhà kịp gói bánh chưng nghe chưa. Mua thêm một ít bánh mứt với trái cây nữa. Nhớ ghé qua tiệm vải mua vải về may đồ cho các em. Làm gấp cho má nghe không!

Cô Hai: Dạ, má để đó cho con.

Bà Sáu: Còn Hạnh, con ra vườn, cắt lá chuối xuống để chuẩn bị nấu bánh. Thằng Út theo giúp chị rửa lá, xắt lá giùm má.

Con Hạnh, thằng Út: Dạ má!

Bà Sáu: Gấp gấp lên đó! Ba con còn năm bữa là về tới nhà rồi! Phải lo cho ba con một cái tết hoàn hảo cho ba vui lòng, các con biết chưa?

Các con: (đồng thanh) Dạ má!

Màn 3

Ngày 27 tháng chạp, cảnh nhà bà Sáu náo động vì đang bận rộn tới tấp, chuẩn bị một cái tết “hoàn hảo” trước khi ông Sáu về nhà trong ngày 29.

(Tiếng nồi niêu son chảo chén dĩa, nước nôi, tiếng dép qua lại...)

Cô Hai: Má ơi, má, má lại đây…

Bà Sáu: Làng nước ơi, cái gì mà gọi rùm beng lên vậy hả Hai?

Cô Hai: Má ơi, má coi nếp ngâm như vậy là được chưa? Đậu xanh trộn với bao nhiêu thịt heo hả má? Trộn bao nhiêu đường, bao nhiêu tiêu hả má?

Bà Sáu: Làng nước ơi, con gái lớn rồi mà hỏi đủ thứ chuyện. Tao tới liền bây giờ. Làm gấp lên, còn hai bữa nữa là ba con về tới rồi.

Anh Ba: Má ơi, má, má lại đây nè má ơi...

Bà Sáu: Làng nước ơi, cái gì mà gọi dựng ngược vậy thằng ba?

Anh Ba: Má ơi, mấy cái lạt này có đủ mỏng chưa má? Gói bánh được chưa má?

Bà Sáu: Làng nước ơi, để tao lại coi sao …

Con Hạnh: Má ơi, má, má lại đây…

Bà Sáu: Làng nước ơi, chuyện gì nữa đây?

(Tiếng nước sôi)

Con Hạnh: Má ơi, lá này luộc như vậy là được chưa má?

Bà Sáu: Tao chạy tới liền bây giờ…

Thằng Út: Má ơi, má, má lại đây…

Bà Sáu: Làng nước ơi! Bộ bọn bây nghĩ là tao ba đầu sáu tay chắc, để tao tới liền..

Thằng Út: Má ơi, nước đổ vô nồi tới đây là được chưa má…

Bà Sáu: Má tới liền đây con…

(Tiếng cổng)

Ông Sáu (vừa bước vào cổng vườn): Má con Hai ơi, má con Hai ơi!

Bà Sáu (chưa kịp nhận ra tiếng ông Sáu): Má tới liền bây giờ. Gấp gấp lên. Ba mầy hai bữa nữa là về rồi…

Ông Sáu: Má con Hai ơi, má con Hai ơi, anh đây mà!

Bà Sáu: Ừa, đã nói là má sẽ tới liền…(Chợt nhận ra giọng ông Sáu) Ủa, mà tiếng ai nghe như giọng ba con Hai (quay ra, nhận ra ông Sáu vừa bước vào) Làng nước ơi! Ba con Hai về tới rồi hả? Sao …sao anh về sớm quá vậy? Anh nói 29 anh mới về mà? Sao bây giờ anh đã về tới rồi…

Ông Sáu: Thì sẵn có người bạn rủ về ngày hôm qua, có bạn đi đường xa cũng vui, cho nên anh thu xếp về sớm dự định… Ủa, mà sao mặt mày má con Hai lấm lem lấm luốc, hình như lo lắng điều gì vậy?

Các con (vừa chạy tới): A, ba đã về tới!

Ông Sáu: Con Hai, thằng Ba, con Hạnh, thằng Út… Ý, mà sao đứa nào đầu tóc cũng rối bời, áo quần xốc xếch, mặt mày lọ lem tùm lum hết vậy. Bộ nhà đang có chuyện gì hả?

