Dr. Gary Chapman

Trong hai tuần qua chúng ta đang học ngôn ngữ thứ ba để bày tỏ tình yêu. Đó là ngôn ngữ “tặng quà”. Trong tuần vừa rồi, chúng ta học biết cần có thái độ như thế nào về việc đầu tư tiền bạc vào việc tặng quà, nhất là khi người yêu hay người phối ngẫu của bạn có ngôn ngữ yêu thương chính là quà tặng. Trong tuần này, chúng ta sẽ nhau khám phá một món quà vô cùng quý giá và không thể thiếu được nếu bạn muốn bày tỏ tình yêu của bạn đến với người yêu hay người phối ngẫu. Món quà này được gọi là “món quà bản thân”.

Về món quà này, tiến sĩ Gary Chapman trình bày như sau: “Có một quà tặng vô hình mà đôi khi còn nói lớn tiếng hơn cả món quà có thể cầm được trong tay. Tôi gọi đó là món quà bản thân hay là quà tặng sự hiện diện. Có mặt ngay khi người phối ngẫu cần, sẽ nói lên được rất nhiều, đối với người có ngôn ngữ yêu thương chính là nhận quà. Có lần Jan nói với tôi: “Chồng tôi là Don, yêu bóng chày hơn yêu tôi"

Tôi hỏi: “Sao chị lại nói như vậy?”

Chị nói: “Đúng ngày tôi sinh con, anh ấy đi chơi bóng chày. Tôi nằm trong bệnh viện suốt buổi chiều trong khi anh ấy chơi bóng chày.”

“Anh ấy có mặt lúc bé chào đời không?” Tôi hỏi.

“Ồ, có chứ. Anh ấy chờ cho tới lúc bé chào đời, nhưng mười phút sau là bỏ đi chơi bóng chày. Tôi thật sửng sốt. Đó là giây phút quan trọng trong cuộc sống của chúng tôi. Tôi muốn chúng tôi cùng chia sẻ giây phút đó chung với nhau. Tôi muốn anh ấy ở đó với tôi. Don lại bỏ tôi đi chơi.”

Người chồng đó có thể đã gửi cho vợ một chục đóa hồng, những hoa hiển nhiên không nói lớn tiếng bằng sự hiện diện của anh ta trong phòng bệnh viện bên cạnh vợ. “Bé” này đã mười lăm tuổi rồi, và chị nhắc lại sự việc với tất cả niềm cảm xúc như thể chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Tôi thăm dò tiếp: “Chị có kết luận là Don yêu bóng chày hơn yêu chị, chỉ dựa vào một kinh nghiệm đó hay không?”

Chị nói: “Ồ, không đâu. Hôm đám tang Mẹ tôi anh ấy cũng đi chơi bóng chày.”

“Anh ấy có dự đám tang không?” Tôi hỏi tiếp.

“À, có. Anh ấy đến dự đám tang, nhưng ngay khi chấm dứt, là anh bỏ đi chơi bóng chày liền. Tôi không thể tin được. Các anh chị em tôi cũng có mặt trong nhà với tôi, nhưng còn chồng tôi thì đang chơi bóng chày.”

Sau đó, tôi hỏi Don về hai sự việc trên. Anh ấy biết chính xác điều tôi đề cập. Anh nói: “Tôi biết là nàng sẽ lôi chuyện đó ra. Tôi có mặt ở đó suốt thời gian nàng chuyển dạ, cho tới lúc bé được sinh ra. Tôi chụp ảnh, tôi rất sung sướng. Tôi nóng lòng muốn báo ngay cho các bạn đồng đội. Nhưng sự náo nức của tôi đã tan biến ngay khi tôi trở lại bệnh viện tối hôm ấy. Nàng nổi giận với tôi. Tôi không tin nổi những lời nàng nói. Tôi cứ nghĩ là nàng sẽ hãnh diện vì tôi đã thông báo cho cả đội”.

“Còn chuyện mẹ nàng qua đời hả? Có lẽ nàng đã không kể với ông là tôi đã xin nghỉ làm cả tuần trước khi bà ấy qua đời và ở cả tuần lễ trong bệnh viện cũng như tại nhà mẹ nàng, lo việc sửa chữa và giúp đỡ. Sau khi bà qua đời và kết thúc đám tang, tôi cảm thấy là mình đã làm hết việc có thể làm rồi. Tôi cần hít thở một chút. Tôi thích chơi bóng chày, và tôi biết nó sẽ giúp tôi thư giãn cùng trút bỏ căng thẳng lâu nay. Tôi nghĩ là nàng cũng muốn tôi nghỉ ngơi.”

