Tuần trước chúng ta nói đến việc cần phải tìm hiểu lại bản thân, nếu điều ấy là cần thiết. Chúng ta cũng đã nói đến sự khao khát một đời sống thỏa lòng là điều rất bình thường của con người, nhất là những người bước vào giai đoạn tuổi trung niên. Nhiều người quen thuộc với sự thành công của bản thân mình, đến nỗi hình thành trong cách sống của mình những nguyên tắc và khuôn mẫu quen thuộc để duy trì sự thành công ấy. Dần dần, những khuôn mẫu quen thuộc nầy biến thành những cách thức máy móc ngăn cản chúng ta tìm kiếm sự thỏa lòng trong đời sống. Chúng trở thành những khuôn mẫu cứng ngắc, thậm chí trói buộc chúng ta một cách vô hình khiến chúng ta không dám bước ra khỏi khuôn mẫu ấy để tìm sự thỏa lòng thật sự.
Dẫu chúng ta đã trải nghiệm phần nào sự thỏa lòng và hạnh phúc trong cuộc sống, chúng ta vẫn cần khám phá ra những cách thức mới để leo lên nấc thang cao hơn để hướng đến cuộc sống thỏa lòng.
Chúng ta cũng đã nghe về những người từng vui hưởng cuộc sống hạnh phúc nhưng vì một lý do nào đó, họ đã không còn áp dụng những thói quen giúp họ đạt đến sự thỏa lòng đó. Do quá hài lòng với cuộc sống của mình, một cách vô thức, họ đã rơi xuống vòng xoáy và trở thành một người thiếu nhiệt tình. Những ví dụ không vui này đủ là một lời cảnh báo cho chúng ta rằng chúng ta không nên thỏa lòng với chút hạnh phút ít ỏi mình có được mà vẫn phải luôn tiếp tục đi lên qua việc thực hiện những thói quen đem lại hạnh phúc. Khi làm như vậy, chúng ta đang tôn vinh Chúa với một đời sống thỏa lòng mà chúng ta có, và giữ được đời sống ấy nhờ vào ân điển của Ngài.
Một trong những thói quen mà tôi khích lệ bạn, trong vai trò một Cơ đốc nhân thời hiện đại, nên áp dụng và trân trọng giữ lấy, đó là thói quen biết rằng bạn đang trong một cuộc đua, và đó là một cuộc đua lâu dài. Bạn không ở vị trí đường biên, bạn cũng không phải ngồi ở hàng ghế khán giả, mà bạn đang là một người tranh tài.
Tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng bạn sẽ không tranh tài với người khác. Là một Cơ đốc nhân, bạn đang trong một cuộc chạy thuộc linh, tranh tài với chính bản thân mình và bạn đang chạy đến đích để trở nên giống như Đấng Christ. Tuy nhiên, điều đó sẽ không xảy ra nếu bạn không nhận ra mình là người đang trong cuộc chạy, là người có mục đích và luôn khép mình vào kỷ luật, thói quen của một người thành công về mặt thuộc linh.
Kỷ Luật Thuộc Linh
Sứ đồ Phao-lô đã rút ra từ lĩnh vực thể thao những điểm minh họa cho cách thức có được thói quen của những người hạnh phúc. Ông nói: “Hết thảy những người đua tranh, tự mình chịu lấy mọi sự kiêng kỵ, họ chịu vậy để được mão triều thiên hay hư nát. Nhưng chúng ta chịu vậy để được mão triều thiên không hay hư nát” (I Cô-rinh-tô 9:25). Ở đây, Phao-lô đang nói đến các trận đấu mà trong đó, một phần luật lệ tranh tài là những người tham dự phải trải qua mười tháng với chế độ kỷ luật và huấn luyện nghiêm ngặt. Nếu bạn không chọn trải qua kỳ huấn luyện, bạn sẽ bị loại hay không đủ tiêu chuẩn để tranh tài.
Một ấn bản gần đây của tạp chí Runner’s World có hình của tổng thống George W. Bush ở trang bìa. Tạp chí này nói rằng ông là vị tổng thống chạy nhanh nhất, khoảng một dặm trong vòng bảy phút. Vị tổng thống này cũng nói rằng nếu với vai trò là người đứng đầu quốc gia, ông có thể thức dậy sớm và chạy bộ thì mọi người đều có thể làm được như vậy. Nói một cách khác, nếu ông có thể tìm được thời gian cho việc chạy bộ, thì chắc chắn chúng ta, những người không phải chịu nhiều áp lực trong cuộc sống như một vị tổng thống, sẽ tìm được thời gian để tập thể dục. Các thói quen cần có thời gian để được hình thành. Mỗi ngày bạn hãy dành thời gian thực hiện những thói quen của người hạnh phúc thì với thời gian, bạn sẽ nhận ra chính mình cũng là một người đầy hạnh phúc và thỏa lòng.
