(Tâm và Lan là hai người bạn gái cùng sở làm, cả hai đều đã lập gia đình. Mặc dầu chỉ cách nhau vài tuổi, nhưng đời sống của hai người có những điểm khác biệt thật rõ rệt. Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết Kỷ Sửu. Lan kiếm đến nhà bạn với tâm trạng bồn chồn lo lắng…)
Lan: Chị Tâm ơi! chị Tâm ơi! chị có ở nhà không?
Tâm: (ở trong nhà nhìn ra) Ai vậy hè? Nghe giống tiếng của Lan quá. (La lớn tiếng) Lan ơi, có phải em đó không, Lan?
Lan: Em đây chị Tâm ơi. Em đến thăm chị đây!
Tâm: Ủa, có chuyện gì mà em đến bất ngờ dữ vậy... Vô đây em, vô đây! Úi chà, chắc mới đi chợ Tết về đó hả? Tay nách xách mang, lỉnh ca lỉnh kỉnh. (trêu chọc) Chắc người đẹp với ông xã tính năm nay ăn Tết lớn à nhen?
Lan: (thở ra) Tết với nhứt mà làm gì chị ơi! Đang rầu muốn thúi ruột đây! Hôm nay là hăm ba tháng chạp rồi. Em phải đi chợ gấp mua một ít đồ về tiễn ông Táo, chứ có lo tết với nhứt gì ở đâu. Mà chị Tâm ơi, sao càng gần đến tết, em lại càng thấy lo!
Tâm: Tết sắp tới là phải vui lên chứ? Lo là lo làm sao… mà... mà... em lo chuyện gì? À để chị đoán thử coi đúng không nhen? Em lo tết tới, nhiều tiệc, nhiều tùng, ăn nhiều mất eo, rồi sợ ông xã bớt “cưng”, có phải vậy không người đẹp?
Lan: Chị thiệt tình à nhen, lúc nào cũng giỡn được. Mà em cũng phục chị sát đất, thấy lúc nào chị cũng vui vẻ, bình an hết. Bởi vậy, sẵn đi chợ, em tranh thủ tới đây thăm chị, để hỏi chị cái bí quyết nào mà chị sống vui quá vậy. Còn em, em đang lo lắm chị ơi! Tết càng gần đến, người em lúc nào cũng thấp tha thấp thỏm, tim lúc nào cũng như đang đánh lô-tô vậy đó…
Tâm: Chị chẳng có bí quyết gì hết… Nhưng đâu, em lo chuyện gì, kể cho chị nghe đi.
Lan: Chị biết rồi đó… Tuổi em là tuổi con trâu. Thầy bói nói tuổi em cực lắm, phải làm việc quần quật, đầu tắt mặt tối suốt cuộc đời. Lại năm tới là tết Kỷ Sửu, là năm con trâu, là cái năm tuổi của em đó. Nghe người ta nói, năm tuổi là phải coi chừng, chứ không xui xẻo dữ lắm. Em phải làm sao đây! Làm sao tránh được xui xẻo đây hả chị Tâm ơi!
Tâm: À, thì ra người đẹp của chị lo xui xẻo xảy đến, vì năm tới là năm tuổi, là năm con trâu… Nè, cái lo của em đúng là lo kiểu “lo trâu trắng răng” đấy…
Lan: (lớn tiếng) Chị Tâm, người ta nói “lo bò trắng răng” chứ có ai nói “lo trâu trắng răng” bao giờ.
Tâm: (cười hì hì) Thì đang nói chuyện năm “trâu” nên chị chuyển từ “bò” thành “trâu” đấy mà, cũng đâu xa xôi gì…
Lan: Chị thiệt tình à nhen! Năm tuổi sắp đến, em lo quá là lo, vậy mà chị còn giỡn trêu em nữa chứ!
Tâm: (hạ thấp giọng, nghiêm chỉnh và thân mật) Nè Lan, em cho chị biết đi, nếu một người ở dơ thì người ta so sánh người đó với con gì?
Lan: (giẫy nẫy) Y da, chị chưa giúp cho nỗi lo của em mà chuyển qua chuyện khác rồi… Ừm, ừm… một người ở dơ thì người ta nói là... là... “dơ như heo”, phải không chị?
