Tùng Tri

Vào khoảng 2 giờ 44 phút chiều thứ Ba, ngày 3 tháng 3 năm 2009, người viết nhận được một mẫu nhắn tin bằng Anh ngữ trên điện thoại di động, với nội dung như sau: “Nhắn tin của Sở Cảnh Sát tiểu bang Victoria: Dự đoán điều kiện thời tiết khắc nghiệt tại Victoria vào đêm thứ Hai và ngày thứ Ba. Gió thổi cực mạnh và rủi ro hỏa hoạn rất cao. Nên theo dõi nghe đài phát thanh địa phương ABC để biết tình trạng báo động mới nhất. Đừng trả lời lại mẫu nhắn tin này”.

Kính thưa quý thính giả,

Đây là mẫu nhắn tin SMS của Sở Cảnh Sát, gởi đến khoảng 5 triệu điện thoại di động, để báo động cho người dân tiểu bang Victoria, nước Úc Đại Lợi, về cơn gió rất mạnh, có thể lên tới 100 cây số giờ, đang thổi đến và có thể làm bùng phát lại trận bão lửa kinh hoàng trong biến cố Thứ Bảy Đen vừa qua.

Tưởng cũng cần nhắc lại một số dữ kiện của ngày thứ bảy đã đi vào lịch sử của tiểu bang Victoria. Đó là ngày 7 tháng 2 năm 2009, nhiệt độ mùa hè lên cao tới mức kỷ lục, 46.4°C (115.52°F) ở ngay thủ phủ Melbourne, nhưng có nơi khác đã lên tới gần 50°C (122°F). Với làn gió mạnh và nóng từ sa mạc thổi đến, những cánh rừng bạt ngàn, sau ba năm trời hạn hán và trải qua nhiều ngày hè nóng bức liên tục với nhiệt độ trên 40°C (104°F), đã bốc cháy dữ dội. Trận bão lửa điên cuồng, vượt quá sự dự tính của nhiều người, đã cướp đi 210 sinh mạng, khiến khoảng 500 người bị phỏng nặng, thiêu hủy khoảng 1834 căn nhà, đốt cháy hơn 450,000 héc-ta rừng, thiệt hại hàng ngàn ngôi nhà, khoảng 7500 người dân phải rơi vào cảnh màn trời chiếu đất. Có thị trấn như Marysville hầu như đã bị bão lửa thiêu hủy hoàn toàn.

Nhân viên cứu hỏa tiểu bang, kết hợp với nhân viên cứu hỏa đến từ các tiểu bang khác tại Úc và có cả sự trợ giúp của Hoa Kỳ, tổng cộng khoảng gần 5,000 người, đã ngày đêm chiến đấu để chế ngự cơn bão lửa. Tuy vậy, vì mùa hè nóng bức liên tục, cộng thêm hạn hán kéo dài, rừng khô bạt ngàn, lại chẳng có một giọt mưa nào cả, khiến cho việc dập tắt lửa hoàn toàn trên toàn tiểu bang trở thành một công tác vô cùng nặng nề và đầy nhiêu khê. Một đám cháy tưởng chừng sắp dập tắt được thì bỗng nhiên gió trở chiều khiến tình trạng lại khẩn trương như hồi đầu. Một đám cháy vùng này được chế ngự thì một đám cháy mới ở vùng khác lại bộc phát. Đã một tháng sau ngày Thứ Bảy Đen, nhiều nơi miền quê của tiểu bang Victoria vẫn còn ngập chìm trong khói lửa. Những ngày nóng trên 35°C (95°F), chính phủ tiểu bang ra lệnh cấm đốt lửa ngoài trời (Total Fire Ban) cũng như khuyến cáo tạm đóng cửa các trường học để đề phòng bất trắc. Con trai của người viết bài này, đang học tiểu học, lẽ ra theo trường đi cắm trại vào giữa tháng ba này, nhưng vì cảnh tượng bão lửa mịt mùng, nên việc vui chơi cắm trại năm nay phải dời vào một dịp khác. Có thể nói mùa hè 2009 năm nay, sau ngày Thứ Bảy Đen, người dân Victoria sống trong nỗi lo sợ nơm nớp mỗi ngày.

