Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Tiếp tục đề tài tình yêu trong ngày lễ Valentine’s Day tuần vừa qua, trong tiết mục “Đời Sống Phước Hạnh” tuần này, chúng tôi xin mời quý vị và các bạn hãy cùng nhau nhìn lại những ước vọng mà chúng ta thường ôm ấp trước khi quyết định đi đến hôn nhân.

Quý vị và các bạn có còn nhớ tại sao mình đã quyết định kết hôn, động cơ nào khiến chúng ta quyết định đi đến việc lập gia đình? Quý vị có còn nhớ những ngày hoa mộng, tâm hồn quý vị ngập tràn những ước mơ, chan chứa thật nhiều hy vọng về một đời sống lứa đôi hạnh phúc? Có thể quý vị mong ước muốn chia sẻ cuộc đời của mình với một người mà quý vị yêu mến. Có thể quý vị muốn ở bên cạnh người mình yêu và muốn làm cho nàng hay chàng luôn vui vẻ, hạnh phúc. Có thể quý vị mơ ước một mái ấm gia đình, một “túp lều tranh, hai quả tim vàng”. Có thể quý vị không muốn sống một cuộc đời cô quạnh. Thế nhưng, tất cả những ước mơ mà chúng ta vừa kể qua chỉ là lợi ích phụ, là những điều thứ yếu, chưa phải là nền tảng vững chắc cho một hôn nhân lâu dài.

Tiếc thay, có một số người trong chúng ta bị cuốn hút vào hôn nhân, cũng lo cưới hỏi xôn xao, mà không hiểu rõ là mình đang dấn thân vào chuyện gì trong suốt cả quãng đời dài trước mặt. Do vậy, mà có biết bao nhiêu người đã bước vào hôn nhân với bao mộng đẹp nhưng rồi đã phải vỡ mộng. Người Việt chúng ta diễn tả một cách ai oán về tình trạng phủ phàng này như sau:

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở,
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề”
.

Quý thính giả thân mến,

Thực ra, hôn nhân là món quà Thiên Chúa gởi tặng cho loài người. Chính Thiên Chúa đã thiết lập lễ hôn nhân đầu tiên cho hai con người đầu tiên là A-đam và Ê-va, với những mục đích thật cao đẹp, để giúp cho cả vợ lẫn chồng có chung một đời sống trọn vẹn, biết nương tựa và ràng buộc vào nhau, chung hưởng một đời hạnh phúc bên nhau.

Nhiều người đã vỡ mộng vì không hiểu rõ mục đích về món quà thật cao quý này của Thiên Chúa. Từ khi phạm tội và xa cách Thiên Chúa, con người đã đem vào hôn nhân những triết lý giả tạo, đánh mất ý nghĩa và mục đích nguyên thủy của hôn nhân do chính tay Thiên Chúa thiết lập nên. Có người thắc mắc rằng, có phải hôn nhân là một chuyện riêng tư giữa hai con người đang yêu nhau, hay hôn nhân là một hành động công khai của hai con người đang ký kết với nhau trong một hợp đồng? Trong quan điểm của Kinh Thánh, hôn nhân không phải là một hợp đồng bị ràng buộc bởi luật pháp hay các luật lệ của xã hội. Hôn nhân, thực ra, là một giao ước với Thiên Chúa, của một người nam và một người nữ, và giao ước này phải được tuyên bố công khai trước gia đình, bà con, láng giềng, bè bạn. Giao ước này đứng vững được, không phải do luật pháp áp chế, luật lệ hăm dọa trừng phạt, nhưng giao ước này tồn tại, bền vững hơn bất kỳ mọi hợp đồng pháp lý nào trên đời, vì đây là một giao ước vô điều kiện.

Chúng ta thường thấy, những hợp đồng thì phải có những điều kiện đi kèm theo. Một hợp đồng giữa hai cá nhân hay hai công ty, thường nêu ra những trách nhiệm mà đôi bên phải song phương thi hành. Trong hợp đồng, nếu người này làm điều này, thì người kia sẽ làm điều nọ một cách tương xứng. Thế nhưng trong liên hệ hôn nhân, không có những mệnh đề điều kiện. Trong lời kết ước hôn nhân, không ai nói như thế này “Nếu người chồng yêu vợ, thì người vợ sẽ tiếp tục hợp đồng”, hay cũng chẳng có tuyên bố rằng “Nếu người vợ vâng phục, thì người chồng sẽ tiếp tục ở lại trong hôn nhân.” Hôn nhân là một sự dấn thân của hai người yêu nhau mà không đòi hỏi điều kiện.