Tâm: Ừa, đúng rồi. Còn một người hơi thiếu “trí tuệ” thì người ta ví như con gì?
Lan: là… là... “ngu như bò”!
Tâm: Còn một người không lương thiện?
Lan: là… là... đồ “nham hiểm như rắn”!
Tâm: Đó, em thấy không? Hễ cái gì xấu là người ta gán cho súc vật hết trơn hết trọi. Nào là “xấu như khỉ”, “dữ như cọp”, “chậm như rùa”, “cực như trâu”. Thậm chí người ta còn khinh thường, nói nặng là… “đồ súc vật”, là… “đồ súc sanh”. Vậy mà, thực là tức cười, người ta lại mặc nhiên chấp nhận số phận đời mình gắn liền với một con vật. Hễ con vật mang bản tính gì thì mình số phận đời mình cũng ra thể ấy. Nếu một người tuổi dần, người ta tin rằng người đó chắc dữ như cọp. Còn em, em gán cho mình cái tuổi trâu, rồi tự dưng em cho đời mình là sẽ lam lũ vất vả này nọ…
Lan: (ngắt lời) Thì ai sinh ra cũng có số, có tuổi mà chị. Chứ chị không nghe người ta nói “giầy dép còn có số” sao chị?... Mà còn cái tuổi con trâu của em, em lỡ sinh ra năm đó là năm con trâu, rồi thầy bói nói “tuổi trâu cực lắm”, chứ em cũng đâu có muốn vậy đâu chị!
Tâm: Nè, thầy bói dựa vào đâu mà nói vậy, làm cho em tôi lo lắng quá chừng vậy chứ?
Lan: Chị Tâm, thầy bói là người học hỏi, am tường về những lẽ huyền nhiệm của Đấng Tạo Hóa, rồi họ chỉ dẫn để giúp đời thôi đó mà...
Tâm: Cứ cho họ là những người am tường về những lẽ huyền nhiệm của Đấng Tạo Hóa, nhưng em có nghĩ là họ am tường hơn Đấng Tạo Hóa không?
Lan: Ơ... ơ... chắc chắn là không rồi! Làm sao con người biết hơn Đấng Tạo Hóa được!
Tâm: Em biết không, khác hẳn với nhiều người lầm tưởng, cho rằng Đấng Tạo Hóa xa vời và khó hiểu, nhưng thực ra Ngài thật lòng muốn con người biết đến Ngài là ai. Đấng Tạo Hóa muốn ai ai cũng biết Ngài mang bản tính gì, tại sao Ngài dựng nên thế giới này, mục đích của đời sống con người là gì. Nhìn chung quanh trong thiên nhiên, đâu đâu ta cũng thấy bàn tay của Đấng Sáng Tạo. Lại nữa, Ngài đã cảm ứng một số tác giả viết xuống lời của Ngài. Những lời này được ghi lại trong một quyển sách mang tên là Kinh Thánh. Nếu một người thực lòng muốn biết Đấng Tạo Hóa là ai, tại sao mình có mặt trên cõi đời này và mình sẽ đi về đâu, tất cả các câu trả lời đều ghi rõ ràng trong Kinh Thánh…
Lan: Ồ, thật vậy sao chị Tâm. Thế thì quyển sách đó có nói gì về số mệnh, tuổi tác của đời người không hả chị?
Tâm: Kinh Thánh không bao giờ nói rằng mình sinh ra tuổi con gì, số mệnh mình gắn liền với bản tính của một con vật nào. Nhưng Kinh Thánh khẳng định con người chúng ta là tạo vật dấu yêu nhất trong muôn loài thọ tạo của Đấng Tạo Hóa. Con người được dựng nên theo như bản tính tốt lành của Đấng Tối Cao…
Lan: Ồ, thật vậy sao chị? Đâu... đâu... chị chỉ cho em nơi nào trong… trong…
Tâm: (đỡ lời) trong Kinh Thánh…
Lan: Ừa... ừa, trong Kinh Thánh có ghi gì vậy chị?
