
Kính thưa quý vị và các bạn,
Ngày xưa, có hai vợ chồng giàu có nọ sinh được một người con trai. Vì quá đỗi yêu thương con nên bà mẹ hầu như cả ngày chẳng để cậu ta đụng đến việc gì, dần dần cậu con trai trở nên lười biếng, đến nỗi một đồng xu cũng không kiếm nỗi. Người cha dồn hết sinh lực để kiếm tiền hầu nuôi con cho đến ngày khôn lớn. Dẫu đã lớn, đứa con trai vẫn chứng nào tật nấy, chẳng chịu sửa đổi, lo lắng làm lụng gì hết. Người cha buồn bã vô cùng.
Một hôm ông nằm trên giường gọi bà vợ lại và nói: "Bà à! Sau này khi tôi chết đi, tất cả tài sản chúng ta đã để dành được từ trước tới nay tùy bà muốn đem cho ai thì cho, nhưng đừng để lại cho thằng con này một xu nào. Đồ lười chảy thây chẳng chịu làm gì cả, không làm nên tích sự gì!" Người mẹ nghe xong liền ra sức bênh con trai: "Ông nói nghe lạ, chẳng lẽ con mình tệ đến nỗi chẳng bao giờ kiếm được một đồng hay sao?"
Người chồng nói dứt khoát: "Được, nếu bà đã nói thế thì bà hãy bảo nó thử đi kiếm tiền đi! Dù chỉ kiếm được một đồng xu thôi cùng được, tôi sẽ giao toàn bộ tài sản này lại cho nó". Người vợ nói "Được! Vậy là ông hứa rồi đó nhé".
Người chồng tiếp: "Ừ, tôi sẽ cố chờ xem xem nó làm được việc gì!"
Ngay sáng hôm sau, người mẹ gặp con, đưa cho cậu ta một đồng tiền vàng và căn dặn: "Con trai yêu quý của mẹ! Con hãy đi loanh quanh đâu đó, thích đến đâu thì đến, đợi đến chiều tối hãy quay về và đưa ngay đồng tiền này cho cha con, nói rằng đây là tiền con đã tự mình kiếm được nhé".
Cậu con trai làm như vậy. Đến chiều tối cậu quay về đưa đồng tiền vàng cho cha. Người cha cầm lấy tiền rồi tiện tay ném ngay ra ngoài cửa sổ: "Đây không phải tiền mày đã kiếm được".
Cậu con trai không nói một lời, thản nhiên đi tới chiếc ghế gần đó và ngồi xuống. Qua ngày hôm sau, người mẹ lại đưa cho con một đồng tiền vàng khác và dặn: "Con hãy leo lên núi chơi, đến chiều tối thì chạy vài vòng, sao cho khắp người ướt đẫm mồ hôi, sau đó chạy về nhà và nói với cha rằng con đã khổ cực kiếm được đồng tiền này".
Cậu con làm đúng như lời mẹ dặn, đến chiều tối thì toàn thân mệt lã, mồ hôi mồ kê toát ra như tắm, chạy về nhà và nói với cha rằng: "Cha ơi, cha hãy nhìn xem, người con ướt sũng cả! Đồng tiền này con kiếm được thật chẳng dễ dàng gì!" Người cha nhận lấy đồng tiền từ tay đứa con trai, lật qua lại xem xét rồi lại ném ra ngoài cửa sổ. Vì hơi mạnh tay nên đồng tiền rơi xuống ao gần đó, ông quát lớn: "Chớ có lừa ta, đồ trẻ ranh". Người cha nói tiếp "Đây không phải là tiền do mày kiếm được". Đứa con thấy thế bật cười rồi bước đi nơi khác.
