Mời bạn đọc các bài viết mới cho tuần này dưới đây, nghe chương trình hằng tuần và nghe các chương trình đặc biệt

Tiến sĩ David Stoop

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Nghĩ Sao, Thành Vậy tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Tuần qua chúng ta đã chấm dứt Chương Bảy trong quyển sách NGHĨ SAO, THÀNH VẬY của Tiến sĩ David Stoop. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu chương thứ tám dưới Chương Đề: Sự Tự Nhủ - Nỗi Lo Lắng và Mối Lo Âu. Có thể khẳng định, rằng mỗi người chúng ta, đã từng ít nhất là một lần trong đời, lo lắng hay lo âu về một điều gì đó. Bạn có thể cho tôi biết bạn lo lắng về điều gì không? Bạn lo lắng về tiền bạc? Hay con cái trong gia đình? Hoặc lo lắng về cha mẹ? Sức khỏe hay vẻ bên ngoài của bạn? Bạn có đang lo lắng về tương lai của mình không? Hay bạn lo lắng về sự bấp bênh của công ăn việc làm hiện nay? Phải chăng đôi lúc bạn cũng lo lắng về việc bản thân mình chẳng có điều gì để phải lo lắng cả? Hoặc có thể bạn không phải là người vốn lo lắng trong gia đình — bạn giao hết mọi thứ lo lắng ấy cho người phối ngẫu của mình.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Sự chết là kẻ thù lớn nhất của tất cả nhân loại, của mỗi cá nhân chúng ta.

Chẳng có ai, dù khôn ngoan đến đâu, có thể qua mặt hay gạt gẫm được cái chết. Chẳng có ai, dù giàu có đến mấy, có thể mua chuộc quyền tự do thoát được cái chết. Chẳng có ai, dù thế lực đến mấy, có thể chế ngự hay đẩy lùi được sự chung kết của cuộc đời mình. Chẳng có ai, dù tu thân tích đức đến mấy, có thể thay đổi số phận phải chết để trở thành “trường sanh bất tử” được.

Mộ phần dường như luôn luôn giữ phần thắng, kéo hết tất cả mọi người xuống với nó. Sớm muộn gì, mọi người đều phải chết, ai cũng phải trở về với cát bụi mà thôi.

Cái chết lạnh lùng và ngang nhiên, không chỉ tìm đến với mọi người, nhưng cũng tìm đến với mọi vật. Súc vật, cây cối rồi cũng chết. Nhiều khi cả một loài sống bị chết, cả một loài sống hoàn toàn bị tuyệt chủng và không bao giờ còn tìm lại được.

Syndicate content