
Luật sư được nhiều người kính nể về tri thức và óc phán đoán, nhưng cũng có luật sư bị xem thường vì không thành thật. Có người đã châm biếm luật sư rằng: “Bạn biết luật sư ngủ thế nào không? Khi mới nằm ngủ, luật sư nằm phía bên nầy nhưng ngủ được một lúc người lại nằm bên kia!” Thật ra xã hội chúng ta không thể thiếu luật sư, nhất là những luật sư có lương tâm, nhờ họ mà những vấn đề pháp luật được giải quyết tốt đẹp. Nhưng cũng có những người đã hao tiền tốn của vì những luật sư bất lương!
Hai ngàn năm trước có một luật sư dùng tài học và óc phán đoán của mình để gài bẫy Cứu Chúa của nhân loại, ông ta nghĩ rằng mình sẽ bắt bẻ được Chúa, tìm được sai sót của Ngài. Ông hỏi: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống vĩnh cửu?” Thay vì trả lời cho ông ta, thì Chúa Jesus hỏi lại: “Luật pháp Môi-se dạy thế nào về điều đó?” Luật sư đáp: “Phải yêu Đức Chúa Trời với cả tấm lòng, linh hồn, năng lực và trí óc. Cũng phải yêu thương người lân cận như chính bản thân.” Chúa Jesus dạy: “Đúng! Cứ làm theo đó, ông sẽ được sống.” Nghe câu trả lời của luật sư, chúng ta nghĩ rằng vị luật sư nầy rất giỏi, thông hiểu luật pháp, trả lời trôi chảy được câu hỏi của Chúa và của chính mình. Nhưng thật ra, câu trả lời của ông chỉ đúng một phần vì ông chỉ hiểu mới nửa vấn đề: Ông chỉ học thuộc lòng kinh luật như con két nhưng chưa thi hành luật ấy bằng cả linh hồn, trí não, cả sức lực và tâm linh mình. Người nào muốn được sự sống vĩnh cửu, phải thực sự yêu Đức Chúa Trời với cả tấm lòng, linh hồn, năng lực và trí óc, đồng thời cũng phải thương người lân cận như chính bản thân. Đây là luật của Môi se từ lúc được ban hành cho đến nay không ai có thể thực hiện được! Chính vì thế mà Cứu Chúa của nhân loại là Chúa Jesus phải từ trời giáng trần để giải cứu con người, để giúp cho người thực thi điều luật đó.
Thánh Kinh kể tiếp rằng: Nhưng luật sư muốn tự hào là người công chính, nên hỏi lại: “Ai là người lân cận tôi?” Để dạy cho luật sư nầy, Chúa Jesus kể câu chuyện: “Một người Do-thái đi từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-cô, giữa đường bị cướp. Chúng lột hết quần áo, tiền bạc, đánh đập tàn nhẫn rồi bỏ nằm dở sống dở chết bên vệ đường. Tình cờ, một thầy tế lễ đi ngang qua, thấy nạn nhân liền tránh sang bên kia đường, đi luôn. Một thầy Lê-vi đi qua trông thấy, cũng bỏ đi. Đến lượt một người Sa-ma-ri qua đường nhìn thấy nạn nhân thì động lòng trắc ẩn, nên lại gần, lấy thuốc thoa bóp và băng bó các vết thương, rồi đỡ nạn nhân lên lưng lừa mình chở đến quán trọ cấp cứu. Hôm sau, người ấy trao cho chủ quán một số tiền bảo săn sóc nạn nhân và dặn: ‘Nếu còn thiếu, khi trở về tôi sẽ trả thêm’.” Khi kết thúc câu chuyện Chúa hỏi vị luật sư rằng: “Vậy, trong ba người đó, ai là người lân cận với kẻ bị cướp?” Ông ta đáp: “Người đã cứu giúp nạn nhân.” Chúa dạy: “Ông hãy đi và làm đúng như vậy.” (Lu-ca 10:25-37)
Thưa quý vị,
Qua câu chuyện Chúa kể, chẳng những Chúa đã giải đáp cho vị luật sư đó mà Ngài cũng bày tỏ một chân lý cứu rỗi rất quan trọng cho nhân loại chúng ta: Tất cả chúng ta đều là nạn nhân của kẻ cướp. Chúng ta đã bị quỷ vương đến cướp phá và hủy diệt từ thể xác, tâm trí cho đến linh hồn, khiến chúng ta bị trọng thương, nằm dở sống dở chết giữa con đường trần nầy. Chúa đến dạy chúng ta chân lý đồng thời mở con đường đến sự sống vĩnh cửu cho chúng ta.
