Tóm lược “The Case For Easter” by Lee Strobel – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Trong tuần qua, chúng ta vừa kỷ niệm Lễ Phục Sinh để tưởng niệm sự chết đau thương của Con Trời cách đây hơn 2000 năm trên cây thập tự. Chính Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, làm một con người mang tên Giê-xu, để rồi đứng thế vào chỗ của chúng ta, chết nhục nhã, lãnh thay món nợ tội cho nhân loại.

Sau khi bị hành hình cho đến chết, Giê-xu đã được Giô-xép, một người giàu có và tốt bụng, xin lãnh xác Ngài để chôn vào một mộ đá bên sườn núi. Sau ba ngày, các phụ nữ thân tín của Giê-xu đến thăm mộ và khám phá ra ngôi mộ đã trống.

Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết, xuất hiện với thật nhiều người sau đó. Bản tin Chúa Giê-xu phục sinh đã mau chóng lan truyền khắp nơi, đem lại niềm hy vọng được tha tội và thoát ách tử thần cho những ai tin Ngài.

Sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh là nền tảng cho Cơ Đốc giáo như sứ đồ Phao-lô từng khẳng định: “Nếu Chúa Cứu Thế đã chẳng sống lại, đức tin anh em hóa ra vô ích, anh em vẫn còn bị đày đọa trong tội lỗi, và nếu thế các tín hữu đã chết cũng vĩnh viễn hư vong” (1 Cô-rinh-tô 15:17,18).

Có thật chăng, nền tảng của Cơ Đốc giáo đặt trên sự kiện Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết, trong một con người bằng xương, bằng thịt rõ ràng? Một người chết mà có thể sống lại được chăng?

Quý thính giả thân mến,

Trong lần trước, chúng ta đã theo chân ký giả Lee Strobel, đặc trách tiết mục luật pháp và điều tra hình sự của nhật báo Chicago Tribune, trong cuộc phỏng vấn với giáo sư y khoa Alexander Metherell về diễn tiến cái chết đau thương của Giê-xu trên thập tự. Hôm nay, chúng tôi xin mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn của ký giả Lee với giáo sư triết học William Lane Craig, một người chuyên nghiên cứu về sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh, với lời chuyển ngữ và tóm lược của Ban Phát Thanh Hy Vọng:

Lee: Thưa giáo sư, theo như phong tục có ghi lại, một tử tội sau khi bị treo trên thập tự cho đến chết, thường xác vẫn còn để mặc trên thập tự cho chim đến ăn thịt hay nếu có chôn, thì cũng chôn trong mộ bình thường, rồi xác chết có thể bị thú vật quật lên mà thôi. Có phải do vậy mà người ta không tìm được xác của Giê-xu?

William: Nếu anh chỉ nhìn về phong tục mà thôi, thì tôi cũng đồng ý với anh. Tuy vậy, anh đã bỏ qua một chi tiết rất đặc biệt trong trường hợp này.

Lee: Có phải giáo sư muốn nói đến sự việc được ghi lại trong Kinh Thánh rằng có một người tên Giô-xép, quê ở thành A-ri-ma-thê, xứ Giu-đê, là hội viên Hội đồng Quốc gia Do-thái, đến xin quan tổng trấn Phi-lát cho lãnh xác Giê-xu để khâm liệm vào mộ đá. Thưa giáo sư, tôi thấy điểm này vô lý, vì cả Hội Đồng Quốc Gia Do-thái đã bỏ phiếu để treo Giê-xu lên thập tự và Giô-xép là một hội viên của Hội Đồng này!

William: Không phải chỉ có anh mới nhận ra điều này. Chính sứ đồ Lu-ca cũng cảm thấy rất khó chịu, do vậy Lu-ca đã chú thích thêm rằng Giô-sép này là người đạo đức, không tán thành quyết định và hành động của Hội đồng Quốc gia trong việc giết Giê-xu. Điểm quan trọng hơn nữa ở đây là Giô-sép không phải là một nhân vật tưởng tượng, do các môn đệ của Giê-xu tự chế ra được…

Lee: Tôi chưa hiểu, xin nhờ giáo sư làm sáng tỏ điểm này?