Đến đây người mẹ mới nhận ra rằng không thể tiếp tục lừa dối được nữa. Nếu con mình muốn có được gia tài của cha thì chỉ còn cách thực sự đi kiếm việc làm. Và ngay sáng hôm sau, bà mẹ đến phòng con, bà nói: "Không được, con ơi! Chúng ta không thể lừa cha được nữa, con đành phải tự mình đi kiếm tiền thôi, tìm và làm một việc gì đó, cho dù chỉ kiếm được vài xu một ngày cũng tốt, con hãy đưa số tiền đó cho cha, cha sẽ tin con". Người con trai nghe theo lời mẹ, ra đi kiếm việc làm, và đã thực sự làm việc trọn một tuần lễ. Nay làm việc này, mai làm việc khác, cuối cùng cậu cũng đã gom đủ một đồng tiền vàng mang về cho cha. Người cha nhận lấy đồng tiền vàng và tiện tay ném ngay vào bếp lò đang cháy gần đấy "Không, đây vẫn không phải tiền do con kiếm được. Mày đừng tưởng là ta không biết!" Cậu con trai rất bất ngờ khi thấy cha mình ném những đồng tiền của mình vào lửa và đã không chút do dự chạy ngay đến bếp lò, vừa dùng tay nhặt lấy đồng tiền vàng từ trong đám lửa cháy rực, vừa lớn tiếng gào: "Cha, cha điên rồi hay sao! Con đã phải làm trâu làm ngựa cho người ta, đầu tắt mặt tối suốt cả tuần mới kiếm được đủ một đồng tiền vàng này. Cha không tin thì thôi, cớ sao cha lại ném nó vào trong lò lửa chứ!" Lúc này, nước mắt người cha chảy dài, ông cầm tay đứa con trai mà nói: "Con trai của ta! Cha sung sướng đến rơi nước mắt khi thấy con đã biết quý trọng những đồng tiền. Bây giờ thì cha đã thật sự tin rằng những đồng tiền này là do tự tay con kiếm được. Nay cha cũng thật yên tâm khi giao hết của cải, sản nghiệp này lại cho con, con trai yêu quý của cha!"
Kính thưa quý vị và các bạn,
Tương tự như câu chuyện trên, chúng ta giống như người con, đôi khi chúng ta tưởng rằng mình là tạo vật của Đấng Tạo Hóa, mình là con của Đức Chúa Trời, thì dầu mình có sống như thế nào đi nữa chắc Đức Chúa Trời sẽ tiếp nhận mình vào nước Thiên Đàng của Ngài. Thật ra sự cứu rỗi là tặng phẩm của Đấng Tạo Hóa, chúng ta chỉ cần đưa tay ra đón nhận, nhưng sau khi nhận ơn cứu rỗi của Chúa, chúng ta không thể ngồi yên mà chẳng làm gì cả. Trái lại chúng ta phải làm nhiều hơn để giúp đỡ những người đang gặp cảnh khó khăn cùng khốn. Vì Thánh Kinh chép rằng: "Anh em thân yêu, nếu anh em bảo mình có đức tin mà không chứng tỏ bằng hành động thì có ích gì không? Đức tin ấy chẳng cứu được ai". (Gia cơ 2:14).
Thánh Kinh ký thuật lại câu chuyện một vị quan trẻ tuổi tìm đến Chúa để xin Ngài giúp cho làm thế nào để hưởng được sự sống đời đời. Chúa trả lời rằng: "Hẳn ngươi biết các điều răn: Đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng dối, phải hiếu kính cha mẹ?” Ông tự hào: “Từ thuở nhỏ đến giờ, tôi luôn luôn vâng giữ các điều răn đó!”Chúa Jesus khuyên: “Ngươi còn thiếu một điều. Bán hết tài sản lấy tiền phân phát cho người nghèo để chứa của cải trên trời, rồi theo làm môn đệ Ta.” Nghe Chúa dạy, ông rất buồn rầu vì tài sản quá nhiều. Chúa nhìn ông, bảo các môn đệ: “Người giàu vào Thiên Quốc thật khó! Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Thiên Quốc.” Mọi người nghe đều ngạc nhiên: “Vậy thì ai được cứu?” Chúa đáp: “Đức Chúa Trời có thể làm những việc người ta không làm được.” (Lu-ca 18:20-27)