Tâm: (với tay lấy Kinh Thánh trên bàn, mở ra và đọc) Nè, sách đầu tiên trong Kinh Thánh có chép như vầy: “Thiên Chúa phán: 'Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta, để con người làm bá chủ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú, tất cả mặt đất và mọi giống vật bò dưới đất.' Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình, Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa, Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ”. (gấp Kinh Thánh lại và nhìn vào Lan) Lan à, loài vật chỉ biết sống theo bản năng, nhưng con người thì cao quý vô cùng. Em thấy không, đâu có nơi nào trong Kinh Thánh nói rằng mình cầm tinh con vật này hay mang số mạng giống con thú kia… Nhưng lời Đấng Tạo Hóa cho biết… chị em mình, và mọi người, được Ngài tạo dựng giống như Ngài, mang những bản tính cao đẹp như là biết yêu thương, trọng nhân nghĩa, thích tự do, có ý chí, có óc sáng tạo, ưa chuộng vẻ đẹp…
Lan: (ngắt lời) Như vậy là không có “tuổi con trâu”, “tuổi con dê” gì ráo trọi hết hả chị?
Tâm: Chắc chắn là không rồi!
Lan: Vậy mà... sao em vẫn còn lo lo làm sao đấy! Chị biết không, hồi em với ông xã em mới quen nhau, ai ai cũng cấm cản hai đứa tụi em!
Tâm: Thiệt sao Lan, mà sao ai nỡ “ngăn cản” cuộc tình duyên của em vậy?
Lan: Thì cũng tại mấy ông thầy bói nói tuổi ảnh với tuổi em không hạp nhau. Em thì tuổi sửu, còn ảnh thì tuổi mùi, tức là “tứ hành xung” đấy chị, xung khắc ghê lắm! Nhưng em thương ảnh lắm, mà ảnh cũng... cũng thương em lắm, cho nên hai đứa bất chấp, xin gia đình cho được cưới nhau, sau này có ra sao thì ra, chị ơi… Ý, mà Kinh Thánh có đề cập gì đến tình duyên hôn nhân không hả chị?
Tâm: Dĩ nhiên rồi, vì hôn nhân là chuyện hệ trọng của đời người mà lị. Nè, em biết không, chính Thiên Chúa đã thiết lập lễ hôn nhân đầu tiên, ban cho con người có vợ có chồng để nương tựa nhau… rồi Ngài chúc phước trên hôn nhân nữa. Đây, sách Sáng Thế Ký có ghi như vầy: “Thượng Đế Hằng Hữu phán: "Người sống cô độc không tốt. Ta sẽ tạo nên một kẻ giúp đỡ thích hợp."… Thượng Đế làm cho A-đam ngủ mê, lấy một xương sườn, rồi lắp thịt thay chỗ xương. Thượng Đế dùng xương sườn đó tạo nên người nữ, đưa đến cho A-đam. A-đam nói: "Người này là một phần xương thịt của tôi. Người được gọi là 'người nữ,' vì từ người nam mà ra. Vì thế, người nam sẽ rời cha mẹ để gắn bó với vợ; hai người trở thành một.”
Lan: A, bây giờ em hiểu vì sao người ta nói “đi kiếm vợ” là “đi kiếm cái ba sườn” của mình rồi. Ý, mà… Kinh Thánh có nói gì về vụ hợp tuổi, hợp tác với nhau không hả chị?
Tâm: Kinh Thánh chỉ dạy rằng vợ chồng phải thủy chung và yêu thương nhau hết lòng. Đây Kinh Thánh có chép rằng “Người làm vợ, hãy vâng phục quyền hành của chồng vì đó là điều phải trước mặt Chúa. Người làm chồng, hãy yêu thương và đối xử dịu dàng với vợ.” (lật qua trang khác...) Ở đây nữa có chép “Thượng Đế đã kết hợp hai người thì không ai được phân rẽ họ.”
Lan: Ý, như vậy là không có “tam hợp” hay “tứ hành xung” gì hết hả chị?
Tâm: Không, em không cần phải lo “tam tứ” gì hết ráo trọi cả!
Lan: (ngập ngừng) …Vậy mà?
Tâm: (hỏi tới) Vậy mà làm sao hả Lan?
