Tóm lược “The Case For Easter” của Lee Strobel – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Chỉ còn hai tuần nữa là thế giới bước vào Lễ Phục Sinh. Ngày lễ thật đặc biệt này bắt đầu từ ngày thứ sáu Good Friday, kỷ niệm sự khổ nạn mà Chúa Cứu Thế Giê-xu đã gánh chịu trên cây thập tự cách đây khoảng 2000 năm. Ngày lễ được tiếp tục qua đến ngày Chúa nhật sau đó, còn được gọi là Chúa Nhật Phục Sinh, nhắc nhở sự sống lại của Chúa Giê-xu, sau khi Ngài đã bị hành hình cho đến chết và được đặt trong mộ đá được ba ngày.

Mọi người đã phạm tội với Thiên Chúa và đáng tội chết, nhưng vì tình yêu lớn lao, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, trở nên con người mang tên Giê-xu, để rồi đứng thế vào chỗ của chúng ta, lãnh trọn món nợ tội trên cây thập tự. Thiên Chúa đã hài lòng với của lễ chuộc tội hoàn hảo qua cái chết đau thương của Con Một của Ngài, nên đã khiến Chúa Giê-xu sống lại từ cõi chết, sau ba ngày sau khi được đặt trong mộ đá.

Trong tất cả các tôn giáo, duy nhất chỉ có Cơ-đốc giáo tuyên bố Cứu Chúa của họ đã sống lại sau khi chết, với con người bằng xương, bằng thịt hẳn hòi. Các Cơ-đốc nhân còn khẳng định sự sống lại của Chúa Giê-xu là nền tảng của niềm tin và toàn bộ hy vọng của sự tha tội và cứu rỗi, như sứ đồ Phao-lô có tuyên bố: “Nếu Chúa Cứu Thế không sống lại, lời giảng dạy của chúng tôi hóa ra vô ích, và đức tin anh em cũng mất nền tảng” (1 Cô-rinh-tô 15:14).

Chúa Cứu Thế Giê-xu có thực sự sống lại hay không? Bằng chứng nào làm sáng tỏ điều này?

Trong gần 2000 năm qua, giả thuyết phổ biến nhất phủ nhận sự sống lại của Chúa Giê-xu; đó là người ta cho rằng sau khi Chúa Giê-xu bị treo trên thập tự, thì Ngài đã không chết hẳn, nhưng chỉ bị ngất xỉu mà thôi. Sau khi được đặt trong mộ đá ba ngày, không khí mát lạnh đã khiến Ngài tỉnh lại, chứ Ngài không hề chết đi mà sống lại, như các môn đệ của Ngài đã thuật lại trong Kinh Thánh.

Lee Strobel cũng nghĩ như vậy và ông rất tội nghiệp Cơ-đốc nhân đã tin những gì mà họ chỉ muốn tin thôi, cho dầu chuyện đó thật là khó tin. Tưởng cũng cần biết, Lee Strobel là một nhà báo lừng danh, từng đoạt giải thưởng báo chí cho các mục luật pháp và hình sự của nhật báo Chicago Tribune tại Hoa Kỳ trong vòng mười bốn năm vào những năm của thập niên 1970. Lee tốt nghiệp cử nhân báo chí tại đại học Missouri và đạt thêm bằng thạc sĩ về luật học tại đại học Yale danh tiếng. Cả đời làm ký giả, phỏng vấn, điều tra, lý luận, phanh phui những vụ án bí hiểm ra ngoài ánh sáng, Lee đã chứng kiến vô số những người chết nhưng chưa thấy ai đã sống lại. Lời tuyên bố của các Cơ-đốc nhân rằng Chúa Cứu Thế Giê-xu đã chết và đã sống lại, vì Ngài là chính là Thượng Đế Ngôi Hai, là Đấng ban sự sống cho muôn loài, khiến Lee rất khó chịu, nhất là từ khi vợ ông bỗng nhiên cũng đã tin nhận Chúa Giê-xu và trở thành một Cơ-đốc nhân.

