Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Mỗi khi thế giới bước sang ngày đầu năm, ngày một tháng một, là dường như sinh hoạt khắp nơi đều tạm dừng lại để mọi người có dịp họp mặt, liên hoan đón mừng năm mới. Đây cũng chẳng phải là chuyện mới lạ gì, vì chính người Việt chúng ta đã có tập tục từ lâu rằng: “Tháng giêng là tháng ăn chơi”.

Mỗi văn hóa và dân tộc tổ chức liên hoan đón mừng năm mới cách khác nhau. Tại Hungary, ngày đầu năm, người ta ăn đậu lăng (lentils) vì hạt đậu này có hình đồng tiền, biểu hiện cho tiền bạc dồi dào. Tại Tây Ban Nha, người ta có truyền thống chuẩn bị mười hai trái nho và khi chuông nhà thờ đổ mười hai tiếng vào lúc giao thừa, người ta ăn một trái nho vào mỗi tiếng chuông, với hy vọng rằng mười hai tháng sắp tới sẽ ngọt ngào, may mắn như vị ngọt của mười hai trái nho. Tại Nga cũng có phong tục tương tự như vậy, người dân cùng với tổng thống Nga đếm to những giây cuối cùng của năm cũ, rồi khi cái tháp đồng hồ khổng lồ đánh tiếng đón chào năm mới, mọi người cùng nhau suy nghĩ một ước nguyện theo mỗi tiếng chuông đồng hồ.

Tại Úc châu, là quốc gia đầu tiên trên thế giới đón mừng giao thừa, người ta tụ họp về các thành phố lớn là nơi có tổ chức những buổi bắn pháo bông thật đặc sắc để đón mừng năm mới. Tại Nam Hàn, vào ngày đầu năm, người ta có phong tục đi tới Jung Dong Jin, là nơi mặt trời mọc lên đầu tiên trên bán đảo Triều Tiên. Các dân tộc Á châu như người Trung Hoa, Việt Nam, Phi-luật-tân vv. có truyền thống đốt pháo thật vui nhộn, để xua đuổi những con “ma cũ” ra khỏi nhà, khai thông vận hên cho năm mới.

Liên hoan, tiệc tùng, chào đón, chúc mừng năm mới. Mà làm sao chúng ta biết được năm mới sẽ ra sao, sẽ tốt hay xấu, thịnh hay suy thế nào mà chào đón với chúc mừng? Khi bắt đầu bóc ra chiếc lịch mới, có ai trong chúng ta đoán được trong những ngày sắp tới, kinh tế sẽ phục hồi hay tiếp tục suy thoái, thế giới sẽ an ninh hay bị khủng bố, môi trường sẽ điều hòa hay xáo trộn, hạn hán bão tố hay mưa thuận gió hòa? Mặc dầu không ai biết được năm mới sẽ ra sao, tương lai sẽ như thế nào, nhưng mọi ngôn ngữ, mọi chủng tộc, mọi quốc gia, mọi nền văn hóa, mọi tôn giáo đều có truyền thống chào đón và chúc mừng năm mới.

Có nhiều cách giải thích khác nhau cho hiện tượng này và theo các nhà xã hội học chung quy lại rằng, sở dĩ ai ai cũng thích liên hoan, đón mừng, chúc mừng năm mới vì trong mỗi con người, bất luận già, trẻ, lớn, bé, trí thức hay bình dân, người Âu hay người Á, đều có hai nhu cầu căn bản. Nhu cầu thứ nhất là muốn được cởi bỏ những phiền muộn của quá khứ, quên hết những thất bại, lỗi lầm của một năm cũ đã qua. Nhu cầu thứ nhì là con người cần sống trong hy vọng, cần nuôi hy vọng để sống, cần hướng về tương lai với một cái nhìn lạc quan và tin tưởng.

Những giây phút liên hoan bên nhau, reo vui trong tiếng đờn, khiêu vũ theo tiếng nhạc, cười rộn ràng theo tràng pháo rộn rã đầu năm, ly nâng ly, tay trong tay, chúc cho nhau một “năm mới bình an và thịnh vượng” hay “vạn sự như ý” hay mọi sự tốt lành nhất trên đời. Quả thật, những giờ phút liên hoan bên nhau, những lời chúc lành có làm tâm hồn chúng ta thật phấn chấn và tràn đầy hy vọng vào những giây phút mới mẻ của một năm mới, nhưng những điều này có thực sự thay đổi đời sống của chúng ta không, hay đây chỉ là những mơ ước hay những lời chúc suông mà thôi?

