Tiến sĩ David D. Ireland

Kính mời quý vị bắt đầu cuốn sách Bí Quyết Để Có Một Cuộc Sống Hạnh Phúc tại đây

Quý thính giả thân mến,

Trong phần mở đầu của quyển sách Bí Quyết Để Có Một Cuộc Sống Hạnh Phúc mà chúng ta đã theo dõi hai tuần qua, chúng ta đã thấy rằng các khoa học gia chuyên nghiên cứu về hành vi của con người cho rằng mức độ cảm nhận hạnh phúc của con người sẽ thay đổi trong một khoảng thời gian ngắn, khoảng ba mươi ngày, tùy theo quan niệm hay hoàn cảnh của họ vào lúc được phỏng vấn. Tác giả David Ireland đoán rằng các tham dự viên nhận ra rằng những điều tưởng chừng đem lại hạnh phúc cho họ vào một thời điểm nào đó, thì về sau nó chỉ là ảo ảnh. Việc đeo đuổi hạnh phúc không chỉ là một nỗ lực vô ích mà cả đối tượng vốn được cho là nguồn đem lại hạnh phúc dường như cũng luôn thay đổi.

Bernard Rimland, giám đốc Viện Nghiên cứu hành vi ở trẻ em, trong một cuộc nghiên cứu của chính mình, đã kết luận rằng: “những người hạnh phúc nhất là những người biết giúp đỡ người khác.” Khi phân loại các kết quả, Rimland nhận thấy rằng tất cả những người được xem là hạnh phúc, lại đồng thời cũng là những người được cho là không ích kỷ. David Ireland nhận xét rằng hạnh phúc tăng lên theo việc bạn dự phần vào những công tác hỗ trợ, giúp đỡ mọi người chung quanh. Đây là nguyên tắc mà bất kỳ ai cũng có thể sử dụng để cải thiện hạnh phúc của bản thân.

Cũng như con chó già đưa ra một cái nhìn mới cho chú chó trẻ hơn về cách thức đeo đuổi hạnh phúc, nguyên tắc nằm ở chỗ: “khi ta đuổi theo hạnh phúc, nó cứ chạy xa khỏi ta; nhưng khi ta đi lo công việc của mình, hạnh phúc sẽ theo ta.” Thật vậy, tôi đang khuyến khích bạn xét lại quan điểm của bản thân về vấn đề này. Bạn cần phải có một quan điểm đúng đắn về hạnh phúc trước khi có thể bắt chước thực hành thói quen của những người hạnh phúc. Chính quan điểm của bạn là điều sẽ tạo nên sự khác biệt trên thế giới nầy. Quan điểm - tức là cái nhìn của bạn, hay cách bạn nhìn nhận và giải thích cuộc sống quanh mình.

Tôi xin kể cho quý thính giả nghe câu chuyện như sau:

“Một vị mục sư nọ để ra một khoảng thời gian trong mỗi buổi lễ ngày Chủ nhật để các em thiếu nhi xếp hàng đi ngang qua tòa giảng, hát một bài thánh ca trước khi bước vào lớp học trường Chủ nhật. Vị mục sư nhớ lại một kỷ niệm, và kể rằng “đối với tôi, trong tư cách là mục sư của hội thánh, một trong những điểm quan trọng của buổi lễ là vinh dự được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt của mỗi em thiếu nhi và có thể mỉm cười đáp trả với các em.

Tôi cố không bỏ sót em nào, nhưng một ngày nọ, tôi đã sơ suất. Và thế là một cô bé xinh xắn, tóc xoăn tít, khoảng bốn tuổi chạy vội ra khỏi hàng, lao vào vòng tay của mẹ bé và khóc như thể cô bé đang gặp chuyện đau buồn lắm. Sau buổi lễ, tôi đến tìm gặp người mẹ để hỏi thăm. Người mẹ cho biết rằng bà đã dỗ được đứa bé. Và khi được hỏi về lý do tại sao cô bé ấy đã khóc thì tôi nhận được câu trả lời là: ‘con mỉm cười với Chúa nhưng Ngài đã không mỉm cười với con!’ Trong cái nhìn của cô bé ấy, tôi đại điện cho Đức Chúa Trời. Khi tôi sơ suất không mỉm cười lại với cô bé, thế giới của bé bỗng trở nên tối tăm, mù mịt.” Sau sự việc làm cho ông khá lúng túng ấy, vị mục sư này đã nhận ra rằng quan điểm của con người chính là hiện thực của họ.

Cách đây vài năm, tôi cũng khám phá ra điều tương tự khi đang làm việc trong lĩnh vực tư vấn công trình. Phần lớn công việc của tôi liên quan đến việc thiết kế các hệ thống xử lý nước thải, viết báo cáo về việc xây dựng và bảo trì kỹ thuật mới. Tôi bắt đầu bị nhức đầu khủng khiếp kéo dài ngày, từ sáng đến tối. Vì phải đeo kính, nên tôi cho rằng tôi cần có toa thuốc mua kính mới. Tôi bị nhức đầu có thể vì làm việc liên tục trước máy tính, hay vì tôi đã ngày càng lớn tuổi hơn.