Vào thứ hai 2 tháng 3 năm 2009, đài khí tượng dự đoán một luồng gió cực mạnh, có thể lên tới 100 cây số giờ, sẽ thổi đến tiểu bang Victoria vào buổi chiều ngày sau đó, tức là thứ ba ngày 3 tháng 3 năm 2009. Trong lúc đó, có bốn đám cháy lớn còn đang tiếp diễn trong tiểu bang, nếu có gió mạnh thổi đến, e rằng đám cháy sẽ bùng lên dữ dội và có thể tái diễn cảnh tượng kinh hoàng của ngày Thứ Bảy Đen. Để báo động cho toàn tiểu bang tình trạng khẩn trương này, cảnh sát Victoria, lần đầu tiên đã kết hợp với các công ty viễn thông, gởi đi mẫu nhắn tin đến khoảng 5 triệu điện thoại cầm tay. 5000 nhân viên cứu hỏa, lại một lần nữa, được khuyến cáo chuẩn bị trong tư thế ứng chiến cho tình trạng nguy hiểm nhất, mặc dầu họ rất mệt mỏi sau nhiều tuần lễ liên tục ra sức chế ngự thần lửa. 400 trường học, trường mẫu giáo và nhà giữ trẻ thuộc tiểu bang được lệnh tạm đóng cửa để đề phòng rủi ro nhân mạng. Dân chúng miền quê phải triển khai kế hoạch phòng lửa và tự vệ thoát thân. Chính phủ cũng yêu cầu dân chúng tiếp tay với cảnh sát, xem chừng và báo cáo tức thì những ai có hành động khả nghi, toan tính đốt lửa trái phép, cố ý gây ra hỏa hoạn.

Quý thính giả thân mến,

Trong ngày thứ hai trước khi gió mạnh thổi đến, người viết dành thời giờ cá nhân cũng như cùng với gia đình cầu nguyện, xin Thiên Chúa che chở cho người dân Victoria vốn đã bị tang thương quá nhiều trong trận bão lửa vừa qua. Tuy vậy, buổi tối thứ hai, khi lên giường ngủ, người viết vẫn không sao trút hết nỗi lo lắng làm sao ấy…

Buổi sáng thứ ba ngày 3 tháng 3 năm 2009 bắt đầu với những giọt mưa, tuy thật ít ỏi, nhưng cũng khiến cho người viết có một cảm giác thật nhẹ nhõm. Trên đường đi làm, người viết mở radio và được thông báo rằng, mặc dầu cơn mưa bé xíu chẳng đủ để dập tắt các rừng lửa mịt mù, nhưng đã giảm thiểu nhiều rủi ro. Tuy vậy, mọi người vẫn còn được khuyến cáo về luồng cuồng phong sẽ đến vào buổi chiều. Đúng y như vậy, vì khoảng ba giờ chiều, gió bắt đầu thổi mạnh, lay động sột soạt trên mái nhà. Khoảng sáu giờ chiều, khi người viết rời sở làm về nhà, trời bỗng trở nên oi bức, gió giật mạnh, bụi tung đầy trời, nhận chìm Melbourne trong màu trắng mờ của đất và tro từ sa mạc thổi về. Đến khoảng 9 giờ tối thì cơn gió đã dịu hẳn và những cơn mưa kéo đến, làm không khí trở nên dễ thở một đôi chút. Người viết thật cảm ơn Thiên Chúa vì mặc dầu cơn cuồng phong có kéo qua tiểu bang này, có nơi gió giật tới 125 cây số giờ, làm gãy đỗ cây cối, trụ đèn, khiến vài nơi bị mất điện, nhưng cơn bão lửa kinh hoàng không trở lại như nhiều người lo sợ. Các nhân viên cứu hỏa đã chế ngự được đám cháy mặc dầu gió thổi cực mạnh và người dân Victoria vừa trút đi một nỗi lo sợ thật lớn. Trong thứ tư sau đó, tức là ngày 4 tháng 3 năm 2009, những cơn mưa rào trong ngày đã làm không khí mát dịu hẳn lại. Trong chiều hôm ấy, trên radio, đại diện lực lượng nhân viên cứu hỏa miền quê (CFA) tuyên bố nỗi đe dọa về cơn bão lửa tái phát tại tiểu bang Victoria đã không còn nữa và các nhân viên cứu hỏa được phép trở về với gia đình của họ.