Quý thính giả thân mến,

Kinh Thánh, là lời của Thượng Đế, có thuật lại một câu chuyện thật lạ lùng như sau:

“Chúa Giê-xu trở lại thành Ca-bê-nâm, tiếng đồn loan ra là Chúa Giê-xu có mặt ở nhà. Dân chúng kéo lại quá đông khiến nhà chật ních, đến nỗi ngoài cửa cũng không có chỗ chen chân. Trong khi Chúa Giê-xu đang giảng dạy dân chúng về lời của Thượng Đế, thì có bốn người khiêng một người bị bại đến. Vì dân chúng tụ tập quá đông, họ không làm sao mang anh ta đến trước mặt Chúa Giê-xu được nên họ mở một khoảng trống trên mái nhà ngay chỗ Chúa Giê-xu đang nói chuyện và thòng người bại đang nằm trên cáng xuống. Khi thấy đức tin của họ, Ngài bảo người bại rằng, “Con ơi, tội con đã được tha rồi.” Mấy giáo sư luật có mặt tại đó mới nghĩ thầm rằng, “Ông nầy là ai mà dám ăn nói táo bạo như vậy? Ông ta nói như thể mình là Trời. Chỉ có một mình Trời mới có quyền tha tội thôi.” Chúa Giê-xu biết ngay ý nghĩ của họ nên Ngài hỏi, “Tại sao các ông thầm nghĩ như thế trong lòng? Trong hai điều nầy, điều nào dễ hơn: Một là nói với người bại rằng, ‘Tội con đã được tha,’ hai là bảo, ‘Hãy đứng dậy, cuốn mền mà đi’? Nhưng để chứng tỏ cho các ông thấy Con Người có quyền tha tội trên đất, nên Chúa Giê-xu nói với người bại, “Tôi bảo anh đứng dậy cuốn mền đi về nhà.” Người bại lập tức đứng dậy, cuốn mền đi ra trước sự chứng kiến của mọi người. Dân chúng vô cùng kinh ngạc và ngợi tôn Thượng Đế. Họ bảo nhau, “Từ trước tới giờ, chưa khi nào chúng ta thấy chuyện lạ như thế nầy!” (Mác 2:1-12)

Kính thưa quý thính giả,

Trong câu chuyện vừa rồi, khi người bại được thòng xuống từ trên nóc nhà trước mặt Chúa Giê-xu, nhu cầu lớn nhất và hiển nhiên nhất của người người bại này là cần được chữa lành phần trí não đã tê liệt cùng các bắp thịt và gân cốt để anh có thể hoạt động, đi đứng bình thường lại được. Nhu cầu được chữa lành của người bại thật to lớn và cũng thật rõ ràng. Thế nhưng, đứng trước nhu cầu của người bại này và cảm động nơi lòng tin của anh và những người bạn, Chúa Giê-xu đã nói điều gì đầu tiên? Kinh Thánh có ghi lại lời đầu tiên Chúa Giê-xu nói với người bại này rằng: “Con ơi, tội con đã được tha rồi.” Tại sao Chúa Giê-xu không chữa lành người bại liền, nhưng Ngài tha tội người bại trước, rồi mới chữa lành bệnh tật của anh sau? Tội lỗi là gì và có liên hệ ra sao đến tình trạng bại liệt của anh?

Nếu quý vị và tôi, trong năm mới, được dịp đến trước mặt Chúa Giê-xu, chính là Vua Thiên Đàng hạ sinh trong thân xác con người, chúng ta sẽ xin Ngài điều gì? Có lẽ chúng ta cũng muốn trình bày cho Ngài những nhu cầu thực tế và hiển nhiên trong đời sống của chúng ta, đó có thể là hoàn cảnh khó khăn mà chúng ta đang phải đương đầu, có thể là bệnh tật, sức khỏe yếu kém, nợ nần chồng chất, vợ chồng xung đột, con cái ngỗ nghịch, công ăn việc làm bất thường vv. Đối với chúng ta, nhu cầu cơm ăn, áo mặc, sức khỏe, công việc làm ăn, hạnh phúc gia đình là điều quan trọng nhất, nhưng trong cái nhìn của Chúa Giê-xu, nhu cầu trước nhất và lớn hơn hết của mỗi chúng ta là cần được Thiên Chúa tha tội. Vì sao vậy?