Các con: Dạ…tụi con đang lo một cái tết hoàn hảo để đón ba.

Ông Sáu (quay sang bà Sáu): Cái tết hoàn hảo? Má con Hai, điều này có nghĩa là sao vậy?

Bà Sáu: Thì…thì trong thư gởi về anh có nói, năm nay gia đình mình sẽ ăn một cái tết thật là hoàn hảo. Má con tui phải lo bán hết vườn rau sau nhà, đang lo nấu bánh, làm mứt cho kịp, không ngờ anh đã về tới rồi….

Ông Sáu: Ôi thôi, má con nó hiểu lầm anh rồi… ý tui không phải là phải có bánh, có mứt đầy nhà mới là cái tết hoàn hảo…

Bà Sáu: Thì hồi đó, mỗi lần anh nói ăn tết hoàn hảo là phải có bánh chưng, bánh tét, tặng bà con, chòm xóm, rồi có bánh mứt trong nhà đãi khách ba ngày tết, thì tui y lời mà làm theo ý anh thôi…

Ông Sáu: Thôi… thôi, em tha lỗi cho anh vì đã làm má con em lo lắng quá sức mấy hôm nay. Em với mấy con ngồi xuống đây, để cho ba giải thích…(Trầm giọng) Đúng là hồi đó, mỗi lần tết đến, là ba luôn luôn lo lắng, làm sao để có chút bánh mứt biếu xén bà con, chòm xóm, để được trọn tình, trọn nghĩa. Mấy năm sau này, phần vì chiến tranh, phần vì bão lụt, mùa màng có sa sút, nên đến ngày tư, ngày tết, ba không còn lo được nữa theo như ý mình, lòng ba rất là áy náy, vì mình không chu toàn trách nhiệm với ông bà, họ hàng, chòm xóm, gia đình. Ba phải xa má con và các con, lên Sài gòn học nghề thợ máy, để mong kiếm thêm tiền, lo cho gia đình. Lòng ba luôn luôn nặng trĩu, vì không biết làm sao, để lo cho má, cho các con thật chu đáo….

Bà Sáu (chen vào): Em với các con cũng hiểu, anh đâu cần phải ráng quá sức như vậy…

Ông Sáu: Nhưng anh sao luôn mang trong lòng một mặc cảm, vì dầu anh đã cố gắng đến mấy, cũng thấy mình còn quá thiếu sót, không chu toàn bổn phận của một người chủ gia đình. Ở Sài gòn, ba ra sức học nghề, nhưng vì mặc cảm, cũng như quá lo lắng cho ở nhà, nên sức khỏe ba đã bị hao mòn..

Bà Sáu: Làng nước ơi! vậy mà anh cũng không viết thư về cho má con em hay!

Ông Sáu: Anh không muốn em và các con lo lắng. Một ngày kia, anh đang bị bệnh, mà vẫn ráng làm sức quá, nên anh đã ngất xỉu trong khi đang làm việc.

Bà Sáu: Làng nước ơi!

Các con: Rồi ba có sao không ba?

Ông Sáu: Khi tỉnh dậy, thì ba thấy mình đang nằm trên giường. Bác Lâm là ông chủ của ba cho người cấp cứu, rồi thấy ba hoàn cảnh đơn chiếc, nên mang ba về nhà ông để tá túc dưỡng bệnh. Trong thời gian này, bác Lâm thường dành thời giờ hỏi thăm ba, nên ba và bác Lâm đã trở thành thân thiết hồi nào không hay… Một ngày nọ, ba trút đổ nỗi lòng của mình với bác Lâm, rằng ba đang mang nặng một nỗi mặc cảm, mặc dù đã cố gắng hết sức, nhưng không sao có đủ khả năng để trở thành một người cha trọn vẹn, một người chồng đúng mức hay một người con hiếu thảo hoàn toàn được. Ba cảm thấy mình có lỗi với mọi người, với Trời, với Đất. Các con biết không, bác Lâm ôn tồn giải thích cho ba rằng, “nhân vô thập toàn”, làm người, dù cố gắng đến đâu, cũng có giới hạn, không ai là trọn vẹn cả. Cái điều mà mỗi người nên hướng tới là tình thương, lòng cảm thông nhau, hơn là bắt bẻ nhau phải trở nên trọn vẹn hay hoàn hảo.

