“The Bus Passenger” – Tùng Tri chuyển ngữ

Những hành khách trên chiếc xe buýt theo dõi với cặp mắt đầy thương hại khi phụ nữ trẻ đẹp kia dùng chiếc gậy trắng dò bước thật cẩn thận để leo lên từng bậc thềm của chiếc xe. Nàng trả tiền cho người tài xế, rồi dùng tay dò dẫm các thành ghế, bước dọc theo lối đi giữa các dãy ghế và tìm đến cái ghế trống mà người tài xế đã nói cho nàng biết. Sau đó, nàng ngồi xuống, đặt cái cặp táp lên trên hai đùi, rồi dựa cái gậy vào một bên chân.

Đã một năm rồi kể từ khi Thúy, chỉ vừa ba mươi bốn tuổi, trở nên bị mù lòa như vậy. Do một sự cố chẩn đoán bệnh sai lầm mà nàng đã bị mất đi thị giác và thình lình, nàng đã bị xô đẩy vào một thế giới tối tăm, đầy phẫn nộ, lắm thất vọng não nề và nhiều tự ti mặc cảm. Mới ngày nào đây còn là một phụ nữ tự lập và xông xáo, vậy mà bây giờ Thúy thấy như mình vừa bị kết tội, khi định mệnh trái ngang đã khiến nàng trở nên một con người bất lực, làm một gánh nặng vô vọng trút lên những người chung quanh nàng. “Tại sao tôi lại ra nông nỗi này?” Nàng kêu gào tìm kiếm câu trả lời, lòng nàng chất nặng những nỗi hờn không nguôi.

Nhưng dẫu cho nàng có khóc lóc thương tâm đến đâu, kêu vang đến mực nào hay cầu nguyện khẩn thiết đến mấy, nàng vẫn cảm biết một sự thật rất là đau đớn – đó là thị giác của nàng sẽ không bao giờ trở lại nữa. Một đám mây phiền muộn bao phủ lấy tâm hồn của Thúy, một tâm hồn mà trước đó lúc nào cũng lạc quan và tươi sáng. Chỉ nội cái việc sinh hoạt bình thường mỗi ngày cũng là một cuộc thao tập vất vả, đem lại nhiều bực dọc. Và mọi sự nàng phải nương dựa nơi chồng của nàng là Danh.

Danh là một sĩ quan không quân và chàng yêu Thúy với cả tấm lòng chân thành. Khi Thúy vừa bị mù, chàng đã quan sát thấy Thúy chìm dần vào trong nỗi tuyệt vọng. Do vậy chàng cương quyết kiếm cách giúp vợ mình khôi phục lại sức mạnh cùng thái độ tự tin mà nàng cần có để có trở nên một người tự lo cho mình được như trước. Những rèn luyện trong quân đội giúp cho Danh biết cách nào để đối phó thật nhạy bén với những tình huống thật tế nhị, tuy vậy trong thâm tâm, chàng biết đây là một cuộc chiến gian khổ nhất mà chàng phải đối diện.

Cuối cùng thì Thúy cảm thấy sẵn sàng để đi làm trở lại, nhưng nàng đi đến sở làm bằng cách nào? Trước kia, nàng thường đón xe buýt đi làm, nhưng bây giờ nàng rất sợ hãi khi phải đi ra thành phố một mình. Danh tình nguyện lái xe đưa nàng đi làm mỗi ngày, mặc dù hai người làm việc ở hai đầu ngược hướng với nhau trong thành phố.

Thoạt tiên, điều này an ủi Thúy thật nhiều, cũng như đáp ứng nguyện vọng của Danh là được che chở người vợ chẳng may bị mù và lúc nào cũng nơm nớp lo sợ ngay trong cả một công việc tầm thường hay nhỏ nhặt nhất. Tuy vậy, chẳng bao lâu sau đó, Danh nhận ra cách sắp xếp này không ổn thỏa chút nào, vì nó quá khó khăn mà lại tốn kém nữa. Danh đành phải chấp nhận giải pháp, đó là Thúy buộc phải đi làm xe buýt trở lại như hồi trước thôi. Nhưng khi nghĩ đến việc phải trình bày cho Thúy đề nghị này đã khiến Danh lo rợ rùng mình. Nàng đang thật yếu ớt, mỏng manh và còn chất chứa bao giận dữ trong lòng. Nàng sẽ phản ứng ra sao khi nghe Danh đề nghị điều này?

Đúng y như Danh dự đoán, Thúy vô cùng sửng sốt trước lời đề nghị rằng nàng phải đi làm bằng xe buýt như trước kia. “Em bị mù mà!”. Nàng phản ứng lại thật cay đắng. “Làm sao em biết đâu là đâu mà đi với đứng. Bộ anh ruồng bỏ em hả?”

Trái tim của Danh như muốn vỡ tan ra từng mãnh vụn khi nghe những lời này, nhưng chàng biết những chuyện gì cần phải làm. Danh hứa với Thúy là mỗi sáng và mỗi chiều, chàng sẽ đi chung xe buýt với nàng, bao lâu cũng được, cho đến khi nào Thúy thuần thục với việc đi lại bằng xe buýt. Và đó là điều đã thực sự xảy ra như vậy.

