
Có một câu chuyện vui được kể lại rằng: Ngày kia một thương gia lái xe đi vào con đường làng, chợt thấy ba cậu bé đang nằm dưới bóng cây, ông ngừng xe lại, thử xem trong ba cậu ai là kẻ biếng nhác nhất. Móc từ trong túi tờ giấy bạc 10 đô-la, ông nói: “Bác sẽ cho cháu nào biếng nhác nhất số tiền này” Cậu bé thứ nhất nhảy lên nói: Dạ cháu đây! ông nói: “Không phải cậu”. Cậu thứ nhì giơ tay lên, ông lắc đầu “Không phải cậu!”. Cậu thứ ba vẫn nằm đó nói: “Bác ơi! Xin bác cảm phiền cuộn tờ giấy bạc đó lại rồi nhét vào túi cháu!”. Vị thương gia vừa cười, vừa cuộn tờ giấy bạc, nhét vào túi cậu ta rồi nói: “Cậu đúng là kẻ biếng nhác số một!”
Biếng nhác là một trong những thói xấu tai hại, vì biếng nhác là một trong những nguyên nhân dẫn đến đói khổ, bệnh tật và dẫn đến những tệ nạn trong xã hội như câu nói của người xưa: “Nhàn cư vi bất thiện”. Biếng nhác cũng gây hại cho sức khỏe, vì một người chỉ ăn không ngồi rồi thì những tế bào, bắp thịt trong cơ thể sẽ không tích cực hoạt động, khiến máu huyết lưu thông không điều hòa, và làm cho con người cảm thấy mỏi mệt, uể oải. Người biếng nhác là người thường hay biện hộ rằng: Tôi bị bệnh, mệt mỏi, thiếu sức khỏe, không có thì giờ...
Trên trang mạng Giải Trí Sinh Viên cho biết có 8 dấu hiệu để nhận biết ra người biếng nhác:
- Ngại giao tiếp. Người ấy không hỏi đường khi đi lạc, thà chấp nhận đến trễ vì đi lạc hơn là dừng lại nhờ người chỉ đường.
- Ngại khó. Người thân của người sẽ cảm thấy thật mệt mỏi vì luôn phải chăm lo cho người đến “tận răng tận tóc”. Trong khi đó, người với tật xấu cố hữu, chỉ việc nhởn nhơ vui chơi và chờ được phục vụ.
- Lười nói chuyện. Người tiết kiệm lời nói, không muốn mở miệng, sợ tiếp xúc với người khác.
- Thường xuyên nhắn tin, gọi điện nhưng trì hoãn hẹn hò
- Không muốn phục vụ người khác. Chẳng hạn như người chỉ pha cà-phê cho riêng cho mình nhưng không làm cho người khác! Đây không những là dấu hiệu của sự biếng nhác mà còn là tính ích kỷ và bủn xỉn, khó có thể thay đổi trong ngày một ngày hai.
- Không bao giờ nhận mình sai, người nhất mực tránh né việc nhìn nhận khuyết điểm. Về điểm này, những người lười biếng thế nào cũng lộ ra cá tính ngoan cố và thiếu trung thực của họ.
- Không rời nửa bước khỏi bộ điều khiển TV từ xa.
- Không bao giờ có kế hoạch chương trình cho đời sống mình.