Bà Sáu: Thì hồi nào đến giờ, em và các con lúc nào cũng thương anh hết…

Ông Sáu: Vậy mà từ hồi nào đến giờ vì mang nặng mặc cảm mà anh không nhận ra điều này. Anh Lâm cũng cho biết anh cũng không nên mặc cảm với Trời, vì Trời thương anh nhiều hơn anh tưởng. Anh hỏi anh Lâm, làm người như anh cũng chưa đến đâu, thì làm sao Trời thương được, làm sao so sánh được với những người làm nhiều công đức, chuyên môn tu tập được. Anh Lâm cho anh biết, con người dầu hết có cố gắng hết sức, cũng không sao trọn vẹn trong bổn phận với gia đình, với xã hội, thì dầu tu tập đến đâu, dầu lòng thành như thế nào, chẳng làm sao mà đạt nổi đến tiêu chuẩn hoàn hảo của Trời. Nhưng cũng thật là mừng, vì Trời, hay Thiên Chúa không trông chờ con người chúng ta hoàn hảo, trọn vẹn, rồi mới thương chúng ta. Thiên Chúa là tình thương, và Ngài dựng nên con người bằng tình thương. Chính Ngài ban cho loài người tình cha con, tình mẫu tử, tình vợ chồng, tình bằng hữu, tình huynh đệ. Đấng Tạo Hóa thương yêu loài người là tạo vật quý giá nhất của Ngài bằng tình thương vô điều kiện.

Cô Hai: Làm sao mình biết Thiên Chúa thương mình vô điều kiện được hả ba?

Ông Sáu: Bác Lâm có đọc cho ba nghe Kinh Thánh.

Bà Sáu: Kinh Thánh là gì vậy anh?

Ông Sáu: Sau này, anh Lâm có giải thích, anh mới biết Kinh Thánh là lời của Thiên Chúa gởi cho loài người, cho biết Ngài là ai và Ngài yêu con người nhiều như thế nào. Thiên Chúa vẫn yêu chúng ta dù chúng ta thật thiếu sót, như lời Kinh Thánh có chép rằng:

Chúa Hằng Hữu xót thương, nhân ái,
Khoan nhẫn và mãi mãi yêu thương,
Ngài chẳng chấp nê, quở trách hoài,
Thịnh nộ Ngài không kéo dài vĩnh viễn.
Chúa không báo trả tương xứng tội ta phạm,
Cũng chẳng gia hình thích đáng lỗi ta làm.
Như trời lồng lộng bao trùm mặt đất,
Đức yêu thương che phủ người kính sợ Ngài.
Đông tây xa cách nhau chừng nào
Chúa đem tội ta cách xa ta chừng ấy.
Như ông cha từ ái cảm thương con cái.
(Thi Thiên 103: 8 – 12)

Bà Sáu: Vậy mà hồi nào tới giờ, em cứ nghĩ Ông Trời hà khắc lắm, em rất sợ, mà giờ đây, em mới biết Thiên Chúa là tình thương, thương người như tình cha thương con!

Ông Sáu: Phải, mỗi khi một người lầm lạc, thất bại, sa ngã, tuyệt vọng, đuối sức, không phải chỉ người đó đau khổ nhưng chính Thiên Chúa cũng đau khổ gấp vạn lần. Từ khi con người phạm tội, xa cách Thiên Chúa, con người trở nên lạc lõng, hoàn toàn mù mờ về Thiên Chúa, chẳng biết mình là ai, đời sống được dựng nên với mục đích gì. Ai ai cũng chạy theo những tham vọng riêng của mình. Chỉ có một ít người thức tỉnh, lo tu thân, tích đức, nhưng vì bản chất tội lỗi ăn sâu trong tâm khảm, nên công đức, tu tập cũng không sao trọn vẹn, xứng đáng trước Thiên Chúa là Đấng Thánh Khiết trọn vẹn. Vì không nỡ để con người ngụp lặn mãi trong tội lỗi và yếu đuối, vì muốn tránh cho con người một án phạt đời đời, nên Thiên Chúa đã làm một sự hy sinh vượt quá sức mơ tưởng của con người.

