Tùng Trân sưu tầm và chuyển ngữ

Những Cái Thùng Thiếc Rỗng

Chúng ta ai cũng biết câu ngạn ngữ: “Thùng rỗng kêu to”. Mà đúng vậy, những cái thùng thiếc rỗng thường kêu to nhất!

Trong đời sống của một người, những lãnh vực không được “đổ đầy” ơn phước đã trở thành những cái thùng rỗng. Những cái thùng rỗng này khua vang chát chúa, đến nỗi át mất tiếng vang của những cái thùng đã được đổ đầy “chắc nịch” những ơn phước từ Trời. Khi điều này xảy ra, mọi suy nghĩ của người đó chỉ tập trung vào cái tiếng ồn ào của cái thùng thiếc rỗng. Kết quả là người đó đã không nhận ra những ơn phước khác đang tuôn tràn trong đời sống để  bày tỏ lòng tri ân đến Thượng Đế.

Đôi khi chỉ một cái lon thiếc rỗng bé tí lại kêu to hơn một cái thùng to tổ bố chứa đầy bao phước hạnh.

Đây là lý do tại sao nhiều người chỉ cảm ơn Thiên Chúa khi gặt hái điều mình mong muốn nhưng thất bại trong việc bày tỏ thái độ biết ơn trong mọi hoàn cảnh.

Thậm chí nếu chúng ta không có được điều mình mong muốn để cảm tạ Thượng Đế, chúng ta vẫn luôn luôn có thật nhiều điều khác cần ghi nhớ, do vậy chúng ta nên bày tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh như sứ đồ Phao-lô nhắc nhở: “Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Chúa Cứu Thế Giê-xu” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:18)

Chúng ta không nên để những điều bất như ý cướp mất sự thỏa lòng trong đời sống, nhưng luôn luôn cảm tạ vì ý muốn tốt lành của Ngài trong đời sống chúng ta.

Nếu chúng ta quan sát thật cẩn thận, lắng nghe thật chăm chú và xem xét thật tường tận, chúng ta sẽ khám phá rằng có nhiều chiếc thùng trong đời sống chúng ta đã được đổ thật đầy. Khi nhận ra được như vậy, chúng ta không còn kêu to chát chúa như những cái thùng rỗng nữa.

Tạ Ơn Chúa Trong Mọi Hoàn Cảnh?

Matthew Henry là một học giả Kinh Thánh lừng danh vào đầu thế kỷ 18. Một ngày kia, ông bị bọn cướp trấn lột và đêm hôm đó, Henry đã ghi xuống cuốn nhật ký của ông như sau: Hãy để cho lòng ta cảm tạ ơn Thượng Đế.

Thứ nhất, bởi vì cho đến bây giờ ta mới bị ăn cướp; trước đây ta chưa bao giờ bị bọn cướp đón đường cả.

Thứ nhì, bởi vì mặc dầu bọn chúng cướp cái ví tiền, nhưng chúng nó không cướp mất mạng sống của ta.

Thứ ba, bởi vì mặc dầu chúng nó cướp sạch những gì ta có trên người lúc đó, nhưng cũng chẳng đáng giá là bao.

Thứ tư, ta là người bị cướp, chứ ta không phải là quân đi ăn cướp.

Hãy Biết Ơn Về Những Gì Bạn Đang Có

Một đứa bé trai bị mù, ngồi bên lề đường, với một cái nón đặt gần chân nó. Nó dựng một tấm bảng có ghi như vầy: “Tôi bị mù, xin giúp tôi”. Trong cái nón của nó, lúc đó chỉ có thưa thớt một vài đồng bạc cắc.

Một người đàn ông đi qua. Ông ta thò tay vào túi, lấy ra vài đồng bạc rồi thả vào cái nón. Sau đó, ông với tay lấy cái bảng, xoay mặt sau ra phía trước và ghi một vài chữ lên đó. Ông để tấm bảng lại chỗ cũ để những ai qua lại có thể đọc được hàng chữ mới ông vừa viết lên đó.

