Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Đối với các bậc cha mẹ, con cái là niềm vui, là những viên ngọc quý giá. Lòng trân quý đó thể hiện qua bao công sức, tiền bạc và thời gian mà cha mẹ đã dồn hết nỗ lực để nuôi dạy, bảo bọc, dìu dắt con mình cho đến khi trưởng thành.

Tại Úc Đại Lợi, người ta ước tính phải tốn khoảng gần $200,000 đô-la Úc để nuôi một đứa trẻ từ lúc mới sinh ra cho đến tuổi 18 và khoảng tiền $200,000 đô-la này là chưa kể đến tiền trường lớp, mua sách vở, cho con đi học thêm các môn thể thao hay âm nhạc. Nếu bạn có hai đứa con, bạn phải chi tốn khoảng từ 300,000 đến 500,000 đô, là một ngân khoảng khổng lồ trong cuộc đời của bạn. Do vậy mà chúng ta không ngạc nhiên khi thấy nhiều người không dám có con với cái.

Nhưng thực ra thì tình hình cũng không đến nỗi “khẩn trương” quá như vậy, vì nếu chúng ta chia món tiền $200,000 ra trong 18 năm, thì trung bình là $11,000 mỗi năm, hay $925 mỗi tháng hay $30 mỗi ngày hay chỉ khoảng $1.20 mỗi giờ cho một đứa trẻ. Nếu hỏi ý kiến một cố vấn tài chánh, chắc người ta sẽ khuyên bạn đừng có con nếu muốn dành dụm được nhiều tiền để hưởng thụ cuộc sống cho mình. Thế nhưng trong thực tế, những người sợ tốn kém và những người có con, chưa chắc ai thực sự tận hưởng cuộc sống hơn ai. Này nhé, với chi phí khoảng $200,000 dành cho con, các bậc cha mẹ được hưởng các đặc quyền sau đây:

- được phép lựa chọn đặt tên cho con

- cười khúc khích với nó mỗi ngày

- được ôm hôn, vuốt ve, nựng nịu không có giới hạn

- được có đôi bàn tay mềm mại để nắm lấy

- được quyền trẻ mãi, được thổi bong bóng, thả diều, làm lồng đèn, xây lâu đài cát trên bãi biển, đi kiếm vỏ ốc, vỏ sò, bắt bướm, bắt chuồn chuồn, được chơi cút bắt, chơi trốn tìm vv...

- bật cười nắc nẻ dầu cho thị trường địa ốc đang chậm lại hay thị trường chứng khoán có lên xuống mỗi ngày

- được xem phim hoạt họa và đọc lại các chuyện cổ tích

- được dịp ôn lại các môn học, từ chính tả, văn phạm, toán đố, khoa học vv. từ bậc tiểu học cho đến bậc trung học

- được dịp học các môn học mới như tâm lý, cứu thương, nhạc lý, chơi đàn, ném banh cricket vv...

- được trở thành “đa năng”, vừa làm cầu thủ, vừa là trọng tài, vừa làm huấn luyện viên, rồi làm thầy giáo hay cô giáo, làm y tá, làm bác sĩ, làm đạo diễn, làm khán giả, làm người nấu bếp, làm tài xế taxi, làm người kể chuyện, làm hề, làm quan tòa xét xử, làm bạn vv...

- được chứng kiến những điều đầu tiên, như tiếng nói đầu tiên, bước đi đầu tiên, cái răng đầu tiên, sinh nhật đầu tiên, bức tranh đầu tiên, ngày đến trường đầu tiên, chiếc xe đạp đầu tiên, lần đi trại đầu tiên, cái bằng khen đầu tiên vv...

- được tràn đầy tình thương mến, đến nỗi trái tim không chứa nỗi

- được thấu hiểu và nhắc nhở mỗi ngày, cha mẹ mình đã trải qua những hy sinh nào để nuôi dạy mình thành người

- được thấu hiểu vì sao Thiên Chúa lại có thể chịu đựng cái chết thật đau thương và nhục nhã để cứu chuộc loài người. Có gì khó hiểu đâu, nếu con người còn hy sinh được cho con cái mình, thì Đấng Tạo Hóa làm sao có thể để mặc cho con người là tạo vật dấu yêu của Ngài chết mất nơi hỏa ngục đời đời…

Theodore Roosevelt, vị tổng thống thứ 26 của Hoa Kỳ, đã tóm tắt những đặc quyền của một người được làm cha hay làm mẹ như sau:

“Không có một thành công nào khác trong cuộc đời – cho dù là được làm tổng thống, được giàu có, được vào đại học, viết một quyển sách, hay làm bất cứ một điều gì – có thể so sánh với sự thành công của một người đàn ông hay đàn bà khi những người này cảm nhận rằng mình đã làm tròn trách nhiệm, thấy con mình, thấy cháu mình lớn lên và trưởng thành và những bậc cha mẹ này nói rằng mình thật là được phước”.