Vừa nghe câu trả lời của Chúa, có thể chúng ta tưởng rằng, muốn hưởng được Nước Trời, vị quan trẻ nầy phải bán hết gia tài phân phát cho kẻ nghèo hay nói cách khác muốn nhận được sự cứu rỗi ta phải làm lành. Thật ra đạo của Chúa khác với đạo của trần gian. Đối với tôn giáo khác thì con người phải làm điều gì đó thì mới được cứu, còn với Đạo Chúa thì chúng ta chẳng phải làm gì cả vì mọi sự Chúa đã làm rồi. Chính Ngài đã hoàn tất công cuộc cứu rỗi nhân loại chúng ta qua sự chết và sự sống lại của Ngài. Điều Ngài muốn chúng ta phải làm là dâng tấm lòng mình cho Chúa, phải thực lòng theo Ngài. Chính vị quan trẻ tuổi trên cũng đã hiểu lầm. Thay vì ông hỏi Chúa rằng “Thưa Thầy xin Thầy chỉ cho tôi cách nào để có sự sống vĩnh cửu” thì ông ta lại hỏi: “Thưa Thầy Thánh Thiện, tôi phải làm gì để được sống vĩnh cửu?”. Thật không ai trong trần gian nầy có thể làm gì để được sự sống vĩnh cửu. Vì chúng ta không thể làm gì để mua chuộc tội lỗi của mình. Chúng ta không thể nhờ sức riêng của mình để tự giải cứu mình, chúng ta cũng không thể nào tự bước vào nước thiên đàng. Sở dĩ Chúa bảo vị quan trẻ tuổi đó bán hết gia tài để phân phát cho kẻ nghèo, bởi vì trong lòng, trong trí của ông ta chứa đầy tài sản, vật chất trần gian, không còn chỗ nào dành cho Chúa là Đấng Tạo Hóa mình. Qua lời dạy của Chúa, điều kiện để nhận được sự sống đời đời, hưởng được nước Trời, là người đó phải hoàn toàn để Chúa chiếm hữu tấm lòng và tâm trí mình, để Chúa làm chủ đời sống mình.
Ngày nay có một số người muốn tiếp nhận Chúa, nhưng thay vì vui mừng đón nhận thì họ lại buồn bã bỏ đi như vị quan trẻ nầy, vì họ không muốn từ bỏ nếp sống cũ của mình, để trở về với Đấng Tạo Hóa, hoàn toàn dâng cho Chúa cuộc đời mình. Họ sợ rằng khi tin Chúa rồi, mình phải chịu thiệt thòi, phải mất thì giờ, phải đi đến Nhà Chúa thờ phượng Ngài; họ sợ rằng tin Chúa rồi mình sẽ không còn được hưởng những thú vui trần gian. Thật loài người chúng ta không thể tự mình đến với Chúa, nhưng chính Chúa và tình yêu của Ngài đã kéo, thu hút chúng ta đến với Ngài, như lời Chúa phán rằng: “Khi bị treo lên khỏi mặt đất, Ta sẽ kéo mọi người đến cùng Ta.” (Giăng 12:32).
Ngày nay có hàng nhiều triệu người trên thế giới đã được thu hút bởi tình yêu Chúa. Sự hy sinh của Chúa trên thập tự đã kéo họ đến với Ngài, khiến họ tin và đức tin đó thể hiện qua hành động. Những người tin Chúa không cần phải trả một giá gì cho công đức của mình cả, chỉ cần phủ phục trước Chúa và để Ngài ngự trị tâm hồn. Khi chúng ta được ơn cứu rỗi, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc sống mới, sống vượt lên lối sống tầm thường khi trước, chúng ta sẽ sống một đời sống biết ơn, sống vì Chúa và tha nhân. Lúc bấy giờ chúng ta sẽ lo lắng cho người nầy, chăm sóc cho người kia như lời của Chúa Cứu Thế Jesus dạy chúng ta là phải lo tưởng đến người khác, chia cơm sẻ áo cho họ, cứu giúp họ trong cơn túng ngặt. Đồng thời lúc nào cũng biết tìm kiếm nước Trời và trung tín phục vụ Ngài trong mọi cảnh ngộ. Một đầy tớ Chúa là triết gia Paul cũng nhắc nhở chúng ta rằng: "Chúa Cứu Thế đã ban cho anh em sự sống mới, vậy hãy hướng lòng về những việc thiên thượng, nơi Ngài ngự bên phải ngai Đức Chúa Trời". (Cô-lô-se 3:1)
Chúa yêu quý vị, Ngài đã giáng trần vì quý vị, Ngài đã hoàn thành sự cứu rỗi cho quý vị, quý vị chỉ cần mở lòng ra đón nhận ơn cứu rỗi của Chúa, đồng thời thể hiện đức tin mình qua hành động, hết lòng hết ý, hết sức, hết trí khôn yêu mến Chúa và yêu người đồng loại.
Rất mong quý vị đến với Chúa ngay giờ nầy, mở lòng ra với Ngài, xin Ngài tiếp nhận mình vào đại gia đình của Ngài.
Kinh chào quý vị và các bạn.