Hướng Đến Phần Thưởng
Phần nhiều việc chạy để băng qua vạch đích mà Đấng Christ đã đặt ra cho chúng ta có liên quan đến những động cơ và với lý do tại sao chúng ta phải chạy. Hãy ghi nhớ chúng ta là ai - là tôi tớ của Đấng Christ được kêu gọi vào cuộc chạy, không phải để tranh tài với người khác mà để băng qua vạch đích mà Ngài đã định ra cho chúng ta. Nếu động cơ của bạn chỉ là để “theo kịp” với một người mà mình ngưỡng mộ, bạn có thể sẽ nản lòng khi bị bỏ lại phía sau. Nếu bạn không thể chạy, bạn đang có nguy cơ phải chịu bệnh thiếu máu, tình trạng hờ hững và mụ mẫm thuộc linh. Hãy tự hình dung bản thân mình trong cuộc huấn luyện không phải vì ai khác ngoài Đấng Christ. Một đời sống thỏa lòng không chỉ giúp được chính bạn mà còn khiến nhiều người chưa biết Chúa chú ý đến Nước Trời.
Hãy ghi nhớ vai trò của bạn trong cộng đồng Cơ đốc. Bạn được kêu gọi để giữ cho bản thân và người khác trong thân thể Đấng Christ không bị thiếu máu hay trở nên thờ ơ. Hệ miễn dịch của hội thánh sẽ không tránh được bệnh tật và những kẻ thâm nhập nếu các thành viên đều yếu đuối, vô kỷ luật và không sống đời sống thỏa lòng. Tín hữu sẽ không thể chỉ giữ vai trò khán giả nếu họ ghi nhớ phần mô tả đầy xúc động của Phi-e-rơ về thân thể của Đấng Christ là “dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh, là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm” (I Phi-e-rơ 2:9).
Chúng ta cũng phải canh chừng nhiều sự chi phối khác. Hãy nghĩ đến các vận động viên và đám đông tại các sự kiện thể thao. Các khán đài chật cứng những cổ động viên cổ động cho một trong hai phe tham gia thi đấu. Đôi khi các cổ động viên trở nên hào hứng và điên cuồng đến nỗi la ó một cầu thủ để lỡ mất cú sút vào khung thành hay khiến cho trận đấu kém hào hứng. Những lời la ó và cơn giận trong lời nói của họ có thể sẽ khiến những vận động viên cảm thấy tổn thương nếu họ chú ý đến những lời đó.
Tương tự, chúng ta cũng sẽ dễ dàng nản lòng trong cuộc chạy về một cuộc sống thỏa lòng nếu để “tiếng ồn ào của đám đông” chi phối mình. Tuy nhiên, chúng ta không nên để thái độ khinh rẻ và những lời nói gay gắt khiến bản thân phải sợ hãi. Chúng ta phải khép mình vào kỷ luật để những chi phối đó không thể kéo tâm trí chúng ta khỏi dự định ban đầu là chạy đến đích và chạy thành công.
Chúng ta cũng phải tự kỷ luật tốt để sự nản lòng không làm yếu đi quyết tâm của chúng ta. Chúng ta phải được huấn luyện bằng Lời Chúa, với tâm trí hướng đến việc Đức Chúa Trời nghĩ gì về chúng ta, thay vì lắng nghe những người gièm pha - ngay cả khi lời gièm phe đó xuất phát từ tiếng nói nội tâm. Bạn sẽ nghe rất nhiều lý do về việc bạn không thể làm thế, không đủ tiêu chuẩn, không thuộc về hay không có mọi điều để hướng đến cuộc sống thỏa lòng. Mỗi người trong chúng ta có thể nghĩ đến hàng tá lý do về việc tại sao chúng ta không tự cho mình đủ tiêu chuẩn là người chồng, người vợ, người cha, người con, người anh em, người mẹ, hay người chị em đúng nghĩa. Tuy nhiên, mặc cho những “lý do” này, cuối cùng, chúng ta cần nhận ra rằng Kinh Thánh đã kêu gọi chúng ta vào một cuộc chạy thuộc linh - một cuộc chạy cần đến việc sử dụng những thói quen dẫn đến cuộc sống thỏa lòng.
Đã đến lúc để học thói quen của những người hạnh phúc. Hãy tiếp tục cùng chúng tôi đọc những trang sách này với tâm trí của một nhà vô địch! Ước mong quý thính giả thân mến sẽ tiếp tục khám phá những bí quyết để có được một đời sống thỏa lòng và sung mãn trong tình yêu của Đấng Christ, là Đấng Yêu Thương Nhân Từ. Xin hẹn gặp lại quý vị vào tuần sau.