“Tôi đã làm điều mình cho là quan trọng đối với nàng, nhưng vẫn chưa đủ. Nàng chẳng bao giờ để cho tôi quên hai ngày đó. Nàng nói tôi yêu bóng chày hơn yêu nàng. Thật là quá lố.”

Anh là người chồng thành thật nhưng không hiểu sức mạnh lớn lao của sự hiện diện. Trong tâm trí của vợ anh, thì sự có mặt của anh ở đó quan trọng hơn bất cứ điều gì khác đối với nàng. Sự hiện diện thể xác trong lúc khủng hoảng là món quà lớn nhất bạn có thể tặng nếu ngôn ngữ yêu thương chính của người phối ngẫu là nhận quà. Thể xác bạn trở thành biểu tượng tình yêu của bạn. Cất biểu tượng đi thì cảm nhận yêu thương tan biến. Trong khi được tư vấn, Don và Jan đã giải quyết những tổn thương cùng lỗi lầm của quá khứ. Cuối cùng Jan đã có thể tha thứ cho anh, và Don đã hiểu được vì sao sự hiện diện của anh lại quan trọng đối với vợ đến thế.

Nếu sự hiện diện bản thân của người phối ngẫu quan trọng đối với bạn, tôi khuyên bạn hãy nói điều đó với người phối ngẫu. Đừng mong chờ người đó đọc được tâm trí bạn. Ngược lại, nếu người phối ngẫu nói với bạn: “Anh thật sự muốn em có mặt với anh tối nay, ngày mai, chiều nay,” thì hãy xem trọng yêu cầu đó. Theo góc độ của bạn, có thể điều đó không quan trọng. Nhưng nếu bạn không đáp ứng yêu cầu đó, có thể là bạn đang truyền đạt một thông điệp mà bạn không dự tính. Có một người chồng kể lại: “Khi mẹ tôi chết, giám thị của vợ tôi nói nàng có thể nghỉ hai giờ để lo đám tang nhưng nàng phải quay lại sở làm vào buổi chiều. Vợ tôi nói với ông ta là nàng cảm thấy chồng mình cần sự hỗ trợ của mình hôm đó và nàng sẽ phải vắng mặt suốt ngày”.

“Giám thị đáp: 'Nếu vắng suốt ngày, rất có thể chị sẽ mất việc.'” “Vợ tôi nói: “Chồng tôi quan trọng hơn công việc làm của tôi”. Nàng ở bên tôi suốt ngày. Một phần nào hôm ấy, tôi cảm thấy được nàng yêu nhiều hơn trước.” Anh nói: “Nhân thể, vợ tôi đã không mất việc. Chẳng bao lâu, vị giám thị đó rời chức vụ, và nàng thế chỗ ông ta.” Người vợ này đã nói ngôn ngữ yêu thương của chồng, và anh ta không bao giờ quên chuyện đó.

Hầu như mọi điều từng được viết về tình yêu cho thấy rằng trung tâm điểm của tình yêu vẫn là tinh thần ban cho. Cả năm ngôn ngữ của tình yêu điều thách thức chúng ta ban cho người phối ngẫu, nhưng đối với một số người, thì việc nhận quà, tức biểu tượng cụ thể của tình yêu, là có tiếng nói to nhất.

Trong tuần tới, chúng ta sẽ nghe câu chuyện đầy thú vị của đôi vợ chồng Jim và Janice khi người chồng khám phá ra ngôn ngữ yêu thương của vợ mình là tặng quà và điều này không những cứu vãn nhưng thay đổi hoàn toàn tình trạng hôn nhân nguội lạnh của họ. Xin hẹn gặp lại quý thính giả trong thứ bảy tuần tới.

Phát Thanh Hy Vọng đã phát thanh chương trình đặc biệt Ngày Thân Phụ vào ngày 2 tháng 9 năm 2017. Mời bạn đọc và nghe nơi đây.

Tìm Kiếm