Trong hầu hết các hợp đồng, có những điều kiện cho phép hủy bỏ hợp đồng. Nếu một người không thực thi phần trách nhiệm của mình, thì người kia sẽ được miễn trách. Trong hợp đồng, nếu một người không làm theo những gì đã thỏa thuận ban đầu, thì người kia có quyền xé bỏ hợp đồng. Nhưng trong hôn nhân, không có mệnh đề xóa bỏ. Hôn nhân không phải là một hợp đồng, nhưng là một sự dấn thân, không đòi hỏi điều kiện, của một người nam và một người nữ, cùng chung bước vào đời sống.

Kính thưa quý thính giả,

Khi nói hôn nhân là một sự dấn thân, quý vị và tôi có thể giải thích “sự dấn thân” theo những nghĩa khác nhau. Có người nghĩ rằng mình dấn thân nhiều hay ít, phụ thuộc vào sức khỏe hay tình cảm của mình. Thực ra, động từ “dấn thân” có nghĩa là lao vào hay thực hiện. Dấn thân không dựa trên cảm xúc vui buồn. Nó là một lời kết ước sắt son, vượt lên trên những cảm xúc tạm thời. Nó là một lời hứa nguyện, dẫu đường đời có nhiều chông gai, trở ngại, vẫn chung bước sánh vai. Nó là một sự tận hiến trọn vẹn của một người đến với một người, như chúng ta thường ví von:

“Yêu nhau mấy núi cũng trèo,
Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”
.

Đúng là sự dấn thân có nhiều may rủi, hiểm nghèo, nhưng phần thưởng của nó làm tâm hồn chúng ta thỏa nguyện.

Dấn thân có nghĩa là bỏ đi kiểu suy nghĩ trẻ con, không còn bắt người bạn đời phải chìu chuộng, đáp ứng một cách vô điều kiện những đòi hỏi của mình. Dấn thân có nghĩa là, trong đời sống hôn nhân, không sao tránh những giây phút thất vọng về người bạn đời ở điểm nọ, ở lúc kia, nhưng không vì thế mà đòi chia tay. Dấn thân là luôn luôn, chứ không phải thuận tiện thì mới dấn thân. Dấn thân cứ tiếp tục cho đến khi cuộc đời chung kết, “cho đến khi sự chết chia lìa đôi ta” như chúng ta thường nghe chú rễ và cô dâu long trọng kết ước trong các buổi lễ cưới.

Quý thính giả thân mến,

Chúng ta thường nghĩ rằng dấn thân là chịu đựng, là phải hứng chịu một lô những tính xấu của người chồng hay người vợ. Thực ra, dấn thân là một sự đầu tư, là cùng nhau xây đắp mối quan hệ vợ chồng. Dấn thân không chỉ là chấp nhận và tha thứ những khuyết điểm của nhau, nhưng dấn thân còn có nghĩa là hợp tác để thay đổi nhau ngày càng tốt đẹp hơn. Có bao giờ quý vị quan sát và thấy các cặp vợ chồng thương yêu và gần gũi nhau, thì ngày càng trở nên giống nhau, không những trong thói quen, cách suy nghĩ, mà ngay cả tư cách, tính tình và thậm chí khuôn mặt và nụ cười cũng bắt đầu hao hao giống nhau. Dấn thân là ảnh hưởng lẫn nhau để cùng thay đổi cho phù hợp hơn, cho tốt đẹp hơn. Dấn thân là cứ gắn bó, là thủy chung, là trước sau như một, dẫu hoàn cảnh ra sao.