Sau đó cái nón của đứa bé mù bắt đầu có nhiều tiền. Bây giờ, có nhiều người hơn hồi sáng cho tiền đứa bé mù này. Buổi chiều hôm ấy, người đàn ông đã đổi hàng chữ trên tấm bảng, quay trở lại tìm đứa bé để xem tình hình ra sao. Đứa bé mù nhận ra bước chân của người đàn ông này và hỏi: “Có phải chính ông đã đổi những hàng chữ trên tấm bảng này? Ông đã viết gì trên tấm bảng vậy?”

Người đàn ông bèn đáp: “Chú chỉ ghi ra sự thật mà thôi. Những gì chú ghi ra trên tấm bảng cũng giống như câu cháu đã ghi, nhưng chỉ theo một cách thức khác thôi”

Người đàn ông đã viết trên tấm bảng như sau: “Hôm nay là một ngày đẹp trời nhưng tôi không thấy được”.

Quý vị và các bạn có nghĩ rằng hàng chữ của đứa bé và hàng chữ của người đàn ông có cùng nói lên một điều không?

Dĩ nhiên, cả hai hàng chữ đều cho người ta biết cậu bé bị mù. Nhưng hàng chữ thứ nhất chỉ nói rằng đứa bé bị mù, vậy thôi. Nhưng hàng chữ thứ hai nói với mọi người rằng họ thật là may mắn bởi vì họ không bị mù. Bây giờ quý vị có còn ngạc nhiên vì sao hàng chữ thứ hai, do người đàn ông viết, gặt hái nhiều kết quả cho cậu bé mù.

Kính thưa quý thính giả,

Giáo sư tâm lý Lee Ross nói: “Thế giới này có thể là một nơi tệ hại và tàn nhẫn – nhưng cùng một lúc, nó có thể là một thế giới phong phú và tuyệt vời. Cả hai sự thật đều đúng cả”

Kinh Thánh có nhắc nhở: “Hãy mãi mãi vui mừng, cầu nguyện không ngừng, và tạ ơn Chúa trong mọi tình huống môi trường” (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:16-18)

Hãy sáng tạo và thay đổi cách nhìn cũng như cách suy nghĩ. Hãy sống một đời sống mà không viện lý do này, nguyên nhân nọ để thoái thác trách nhiệm trong tình yêu. Khi cuộc đời đem đến 100 lý do muốn ta khóc, hãy chỉ ra cho cuộc đời biết bạn có 1000 lý do để cười. Đừng cứ tiếc nuối quá khứ. Hãy tin cậy trong hiện tại. Cũng chuẩn bị cho tương lai với một niềm tin.

Hãy cảm tạ ơn Thượng Đế về những gì bạn đang có. Hãy tin cậy vào tình yêu của Ngài bằng cách tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu là Đấng đã chết thay, đền nợ tội thế cho quý vị và tôi. Trong Chúa Giê-xu, quý vị và tôi được tha trắng tội và được quyền thừa hưởng mọi điều quý báu nhất của Đấng Tạo Hóa, ngay trong cuộc sống hiện tại và trong tương lai đời đời bên cạnh Ngài, như chính lời Chúa Giê-xu khuyên bảo:

“Ta khuyên các con đừng lo âu vì vấn đề cơm áo. Đời sống không quý hơn cơm nước sao? Thân thể không trọng hơn quần áo sao? Các con xem loài chim bay liệng trên trời, chúng chẳng gieo, gặt, cũng chẳng tích trữ vào kho, thế mà chúng vẫn sống, vì Cha các con trên trời nuôi chúng. Các con không có giá trị hơn loài chim sao? Trong các con có ai lo âu mà kéo dài đời mình thêm được một giờ không?