Thánh Kinh luôn lên án kẻ biếng nhác. Triết gia Paul nói rằng: Khi còn ở với anh em, chúng tôi đã chỉ thị cho anh em: Ai không chịu làm thì cũng đừng ăn! Thế mà chúng tôi nghe nói: Trong anh em có một số người sống vô kỷ luật, chẳng làm việc gì, mà việc gì cũng xen vào. Nhân danh Chúa Cứu Thế Jesus, chúng tôi truyền dạy và khuyên nhủ những người ấy hãy ở yên mà làm việc, để có của nuôi thân. (2 Tê-sa-lô-ni-ca 3:10-11) Làm việc chăm chỉ là đặc điểm trong lối sống của người đặt niềm tin vào Chúa. Thánh Kinh dạy rằng “Hãy chuyên tâm cho được đẹp lòng Đức Chúa Trời như người làm công không chỗ trách được” (2 Ti-mô-thê 2:15)
Thánh Kinh cũng dạy: “Kẻ làm việc tay biếng nhác trở nên nghèo hèn; còn tay kẻ siêng năng làm cho được giàu có. Ai thâu trữ trong mùa hè là con trai khôn ngoan; song kẻ ngủ lúc mùa gặt là con trai gây cho sự sỉ nhục.” (Châm ngôn 10:4-5) “Kẻ biếng nhác nói có con sư tử ngoài đường. Một con sư tử ở trong đường phố, kẻ biếng nhác lăn trở trên giường mình khác nào cửa xây trên bản lề nó, kẻ biếng nhác thò tay mình trong đĩa lấy làm mệt nhọc mà đem nó lên miệng, kẻ biếng nhác tự nghĩ mình khôn ngoan hơn bảy người đáp lại cách có lý.” (Châm Ngôn 26:13-16)
Một người cứ ăn mãi, không chịu làm việc thì dầu có tiền nhiều đến đâu cũng "núi lở, non mòn", huống hồ gì những người đang nghèo khó trắng tay, thì không có nỗi khổ nào lớn hơn. Người biếng nhác "nắng không ưa, mưa không chịu", viện đủ lý lẽ: nào là trời nóng quá, trời lạnh quá! sức khỏe kém quá! cần phải nghỉ ngơi!
Thánh Kinh khuyến cáo rằng: “Hỡi kẻ biếng nhác hãy đến loài kiến khá xem xét cách ăn ở nó mà học khôn ngoan. Tuy nó không có hoặc quan tướng, hoặc quan cai đốc hay là quan trấn thì nó cũng biết sắm sửa lương phạn mình trong lúc mùa hè và thâu trữ vật thực nó trong khi mùa đông. Hỡi kẻ biếng nhác ngươi sẽ nằm cho đến chừng nào? Bao giờ ngươi sẽ ngủ dậy? Ngủ một chút chợp mắt một chút, khoanh tay nằm một chút…, thì sự nghèo khổ của ngươi sẽ đến như kẻ đi rảo và sự thiếu thốn của ngươi tới như người cầm vũ khí xông đến.” (Châm ngôn 6:6-11)
Qua lời khuyến cáo nầy, chúng ta thấy người biếng nhác là người không muốn làm việc và cũng chẳng đặt kế hoạch cho tương lai. Trong khi đó người siêng năng năng động, thích làm việc:
- Người siêng năng chú ý đến đúng đối tượng, biết mở những cánh cửa cơ hội, đạt được mục tiêu mình đặt ra. Thánh Kinh dạy: “Kẻ lười biếng thèm muốn mà chẳng được gì, người chuyên cần muốn chi cũng được thỏa mãn.” (Châm Ngôn 13:4)
- Người siêng năng tận dụng tất cả những khả năng mình có, biết ơn những gì mình có. Thánh Kinh chép: “Kẻ biếng nhác không chịu chiên nướng thịt mình đã săn; Song người siêng năng coi quý tài sản mình” (Châm Ngôn 12:27)
- Người siêng năng phát triển, mở rộng óc sáng tạo và nguồn cảm hứng. Thánh Kinh dạy “Kế hoạch người siêng năng hẳn tạo ra lợi nhuận, ai vội vàng hấp tấp, ắt phải chịu đói nghèo” (Châm Ngôn 21:5)
- Người siêng năng sẽ được trọng dụng. Thánh Kinh ký thuật lại lời dạy của vua Salomon: “Con có thấy người giỏi giang khéo léo? Người ấy sẽ được vào phục vụ các vua, chứ không phục vụ hạng tầm thường”. (Châm Ngôn 22:29)