William: Vì các môn đệ của Giê-xu rất tức giận và căm phẫn Hội Đồng Quốc Gia Do-thái đã quyết định xử tử thầy mình. Giả sử các môn đệ thêu dệt huyền thoại, đời nào họ lại nghĩ đến một thành viên trong Hội Đồng ác ôn này đã đứng ra làm một nghĩa cử cao đẹp như vậy. Hơn nữa, họ rất hổ thẹn vì đã chết nhát, lo lánh mặt, không dám đứng ra lo việc mai táng Giê-xu. Nếu họ thêu dệt, đời nào họ nghĩ đến Giô-xép đã thay họ đứng ra lo việc mai táng thầy của mình. Thêm nữa, nếu Giô-xép là nhân vật tưởng tượng, chắc chắn họ đã không dám nêu đích danh, quê quán cụ thể cùng địa vị rõ ràng của người đó trong xã hội, vì người ta có thể đối chiếu và kiểm tra những chi tiết này thật dễ dàng.

Lee: Sau khi bị đặt vào mộ đá, có thể xác Giê-xu bị đánh cắp chăng? Người ta bảo vệ ngôi mộ cẩn thận như thế nào, thưa giáo sư?

William: Có một đường rãnh nghiêng dẫn xuống ngay trước cửa mộ. Người ta lăn một tảng đá lớn và tròn như cái dĩa tới ngay cửa mộ, rồi dùng một hòn đá nhỏ hơn để khóa chặt hòn đá lớn này. Lăn tảng đá lớn xuống, dọc theo đường rãnh nghiêng cũng dễ thôi, nhưng để lăn trở ngược lên khi cần mở cửa mộ, phải có nhiều người đàn ông khỏe mạnh mới làm được. Do vậy, có thể nói cửa mộ được khóa lại rất chắc.

Lee: Còn việc có lính canh cửa mộ như các nhân chứng tường thuật, có thật hay không?

William: Thật chứ. Nếu không, các thầy trưởng tế Do-thái đã không kiếm cách phao tin dối, dặn dò bọn lính canh cứ nói rằng, giữa đêm khi bọn chúng đang ngủ, bọn môn đệ đã lẻn vào lấy trộm xác Giê-xu.

Lee: Giáo sư nghĩ như thế nào khi bốn sứ đồ tường thuật lại sự kiện phục sinh với những chi tiết khác biệt nhau. Như Ma-thi-ơ thì nói rằng trời mới rạng đông, Ma-ri Mặc-lan và Ma-ri mẹ Gia cơ đi thăm mộ, bỗng nhiên, có trận động đất dữ dội, rồi một thiên sứ từ trời giáng xuống, lăn tảng đá khỏi cửa mộ và ngồi lên trên. Còn Mác thì lại chép là lúc mặt trời mới mọc, các bà rủ nhau đi thăm mộ, nhưng khi đến nơi, thì tảng đá lớn đã được lăn đi rồi. Ma-thi-ơ thì nói thiên sứ ngồi trên tảng đá ngoài cửa mộ, còn Mác thì thấy thiên sứ bên trong mộ. Ma-thi-ơ chỉ nêu tên hai bà là Ma-ri Mặc-lan và Ma-ri mẹ Gia cơ, trong khi đó, Mác có nêu thêm Sa-lô-mê, còn Lu-ca lại thêm Gian-nơ và mấy bà khác nữa. Với những sự khác biệt này, giáo sư nghĩ sao về mức độ đáng tin cậy của câu chuyện phục sinh?

William: Khi một nhà nghiên cứu sử xem xét bốn lời tường thuật này sẽ đưa ra nhận định như sau: “Đúng là có một vài chi tiết không đồng nhất, nhưng các chi tiết này là phụ, là thứ yếu. Qua bốn lời tường thuật này, câu chuyện cốt lõi được rút ra như sau: Giô-xép quê ở A-ri-ma-thê lãnh xác Giê-xu, đặt vào mộ, một nhóm phụ nữ thân tín đến thăm mộ Giê-xu vào sáng sớm ngày Chúa Nhật sau khi Giê-xu bị hành hình trên cây thập tự, và họ đã khám phá ra ngôi mộ đã trống. Họ thấy thiên sứ hiện ra cho biết Giê-xu đã phục sinh”. Anh biết không, sách sử có ghi lại hai lời tường thuật với những chi tiết phụ rất khác biệt về việc tướng Hannibal vượt qua dãy núi Alps để tấn công La-mã, nhưng không một sử gia nào vì thế mà nghi ngờ chiến dịch này của tướng Hannibal có thật hay không.