Lan: Vậy mà… vậy mà không biết tại sao… em với ảnh coi vậy mà… có vẻ xung khắc lắm chị ơi! Chị biết không, ảnh thì cứ suốt ngày làm hết việc này đến việc kia, đâu có thời giờ nào mà để ý gì đến em. Em nói ảnh hổng thương em, ảnh la lại em là ảnh làm hết chuyện này đến chuyện nọ là tại vì thương em với lũ nhỏ. Ảnh nói em không biết cảm kích gì hết, mà cứ cằn nhằn, làm ảnh khó chịu quá… Chị thấy vậy có phải là tụi em xung khắc, giống mấy ông thầy bói nói sao chị?
Tâm: Lan ơi, em có nghe người ta nói “chén trong chạn còn khua” huống chi là vợ chồng ăn ở với nhau, tránh sao những chuyện bực mình. Nè Lan, con người ta ai ai cũng có vấn đề, không những giữa vợ chồng với nhau mà thôi, mà kể cả giữa cha mẹ với con cái, giữa anh chị em trong cùng một nhà, rồi giữa bạn bè với nhau, ra đến chòm xóm láng giềng, rồi ra ngoài xã hội... Có thể nói là con người luôn luôn có trục trặc với nhau, nên thế giới này đầy dẫy những buồn phiền, nghi ngờ, thậm chí ganh ghét, oán hờn, chia ly…
Lan: Ừa há, mà chị nói em mới nghĩ ra… Mà... mà tại sao kỳ cục quá vậy chị?
Tâm: Con người trục trặc với nhau chỉ mới là một phần câu chuyện thôi Lan à. Điều khủng khiếp nữa là con người đang bị trục trặc lớn với Đấng Tạo Hóa. Em nhìn xem, có mấy người biết cảm ơn Ông Trời về những gì mình có trong cuộc sống? Có mấy ai tìm kiếm Đấng đã tạo dựng ra mình? Không những vô ơn, con người còn kiếm cách phủ nhận Thượng Đế, cho rằng mình khôn ngoan hơn Trời… không ngừng đeo đuổi theo hết tham vọng này đến tham vọng khác…
Lan: Mà tại sao con người mình kỳ cục vậy hả chị? Chị nói là Thiên Chúa thương con người lắm, tạo nên con người giống như Ngài mà?
Tâm: Đúng vậy Lan à... nhưng hai con người đầu tiên là A-đam và Ê-va đã quyết định chống nghịch lại với ý muốn tốt lành của Ngài. Hai con người đầu tiên đã phạm tội với Chúa và gieo mầm mống tội lỗi vào cả nhân loại. Chính tội lỗi làm tâm linh con người mù lòa, phân cách con người với Thiên Chúa. Cũng vì tội lỗi, con người trở nên ích kỷ và tham lam, khiến con người ta luôn luôn hục hặc với nhau…
Lan: Chị nói em bây giờ mới nhận ra…
Tâm: Lan, em hãy nhìn xem, mùa xuân đang về, những cánh đào đang khoe sắc thắm. Cây cỏ vào xuân, nhựa sống tuôn tràn, bừng lên sức sống, trong khi đó, con người vì tội lỗi ngăn cách với Đấng Tạo Hóa, như những cành khô đã bị tách khỏi gốc từ lâu, khô héo trong lo âu, sợ hãi… tưởng sống nhưng thực sự đã chết từ lâu…
Lan: Bây giờ mình phải làm sao hả chị?
Tâm: Theo luật công bình, có tội thì phải đền tội. Vì thấy con người tuyệt vọng trong tội lỗi, không tự cứu được mình, nên Thiên Chúa, cách đây hơn 2000 năm, đã sai Con Một của Ngài giáng sinh thành một con người mang tên Giê-xu. Đời sống của Chúa Cứu Thế Giê-xu thể hiện trọn vẹn bản tính nhân từ và công bình của Đấng Tạo Hóa, nhưng loài người gian ác đã xử tử, treo Ngài trên cây thập tự…
Lan: Ôi, nếu Chúa Giê-xu bị chết thì làm sao cứu được con người hả chị?