Abraham Lincoln là vị tổng thống thứ 16 của nước Mỹ và được coi là một trong những vị tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông ra đời năm 1809 tại bang Kentucky và lớn lên ở Illinois. Xuất thân từ một gia đình nông dân bần hàn, Abraham Lincoln vốn là người siêng năng, đã tự học và sau đã trở thành một luật sư rồi phục vụ trong ngành lập pháp của bang Illinois và quốc hội liên bang. Năm 1860 ông đắc cử tổng thống Hoa Kỳ. Chẳng những tổng thống lo cho đất nước Hoa Kỳ, ông còn hết lòng lo lắng cho con trai của mình. Xin quý vị và các bạn hãy lắng nghe lời trong bức thư ông gởi cho người thầy hiệu trưởng của ngôi trường, nơi con trai ông đang theo học. Nội dung của bức thư như sau:
Thưa thầy, con tôi là một cậu bé rất tuyệt vời, nó sẽ cần phải học tất cả những điều này, rất mong thầy cùng nhà trường giúp thực hiện, dù bài học này sẽ mất nhiều thời gian. Xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng mỗi một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố… Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin hãy dạy cho cháu biết bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng, dạy cho cháu biết được rằng, những kẻ hay bắt nạt người khác lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất. Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách, nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ duy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng, và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh… Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp nhất… Xin hãy dạy cho cháu biết rằng, có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và linh hồn mình… Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng bảo vệ những gì cháu cho là đúng. Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng cũng đừng vuốt ve, nuông chiều cháu, bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn… Xin hãy cho cháu biết rằng, cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại. Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi.
Thánh Kinh là lời của Đức Chúa Trời dạy rằng: Làm việc gì, nên làm hết sức mình, vì trong cõi chết là nơi ta phải đến, nào có công việc, kế hoạch, tri thức, khôn ngoan gì đâu. (Truyền Đạo 9:10). Khi còn ở thế gian Chúa Cứu Thế Jesus dạy các môn đệ Ngài rằng: Trong ban ngày há chẳng phải có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày, thì không vấp, vì thấy sự sáng của thế gian nầy. (Giăng 11:9) Qua lời dạy nầy Chúa cho chúng ta biết phải tận dụng mọi thì giờ khi còn dịp tiện. Lời Chúa cũng dạy rằng: “Đến kỳ thuận tiện, Ta nhậm lời con; trong ngày cứu rỗi, Ta cứu giúp con.” Giờ đây là kỳ thuận tiện, hiện nay là ngày cứu rỗi! (2 Cô-rinh-tô 6:2)
Tôi tin rằng quý vị đều biết lợi ích của sự siêng năng, nhưng nếu chỉ siêng năng trong công việc hàng ngày, chỉ lo về phần vật chất thì chưa đủ, vì chúng cần phải siêng năng, dành thì giờ tìm kiếm kiếm Đấng Tạo Hóa và quan tâm đền tha nhân. Chúa Cứu Thế Jesus dạy rằng: Trước hết phải tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và mời Ngài ngự trị tâm hồn, thì Ngài sẽ ban cho các con mọi điều ấy nữa! Ngày nay có nhiều người dầu biết Chúa Cứu Thế Jesus là Cứu Chúa, nhưng vì ngại khó, sợ mất thì giờ nên họ đã không thường xuyên đến nhà thờ để thờ phượng Ngài, đã không siêng năng trong sự nhóm lại để học lời Chúa và lo tưởng đến người khác.
Đời sống thật ngắn ngủi, nếu chúng ta không siêng năng trong mọi công việc của mình, nhất là tiếp nhận Chúa đang khi còn dịp tiện thì sẽ không còn có cơ hội thứ hai. Chúa yêu quý vị, Chúa muốn ban tặng cho quý vị một đời sống phong phú và đầy ý nghĩa. Rất mong quý vị đến với Chúa ngay giờ nầy.
Kính chào quý vị và các bạn.