Lee: Tôi hoàn toàn đồng ý với giáo sư về điểm này. Trong công việc ký giả của tôi, nhiều lần theo dõi các vụ án, tôi thấy hai nhân chứng đưa ra hai lời khai giống hệt nhau, giống đến từng chi tiết vụn vặt nhất, để rồi sau đó bị luật sư kháng cáo kết luận là họ đã thông đồng với nhau trước khi ra tòa làm nhân chứng. Giả sử mà bốn lời tường thuật của bốn sứ đồ giống hệt nhau như khuôn, thì chúng ta có quyền nghĩ là họ đã sao chép của nhau mà thôi.

William: Đúng như vậy. Mỗi người kể lại cùng một câu chuyện theo cái nhìn riêng của mình, với phần cốt lõi giống nhau và những chi tiết phụ tuy khác nhau, nhưng không phải là không dung hòa với nhau được. Thí dụ như người thì nói là lúc trời còn tối, người kia thì nói trời chỉ mới mờ mờ sáng. Không ai trong bốn sứ đồ có ý định ghi hết tên các bà đi thăm mộ, tất cả đều nhắc đến Ma-ri Mặc-lan rồi nêu đại khái một vài tên khác, do vậy, các tên nêu ra có khác nhau nhưng không thể nói là mâu thuẫn với nhau được.

Lee: Thưa giáo sư, vì các bà là những người thân thiết của Giê-xu, họ có thể thiên vị. Vậy lời làm chứng của họ có trung thực không?

William: Anh biết không, nhiều người đã thắc mắc như vậy và câu hỏi này đã khiến họ bị rơi vào tình trạng “gậy ông đập lưng ông”. Đúng là các bà là những người thân của Giê-xu, nhưng nếu anh biết được thân phận của người phụ nữ trong thế kỷ thứ nhất ở xứ Palestine, thì câu chuyện kể lại các bà là người đầu tiên hơn ai hết, đã khám phá ra ngôi mộ trống và loan báo cho các nam môn đệ, là một điều thật đặc biệt. Vào thời đó, người phụ nữ ở tận đáy thang của xã hội, như các thầy Do-thái thường nói: “Phước cho ai có con là con trai, nhưng khốn nạn cho ai có con là con gái”. Lời làm chứng của mấy bà bị xem là vô giá trị, các bà không bao giờ được mời ra làm chứng ở chốn công đường. Ấy vậy mà, cả bốn sứ đồ đều tường thuật lại rằng các bà là nhân chứng đầu tiên khám phá ra ngôi mộ trống. Đây phải là sự thật, vì nếu thêu dệt, chắc chắn bốn sứ đồ phải thêu dệt làm sao để giữ thể diện cho các ông chứ.

Lee: Thưa giáo sư, tôi còn có một điểm thắc mắc nữa, đó là các bà phụ nữ biết rõ là ngôi mộ đã bị niêm phong, có tảng đá lớn chận trước cửa, rồi có lính canh, không thể vào trong mộ được nữa, ấy vậy mà tại sao các bà lại đi mua hương liệu để ướp xác Giê-xu? Có phải điểm này thật là vô lý không?

William: Anh Lee, những người tìm hiểu và lý luận về sự kiện Phục sinh làm sao hiểu thấu được tình cảm và lòng tận hiến của các bà phụ nữ đối với Giê-xu. Các bà này đang than khóc vì tiếc thương một người mà họ quý mến nhất và tin theo. Trong đau khổ tột cùng như vậy, họ mua hương liệu rồi rủ nhau đi thăm mộ mà không cần biết là sẽ ướp được xác Giê-xu hay không, làm sao mở được cửa mộ. Họ đã hành động vì lòng tiếc thương, chứ họ đâu phải là người máy, mà luôn luôn lý luận là có nên làm điều này, điều nọ hay không.

Lee: Cảm ơn giáo sư đã trả lời những thắc mắc của tôi. Cuối cùng, theo giáo sư, những lý do nào quan trọng nhất để chứng minh rằng ngôi mộ trống là một sự kiện có thật?