Với tài năng và kinh nghiệm của một nhà báo lành nghề, Lee đã tìm đến giáo sư y khoa Alexander Metherell, là một bác sĩ nhưng đồng thời cũng là tiến sĩ kỹ sư, cũng là một thành viên trong các hội đồng y khoa tại Hoa Kỳ, đóng góp thường xuyên trên các tạp chí khoa học uy tín nhất thế giới như Aerospace Medicine, Scientific American vv. Với kinh nghiệm và kiến thức y khoa của một nhà khoa học bậc thầy, bác sĩ Alexander Metherell cũng dành nhiều thời giờ để nghiên cứu về sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu. Đó là lý do tại sao Lee tìm đến bác sĩ Alexander, vì Lee muốn làm sáng tỏ nghi vấn về con người Giê-xu có thật sự chết hay chỉ bị ngất xỉu sau khi bị treo trên thập tự, bởi vì nếu Ngài không chết thì nghi vấn về việc Ngài sống lại không cần phải đề cập nữa.

Sau đây là cuộc phỏng vấn giữa nhà báo lừng danh Lee Strobel và giáo sư bác sĩ y khoa lỗi lạc Alexander Metherell, với lời chuyển ngữ và tóm lược của Ban Phát Thanh Hy Vọng:

Lee: Xin bác sĩ vẽ lại bức tranh về những gì đã xảy ra với con người Giê-xu?

Alexander: Câu chuyện bắt đầu từ Bữa Ăn Cuối. Chúa Giê-xu đi với các môn đệ lên núi Ô-li-ve, hay cụ thể hơn, là đến vườn Ghết-sê-ma-nê. Ở tại đó, Ngài cầu nguyện suốt đêm. Trong khi cầu nguyện như vậy, Ngài biết trước những gì đang xảy ra trong ngày tới sau đó. Vì Ngài biết trước hết bao cực hình mình sắp phải gánh chịu, cho nên tự nhiên lúc đó Ngài đang bị áp lực khủng khiếp trong tâm trí…

Lee: Vâng, đây là điểm mà nhiều người nghi ngờ lắm…Kinh Thánh ký thuật lại là Giê-xu bắt đầu xuất mồ hôi có pha máu ở đây. Thưa bác sĩ, đây có phải là do tưởng tượng quá đáng chăng, hay các môn đệ của Ngài ghi lại thiếu chính xác?

Alexander: Không, hoàn toàn không phải do tưởng tượng đâu. Đây là một tình trạng mà y khoa gọi là hermatidrosis, là một việc rất thông thường, khi một người đang bị áp lực tâm lý nặng nề. Trạng thái lo lắng khủng khiếp phát sinh một chất làm vỡ các mao quản trong các tuyến mồ hôi. Do vậy, một lượng máu nhỏ đã rỉ vào các tuyến mồ hôi, khiến cho khi mồ hôi đổ ra thì có pha lẫn một ít máu. Máu ở đây không phải là nhiều lắm, chỉ một lượng rất nhỏ mà thôi.

Lee: Khi mồ hôi pha máu như vậy có ảnh hưởng gì khác trên thân thể không?

Alexander: Điều này khiến làn da trở nên vô cùng mỏng manh và yếu ớt. Qua ngày hôm sau, khi bị lính La-mã đánh đập, làn da của Chúa Giê-xu trở nên rất nhạy bén với từng lằn roi quất lên thân thể…