Trong hai tuần lễ liên tiếp, không sót một ngày nào, Danh trong bộ quân phục không quân, đi cùng với Thúy đến sở làm mỗi sáng và cùng trở về nhà với nàng mỗi chiều bằng xe buýt. Chàng hướng dẫn nàng học cách sử dụng những giác quan khác, đặc biệt là thính giác, để xác định mình đang ở đâu và làm sao ứng xử trong hoàn cảnh mới. Danh cũng giúp Thúy làm quen với các tài xế xe buýt là những người có thể trông nom và dành sẵn cho nàng một chỗ trên xe mỗi ngày. Chàng làm cho nàng cười, thậm chí trong những ngày không lấy gì suông sẻ lắm, khi Thúy bị vấp chân lúc bước ra khỏi xe buýt hay đánh rớt cái cặp táp của nàng xuống đường.

Mỗi buổi sáng, họ đi chung với nhau bằng xe buýt đến sở làm của Thúy, rồi sau đó Danh đón tắc-xi đến văn phòng của mình. Mặc dù cái thông lệ mới này tốn kém và mất nhiều sức lực nhiều hơn cách thức trước kia, nhưng Danh biết rằng, chỉ là vấn đề thời gian, không sớm thì muộn, thì Thúy sẽ có thể tự đón xe buýt một mình được. Chàng tin tưởng nơi nàng, nơi người con gái tên Thúy mà Danh đã từng biết trước khi nàng bị mù lòa, chẳng hề run sợ trước một thử thách nào và cũng không bao giờ bỏ cuộc.

Cuối cùng thì Thúy quyết định là nàng đã sẵn sàng để thử đi xe buýt một mình. Buổi sáng thứ hai đầu tuần đã tới, trước khi ra khỏi nhà, nàng choàng cánh tay ôm lấy Danh, người bạn đồng hành xe buýt với nàng trong mấy tuần qua, người chồng và cũng là người bạn thân thiết nhất của nàng.

Mắt nàng đầy ắp lệ, cảm kích vì sự thủy chung, lòng kiên nhẫn và tình yêu mà Danh đã dành cho nàng. Thúy chào tạm biệt và lần đầu tiên, mỗi người đi một ngã khác nhau. Thứ hai, thứ ba, thứ tư rồi đến thứ năm. Thúy tự đi làm bằng xe buýt và mỗi ngày trôi qua thật là trọn vẹn khiến nàng chưa bao giờ thấy vui hơn như vậy. Nàng đang làm điều đó. Nàng đi đến sở làm chỉ có một mình thôi!

Buổi sáng thứ sáu, Thúy đón xe buýt đi đến sở làm như mọi ngày vừa qua. Khi nàng vừa chuẩn bị bước ra khỏi xe, thì người tài xế nói: “Thiệt tình mà nói, tôi ghen tị với cô em lắm đấy!” Thúy ngờ ngợ không biết chắc là người tài xế đang có nói chuyện với mình hay với ai khác. Mà chung quy lại, có ai trên thế gian này lại có thể ghen tị với một phụ nữ mù lòa như Thúy, đang chật vật tìm kiếm lại can đảm để sống qua mỗi ngày?

Bị khơi sự tò mò, Thúy hỏi lại người tài xế: “Tại sao chú nói chú ghen tị với tôi?”

Người tài xế đáp lại: “Thật là quá đỗi hạnh phúc nếu tôi mà được chăm nom và bảo vệ thật kỹ lưỡng như cô đang được!”

Thúy hoàn toàn không hiểu người tài xế đang nói về chuyện gì và nàng hỏi lại lần nữa: “Ý chú muốn nói là như thế nào?”

Người tài xế trả lời: “Cô biết không, mỗi buổi sáng trong tuần qua, có một người đàn ông rất bảnh trai trong bộ quân phục, luôn luôn đứng ở góc đường bên kia, nhìn theo cô mỗi khi cô rời xe buýt. Anh ấy muốn thấy chắc là cô băng qua đường được an toàn, rồi anh ấy theo dõi cho đến khi bóng cô đã đi hẳn vào trong sở làm. Sau đó, anh ấy gởi theo gió một nụ hôn cho cô, giơ tay lên chào kiểu nhà binh, rồi mới quay gót ra đi. Cô em thiệt là một phụ nữ may mắn”.

Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn trên má của Thúy. Mặc dầu Thúy không thể thấy được Danh bằng đôi mắt của mình nữa, nhưng nàng luôn luôn cảm nhận sự hiện diện của chàng. Nàng là một người diễm phúc nhất trên đời, bởi vì Danh đã tặng cho nàng một món quà có năng lực mãnh liệt hơn cả thị giác của nàng nữa, một món quà mà nàng không cần phải thấy mới tin. Món quà của Danh là món quà tình yêu đã chiếu rọi ánh sáng rực rỡ vào những nơi đã từng bị tối tăm