Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Dân tộc nào trên thế giới cũng tự hào về lịch sử nước mình. Người Việt ta tự hào với 4000 năm văn hiến. Người Hoa Kỳ tự hào với quá trình lập quốc của họ dầu họ chỉ là một quốc gia non trẻ chưa đến 300 năm. Trong khi đó người Úc cũng tự hào không ít về lịch sử lập quốc của mình.

Theo sử liệu nước Úc, những người khám phá ra nước Úc đầu tiên là đội thám hiểm Âu Châu vào đầu thế kỷ thứ 17, vào năm 1606 nhà hàng hải Hòa Lan, tên Willem Janszoon đến Mũi Cape York Peninsula, phía Tây nước Úc nhưng đoàn thám hiểm nầy lại rút về. Đến thế kỷ thứ 18, những nhà thám hiểm Anh và Pháp cũng đã đặt chân đến bờ biển bắc Úc nhưng rồi họ cũng trở về. Mãi đến ngày 29 tháng 4 năm 1770 thuyền trưởng James Cook tới vịnh Botany, thuộc vùng đông Úc, ông cho tàu cập bến tại đó. Sự khám phá kỳ thú nầy đã mở đầu cho đoàn người đầu tiên định cư tại Úc.

Viên thuyền trưởng nầy trở về nước Anh tường trình vùng đất mới nầy. Chính quyền Anh lúc đó vô cùng mừng rỡ vì họ đã tìm ra giải pháp cho nạn nhân mãn, có quá nhiều tù nhân không chỗ đủ chứa trong nhà tù; có nhiều người thất nghiệp sau cuộc cách mạng kỹ nghệ không sao tìm cho họ việc làm. Trong khi thuộc địa của họ bên kia bờ Đại Tây Dương là Hoa Kỳ đã vừa bị vuột khỏi tầm tay: người Mỹ đánh thắng và tuyên bố độc lập. Không bỏ lỡ cơ hội, ngày 13 tháng 5, 1787, nhà cầm quyền nước Anh đã điều động 11 thuyền buồm với 1350 người dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Arthur Phillip, rời Anh Quốc trực chỉ đến Úc. Đến Ngày 26 tháng Giêng 1788 thuyền cập bến bờ biển Sydney, vịnh Botany. Chính vì thế mà người dân Úc dùng ngày nầy để làm Ngày Quốc Khánh.

Thưa quý vị & các bạn,

Qua lịch sử nước Úc, ta thấy 2 điều:

Điều thứ nhất: Dầu đã khám phá ra nước Úc, người Hoa Lan, người Pháp và người Anh vẫn không nhận ra giá trị của đất nước nầy. Mãi đến lần khám phá thứ ba, người Anh mới nhận ra nước Úc quả là một nơi ‘đất lành chim đậu’, một nơi sinh sống, lập nghiệp thật lý tưởng.

Điều thứ nhì: Nhờ đặt chân và lập nghiệp trên đất Úc, người ta mới nhìn thấy nơi đây quả một xứ xinh đẹp, trù phú, mầu mỡ, đầy quặng mỏ, với những kho tàng quý báu vô tận. Mấy năm về trước có lần Liên Hiệp Quốc đã thẩm định rằng: Nếu lấy tài sản nước Úc chia đều cho mỗi đầu người trên đất nước nầy thì dân Úc là dân tộc giàu có nhất thế giới! Chính vì thế mà ông bà ta đặt tên cho đất nước nầy một mỹ danh là Úc Đại Lợi.

Thưa quý vị & các bạn,

Chắc có người trong chúng ta còn nhớ vào cuối thập niên 70 và 80, đa số những người ở trại tỵ nạn lúc đó chỉ ao ước đi Mỹ hay được định cư trên những quốc gia tân tiến khác, chớ không mấy ai muốn nhận Úc làm quê hương thứ hai. Nhưng sau khi định cư ở Úc, và sau khi có dịp viếng thăm các nước khác, thì đồng bào ta mới thấy nước Úc quả là một nơi an tịnh, xinh đẹp, giàu có, là thiên đàng trên đất.