Tâm: Thực ra, đây là chương trình cứu chuộc của Đấng Tạo Hóa, vì khi bị chết treo như vậy, Con Một của Thiên Chúa đã lãnh bản án tội giùm cho loài người, đền thế nợ tội, chết thay cho cả nhân loại. Cũng nhờ vậy, mà bất cứ một ai, khi biết ăn năn những vi phạm của mình, tin nhận vào sự chết thế của Cứu Chúa Giê-xu, sẽ được Thiên Chúa tha thứ mọi tội lỗi. Qua nhịp cầu Giê-xu, người đó sẽ được nối kết lại với Đấng tạo dựng ra mình, ngay trong cuộc đời hiện tại và trong cả cuộc đời vĩnh hằng mai sau… Lan, em có muốn như một cành cây chắp lại với gốc cây, nhận lại được nguồn sống thiên thượng không? Em chỉ cần ăn năn và chân thành tin nhận vào tình thương và sự chết thế của Chúa Cứu Thế Giê-xu…
Lan: Chị Tâm, bấy lâu nay em sống phập phồng trong lo âu, sợ hãi, nào sợ năm tuổi xui xẻo, rồi lại bị cái “tứ hành xung” nó ám ảnh... lại hoàn toàn không biết gì về Đấng tạo dựng ra mình. Cảm ơn chị đã giải thích cho em. Chị Tâm, em muốn được tin nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của đời mình. Bây giờ em phải làm gì hả chị?
Tâm: Em chỉ cần chân thành cầu nguyện theo chị như vầy… Lạy Chúa là Đấng Chủ Tể của muôn loài.
Lan: Lạy Chúa là Đấng Chủ Tể của muôn loài.
Tâm: …Cả cuộc đời con, con đã ăn cơm Trời, uống nước Trời, thở khí Trời, khó khăn thì kêu Trời, nhưng con không hề biết Trời là ai và chẳng bao giờ biết cảm ơn Trời..
Lan: Cả cuộc đời con, con sống được là nhờ Trời cả, nhưng chẳng bao giờ tìm kiếm Ngài và chẳng bao giờ nói lời cảm ơn Ngài..
Tâm: Đã vậy, con cũng đã nhiều lần vi phạm luật Trời, làm đau lòng Ngài và gây thiệt hại đến người khác.
Lan: Đã vậy, con đã phạm tội với Ngài và những người khác…
Tâm: Con biết rằng tội mình đáng chết, nhưng con biết rằng, Ngài đã sai Con Một của Ngài là Chúa Giê-xu giáng trần, chết thay, lãnh nợ tội thế cho con.
Lan: Con biết rằng mình thật xấu, nhưng Ngài đã sai Chúa Giê-xu xuống trần, chết thế cho tội của con.
Tâm: Con chân thành tin vào lòng thương xót của Ngài và sự chết thế của Chúa Giê-xu vì tội của con.
Lan: Con tin nhận vào sự hy sinh chết thế của Chúa Giê-xu.
Tâm: Con xin tiếp nhận Chúa Giê-xu vào đời sống con. A-men!
Lan: Con xin tiếp nhận Chúa Giê-xu bước vào đời sống con. A-men!
Tâm: Chị chúc mừng em…
Lan: Mà chị Tâm, khi tin nhận Chúa Giê-xu như vậy, mình phải làm gì, có phải như là… dốc sức tu hành hay làm công đức này nọ không hả chị?
Tâm: Khi em tin nhận Chúa Giê-xu rồi, mọi tội lỗi của em, từ trước giờ cho đến tương lai mai sau, Ngài xóa hết. Trước mặt Đấng Tạo Hóa, em đã được xem là vô tội, là trắng án rồi, tên của em đã được ghi vào trên thiên đàng rồi. Sự cứu rỗi là món quà Thiên Chúa tặng cho em, ngay tức thì, khi em vừa tin vào sự chết thế của Con Một của Ngài, chứ không phải do công đức hay thành quả của em đâu…
Lan: Ồ, vậy hả chị? Vì tin Chúa Giê-xu mà em được Thiên Chúa tha thứ mọi tội lỗi hả chị?