Có một người vợ tâm sự như sau:

“Năm 1988, bác sĩ phát hiện tôi bị nhiễm vi khuẩn Epstein-Barr, gây ra những triệu chứng mỏi mệt triền miên. Kể từ đó, cuộc đời tôi đã thay đổi hẳn, không còn náo động và hào hứng như xưa. Chồng tôi, Kelly, phải thế chỗ của tôi trong gia đình và trở thành người bảo bọc tôi. Chàng phải cáng đáng đủ mọi thứ, vì tôi không còn sức lực nữa. Những lúc dường như tuyệt vọng, chàng nắm lấy bàn tay tôi, kể cả trong mười ngày tôi nằm trong bệnh viện. Chàng luôn nhắc tôi cần phải nghỉ ngơi, mặc dầu khi tôi nghỉ, thì chàng phải gánh thêm công việc lên vai. Hễ có tia hy vọng nào để chữa bệnh cho tôi, là chàng sẵn sàng chi tiền ngay để lo cho tôi, dầu có tốn kém đến đâu. Chàng không chỉ là một người chồng, nhưng chàng còn là người bạn tốt nhất của tôi, gần gũi với tôi hơn cả những người ruột thịt của tôi. Khi tôi mới gặp chàng, thì chàng là hiệp sĩ của tôi, với cái khiên sáng chói và bây giờ, trải qua 14 năm rưỡi chung sống trong tình chăn gối, chàng mãi mãi là hiệp sĩ của riêng tôi. Đôi khi, tôi tâm sự với chàng rằng chàng là sự cứu rỗi của tôi, bởi vì tôi không biết mình liệu có còn sống đến giờ này không nếu không có chàng dấn thân, hy sinh cho tôi. Tôi không biết tôi còn tin cậy vào Thiên Chúa không nếu không có chàng kề cận, khích lệ, vỗ về tôi. Biết chàng, yêu chàng và chung sống với chàng là kinh nghiệm sống tuyệt vời nhất của tôi.”

Kính thưa quý thính giả,

Tình vợ chồng là tình yêu vô điều kiện, cũng giống như tình yêu Thiên Chúa đối đãi với con người chúng ta vậy. Chính Kinh Thánh đã nhiều lần xử dụng hình ảnh hôn nhân để mô tả sự quyến luyến, lòng hy sinh và tình thương vô đối của Chúa Cứu Thế Giê-xu đối với Hội Thánh là tập hợp của những người tin nhận Ngài.

Trong khi loài người chối bỏ Thiên Chúa là Đấng tạo dựng và ban cho chúng ta bao điều tốt lành trong cuộc sống, thì chính Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, sinh ra làm một con người mang tên Giê-xu. Cả cuộc đời của Giê-xu là để bày tỏ lòng nhân ái vô biên của Thiên Chúa và cuối cùng, con người Giê-xu đã tự nguyện hy sinh, chết đau đớn trên cây thập tự để đền nợ tội thế cho nhân loại, tránh cho chúng ta bản án phạt đời đời. Tình yêu vô điều kiện của Chúa Giê-xu dành cho mỗi chúng ta, được Kinh Thánh mô tả như sau:

“Đang khi chúng ta bó tay tuyệt vọng, Chúa Cứu Thế đã đến đúng lúc để chết thay cho chúng ta, là người tội lỗi, xấu xa. Thông thường, ít thấy ai chịu chết cho người công chính, hiền lương, nhưng dù sao, nghĩa cử ấy còn có thể xảy ra. Nhưng Thượng Đế đã chứng tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi Chúa Cứu Thế chịu chết thay chúng ta là người tội lỗi.” (Rô-ma 5:6–9)

Do sự dấn thân vô điều kiện để cứu chuộc loài người, mà Kinh Thánh gọi Chúa Giê-xu là Chàng Rể và Cô Dâu chính là Hội Thánh của Ngài. Ngày trọng đại khi những người tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu được gặp Ngài trên thiên đàng vinh hiển, Kinh Thánh gọi là Ngày Tiệc Cưới Chiên Con.

Quý thính giả thân mến,

Hôn nhân là sự dấn thân vô điều kiện. Những ai đang sống hết lòng cho hôn nhân, dấn thân vô điều kiện cho người bạn đời của mình, thì cũng sẽ dễ cảm nhận tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa, Đấng đã yêu chúng ta biết là bao, đến nỗi đã hy sinh chính mạng vàng của Con Một của Ngài, cứu chuộc chúng ta ra khỏi những trói buộc và hệ quả của tội lỗi.

Kính chúc quý vị một hôn nhân thật hạnh phúc theo như ý định tốt lành của Thiên Chúa.