Thường phải mất đến hai ba ngày đi bộ đoạn đường dài 40 dặm từ vùng cao Jerusalem đến Jericho, là vùng thấp gần sông Jordan. Đoạn đường nầy cũng được gọi là đoạn đường nhuộm máu, vì nhiều khách bộ hành đã bị cướp tấn công, đánh đập tàn nhẫn, rồi bỏ nằm dở sống dở chết bên vệ đường. Đoạn đường nầy mô tả tình trạng của nhân loại, tất cả mọi người sinh ra trong trần thế nầy đã bị Sa tan cướp phá, tàn diệt. Thánh Kinh cảnh báo rằng: Hãy coi chừng, vì tội lỗi đang rình rập chờ đợi để hủy diệt con (Sáng Thế Ký 4:6c).
Nạn nhân trong câu chuyện bị cướp, dầu chưa chết hẳn, nhưng nếu không có ai đến cứu, sớm muộn gì anh ta cũng chết. Cũng như vậy, dầu thân xác tình thần chúng ta đang sống, nhưng phần tâm linh đã chết, sự sống ta đã bị cắt đứt khỏi nguồn sống của Đức Chúa Trời. Cảm tạ Đức Chúa Trời, dầu chúng ta là tội nhân dở sống dở chết, nhưng chúng ta vẫn còn hơi thở, tai chúng ta vẫn nghe được tin lành cứu rỗi của Chúa Cứu Thế Jesus.
Người thứ nhất trong câu chuyện Chúa kể là một thầy tế lễ sống ở Jerusalem, người hầu việc Đức Chúa Trời và phục vụ dân sự Ngài, đáng lẽ phải ra ta cứu giúp nạn nhân bị cướp, nhưng ông ta đã bỏ đi. Người thứ nhì là người Lê-vi cũng giữ một vai trò rất quan trọng trong thành phần lãnh đạo tôn giáo, được phục vụ trong đền thờ, nhưng sau khi nhìn thấy nạn nhân khốn khổ nầy đã bỏ đi. Chỉ có người thứ ba là người Sa-ma-ri, một người mang hai dòng máu vừa Do Thái vừa ngoại bang, bị người Do Thái rẻ rúng coi thường, lại ra tay cứu giúp. Người Sa-ma-ri nầy biểu tượng cho Chúa Cứu Thế của nhân loại. Ngài cũng đã đi qua thung lũng tử thần đó. Chúa Jesus giống như người khách lạ đến thăm thế giới nầy là thế giới do chính Ngài sáng tạo. Ngài biết rõ luật pháp và lòng thương xót. Ngài biết rõ luật Đức Chúa Trời không phải chỉ là văn tự mà phải thực hành bằng tình yêu. Ngài thấy nạn nhân bị cướp thì động lòng thương. Trước hết Ngài giúp kẻ bị trấn lột, nằm quằn quại trên vũng máu. Ngài đã đến dùng dầu và rượu để rửa thương tích rồi băng bó lại cho sớm được lành.