Lee: Bác sĩ có thể cho biết chi tiết về việc tra tấn bằng roi…

Alexander: Tra tấn bằng roi theo kiểu La-mã rất là tàn bạo. Theo quy định thì nạn nhân sẽ bị quất 39 roi, nhưng thông thường thì nhiều hơn, điều này tùy thuộc người tra tấn đang hăng máu đến đâu. Lính La-mã dùng roi da bện lại với nhau, có đan những trái banh bằng sắt, đập vào khiến da thịt bầm dập. Càng đánh, vết bầm càng lúc càng mở ra. Roi da cũng có gắn xương nhọn, cắt sâu vào thịt. Sau cuộc tra tấn, thường cả mảng lưng bị xé nát, có nơi bị lộ tới tận xương sống, bầm dập đẫm máu từ vai xuống đến lưng, quanh mông và sau hai bắp chân. Có nhiều người đã chết sau trận tra tấn đầu tiên này trước khi bị treo lên cây thập tự. Nếu không chết thì cũng cực kỳ đau đớn vì bị cơn sốc “hypovolemic”.

Lee: Thế nào là sốc “hypovolemic”, thưa bác sĩ?

Alexander: “Hypo” có nghĩa là “thấp”, “vol” có nghĩa là “volume” hay “dung lượng”, “emic” có nghĩa là “máu”. Một người bị cơn sốc “hypovolemic” có nghĩa là đang bị mất quá nhiều máu, và điều này gây nên bốn triệu chứng. Thứ nhất, tim đập thật nhanh để cố bơm máu mà máu thì không còn nữa. Thứ nhì, áp huyết xuống thấp, gây ra ngất xỉu hay kiệt quệ hoàn toàn. Thứ ba, thận không còn hoạt động bài tiết để duy trì dung lượng của cơ thể. Thứ tư, nạn nhân trở nên khát nước, vì cơ thể cần nước để thay vào lượng máu lớn đã mất đi.

Lee: Kinh Thánh có ghi lại bằng chứng nào về sự kiện này không?

Alexander: Có chứ. Chúa Giê-xu đang trong cơn sốc “hypovolemic” khi Ngài đang lảo đảo trên đường bước ra pháp trường được dựng tại ngọn đồi Sọ, vai mang cây đà ngang của cây thập tự. Kinh Thánh có thuật lại, khi Ngài kiệt quệ, lính La-mã đã ra lệnh cho một người tên Si-môn mang cây đà ngang thay cho Ngài. Kinh Thánh cũng có chép rằng, sau đó Ngài nói “Ta khát” và vì vậy, người ta đã cho Ngài nếm một ít dấm.

Lee: Điều gì xảy ra tiếp theo đó khi Giê-xu đến nơi bị hành hình?

Alexander: Ngài bị đặt nằm xuống, hai cánh tay bị kéo giăng ra dọc theo cây đà ngang. Cây đà ngang được gọi là patibulum, lúc bấy giờ còn phân cách với cây đà dọc đã được chôn đứng sẵn ở trên đồi Sọ. Lúc đó, người ta đóng vào hai tay của Ngài vào cây đà ngang…

Lee: Đóng vào cây đà ngang? Mà đóng với cái gì? Đóng ở đâu?

Alexander: Lính La-mã dùng que sắt, dài khoảng một tấc, đầu vuốt nhọn. Các cây đinh này đóng vào cổ tay, tức là khoảng chừng một inch từ lòng bàn tay…

Lee: Ồ, hồi nào tôi cứ tưởng đinh đóng xuyên qua lòng bàn tay của Giê-xu, như các bức tranh thường vẽ như vậy…

Alexander: Qua cổ tay. Đây là vị trí cứng cáp để giữ chặt hai cánh tay. Nếu đinh đóng qua lòng bàn tay, trọng lượng cơ thể sẽ kéo rách lòng bàn tay và nạn nhân sẽ bị rớt xuống khỏi cây thập tự. Cổ tay là nơi hội tụ lớn nhất của các dây thần kinh đi vào bàn tay. Khi đinh đóng vào cổ tay, nó nghiền nát các dây thần kinh này.

Lee: Nỗi đau đớn đến cỡ nào khi bị đóng đinh như vậy?

