Mời bạn đọc các bài viết mới cho tuần này dưới đây, nghe chương trình hằng tuần và nghe các chương trình đặc biệt

Tiến sĩ David Stoop

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Nghĩ Sao, Thành Vậy tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang ở Chương 12 dưới chương đề: Sự Tự Nhủ và Sự Tự Chủ trong quyển sách Nghĩ Sao, Thành Vậy của Tiến sĩ David Stoop. Hôm nay chúng ta tiếp tục nói về sự thay đổi tích cực có thể xảy ra khi chúng ta thay đổi sự tự nhủ của bản thân. Điều chúng ta phải luôn nhớ đó là chúng ta không tạo ra sự tự nhủ và chỉ nhận ra rằng nó đã có sẵn trong chúng ta mà thôi. Sự thách thức nằm ở chỗ chúng ta cần học biết cách làm thế nào để thay đổi sự Tự-Nhủ của mình, và hướng bản thân theo chiều hướng tăng trưởng tích cực. Đây quả là một điều khó khăn, vì về mặt thực tế, chúng ta thật sự không thích thay đổi.

Tuần qua chúng ta đã lần lượt gặp lại Donna và Marge, là hai người trong số những người có lối tự nhủ và nhận thức sai trật về thực tại. Marge và Donna là hai ví dụ của hai người bị áp lực tới mức choáng ngộp bởi cảm xúc và cảm giác. Donna sợ đám đông, sợ độ cao, và sợ bị ở trong không gian khép kín, chẳng hạn như một căn phòng đóng kín cửa. Đan dệt qua những hệ thống niềm tin của Donna là nỗi ám ảnh, lo lắng và sợ hãi.

Christmas Day in the Morning – Pearl S. Buck – Tùng Tri phỏng dịch

Quốc chợt thức giấc và tỉnh ngủ hẳn luôn. Lúc đó là bốn giờ sáng, cái giờ mà cha Quốc vẫn thường đánh thức anh ấy dậy để phụ giúp ông trong việc vắt sữa. Thật lạ lùng, cái thói quen từ nhỏ vẫn cứ bám chặt trong cuộc đời của Quốc. Đã năm mươi năm trôi qua và cha của Quốc đã qua đời ba mươi năm rồi, vậy mà anh ấy vẫn thức giấc vào bốn giờ sáng. Quốc đã tập cho mình thói quen dỗ lại giấc ngủ, nhưng buổi sáng hôm nay, là buổi sáng Giáng Sinh, nên anh ấy cố tình không ráng ngủ thêm.

Quốc nằm hồi tưởng lại thời niên thiếu, là chuyện anh ấy vẫn thường làm trong những ngày này. Lúc đó, Quốc chỉ mới có mười lăm tuổi và còn sống dưới mái nhà trong nông trại với cha mẹ. Quốc thương cha lắm. Thực ra anh cũng không biết mình thương cha, cho đến một hôm, chỉ trước ngày lễ Giáng Sinh một vài ngày, khi Quốc nghe lỏm câu chuyện cha Quốc nói với mẹ của anh.

“Em à, anh thực không muốn kêu thằng Quốc dậy mỗi sáng. Nó lớn nhanh như thổi, nó cần giấc ngủ. Giá mà em thấy nó ngủ ngon như thế nào, lúc anh vô đánh thức nó dậy. Ước gì anh tự làm lấy một mình được.”

Syndicate content