Tâm: Chứ sao, vì thực ra con người chẳng có cách nào khác hết để được tha tội cả. Trước mặt Đấng Tối Cao, chẳng có ai là xứng đáng cả, dầu cả đời có làm lành, làm công đức, tu tập chân thành đến mấy cũng không sao đạt tới được tiêu chuẩn tuyệt đối của thiên đàng. Chỉ nhờ sự hy sinh đau đớn của Con Một của Thiên Chúa, mà chị em mình mới có thể trở lại với Ngài. Nè, mà còn một tin vui nữa. Khi em tin nhận Chúa Giê-xu, không những em được Chúa tha tội ngay tức thì, mà Chúa sẽ ở ngay trong đời sống em, gội rửa nếp sống cũ, lối suy nghĩ cũ, để biến đổi em trở nên một con người mới hoàn toàn, sẵn sống cho một đời sống phước hạnh ngay trên trần gian này và cho nơi thiên đàng mai sau. Nè, lời Kinh Thánh có cho biết rằng “Ai ở trong Chúa Cứu Thế là con người mới: cuộc đời cũ đã qua, nhường chỗ cho đời sống hoàn toàn đổi mới.”
Lan: Ồ, thật là tuyệt diệu. Mà chị cho em biết, khi tin nhận Chúa Giê-xu rồi, mình phải sống ra sao hả chị?
Tâm: Nguyên tắc sống mới rất đơn giản, đó là sống trọn vẹn cho tình yêu. Chính Chúa Giê-xu đã khuyên như sau: “Phải yêu thương Thượng Đế với cả tấm lòng, linh hồn và trí óc!’ Đó là điều răn thứ nhất và quan trọng nhất. Điều răn thứ nhì cũng giống như thế: ‘Phải yêu thương người đồng loại như chính bản thân!’ Hai điều răn ấy làm nền tảng cho tất cả luật pháp và lời tiên tri. Ai giữ hai điều răn ấy là giữ được toàn bộ luật pháp.”
Lan: Ôi, thật là tuyệt vời. Bấy lâu nay em cứ tưởng Thiên Chúa là một Ông Trời khó khăn, khắc nghiệt với con người lắm, nhưng bây giờ em mới biết toàn bộ luật lệ của Ngài chỉ là cho tình yêu. Có phải Ngài chính là… tình yêu không hả chị?
Tâm: Đúng vậy, Lan à. Thiên Chúa là tình yêu!
(Điện thoại cầm tay của Lan reo lên. Lan bắt lên và nhận ra tiếng chồng mình là Hoài)
Lan: A-lô!
Hoài: (tiếng trong điện thoại) Lan ơi, anh đây!
Lan: Anh đó hả? Kiếm em có chuyện gì không?
Hoài: Thì anh đang lo quá sức đây nè! Em đi đâu mà giờ này chưa về tới nhà nữa?
Lan: Em đang ở nhà chị Tâm đây mà… Mới đi một chút là lo đi kiếm liền hè!
Hoài: Hổng dám một chút đâu! Sáng này, em nói em đi chợ, mua đồ về cúng ông Táo. Anh thì ở nhà, lo dọn dẹp nhà cửa, từ trong ra ngoài cho tươm tất, chuẩn bị đón tết. Anh xong hết mọi việc rồi, ngồi chờ em cả buổi, trưa trà trưa trật rồi, mà chưa thấy tăm hơi mặt mũi của em ở đâu hết. Ông Táo sắp tới giờ thăng rồi, em tính chừng nào mới về đây hả Lan?
Lan: Rồi, em hiểu rồi. Em về liền lập tức, đồ đạc đã có sẵn rồi… Ý mà, mình khỏi cần phải tiễn ông Táo nữa anh ơi!
Hoài: Em nói gì lạ vậy, không tiễn ông Táo là... là... làm sao?
Lan: Anh ơi, em vừa mới tin nhận Chúa Giê-xu. Chị Tâm hướng dẫn em đó... Giờ em mới biết Thiên Chúa là tình thương. Ngài thương mình đến nỗi đã ban Con Một của Ngài chết thế vì tội của mình… Ý mà chuyện dài lắm, để về nhà em kể cho anh nghe… Nhưng bây giờ mình không phải cúng ông Táo nữa, vì Chúa có dạy: “Phải yêu thương Thượng Đế với cả tấm lòng, linh hồn và trí óc!”