Quý thính giả thân mến,

Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta một phước hạnh thật cao quý, khi Ngài ban cho chúng ta con trẻ cùng với thiên chức làm cha, làm mẹ, như lời Kinh Thánh có bày tỏ: “Này con cái là hồng ân của CHÚA, con mình sinh hạ là phần thưởng Chúa ban” (Thi Thiên 127:3).

Dạy con, hướng dẫn con, uốn nắn chúng nó trở thành biết yêu người, kính sợ Thiên Chúa, đòi hỏi chúng ta phải chuyên tâm học hỏi, trau giồi, cộng thêm với can đảm và nghị lực. Có rất nhiều sách vở hướng dẫn cách dạy con và một quyển sách dạy con thật tuyệt vời mang tên “Cách Bày Tỏ Tình Thương Với Con” của tiến sĩ tâm lý Ross Campbell, đã được phát thanh trong suốt một năm qua (2007) trong chương trình Phát Thanh Hy Vọng. Quý vị có thể tìm đọc lại quyển sách này trong trang mạng PhatThanhHyVong.com hay liên lạc với chúng tôi để đặt mua trọn bộ CD đọc sách này.

Trong khuôn khổ của một bài phát thanh ngắn ngủi của chương trình phát thanh mừng Tết Trung Thu, chúng tôi xin gởi đến quý vị lời cầu nguyện của những người đã từng làm cha hay làm mẹ, là những lời nói chân thật nhất từ đáy lòng, của những người đàn ông, đàn bà được Thiên Chúa ban cho thiên chức làm cha mẹ và ao ước được biết cách nào để làm trọn thiên chức đó.

Sau đây là lời cầu nguyện của một người cha:

“Lạy Thiên Chúa,

Ngài có tha thứ con không vì con đã làm tổn thương các con của con?

Con được sinh ra trong một gia đình nghèo khó, do vậy con nghĩ rằng phải có một căn nhà thật to lớn và sang trọng mới khiến cho con cái mình cảm thấy quan trọng. Con đã không nhận ra rằng điều chúng cần hơn hết là tình thương của con đối với chúng nó.

Con cũng nghĩ rằng tiền bạc sẽ đem đến cho chúng nó hạnh phúc, nhưng con thấy rằng tiền bạc chỉ làm chúng nó xem trọng vật chất và xem nhẹ tình người.

Con nghĩ rằng đánh đập chúng nó sẽ giúp chúng nó mạnh mẽ để tự bảo vệ lấy bản thân. Nhưng đánh đập đã khiến con mất đi sự bình tĩnh và khôn ngoan để giáo huấn chúng nó một cách đúng nghĩa.

Con nghĩ rằng để mặc cho chúng nó tự lo liệu để học tự lập, nhưng điều này đã khiến thằng lớn hiếp đáp thằng nhỏ.

Con đã im tai, bịt mắt, cho trôi qua những vấn đề trong gia đình, vì con nghĩ là mình đang giữ cho gia đình được êm ấm, nhưng con đã dạy chúng nó trốn tránh thay vì phải lèo lái, hướng dẫn.

Con nghĩ rằng phải làm ra vẻ như một gia đình trọn vẹn khi đi ra bên ngoài, hầu được người ta nể trọng. Nhưng khi làm như vậy, con đã hướng dẫn chúng nó sống gian dối và che dấu sự thật.

Con nghĩ rằng điều quan trọng nhất khi làm cha, đó là ra sức kiếm tiền và đáp ứng mọi nhu cầu vật chất trong gia đình. Điều này chỉ khiến chúng nó nhận ra rằng làm cha không chỉ có vậy mà thôi, nhưng tiếc thay, chúng nó vẫn chưa biết điều khác nữa mà người cha cần có là những điều gì.