Tôi hẹn gặp vị bác sĩ đo thị lực và ông khám mắt tôi kỹ lưỡng. Sau khi khám xong, vị bác sĩ kết luận “mắt ông vẫn ổn và kính của ông vẫn bình thường. Có lẽ, công ty ông đã vắt kiệt sức của ông.” Bác sĩ cũng nói thêm: “Có thể là do công việc căng thẳng và ông phải đọc sách nhiều, thêm vào việc phải làm việc liên tục trước màn hình máy tính.” Ngay lập tức, tôi thấy bản thân mình trở nên tức giận về những tác hại của công việc ảnh hưởng lên tôi. Tôi đã thầm nghĩ: Sếp mình quả là một tay bóc lột sức lao động. Ông ấy đang cố giết mình đây mà.

Trước khi rời phòng khám, tôi quyết định để viên chuyên gia nhãn khoa xiết lại những con ốc lỏng trên kính của mình. Khi đang điều chỉnh lại ốc, anh hỏi tôi: “thưa ông, ông có nhận ra là gọng kính của ông bị cong không ạ?” Tôi trả lời “ồ, không”.

Anh ta tiếp tục hỏi: “gần đây, ông có hay bị nhức đầu không ạ?” Mắt tôi sáng lên khi gật đầu lia lịa trả lời rằng “có, có chứ.” Tôi không thể tin được. Tôi suýt rời khỏi tiệm kính với thái độ tức giận dành cho cấp trên, cho công ty của tôi và cho mỗi một nhiệm vụ tôi phải làm khi tất cả chỉ vì gọng kính của tôi bị cong.

Một số người nói rằng: “quan điểm là hiện thực”. Nói cách khác, quan điểm mà bạn đang có, dù sai hay đúng sẽ hình thành hiện thực của bạn. Cách bạn nhìn về người khác, cách bạn cảm nhận về mặt tình cảm, cách bạn diễn giải thế giới quanh mình và ngay cả sự đánh giá bạn đưa ra, tất cả đều do quan điểm của bạn định hình. Kết quả là khi bạn tiếp cận hạnh phúc, bạn phải liên tục đánh giá lại quan điểm của bản thân để đoan chắc đó là quan điểm đúng. Nếu không, bạn sẽ dễ hành động dựa vào những giả định sai trật, là những điều có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến tâm trạng, sự đánh giá, cảm xúc và cách nhìn của bạn về cuộc sống. Xét theo một khía cạnh, quan điểm, chứ không phải hoàn cảnh của bạn, có thể là nguyên nhân gây ra sự đau khổ cho bạn. Vì vậy, thường xuyên kiểm tra quan điểm là một việc quan trọng.

KIỂM TRA QUAN ĐIỂM CỦA BẠN

Thông thường, chúng ta không kiềm chế được tình cảm của mình chỉ vì chúng ta không dành thời gian đánh giá độ chính xác của quan điểm bản thân. Quan điểm được hình thành qua mỗi một trải nghiệm trong cuộc sống. Vì vậy, nếu chúng ta không cẩn thận, thì những phản ứng với các khủng hoảng, nan đề trong cuộc sống, hay các mối tương giao không mấy dễ chịu với người khác đều sẽ dẫn đến nhiều suy nghĩ đưa đến một quan điểm sai trật. Đây chính là lý do tại sao Daniel Goleman trong quyển sách nổi tiếng của mình Working with Emotional Intelligence (tạm dịch Làm việc với sự thông minh về mặt cảm xúc ) nhấn mạnh rằng nhận thức về cảm xúc là một trong những kỹ năng cơ bản cần thiết để trở nên thông minh về mặt cảm xúc. Thông minh cảm xúc là một từ ngữ khá mới mẻ cho thấy một người có thể hiểu biết về người khác và những mối quan hệ từ các cảm xúc hiện tại qua quá trình tiếp xúc với người khác. Nhận thức về cảm xúc chỉ đơn giản có nghĩa là khả năng nhận biết cảm xúc của bạn và những ảnh hưởng của cảm xúc ấy. Bạn càng hòa hợp với những cảm xúc của bản thân và khả năng nhận biết những cảm xúc dẫn bạn đến một quan điểm không chính xác, bạn càng thông minh về mặt cảm xúc và càng hạnh phúc.

Thưa quý thính giả,

Chúng tôi xin tạm dừng phần đọc sách hay hôm nay tại đây. Tuần sau, chúng ta sẽ cùng nhau học hỏi vài kinh nghiệm của cố Tổng Thống Hoa Kỳ Abraham Lincoln trong việc ông bộc lộ cảm xúc và đánh giá quan điểm của chính mình khi ông có những bất đồng ý kiến với người khác. Chúng tôi xin chúc quý thính giả một cuối tuần vui vẻ bên người thân và bạn bè. Xin kính hẹn gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Nhân dịp Lễ Kỷ Niệm Chúa Chiụ Thương KhóLễ Phục Sinh, mời quý vị đón nghe chương trình phát thanh đặc biệt với tựa đề Chúa Yêu Tôi sẽ được phát thanh vào ngày 27/03/2010

Tìm Kiếm