Bảy thế kỷ trước ngày Chúa giáng trần, Thánh Kinh đã nói về chức vụ của Chúa rằng: Thần Chúa ngự trên Ta; vì Chúa đã xức dầu phong chức cho Ta, đặng giảng tin lành cho người hiền từ. Ngài đã sai ta đến đặng rịt những kẻ vỡ lòng, đặng rao cho kẻ phu tù được tự do, kẻ bị cầm tù được ra khỏi ngục; đặng rao năm đặc ân của Chúa và ngày tưởng thưởng của Đức Chúa Trời chúng ta; đặng yên ủi mọi kẻ tang chế khóc than, để nức lòng ca ngợi hay vì buồn rầu nặng trĩu, đặng ban mão hoa cho kẻ buồn rầu ở Si-ôn thay vì tro bụi, ban dầu vui mừng thay vì tang chế, ban áo ngợi khen thay vì lòng nặng nề; hầu cho những kẻ ấy được xưng là cây của sự công bình, do Chúa trồng để làm vinh hiển Ngài. (Ê-sai 61:1-3)
Hiện nay Chúa Cứu Thế Jesus cũng đang mời quý vị đến với Ngài rằng: "Ai khát, hãy đến với Ta mà uống. Dù không tiền, cũng cứ đến mua mà ăn. Cứ mua sữa và rượu, khỏi trả tiền. Sao lại phí tiền mua thức ăn không có chất dinh dưỡng? Sao lại đi mua thực phẩm ăn độn cho no mà không bổ ích gì? Các con nghe đây, Ta sẽ chỉ cho các con chỗ tìm được thức ăn dinh dưỡng và béo bổ cho tâm hồn. Các con hãy lắng tai, nghe thật chăm chỉ, vì đây là vấn đề sống chết của tâm hồn các con. Ta sẵn sàng kết ước đời đời với các con; bảo đảm cho các con hưởng được vĩnh viễn sự nhân từ, bác ái Ta đã hứa dành cho Đa-vít" (Ê-sai 55:1-3)
Có bao giờ quý vị thấy mình cần Chúa, khao khát chân lý của Ngài? Có bao giờ quý vị thấy mình chẳng khác nạn nhân của kẻ cướp: sống lao khổ trên trần thế tạm bợ nầy, rồi già nua, bệnh tật đến với với mình, lòng trĩu nặng về những tội lỗi mình đã trót phạm? Chúa Jesus là Đấng từ trời thấu hiểu lòng của mỗi chúng ta. Ngài đến để đỡ nâng ta như người Sa-ma-ri đã đỡ nạn nhân lên lưng lừa của mình, rồi chở đến nhà trọ, nhờ nhân viên nhà trọ chăm sóc. Nhà trọ biểu tượng cho Hội Thánh của Chúa trên trần gian nầy, nơi phục hồi, chăm sóc, chữa lành. Chúa cũng hứa rằng Ngài sẽ trở lại đến đón chúng ta về trời và ở với Ngài mãi mãi, hưởng hạnh phước tuyệt vời trong cõi vĩnh hằng.
Trở lại trọng điểm của câu hỏi "Làm thế nào để hưởng được sự sống đời đời?" Chúa dạy là phải làm trọn luật pháp, luật pháp của văn tự và tình yêu. Nhưng từ ngày luật pháp đó được ban hành đến thời Chúa Cứu Cứu Thế Jesus có nghĩa là hơn 1400 năm mà chưa ai trên trần thế nầy có thể làm được. Chính vì thế mà Chúa Cứu Thế Jesus, Ngôi Hai của Đức Chúa Trời phải giáng trần để làm trọn luật pháp đó và Ngài dùng chính huyết báu Ngài bôi xóa mọi tội lỗi thế nhân, để những ai đến với Chúa chẳng những được sự tha thứ mà còn nhận được visa vào thiên đàng. Chúa Cứu Thế Jesus hứa rằng: Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời. Vả, Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài xuống thế gian, chẳng phải để đoán xét thế gian đâu, nhưng hầu cho thế gian nhờ Con ấy mà được cứu. (Giăng 3:16-17)
Thưa quý vị,
Chúng ta không thể hưởng được nước Trời nhờ tuân giữ luật pháp, hoặc nhờ công đức của mình. Chúa Cứu Thế Jesus đã làm xong mọi đòi hỏi đó cho chúng ta rồi. Chỉ có Chúa Cứu Thế Jesus là Đức Chúa Trời mới có thẩm quyền giải cứu chúng ta và đưa Chúa ta vào thiên quốc. Chúa yêu quý vị, Chúa muốn giải cứu quý vị, cả thiên đàng của Chúa mở ra vì quý vị. Mong quý vị đón nhận ơn tha thứ và ơn cứu rỗi của Chúa ngay giờ nầy.
Kính chào quý vị và các bạn.