Thưa quý vị và các bạn,

Đối với Đạo Chúa cũng thế, phần đông đồng bào ta còn e dè, không muốn theo, không biết Đạo nầy có liên hệ gì đến mình chăng? Không biết Đạo nầy có giá trị gì không? hay Đạo Chúa chẳng qua là một tổ chức tôn giáo như bao tổ chức tôn giáo khác trên trần thế nầy. Sở dĩ có người trong chúng ta không nhận ra giá trị của Đạo Chúa, vì họ chưa có lần nào mở lòng ra đón nhận Chúa vào tâm hồn. Chưa có lần nào nếm thử hương vị ngọt nào của Đạo Chúa. Thánh Kinh khuyến khích ta thử nếm biết Chúa, thử chiêm nghiệm Ngài thì ta sẽ thấy Chúa ngọt ngào làm sao! Chúa tốt lành dường nào! (I Phi-e-rơ 2:3) Thánh Kinh cũng kêu gọi ta hãy nếm thử Đạo lành Chúa, và chiêm nghiệm quyền năng của Ngài. (Hê-bơ-rơ 6:5)

Cô Thúy Nga là một đồng hương sống tại Nga thuật lại rằng: "Tôi tin nhận Chúa đã 3 năm, thưa thật với các bạn, lúc mới đầu theo Chúa tôi biết rất ít về Chúa dẫu rằng tôi tin Ngài có thật. Ngài nhìn thấy mọi điều tôi làm. Ngài là Đấng phán xét công minh nhưng lúc đó đức tin tôi rất yếu. Tôi thầm nhủ rằng: Nếu Chúa làm điều gì đó cho con, con sẽ tin. Tôi luôn chờ đợi phép lạ, nhưng chẳng thấy phép lạ ở đâu! Trong khi đó mỗi sáng thức dậy tôi nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Tôi được hít thở không khí trong lành của Chúa ban cho từng giây phút mà tôi không nhìn biết. Trong suốt 15 năm sống ở Nga, tôi vật lộn với cuộc sống để kiếm tiền, mà không hề nhìn thấy ý nghĩa của cuộc sống. Tôi sang Nga để tìm kiếm điều hư không, cố nỗ lực làm việc để đời sống kinh tế khá hơn nhưng thực tế tôi đã đánh mất hết ý nghĩa cuộc đời. Càng chạy theo tiền tôi càng bị lâm nợ. Tôi bị sa sút tinh thần vì bao gánh nặng không thể kham nổi. Trong hoàn cảnh vô cùng tuyệt vọng đó tôi tìm được một quyển Thánh Kinh còn mới tinh, không biết của ai đánh rơi tại khu chợ ồn ào, nơi phố đông người qua, người ta chen lấn nhau.

Quyển Thánh Kinh nầy đã thay đổi cuộc đời tôi. Qua lời Thánh Kinh, tôi khám phá ra mình được Đấng Tạo Hóa tạo dựng, được Ngài yêu thương trìu mến. Chúa phán với tôi rằng: Ta đã biết con trước khi con được hình thành trong lòng mẹ. Ngài có chương trình và kế hoạch cho đời sống tôi. Tôi cũng nhận ra rằng Chúa là Đấng nhậm lời cầu nguyện, Ngài hứa với tôi rằng: “Các con xin thì sẽ được, tìm thì sẽ thấy,gõ cửa thì sẽ mở ra cho. Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở ra cho” (Ma thi ơ 7:7-8) Tôi quyết định dâng cuộc đời mình cho Chúa. Lạ thay, sau đó các chủ nợ thông cảm, họ không làm khó tôi, trong khi đó tôi có việc làm tốt, giải quyết được nợ nần và những nan đề trong đời sống. Mọi khó khăn, rối ren như tờ vò tưởng rằng không thể nào tháo gỡ, thì nay được Chúa giải quyết. Nay tôi hết lòng tin cậy Chúa, tận tâm phục vụ Ngài. Đấng lúc nào cũng ở bên cạnh, chăm sóc, hướng dẫn cuộc đời tôi.”

Thưa quý vị & các bạn,

Quý vị có những khó khăn nào không? Có những lo âu nào không? Xin nhớ đến lời dạy của Chúa Cứu Thế Jêsus, Hãy đến với Chúa như cô Thúy Nga, xin quý vị nếm thử tình yêu Chúa, quý vị sẽ tìm thấy sự ngọt ngào.