Lạy Thiên Chúa, con hy vọng rằng Ngài đang nghe những lời cầu nguyện chân thành này từ đáy lòng của con. Nước mắt con đang hòa với những lời cầu nguyện này…”

Sau đây là lời cầu nguyện của một người mẹ:

“Lạy Thiên Chúa,

Cầu xin Chúa giúp con cho con cái mình những điều tốt nhất, không phải quần áo đẹp hay đồ chơi đắt tiền, nhưng cho chính mình con, thương yêu, bảo bọc chúng nó qua những ngày vui hay buồn của chúng nó hay của con.

Xin dạy con biết chấp nhận chúng nó như chính con người chúng nó, chứ không phải những gì chúng nó làm được; cho con biết nghe chúng nó muốn nói những gì, chứ không phải chúng nó chỉ nghe con mà thôi; khích lệ chúng nó đạt tới những mục tiêu của chúng nó chứ không phải mục tiêu của con, và Chúa ơi, cho con được cười với chúng nó, cũng được ngây thơ ngờ nghệch như chúng nó vậy.

Xin ban cho chúng con một mái ấm mà sự kính trọng là cột nhà, lòng chính trực là nền nhà và niềm vui tràn ngập đỡ lấy mái nhà.

Xin cho con truyền đến chúng nó sự can đảm để sống thành thật với chính mình, có trách nhiệm với bản thân mình và niềm tin vào Thiên Chúa là Đấng có năng quyền hơn chính con người mình.

Xin cho con biết kỷ luật chúng nó mà không hạ thấp nhân phẩm chúng nó xuống, biết hướng dẫn chúng nó những cách cư xử tốt đẹp mà chính mình cũng biết làm gương và xin cho chúng nó biết đến tình thương vô hạn của con dành cho chúng nó, dẫu chúng nó có làm điều gì…

Xin cho con lo cho chúng nó đủ ăn, đủ mặc và có thể cho chúng nó một ít tiền túi, không phải vì chúng nó giúp con các việc lặt vặt trong nhà nhưng bởi niềm vui chúng nó mang lại. Xin cho con biết điều độ, không quá trớn trong mọi sự, để trong niềm vui khi được nhận lãnh sẽ giúp chúng nó nhận ra niềm vui khi ban cho người khác.

Xin cho chúng nó biết trách nhiệm là điều phải có, nhưng trách nhiệm không phải là gánh nặng. Xin cho chúng nó biết rằng những gì con mong đợi từ chúng nó là cao, tuy vậy những điều mong đợi này không phải là quá sức chúng nó. Xin cho chúng nó biết rằng lời cảm ơn và khen ngợi của con là có suy nghĩ chính chắn và được ban ra đúng lúc, đúng thì.

Xin giúp con dạy dỗ chúng nó rằng chất lượng ưu tú chính là phần thưởng thật của một công việc, chứ không phải cái vinh dự mà nó mang đến. Nhưng dầu vậy, khi những vinh dự có đến với chúng nó – mà chắc nó sẽ đến – xin cho con cùng vui lây với chúng nó, dầu vinh dự có lớn nhỏ thế nào và xin cho con đừng bao giờ cướp lấy những vinh dự này về cho mình; vì chúng nó đã là niềm vinh dự của con rồi.

Trên hết, xin cho con được gần gũi, gắn bó với chúng nó, để đủ can đảm nhìn thấy chúng nó bước ra khỏi tổ ấm khi đã trưởng thành.

Xin Chúa ở cùng và chúc phước cho chúng nó.”

Quý thính giả thân mến,

Mỗi lần Trung Thu đến, chúng ta lại nhớ đến bài hát “Thằng Cuội” của nhạc sĩ Lê Thương, được mở đầu như sau:

“Bóng trăng trắng ngà,
Có cây đa to,
Có thằng Cuội già,
Ôm một mối mơ.
Lặng yên ta nói Cuội nghe,
Ở cung trăng mãi làm chi…”

Ước mong con cái chúng ta cảm nhận tình thương từ cha mẹ, để chúng nó sẽ thắc mắc rằng tại sao chú Cuội lại lẻ loi, “ở cung trăng mãi làm chi”, sao chú Cuội không về dưới mái ấm gia đình có cha, có mẹ, có đầy niềm vui.

Là những người được Thiên Chúa trao cho thiên chức làm cha, làm mẹ, chắc chúng ta không muốn thấy con mình trở thành một chú Cuội cô đơn, đi kiếm một cung trăng xa vắng nào đó để chôn dấu những mối mơ, tâm sự trong lòng.

Kính chúc quý vị một ngày Trung Thu thật hạnh phúc bên các con mình. Thân chào quý vị và các bạn.