Hoài: Anh thiệt không hiểu nỗi, nhưng rồi em có về liền không?
Lan: Em về liền, để… để… làm một bữa cơm cuối năm thật ngon miệng để đãi anh…
Hoài: Bữa cơm cuối năm thật ngon miệng để đãi anh? Mà tại sao hôm nay bỗng nhiên đặc biệt quá vậy hè?
Lan: (hơi ngập ngừng) Em… em chỉ muốn cảm ơn anh, vì anh thương mẹ con em, quanh năm suốt tháng lúc nào anh cũng đầu tắt, mặt tối, bận rộn vì em, vì con…
Hoài: (giọng có phần hơi ngạc nhiên và xúc động) Lan, anh không biết hôm nay chuyện gì đã xảy ra với em… nhưng thực lòng, đã từ lâu lắm rồi, anh... anh thèm… thèm được nghe em nói như vậy... anh chẳng ngại nắng mưa gì cả, chỉ mong mẹ con em vui vẻ là anh mừng thiệt là mừng…
Lan: Em... em xin lỗi anh vì có nhiều khi em cũng ưa phàn nàn, làm anh khó chịu...
Hoài: Nè, bây giờ vợ chồng mình hiểu nhau, vui vẻ với nhau rồi, anh mừng quá!
Lan: Nè anh, vợ chồng mình hòa thuận với nhau cũng chưa đủ. Em mong ước, Tết năm nay, cả anh với em, cùng đến với Thiên Chúa, xin được làm hòa với Ngài!
Hoài: Làm hòa với Thiên Chúa? Mà làm sao làm hòa được, hả em?
Lan: Thì lát nữa về, em nói cho anh về Chúa Cứu Thế Giê-xu…
Hoài: Lan à, bây giờ anh chưa biết hết, anh chỉ đoán thôi… Anh nghĩ, nếu mà mình sống được “trên thuận, dưới hòa”, ở trên vừa lòng Ông Trời, rồi chung quanh mọi người vui vẻ với nhau, thì còn gì bằng… Đâu, đâu, em về gấp gấp, kể cho anh nghe đi về Chúa Giê-xu đi!
Lan: Anh à, Tết này, mình không những đón Tết mà đón Chúa của mùa xuân vào trong cuộc đời của mình đó. Ừa, em về liền đây, chắc cha con ở nhà đói bụng rồi hả…
Hoài: Ừa, thì cũng có như vậy. Mà lái xe từ từ đấy, cuối năm, đường xá đông người lắm...
Lan: Xí, làm như em con nít lên ba hổng chừng…
Hoài: Thì tại anh quan tâm đến bà xã thôi đó mà! Thôi về gấp đi em! Lát gặp lại hén!
Lan: Ừa, em cúp đây. Bye ông xã.
(Lan quay qua Tâm)
Tâm: (trêu ghẹo) Người đẹp lâu lâu đi công chuyện là ông xã kiếm cho bằng được để rồi tra hỏi thật lâu! Có thấy “xung khắc” gì đâu ráo trọi!
Lan: Nè, chị Tâm. Cảm ơn chị thật nhiều nghe. Hồi nãy kiếm đến chị, em còn lo sợ muốn chết. Không những chị giúp em trút bỏ được nỗi lo, mà còn giới thiệu cho em về Chúa Giê-xu nữa chứ!
Tâm: Chị cũng vui khi thấy em tin nhận Chúa Giê-xu. Em cũng nhớ giới thiệu cho ông xã nữa nghe.
Lan: Đó, bây giờ em về để nói cho ảnh đây. Nhất định, ngày đầu năm, chị cho vợ chồng tụi em theo chị đến nhà thờ để… để...
Tâm: (đỡ lời) để thờ phượng Chúa.
Lan: Ừa, để thờ phượng Chúa. Chị Tâm à, bao lâu rồi, bây giờ mùa xuân mới thực sự đang tràn ngập trong lòng em… Em về nghe chị.
Tâm: Ừa, em về đi, chào Lan…
(Tiếng chân rời nhà… xa xa nghe tiếng huyên náo của những ngày cuối năm…)