Các con: Thiên Chúa đã làm gì vậy ba?

Ông Sáu: Chính Thiên Chúa đã tự nguyện giáng trần?

Các con: Thiên Chúa giáng trần? Bằng cách nào hả ba?

Ông Sáu: Phải, cách đây hơn hai ngàn năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, sinh ra thành một con người mang tên Giê-xu. Con người Giê-xu tràn đầy thương yêu và cảm thông với con người, nhưng cuối cùng đã chịu chết đau thương trên cây thập tự, đền nợ tội thế cho nhân loại.

Bà Sáu: Làng nước ơi, như vậy chính Thiên Chúa Ngôi Hai đã chịu chết thay, đền nợ tội thế cho loài người?

Ông Sáu: Phải, Thiên Chúa biểu lộ tình yêu khi sai Con Ngài xuống trần chịu chết để đem lại cho chúng ta sự sống vĩnh cửu. Tất cả những người tin Chúa Cứu Thế Giê-xu đều được Thiên Chúa tha tội và coi là công chính, không phân biệt một ai. Khi anh Lâm tâm sự với anh đến đây và hỏi anh có bằng lòng tin nhận Chúa Giê-xu không, anh đã bằng lòng và quỳ gối cầu nguyện với anh Lâm. Trong giây phút đó, bao nhiêu mặc cảm bất toàn được Chúa cởi bỏ khỏi tâm hồn anh. Anh như một con người mới, thật nhẹ nhàng và say sưa trong tình yêu tuyệt vời của Ngài.

Bà Sáu: Anh ơi, em cũng biết mình thiếu sót và bất toàn, mong được Chúa Giê-xu tha thứ cho.

Ông Sáu: Còn các con thì sao?

Cô Hai: Con thấy Chúa Giê-xu thương mình quá sức.

Anh Ba: Ừ, em cũng thấy như chị Hai vậy. Ngài chính là Thiên Chúa, mà phải bị tủi nhục quá đỗi vì thương con người.

Con Hạnh, Thằng Út: Em cũng thấy như chị Hai với anh Ba vậy.

Ông Sáu: Như vậy là cả nhà mình đã bằng lòng tin nhận Chúa Giê-xu. Bây giờ thì em và các con hãy nhắm mắt cầu nguyện theo anh...(Dạ dạ ...)

(Ông Sáu nói từng câu, Bà Sáu và các con lặp lại)

Kính lạy Chúa Giê-xu.

Chúng con biết chúng con là những người bất toàn, không sao xứng đáng trước mặt Thiên Chúa. Vì cảm thông với sự yếu đuối và bất lực của chúng con, nên Chúa Giê-xu đã giáng thế làm người chết đền nợ tội thế cho chúng con trên cây thập tự. Chúng con tin vào tình thương, sự chết thế và sự tha tội của Ngài. Chúng con xin đón nhận món quà thiên đàng từ Ngài.Chúng con thành tâm cầu nguyện trong danh Chúa Giê-xu.
Ông Sáu: Em và các con, đây chính là cái tết hoàn hảo mà anh nói trong thư. Cái tết hoàn hảo vì gia đình mình nhận ra tình thương bao la của Thiên Chúa, đón nhận món quà thiên đàng từ Con Trời là Chúa Cứu Thế Giê-xu.

Bà Sáu: Nhưng sẵn em và các con đã chuẩn bị thật nhiều bánh mứt, đây là dịp thật vui để cả gia đình ăn mừng mà tạ ơn Thiên Chúa.

Ông Sáu: Em nói đúng. Thiên Chúa đã không tiếc chính mạng vàng của Ngài, ban cho mình cả một thiên đàng, thì không lẽ Ngài tiếc mà không ban cho gia đình một cái tết trọn vẹn và cả một đời sống phước hạnh sao.

Bà Sáu: Vậy các con làm gấp rút đi rồi cả gia đình mình ăn một cái tết hoàn hảo, nghe không?

Các con: Dạ má!

(Tiếng đủ thứ chuyện trong bếp..... tiếng chim hót mùa xuân)