“Sao các con lo âu về quần áo? Hãy xem hoa huệ ngoài đồng, chúng chẳng làm việc nặng nhọc, cũng chẳng xe tơ kéo chỉ. Thế mà giàu có sang trọng như vua Sa-lô-môn cũng không được mặc áo đẹp bằng hoa huệ. Cỏ hoa ngoài đồng là loài sớm nở tối tàn mà Thượng Đế còn cho mặc đẹp như thế, lẽ nào Ngài không cung cấp y phục cho các con đầy đủ hơn sao? Tại sao các con thiếu đức tin đến thế? Vậy các con đừng lo âu về cơm áo, là những thứ người ngoại đạo mãi lo tìm kiếm, vì Cha các con trên trời thừa biết nhu cầu của các con. Nhưng trước hết các con phải tìm kiếm Thượng Đế để được Ngài tha tội và ngự trị trong lòng, Ngài sẽ cung cấp đầy đủ mọi nhu cầu cho các con. Vì thế, các con đừng lo âu về tương lai. Ngày mai sẽ lo việc ngày mai; nỗi khó nhọc từng ngày cũng đã đủ rồi.” (Ma-thi-ơ 26:25-34)

Mười Người Phong Hủi

Bác sĩ Lu-ca có ký thuật con chuyện về lòng biết ơn, được ghi trong Kinh Thánh như sau:

“Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-xu đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: "Lạy Thầy Giê-xu, xin dũ lòng thương chúng tôi!" Thấy vậy, Chúa Giê-xu bảo họ: "Hãy đi trình diện với các tư tế." Đang khi đi thì họ được sạch. Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Chúa Giê-xu mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. Đức Giê-xu mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?" Rồi Người nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh." (Lu-ca 17:11-18)

Những Con Bọ Chét

Corrie ten Booms là một tác giả nổi tiếng với những quyển sách hồi ký, kể lại kinh nghiệm che dấu người Do-thái, để rồi sau đó bị Đức quốc xã bắt được và bị tống giam ở các trại tù tập trung trong Đệ Nhị Thế Chiến. Bà và người chị Betsy bị đưa vào trại tập trung Ravensbruck. Khu vực trại hai người bị giam thật là đông đúc, dơ bẩn và kinh khủng nhất là đầy bọ chét. Một buổi sáng nọ, trong khi bà và người chị thầm giở cuốn Kinh Thánh mà bà giấu được mang theo trong người, thì hai người đọc đến câu trong sách 1 Tê-sa-lô-ni-ca nhắc nhở phải tạ ơn Thượng Đế luôn luôn, dầu trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Chị Betsy nhắc: “Nè em Corrie, chúng ta phải tạ ơn Thượng Đế vì khu vực trại tù này và thậm chí về những con bọ chét nữa”.

Bà Corrie liền nói lại: “Không cách nào em có thể cảm ơn Ngài vì những con bọ chét kinh khủng này được”. Nhưng vì chị Betsy cứ thuyết phục, nên cuối cùng Corrie miễn cưỡng cùng chị Betsy thầm cảm ơn Chúa về khu trại toàn những con bọ chét thật đáng gớm ghê này.

Những tuần lễ sau đó, Corrie và Betsy cảm thấy hình như khu vực trại nơi mình bị giam, dường như sự canh gác được thả lỏng, thậm chí họ dám tổ chức học Kinh Thánh công khai và tổ chức cầu nguyện với nhiều người trong khu vực này. Đây quả thật là nơi trú ẩn an toàn cho họ trong cơn phong ba của cuộc đời. Vài tháng sau đó, học biết được bọn lính gác không thích bén mảng tới khu vực trại này vì chúng ớn những con bọ chét kinh khủng kia!


Tùng Trân sưu tầm và chuyển ngữ các câu chuyện:

- “Be Grateful For What You Have” by Michael Aulia
- “Thankful In Everything?” by Matthew Henry
- “Empty Tins”
- “The Hiding Place” by Corrie ten Boom