Alexander: Cơn đau không thể nào chịu nỗi được. Thực ra không có lời nào diễn tả được cơn đau này, do vậy người ta mới phát minh ra một từ mới để diễn tả, đó là chữ “excruciating”. Theo nghĩa đen, chữ “excruciating” có nghĩa là “xuất phát từ cây thập tự”. Anh thử nghĩ xem, người ta phải đặt ra một từ mới vì không có từ ngữ nào diễn tả được nỗi đau đớn thống thiết của một người bị đóng đinh trên cây thập tự. Vào lúc này, Chúa Giê-xu bị treo lên khi người ta gắn cây đà ngang lên cây đà dọc và đinh đóng vào chân Ngài. Một lần nữa, những dây thần kinh bị nghiền nát, nhưng lần này ở cổ chân, làm gia tăng thêm cơn đau vốn đã dữ dội rồi.

Lee: Điều này ảnh hưởng đến cơ thể của Giê-xu ra sao?

Alexander: Đầu tiên, trọng lượng cơ thể trì hai cánh tay kéo căng ra, có thể dài thêm hơn cả tấc và do vậy, hai cánh vai sẽ bị lệch đi. Điều này xảy ra đúng lời tiên tri rằng “xương cốt tôi đều rã rời” có chép trong Kinh Thánh, sách Thi Thiên 22 hàng trăm năm trước khi Chúa Giê-xu bị xử treo trên thập tự.

Lee: Đau đớn như vậy nhưng nạn nhân cũng có thể sống sót được chứ? Điều gì khiến bác sĩ đoan chắc là nạn nhân bị treo lên như vậy thì phải chết thôi?

Alexander: Khi bị treo đứng trên cây thập tự, cái chết sẽ đến từ từ vì bị ngạt thở trong nỗi đớn đau quằn quại. Lý do là vì áp lực quá lớn trên các bắp thịt và hoành cách mô, tức là cái màng phân chia giữa bụng và phổi, khiến phần ngực bị đẩy trong tư thế hít vào. Để thở ra, nạn nhân phải nhón chân lên một chút để thả lỏng cơ ngực. Khi làm như vậy, thì đinh sẽ kéo toạc ra vết đóng ở cổ chân. Sau khi thở ra được, nạn nhân thả chân xuống để hít vào, rồi lại phải nhón lên để thở ra, mảng lưng đẫm máu cọ xát với thanh gỗ nhám và cứ như vậy, cho đến khi nạn nhân kiệt sức, không còn thể nhón lên được nữa. Hơi thở chậm lại, không còn oxygen trong máu, khí carbon dioxide biến thành acid carbonic, khiến tim đập loạn xạ và cuối cùng Chúa Giê-xu đã chết vì tim ngừng đập. Điều này cũng khiến nước tụ lại chung quanh thành tim và phổi…

Lee: Tại sao bác sĩ đề cập đến chi tiết này?

Alexander: Bởi vì đúng như Kinh Thánh ghi lại, khi lính La-mã thấy Ngài đã chết, nhưng để cho chắc ăn, một tên lính đã lấy giáo đâm xuyên sườn của Chúa Giê-xu. Thanh giáo đã đi ngang qua phổi vào tận tới tim Ngài, do vậy, khi thanh giáo được rút ra, máu và nước đã đổ ra. Sứ đồ Giăng là người chứng kiến và ghi nhận sự kiện này, có lẽ ông cũng không hiểu tại sao, nhưng điều này hoàn toàn phù hợp với khám nghiệm của y học ngày nay.

Lee: Thế nhưng thưa bác sĩ, thời đó hiểu biết còn thô sơ, lính La-mã cũng đâu biết gì về y khoa, làm sao họ biết chắc là Chúa Giê-xu đã chết?