William: Theo tôi, lý do thứ nhất là điều này đã được đông đảo nhiều người chứng kiến, công nhận và thuật lại cho nhau vào thời đó, như sứ đồ Phao-lô cũng nghe và chép lại rằng: “Trước hết, tôi truyền lại cho anh chị em điều chính tôi đã nhận lãnh, ấy là Chúa Cứu Thế đã chết vì tội lỗi chúng ta như lời Kinh Thánh. Ngài được chôn và đến ngày thứ ba Ngài sống lại đúng như lời Kinh Thánh. Ngài đã hiện ra cho Phê-rơ, rồi cũng hiện ra cho nhóm mười hai sứ đồ. Sau đó Ngài hiện ra cùng một lúc cho hơn năm trăm anh chị em mà phần lớn vẫn còn sống cho đến ngày nay, nhưng vài người đã chết. Ngài cũng hiện ra cho Gia cơ và tất cả các sứ đồ”. Lý do thứ nhì là các môn đệ của Giê-xu, khi Ngài bị bắt, bị tra tấn và xử tử, họ đã sợ hãi bỏ trốn, nhưng sau họ đó lại trở nên mạnh mẽ và can đảm phi thường. Chắc chắn là họ đã tận mắt được gặp Giê-xu sống lại. Nếu Giê-xu không thực sự sống lại, Cơ đốc giáo không thể bùng phát lên được từ thành phố nơi mà Ngài đã bị xử tử thật thê thảm. Thứ ba, lời tường thuật về ngôi mộ trống, nhất là của Mác, thật đơn giản và mộc mạc, theo kiểu “thấy sao nói vậy”, không hoa mỹ, màu mè như các tiểu thuyết tưởng tượng. Thứ tư, các nhân chứng là các bà. Nếu bịa chuyện, các sứ đồ đàn ông phải bịa sao cho đỡ mất mặt các ông chứ. Thứ năm, chính các nhà lãnh đạo Do-thái, là những người đã âm mưu giết Giê-xu, cũng phải công nhận là ngôi mộ đã trống thật, do vậy, họ phải bịa chuyện để lấp liếm, khi dặn bọn lính canh nói rằng chúng ngủ gật, khiến xác Giê-xu bị môn đệ ăn cắp.

Quý thính giả thân mến,

Có rất nhiều học giả, luật sư, giống như ký giả Lee, đã dày công tìm hiểu về sự kiện Giê-xu phục sinh, đều phải công nhận rằng, bốn lời tường thuật thật đơn giản của bốn sứ đồ, là tất cả những bằng chứng cần và đủ để chứng minh sự kiện Chúa Cứu Thế sống lại từ cõi chết là hoàn toàn thật. Giáo sư Sir Norman Anderson, phân khoa trưởng khoa luật thuộc đại học Luân-đôn, sau cả đời phân tích và nghiên cứu về sự kiện phục sinh, đã kết luận như sau: “Ngôi mộ trống đã trở nên một hòn đá vững chắc, đập vỡ tan tành mọi lập luận nghi ngờ về sự sống lại của Chúa Cứu Thế Giê-xu”.

Kính thưa quý thính giả,

Chúa Giê-xu chính là Thiên Chúa Ngôi Hai, hạ sinh làm người, để rồi đứng vào chỗ đoán phạt mà lẽ ra chúng ta phải gánh chịu, lãnh thay cho nhân loại bản nợ tội gớm ghê. Thiên Chúa đã hài lòng trước của lễ chuộc tội tuyệt hảo qua sự khiêm nhường trọn vẹn và vâng phục cho đến chết của Chúa Giê-xu, cho nên đã khiến Ngài phục sinh sống lại.

Tất cả đều đã xảy ra đúng như chương trình cứu chuộc loài người, như tiên tri Ê-sai có loan báo bảy trăm năm trước khi Chúa Giê-xu hạ sinh: “Ngài chịu đau buồn và thương tích theo đúng chương trình Đấng Tạo Hóa đã hoạch định. Sau khi hy sinh tính mạng làm tế lễ chuộc tội, Ngài sẽ sinh ra một dòng dõi mới. Ngài sẽ phục sinh và thực hiện chương trình của Đấng Tạo Hóa đến mức tuyệt hảo.” (Ê-sai 53:10)

Có một bài thánh ca với lời kết như sau:

“Ngài sống, Ngài sống,
Để ban ơn cứu ta đấy;
Nếu hỏi chứng cớ Chúa sống đâu nào,
Rằng Chúa sống trong lòng này!”.

Chúng ta đã được nghe nhiều lời giải thích và được đọc lại nhiều chứng cớ đã được ghi nhận, tuy vậy, điều quan trọng nhất là chính quý vị chứng kiến sự sống lại của Cứu Chúa Giê-xu. Khi quý vị bằng lòng mời Ngài ngự vào trong lòng mình, chính quý vị sẽ chứng kiến Chúa Giê-xu đang sống trong lòng quý vị, tái tạo đời sống hư mất trong tội lỗi của mỗi chúng ta trở nên một đời sống tràn đầy hy vọng và niềm vui, sẵn sàng cho thiên đàng vĩnh cữu sắp tới.

Thân chào quý vị và các bạn.