Trở lại câu chuyện ngày Quốc Khánh, sau khi nhà cầm quyền nước Anh khám phá ra Úc lần đầu, họ chưa thấy giá trị của đất nước nầy, họ chỉ xem Úc như một vùng đất để giải quyết số người thất nghiệp quá đông, nơi giam giữ tù nhân, vùng đất mới được khai khẩn. Nhưng sau khi nhiều đoàn người đến Úc lập nghiệp, họ khám ra ra đây quả là vùng đất trù phú, có những mỏ vàng khổng lồ, những kho tàng vô giá, lúc bấy giờ họ nhìn biết nơi đây quả thật là vùng đất giá trị, một vùng đất lý tưởng. Đạo của Chúa cũng thế! Có người thoạt đầu tin Chúa chỉ để giải quyết khó khăn tạm thời như được chữa lành, được giải quyết những khó khăn trong cuộc sống, được đáp ứng nhu cầu hiện tại. Nhưng khi tiếp nhận Chúa, và tiếp tục theo Ngài, thì họ thấy Đạo Chúa quả là một Bến Phước Hạnh, là Thiên Đàng trên đất. Thánh Kinh ví Đạo Chúa giống như báu vật, mà người tiếp nhận đạo giống như cái chậu bằng đất chứa đựng báu vật đó. Triết gia Paul viết Chúng tôi đựng bảo vật nầy trong bình đất - là thân thể chúng tôi. Vậy quyền năng vô hạn ấy đến từ Chúa Trời, chứ không do chúng tôi. (II Cô-rinh-tô 4:7) .

Có bao giờ quý vị và các bạn nhìn thấy rằng đời sống chúng ta thật ngắn ngủi, con người chúng ta thật yếu đuối, chẳng khác nào chiếc bình gốm, không biết giờ nào sẽ bị bể, không biết lúc nào còn hiện hữu trên đời nầy nữa. Nhưng Đức Chúa Trời vì yêu thương chúng ta, Ngài ban Chúa Jêsus cho chúng ta, Đấng đã lìa thiên đàng giáng thế để cứu chúng ta, một khi chúng ta tin nhận Chúa, chúng ta có cả báu vật vô cùng quý giá. Một khi có Chúa Cứu Thế, đời sống ta sẽ thay đổi, dẫu cho tuổi đời ta càng chồng chất, sức khỏe ta càng lúc càng yếu đi, thân thể hao mòn, nhưng quyền năng vô hạn của Chúa sẽ luôn ở trong chúng ta ban cho ta niềm vui, hạnh phúc. Khi chiếc bình nầy bể đi, thân xác nầy trở về với cát bụi chúng ta được tiếp nhận vào thiên đàng ở mãi với Chúa trong cõi vĩnh hằng. Một người ở Lander, Hoa Kỳ cùng với chồng chở vật dụng phế thải trong nhà ra bãi rác, khi đến nơi, chị vợ thấy một chiếc giường gỗ đã cũ, đề nghị chồng mang về sữa sang lại để dùng. Ông chồng đồng ý, thế rồi hai vợ chồng cố khiêng chiếc giường gỗ lên xe truck của mình, vì quá nặng, nên một chân của đầu giường bị sút chiếc nắp ra, làm rơi ra cả chục đồng tiền vàng được phát hành vào cuối thập niêm 1800. Họ thấy chân giường bên kia cũng có bên trong số tiền tương tự. Hai vợ chồng nầy không ngờ giữa đống rác lại có báu vật vô cùng quý giá.

Thưa quý vị và các bạn,

Rất mong quý vị nhìn biết giá trị của tặng phẩm của Chúa. Tiếp nhận sự cứu rỗi của Chúa Cứu Thế Jêsus là quý vị có cả kho tàng vô giá. Như người Anh mỗi lần họ nghĩ đến nước Úc, họ sung sướng vì đã tiếp nhận mảnh đất trù phú, đầy kho tàng quý giá bị thế giới lãng quên suốt mấy ngàn năm. Rất mong quý vị nhìn thấy giá trị của Đạo Chúa, để từ đây quý vị sẽ sống bình an, niềm vui, hạnh phúc trong hiện tại và sự sống vĩnh phúc trong tương lai.

Xin quý vị hãy thưa với Đức Chúa Trời rằng: Kính lạy Đức Chúa Trời, cám ơn Ngài đã ban cho con tặng phẩm quý giá là Chúa Cứu Thế Jêsus, Đấng đến trần gian chết thế tội con, giờ đây con xin tiếp nhận Chúa vào lòng. Con cầu nguyện những điều nầy trong Danh Chúa Cứu Thế Jêsus. Amen.

Kính chào quý vị & các bạn.