Vì tội lỗi khiến chúng ta suy nghĩ và làm ngược với ý muốn tốt lành của Thiên Chúa. Trong khi Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta một đời sống tràn ngập ơn phước, thì chính tội lỗi đã cản trở mọi phước lành đến với mỗi chúng ta, trong đó có cả phước lành về công ăn việc làm, hạnh phúc gia đình, mối liên hệ với người khác vv. Khi còn sống trong tội lỗi, chúng ta sẽ tiếp tục vấp ngã trong cuộc đời hiện tại, tiếp tục nhận lấy bao đau thương trong tương lai và sẽ phân cách vĩnh viễn với Thiên Chúa sau khi bước qua khỏi cuộc đời này. Nếu Chúa Giê-xu chỉ chữa lành cho người bại mà không tha thứ tội lỗi của anh, thì anh có thể mạnh khỏe được một thời gian, rồi có thể sa vào tình trạng tồi tệ hơn bại liệt và rồi cuối cùng qua đời mà không nhận được sự cứu rỗi. Do vậy, nhu cầu được tha tội và được cởi bỏ khỏi trói buộc của tội lỗi là điều quan trọng nhất của mỗi con người, quan trọng hơn cả nhu cầu cơm ăn áo mặc hằng ngày, như Chúa Giê-xu đã từng khẳng định: “Nhưng trước hết các con phải tìm kiếm Thượng Đế để được Ngài tha tội và ngự trị trong lòng, Ngài sẽ cung cấp đầy đủ mọi nhu cầu cho các con.” (Ma-thi-ơ 6:33)

Cũng vì nhu cầu số một này, mà cách đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, hạ sinh ra trong một hài nhi mang tên Giê-xu. Chúa Cứu Thế đã lớn lên, bày tỏ một đời sống yêu thương trọn lành, nhưng cuối cùng đã bị người ta cáo oan và xử chết treo thật thê lương trên cây thập tự. Thực ra, đây là chương trình cứu chuộc của Thiên Chúa, vì khi chết trên thập tự giá, Cứu Chúa Giê-xu đã lãnh thay bản án tội, chết thế cho loài người. Do vậy, những ai ăn năn vi phạm của mình và tin nhận vào sự chết thế của Ngài, thì người đó được Thiên Chúa tha tội hoàn toàn và không còn bị đoán xét nữa, như lời Kinh Thánh có tuyên bố: “Tất cả những người tin Chúa Cứu Thế Giê-xu đều được Thượng Đế tha tội và coi là công chính, không phân biệt một ai” (Rô-ma 3:22)

Quý thính giả thân mến,

Đứng trước một năm mới, ai trong chúng ta cũng muốn xóa bỏ đi những muộn phiền hay thất bại của năm cũ và hướng về tương lai với niềm hy vọng mới.

Chỉ có sự tha tội qua dòng huyết vô tội của Con Trời, chúng ta mới xóa bỏ được những vấn vương cũ, buồn phiền cũ, như lời Kinh Thánh khẳng định: “Khi trước tâm linh anh em đã chết vì tội lỗi và vì bản tính hư hoại, nhưng Thượng Đế đã làm cho anh em sống lại với Chúa Cứu Thế và tha thứ mọi tội lỗi của chúng ta. Thượng Đế đã hủy bỏ tờ cáo trạng với các luật lệ ràng buộc, đem đóng đinh vào cây thập tự.” (Cô-lô-se 2:13-14).

Chỉ có sự tha tội nhờ sự hy sinh của Cứu Chúa Giê-xu, chúng ta mới có niềm hy vọng thực sự cho năm mới, cho cả đời và cho đến muôn đời, như sứ đồ Phao-lô hằng nhắc nhở: “Thượng Đế đã không tiếc chính Con Ngài, nhưng hy sinh Con để cứu chúng ta, hẳn Ngài cũng sẽ ban cho chúng ta mọi sự luôn với Con Ngài” (Rô-ma 8:32).

Nếu bạn còn bị ràng buộc trong tội lỗi, năm mới cũng sẽ lẩn quẩn giống năm cũ đã qua. Nếu bạn chưa được Thiên Chúa thứ tha, thì những lời chúc lành, tiếc thay, chỉ là những lời chúc suông, vì ơn phước không đến từ lời nói của con người, nhưng đến từ Đấng Tối Cao, như Kinh Thánh có ghi: “Những gì tốt đẹp, toàn hảo đều đến từ Thượng Đế là Nguồn sáng thiên thượng” (Gia-cơ 1:17)

Ngoài Cứu Chúa Giê-xu, mọi hình thức liên hoan đón mừng năm mới, dù vui nhộn đến đâu, những lời chúc lành, dầu chân thành đến mấy, cũng như những băng cứu thương tạm bợ trên một bệnh nhân ung thư đến thời kỳ cuối mà thôi.

Thân chúc quý vị và các bạn sớm tiếp nhận Chúa Giê-xu, để được Ngài đổi mới từng ngày trong đời sống. Thân chào quý vị và các bạn.