Kính thưa quý thính giả,

Sau khi trải qua mùa hè 2009 nóng kỷ lục và cơn bão lửa kinh hoàng nhất tại tiểu bang Victoria này, cảm nghĩ đầu tiên của người viết là con người thật là bé nhỏ, mong manh trước thiên nhiên và con người rất cần được mưa thuận gió hòa đến thế nào. Lượng mưa xuống tiểu bang Victoria giảm thiểu trong ba năm qua đã khiến đất đai nứt nẻ, hồ chứa nước khô cạn, có hồ chỉ còn 16%, đã ảnh hưởng thật nặng nề đến đời sống mỗi ngày, khiến cho cây cối khô cằn, sẵn sàng làm mồi cho lửa. Chỉ một vài ngày nóng liên tục đã xáo trộn những sinh hoạt thường nhật cho dầu người dân Úc có nhiều phương tiện tối tân đến đâu. Chỉ một cơn gió nóng thổi qua, một vài cơn sấm sét, với tình trạng hạn hán trải dài, tiểu bang Victoria đã gánh chịu cảnh cháy rừng khủng khiếp nhất từ trước đến giờ. Thật chưa như bao giờ hết, người dân Úc thèm khát và mong đợi những cơn mưa phước lành từ trời đổ xuống như lúc này. Tự nhiên, người viết thấy lời tuyên bố đầy kiêu ngạo rằng “bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm” trở nên thật buồn cười và lố bịch. Người viết cảm phục thái độ mong đợi, khiêm nhường và biết ơn của ông bà mình từ bao đời nay, được thể hiện qua câu ca dao:

Lạy Trời mưa xuống,
Lấy nước tôi uống,
Lấy ruộng tôi cày,
Lấy đầy bát cơm.

Trong lịch sử dân Do-thái, là tuyển dân của Thiên Chúa, có ghi lại lời căn dặn của Ngài, nhắc nhở họ suy xét về thái độ của mình trước Đấng ban ơn mưa móc cho loài người như sau: “Khi Ta đóng cửa trời không cho mưa xuống, khi Ta truyền châu chấu xâm chiếm đất đai, khi Ta sai dịch lệ đến giữa dân Ta; lúc ấy nếu dân Ta, dân được gọi bằng danh Ta, hạ mình xuống, cầu nguyện, tìm kiếm mặt Ta và ăn năn từ bỏ con đường gian ác thì Ta từ trên trời sẽ nghe, tha thứ tội lỗi chúng và chữa lành đất đai của chúng” (2 Sử Ký 7:13-14) hay lời dặn dò chân tình của người lãnh đạo gởi đến tuyển dân này, có chép như sau: “Nếu anh chị em trung tín vâng giữ các điều răn tôi truyền lại cho anh chị em hôm nay, tức là hết lòng hết linh hồn kính yêu CHÚA, Đức Chúa Trời của anh chị em và phục vụ Ngài, Ngài sẽ cho mưa xuống trên xứ đúng mùa, cả mưa vào mùa thu lẫn mưa vào mùa xuân để anh chị em thu hoạch hoa màu, rượu mới và dầu” (Phục Truyền 11:13-14).