Alexander: Tôi hoàn toàn đồng ý với anh là bọn lính này chưa bao giờ đến trường y khoa. Tuy vậy, họ là những đao phủ thủ chuyên nghiệp, xử tử là việc làm hằng ngày của họ. Họ biết rõ, không chút nghi ngờ khi một người đã chết, mà thực ra cũng chuyện này cũng chẳng có gì là khó cả. Hơn nữa, nếu tội nhân còn sống mà trốn thoát được sau đó, thì tay đao phủ thủ cũng sẽ bị tử hình. Do vậy, họ buộc phải khám thật kỹ để đoan chắc là nạn nhân đã tắt thở trước khi mang người đó xuống khỏi cây thập tự.

Lee: Thưa bác sĩ, bác sĩ có nghĩ rằng, dù là xác suất rất nhỏ, rằng Giê-xu vẫn còn sống trên cây thập tự không?

Alexander: Tuyệt đối là phải chết thôi. Nên nhớ là Ngài bị đánh đập tàn bạo trước rồi mới bị treo lên thập tự cho đến ngạt thở mà chết. Chẳng ai có thể giả bộ ngưng thở quá lâu được.

Lee: Thế nhưng có người cho rằng Giê-xu chỉ bất tỉnh thôi?

Alexander: Căn cứ theo y khoa hiện đại, tôi khẳng định với anh là điều này là hoàn toàn vô căn cứ.

Lee: Thưa bác sĩ, Giê-xu đã bị bắt bớ và chịu hành hạ một cách sĩ nhục mà không hề biện hộ, chống đỡ cho chính mình. Có thể nói Giê-xu đã tự nguyện gánh chịu thập hình đau đớn thật khủng khiếp như bác sĩ vừa phân tích. Tôi muốn biết động lực nào đã khiến Giê-xu bằng lòng nhận lãnh một hình phạt gớm ghê như vậy?

Alexander: Thành thật mà nói, tôi không nghĩ một người bình thường có thể chịu đựng đến như vậy. Chúa Giê-xu biết trước những gì sắp xảy ra và Ngài bằng lòng nhận lãnh mọi cực hình, bởi vì đây là con đường duy nhất Ngài có thể cứu chuộc chúng ta. Ngài đã làm của lễ thế mạng, trả thay cho món nợ tội chết mà lẽ ra chúng ta phải gánh chịu vì đã vi phạm luật Trời. Đây là toàn bộ sứ mạng của Ngài khi Ngài giáng sinh trong thế gian này. Anh hỏi động lực nào đã khiến Ngài làm như vậy ư? Tôi nghĩ câu trả lời có thể tóm gọn trong một chữ, đó là chữ “yêu”. Ngài đã yêu chúng ta nhiều đến nỗi đã hiến dâng chính mạng sống của Ngài để cứu chuộc chúng ta.

Quý thính giả thân mến,

Sau cuộc phỏng vấn với giáo sư y khoa Alexander Metherell, ký giả Lee Strobel đã được thuyết phục rằng những dữ kiện ghi lại trong Kinh Thánh về sự chết của Chúa Giê-xu đã là hoàn toàn phù hợp với khám nghiệm của y học hiện đại. Nhưng khám phá lớn nhất của ký giả Lee là tình yêu vô đối của Thiên Chúa dành con người, đó là trong khi chúng ta còn sống trong tội lỗi, quay lưng với Đấng tạo dựng ra mình, thì Thiên Chúa đã phó chính Con Một của Ngài là Chúa Giê-xu, giáng sinh làm người để rồi chết đau thương, lãnh nợ tội thế, chết thay cho nhân loại.

Tuy vậy, sự điều tra của Lee chưa chấm dứt ở đây. Nhà báo kỳ cựu này còn muốn xem xét về sự kiện xác Chúa Giê-xu không còn trong mộ sau ba ngày Ngài chết và Chúa Giê-xu đã sống lại, xuất hiện với nhiều người. Chúng tôi xin kính mời quý vị tiếp tục theo chân của ký giả Lee với những cuộc phỏng vấn thật bất ngờ vào những lần phát thanh tới trong mùa kỷ niệm Cứu Chúa phục sinh năm nay.

Thân chào quý vị và các bạn.