NextPrevious

Phát Thanh Hy Vọng

Chúa Giê-xu đã bị xử tử trên cây thập tự trong ngày thứ Sáu vừa qua. Trong buổi chiều tối của ngày thứ Sáu thê lương đó, Giô-sép, người quê ở A-ri-ma-thê, là một nhân viên uy tín trong Hội Đồng Quốc Gia Do-thái, nhưng cũng là người có thiện cảm với Chúa Giê-xu, đã bạo dạn xin quan tổng trấn Phi-lát cho lãnh xác Ngài để chôn. Vì đa nghi và cẩn trọng, quan tổng trấn Phi-lát đã ra lệnh cho viên đại đội trưởng, người chịu trách nhiệm xử tử Chúa Giê-xu, phải phối kiểm trước khi trao xác Ngài cho Giô-sép. Khi viên sĩ quan xác nhận Chúa Giê-xu đã tắt hơi, tổng trấn Phi-lát cho Giô-sép được lãnh xác Ngài. Giô-sép mua một cây vải gai, gỡ xác Chúa Giê-xu xuống khâm liệm, chôn trong huyệt đá đục bên sườn núi, rồi lăn một tảng đá lớn chặn trước cửa mộ.

Các vị lãnh đạo Do-thái giáo lấy làm hài lòng vì bản án tử hình Chúa Giê-xu đã được thực hiện mỹ mãn và giờ đây con người Giê-xu đã bị chôn trong mộ. Trật tự xã hội đã được vãn hồi. Tuy vậy, các vị lãnh đạo Do-thái giáo vẫn chưa thật sự yên tâm, vì họ có nhớ lời Chúa Giê-xu khi còn sống, đã nói với họ rằng “Sau ba ngày tôi sẽ sống lại”. Để đề phòng những sự bất trắc, các vị lãnh đạo tôn giáo xin quan tổng trấn ra lệnh canh gác mộ Giê-xu thật nghiêm nhặt suốt ba ngày, để đề phòng các đồ đệ đánh cắp xác, rồi phao tin đồn rằng Ngài đã sống lại. Quan tổng trấn Phi-lát chấp thuận, ra lệnh niêm phong tảng đá chận cửa mộ Giê-xu và đặt lính canh gác ngôi mộ thật cẩn mật, ngày cũng như đêm.

Còn những môn đệ của Chúa Giê-xu, đã từng kề cận bên Ngài khi Ngài còn sống, giờ đây đang sợ hãi, kinh hoàng và thất vọng não nề. Sau khi Chúa Giê-xu đã bị xử tử và xác thân bị đặt trong lòng mộ lạnh, Phi-e-rơ, Giăng, Ma-thi-ơ, Gia-cơ, Anh-rê, Thô-ma, Phi-líp, tất cả đang trốn tránh, ẩn náu và khóc than trong thầm lặng…Chỉ có các bà phụ nữ thương mến Chúa Giê-xu, chứng kiến việc chôn cất và biết mộ Ngài ở đâu, đã trở về nhà, sửa soạn hương liệu và dầu thơm để ướp xác Ngài. Tuy vậy, qua ngày hôm sau là thứ bảy, là ngày lễ Sa-bát, nên các bà phải nghỉ ngơi theo như tục lệ truyền thống quy định.

Vào buổi sáng sớm ngày Chúa nhật sau đó, khi các quy định của ngày Sa-bát đã hết hiệu lực và người ta được phép đi lại trên đường, các phụ nữ, trong đó có Ma-ri Mặc-lan, Gian-nơ, Ma-ri mẹ Gia-cơ lập tức rời vùng Bê-tha-ni, đi vội về hướng thành Giê-ru-sa-lem. Khi sắp tới chân núi Ô-li-ve, Ma-ri Mặc-lan bỗng dừng lại, nhìn các người bạn đồng hành mà hỏi:

- Các chị có cảm thấy điều gì không? Mặt đất hình như đang rung lên?

- Mặt đất hình như đang di chuyển dưới chân tôi.

Ma-ri, mẹ Gia cơ trả lời:

- Tôi cũng thấy vậy.

Gian-nơ nói tiếp theo

- Hãy chạy gấp đi.

Các bà thúc giục nhau đi, mang nào vải vóc, bình đựng thuốc thơm, bình đựng hương trầm, bình đựng dầu cam tùng, vội vã đến thăm mộ Chúa Giê-xu trong lúc trời mới tờ mờ sáng, ao ước được xoa các hương liệu quý giá lên xác Ngài để bày tỏ lòng tôn quý. Đó là ngày thứ ba kể từ khi Chúa Giê-xu bị đặt vào huyệt đá.

Khi tới cửa mộ, các bà thấy tảng đá lớn, nặng hơn cả tấn, chặn trước cửa mộ, đã bị ai lăn qua một bên. Họ bước vào mộ không thấy xác Chúa Giê-xu, họ vô cùng hoang mang, không biết việc gì xảy ra. Thình lình có hai người nam mặc áo sáng ngời xuất hiện trước mặt. Các bà sợ quá, cúi mặt xuống đất. Hai người hỏi: “Tại sao các bà đi tìm người sống giữa vòng những người chết? Chúa không ở đây đâu, Ngài sống lại rồi! Các bà không nhớ lúc còn ở Ga-li-lê, Chúa bảo “Ngài phải bị phản nộp vào tay bọn gian ác, bị đóng đinh trên cây thập tự, đến ngày thứ ba sẽ sống lại sao?” Họ liền nhớ lại lời Chúa, chạy về Giê-ru-sa-lem, thuật chuyện cho mười một môn đệ của Chúa Giê-xu và mọi người họ gặp. Các môn đệ hoài nghi, cho là chuyện hoang đường.