Ước mong hai lời dặn dò trên giúp chúng ta thức tỉnh, bỏ đi thái độ “mặc nhiên chấp nhận” từ bấy lâu nay, nhưng phải tìm kiếm để bày tỏ lòng biết ơn Đấng đã ban cho quốc gia “lucky country” biết bao nhiêu là ơn phước!

Cảm nghĩ thứ nhì của người viết sau cơn bão lửa này là niềm đau vì nhiều sinh mạng quý giá đã bị tước mất. Nạn nhân vừa qua là những bé thơ hồn nhiên, cả cuộc đời trước mặt đã bị cướp đi thật phủ phàng. Nạn nhân là những thiếu nữ xuân thì, tuổi đời chớm mộng đã sớm đứt ngang. Nạn nhân là cả một gia đình với cha mẹ con cái sum vầy, giờ đây đâu còn tiếng cười sum họp. Nạn nhân là những người cha, người chồng, người anh, tình nguyện rời mái ấm gia đình, để góp tay cứu lửa với đồng đội, đã không quay trở về nữa sau trận chiến thảm khốc này. Thiệt hại tài sản ước tính lên tới hàng tỷ đô-la, người dân Úc quyên góp thật rộng rãi, lên tới cả trăm triệu, nhưng chẳng ai thèm màng tới hay kể lể về vật chất, mà chỉ dành thời giờ để khóc và tưởng nhớ đến 210 nạn nhân trong buổi lễ kỷ niệm được tổ chức vào ngày Chúa Nhật 22 tháng hai năm 2009 vừa qua. Nhà cửa, trường học, phố xá bằng xi-măng, bằng ngói, bằng gạch có thể xây lại được, nhưng tìm sao được những người thân yêu đã vĩnh viễn ra đi? Những tàn tích của trận bão lửa sẽ phai nhòa với năm tháng, nhưng vết thương lòng sẽ còn mãi với người dân Victoria.

Khi nhắc tới niềm đau của người dân Victoria, người viết không thể nào không nhắc đến niềm đau của Đức Chúa Trời, Đấng đã tạo dựng nên con người chúng ta. Kinh Thánh có ký thuật lại sau khi dựng nên trời, đất, vũ trụ, trăng sao, muôn loài cây cỏ và súc vật, trước khi bắt tay dựng nên tuyệt phẩm cuối cùng, Ba Ngôi Thiên Chúa đã bàn luận và quyết định với nhau để dựng nên con người là loài thọ tạo duy nhất mang lấy ảnh tượng tuyệt hảo của Ngài, như sách Sáng Thế Ký có ghi: “Đức Chúa Trời phán: “Chúng ta hãy tạo nên loài người như hình thể Ta và giống như Ta, để quản trị các loài cá biển, chim trời, súc vật trên cả trái đất và các loài vật bò trên đất.” Đức Chúa Trời tạo loài người theo hình ảnh Ngài. Ngài sáng tạo loài người như hình ảnh Đức Chúa Trời. Ngài tạo nên người nam và người nữ” (Sáng Thế Ký 1:26-27).

Mà thật vậy, chúng ta được dựng nên để trở nên đối tượng yêu thương đời đời của Đấng Tối Cao, như bao lần Kinh Thánh bày tỏ: “Chúa bao phủ, chăm sóc người, che chở người chẳng khác gì con ngươi mắt Ngài” (Phục Truyền 32:10). Cả vũ trụ, bầu trời, trăng sao cũng không quý giá và vinh dự bằng mỗi cá nhân như quý vị và tôi, như thi sĩ Đa-vít có diễn tả:

Khi tôi nhìn xem các từng trời là công việc của ngón tay Chúa,
Mặt trăng và các ngôi sao mà Chúa đã đặt,
Loài người là gì, mà Chúa nhớ đến?
Con loài người là chi, mà Chúa thăm viếng nó?
Chúa làm người kém Đức Chúa Trời một chút,
Đội cho người sự vinh hiển và sang trọng.
Chúa ban cho người quyền cai trị công việc tay Chúa làm,
Khiến muôn vật phục dưới chân người.
(Thi Thiên 8:3-6)

Mặc dầu được yêu thương và vinh dự đến tột cùng như thế, nhưng thủy tổ loài người đã quyết định phản bội với tình yêu của Thiên Chúa, quay mặt với Ngài để chạy theo dục vọng riêng tư của mình. Từ khi loài người phạm tội, thiên nhiên phải gánh chịu rủa sả và con người phải chuốc lấy những hệ quả khổ đau triền miên của tội lỗi. Con người khi mất nhau còn thương tiếc, thì lòng Đấng Tạo Hóa tan nát như thế nào, khi bị chia cách với tạo vật dấu yêu nhất do chính tay Ngài dựng nên?

Trong khi mọi người còn quay lưng lại với Đấng Tạo Hóa, nhưng vì yêu con người quá đỗi, nên Thiên Chúa đã sai Con Một của Ngài xuống trần, để làm giá chuộc tội, lãnh thay món nợ tội cho loài người. Cách đây hơn 2000 năm, Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Thiên Chúa Ngôi Hai, đã tự nguyện giáng thế làm người, để rồi tự nguyện bị đóng đinh trên cây thập tự, lãnh bản nợ tội thế cho mỗi chúng ta. Những ai ăn năn vi phạm của mình, bằng lòng tin nhận vào sự chết thế của Cứu Chúa Giê-xu, thì được Thiên Chúa tha thứ cho mọi vi phạm, được phục hòa và nối lại mối liên hệ với Đấng tạo dựng ra mình.

Để mang con người trở lại trong thiên đàng mà chúng ta đã một lần đánh mất, Thiên Chúa đành phải hy sinh chính tính mạng Con Một của Ngài cho chúng ta, như lời Kinh Thánh có mô tả: “Ngài đã gánh nỗi buồn bực và chịu cảnh đau thương thay chúng ta. Thế mà chúng ta tưởng lầm Ngài bị Thượng Đế đánh đập và trừng phạt. Thật ra, vì chúng ta phạm tội, Ngài chịu thương tích đầy mình; vì chúng ta gian ác, Ngài chịu vết đâm chí mạng. Tuy nhiên, Ngài chịu đau buồn và thương tích theo đúng chương trình Đấng Tạo Hóa đã hoạch định” (Ê-sai 53:4,5,10).

Đứng trước cảnh biệt ly ai oán, ai mà chẳng bùi ngùi tiếc thương? Bạn có nhận ra trái tim tan vỡ của Đấng Tạo Hóa, vì yêu chúng ta quá đỗi, đã phải chịu cảnh Con Ngài bị dập vùi cho đến chết không?

Kinh Thánh là bức thư tình vĩ đại của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho con người. Bức thư tình bắt đầu về một thiên đàng đã mất và bức thư tình chấm dứt về một thiên đàng sẽ tìm lại được, qua sự cứu chuộc của Cứu Chúa Giê-xu. Bức thư tình được viết bằng dòng nước mắt thương cảm của Thiên Chúa trước hệ lụy đau khổ của loài người. Bức thư tình được viết bằng dòng máu vô tội của chính Con Ngài, đã hy sinh vì sự yên vui đời đời của mỗi chúng ta.

Con Một của Thượng Đế đang ở giữa chúng ta, gánh chịu, san sẻ những đớn đau của kiếp người lầm than trong ô tội.

Giữa niềm đau qua một mùa lửa kinh hoàng, bạn có cảm nhận niềm đau thương thống thiết của Thiên Chúa, vì quá yêu chúng ta không?

Thân chào quý vị và các bạn.