Ngay sau khi nghe các bà thăm mộ kể lại về ngôi mộ trống, Phi-e-rơ và Giăng liền chạy đến mộ. Vì Giăng chạy nhanh hơn, nên đến mộ trước, cúi xuống nhìn vào mộ, thấy vải liệm nhưng không dám vào. Phi-e-rơ đến sau, bước vào trong mộ, thấy vải liệm còn đó, tấm khăn trùm đầu được cuốn lại để một bên, không nằm chung với vải liệm. Giăng cũng theo vào quan sát và tin các bà nói đúng. Vì đến lúc ấy, các môn đệ chưa hiểu lời Thánh kinh nói Chúa Giê-xu sẽ sống lại.

Phi-e-rơ và Giăng trở về nhà, nhưng Ma-ri Mặc-lan đứng bên mộ mà khóc. Nước mắt đầm đìa, cô cúi xuống nhìn trong mộ, thấy hai thiên sứ mặc áo trắng, một vị ngồi đàng đầu, một vị ngồi đàng chân nơi Chúa Giê-xu đã nằm.

Hai thiên sứ hỏi: “Tại sao cô khóc?”

Cô đáp: “Vì người ta dời thi hài Chúa tôi đi mất, không biết để tại đâu!”

Nói xong, cô quay đầu nhìn lại, thấy có người đứng sau lưng. Đó là Chúa Giê-xu mà cô không nhận ra.

Chúa hỏi: “Tại sao cô khóc? Cô tìm ai?”

Cô tưởng là người làm vườn nên dò hỏi: “Bác có đem thi hài Chúa đi đâu, bác làm ơn cho biết để tôi đem về!”

Chúa gọi: “Ma-ri!”

Cô xoay hẳn người lại, nhận ra Chúa Giê-xu, mừng rỡ kêu lên: “Thưa Chúa!”

Chúa bảo: “Đừng cầm giữ Ta, vì Ta chưa lên cùng Cha. Nhưng hãy đi tìm các anh em Ta, nói cho họ biết Ta lên cùng Cha Ta cũng là Cha các con, cùng Thượng Đế Ta cũng là Thượng Đế các con.”

Ma-ri Mặc-lan đi báo tin cho các môn đệ khác biết cô vừa gặp Chúa Giê-xu và thuật lại mọi điều Ngài dạy.

Theo lời tường thuật lại của các tên lính La-mã canh giữ ngôi mộ Chúa Giê-xu, thì sáng Chúa nhật hôm đó, lúc trời mới rạng đông, bỗng nhiên, có trận động đất dữ dội: một thiên sứ của Chúa từ trời giáng xuống, lăn tảng đá khỏi cửa mộ và ngồi lên trên. Mặt thiên sứ sáng như chớp nhoáng, áo trắng như tuyết. Bọn lính canh run rẩy khiếp sợ, trở nên bất động như xác chết. Trong khi các bà chạy về báo tin về ngôi mộ trống, bọn lính canh cũng chạy đi báo cáo mọi việc cho các nhà lãnh đạo tôn giáo. Họ họp kín với các trưởng lão rồi cho bọn lính thật nhiều tiền và dặn: “Các anh cứ phao tin rằng giữa đêm, các anh đang ngủ, bọn môn đệ đã lẻn vào lấy trộm xác Giê-xu. Nếu vụ nầy tới tai tổng trấn Phi-lát, chúng ta sẽ tìm cách giải thích để các anh khỏi bị liên lụy.” Bọn lính nhận tiền và làm theo chỉ thị.

Ngay tối hôm ấy, các môn đệ họp mặt với nhau. Cửa phòng đóng thật chặt, vì họ sợ người Do-thái. Thình lình Chúa Giê-xu đến đứng giữa phòng, chào mừng các môn đệ. Ai nấy đều khiếp sợ, tưởng thấy thần linh.

Chúa Giê-xu hỏi: “Sao các con sợ? Sao vẫn còn nghi ngờ? Hãy xem tay chân Ta! Chính Ta đây! Hãy sờ Ta xem, vì thần linh đâu có thịt xương như Ta!”

Ngài vừa nói vừa đưa tay chân cho họ xem. Trong lúc họ bỡ ngỡ vì quá ngạc nhiên và vui mừng, Chúa liền hỏi: “Các con có gì ăn không?” Họ dâng cho Ngài một miếng cá nướng. Ngài cầm lấy ăn trước mặt mọi người.

Chúa nhắc nhở: “Trước đây, khi còn ở với các con, Ta đã từng nói: tất cả những lời Môi-se, các tiên tri và các tác giả Thi thiên viết về Ta đều phải được ứng nghiệm.” Rồi Chúa mở trí cho họ hiểu Thánh kinh. Ngài nhấn mạnh: “Thánh kinh chép: Chúa Cứu Thế phải chịu khổ hình, đến ngày thứ ba sẽ sống lại, và Phúc âm cứu rỗi phải được công bố cho tất cả các dân tộc, bắt đầu từ thành Giê-ru-sa-lem. Ai ăn năn trở về với Ta sẽ được tha tội.”

Sau khi bị xử tử trên thập tự, bị chôn trong mồ ba ngày, Chúa Giê-xu đã sống lại, nhiều lần xuất hiện với các môn đồ và nhiều người khác nữa. Lần cuối cùng, Chúa Giê-xu dẫn các môn đệ đến gần làng Bê-tha-ni rồi đưa tay ban phúc cho họ. Đang khi ban phúc, Chúa lìa họ, lên trời. Các môn đệ thờ lạy Ngài, rồi trở về Giê-ru-sa-lem, lòng đầy vui mừng. Họ cứ ở trong Đền Thờ, ca ngợi Thiên Chúa không thôi.

NextPrevious