Kính thưa quý thính giả,
Bộ xương người ghi đậm đặc điểm của từng cá nhân. Thí dụ như vận động viên cử tạ hay ném dĩa có bộ xương cứng và nặng nhất, vì khi tập dượt, bộ xương đã tích lũy nhiều calcium hơn để đạt đến độ bền cần thiết. Nếu phân tích những phân bố áp suất trên bộ xương, người ta có thể đoán ra nghề nghiệp của một người. Thí dụ như người cỡi ngựa để lại dấu vết trên xương đùi và xương chậu, công nhân khuân vác để lại dấu vết trên xương vai và xương đùi. Xương chậu của phụ nữ thì rộng và cạn hơn so với xương chậu của đàn ông, vì như vậy mới phù hợp cho việc mang thai và sinh con. Hiện nay, người ta đã có cả một ngành khoa học, forensics, chuyên việc khám nghiệm các bộ xương người để tìm ra các bằng chứng cho các vụ án giết người. Các chuyên gia khám nghiệm có thể xác định tuổi tác của người chết qua độ cứng của xương cũng như qua cấu trúc của xương, thí dụ như ở tuổi mười lăm, xương chân đã phát triển trọn vẹn, ở tuổi hai mươi lăm, xương cổ và xương ngực nối với nhau, còn ở tuổi bốn mươi, ba phần tư đường viền trên sọ đan dính lại nhau.
Ống xương rỗng, lại được cấu tạo với chất liệu thật tuyệt vời để vừa bền, vừa dẻo lại vừa nhẹ, chỉ chiếm khoảng một phần năm trọng lượng của cả cơ thể. Các tế bào xương với cấu trúc nhẹ nhất, tốn ít vật liệu nhất nhưng lại bền bĩ nhất, đủ sức nâng đỡ cả cơ thể. Cho đến nay, người ta chưa kiếm được hay chưa chế được vật liệu nào có cả ba đặc tính bền, dẻo và nhẹ như xương người. Khi một vận động viên nhào lộn và nhảy xuống đất, hai ống xương chân bị nén lại như hai lò xo thép và khi một lực sĩ kéo tạ lên, các xương tay bị kéo giãn đến mức tối đa. Trong trường hợp này, nếu xương mà bằng gỗ thì sẽ thì gãy ngay lập tức; nếu xương mà bằng thép thì có thể chịu lực được, nhưng lại nặng hơn xương tới ba lần, trì hoãn khiến cơ thể di chuyển rất chậm chạp.
Chỉ nhìn vào xương bàn chân không thôi chúng ta đã phải kinh ngạc: có hai mươi sáu cái xương nhỏ ở mỗi bàn chân. Trong một trận đá banh, qua các va chạm với banh, bàn chân của một người phải chịu lực hơn một ngàn tấn, ấy vậy mà hai mươi sáu cái xương nhỏ này vừa chịu đựng áp lực khủng khiếp vừa vẫn duy trì được độ đàn hồi. Nhờ hai mươi sáu cái xương bàn chân bé xíu này mà chúng ta có thể chạy, có thể nhảy, có thể đi khoảng hơn 100,000 cây số, tức là hơn hai vòng rưỡi trái đất trong cả một đời người. Sức nặng của cơ thể được phân bố đều đặn qua những vòng cung kiến trúc hoàn hảo của bộ xương, có tác dụng như những lò xo để hấp thụ áp lực. Do vậy, quý bà nên cẩn thận, đừng vì thời trang hấp dẫn mà xỏ chân vào những đôi giày quá cao gót, khiến lệch lạc tư thế cân bằng của bộ xương.
Bộ xương là cái sườn vững chắc, nâng đỡ và giúp cơ thể di chuyển một cách vững vàng và linh động. Các loài côn trùng không xương như giun đất chẳng hạn thì chỉ có bò trườn một cách chậm chạp. Còn các loài côn trùng như dế, cào cào, châu chấu chỉ có áo giáp ngoài, mà không có bộ xương làm sườn bên trong như chúng ta; kích thước tối đa của chúng không hơn loài chim, vì khi càng lớn, bộ áo giáp ngoài đã trở nên quá nặng và cồng kềnh, làm cản trở sự di chuyển của chúng.
Quý thính giả thân mến,
Trong thế giới động vật, chỉ có các loài có bộ xương bên trong cơ thể làm sườn, như sư tử, voi, nai vv. mới có nhiều linh động, không bị giới hạn về kích thước và sự di chuyển. Con người chúng ta nhờ bộ xương bên trong làm khung sườn vững chắc mà có thể tự do đi, đứng, chạy, nhảy, nằm, bò, khiêu vũ và làm vô số các động tác ngoạn mục khác.
Trong quyển sách nổi tiếng “Fearfully and Wonderfully Made”, xin tạm dịch là “Được Dựng Nên Một Cách Lạ Lùng Và Đáng Sợ”, nhà văn Cơ-Đốc Philip Yancey và bác sĩ Paul Brand, đã so sánh luật đạo đức, hay “Mười Điều Răn” mà Thiên Chúa đã ban cho con người, cũng giống như bộ xương bên trong cơ thể. Nhờ bộ xương làm khung sườn, giúp chúng ta tự do hoạt động và di chuyển, thì “Mười Điều Răn” nâng đỡ và hỗ trợ mọi những suy nghĩ và quyết định của chúng ta.
Chúng ta hãy cùng nhau nhắc lại “Mười Điều Răn” mà Thiên Chúa đã phán trực tiếp với Môi-se và tuyển dân Do-thái như sau:
Các ngươi không được thờ thần nào khác ngoài Ta.
"Không được làm cho mình tượng của các thú vật bay trên trời, đi trên đất hay lội dưới nước. Không được quỳ lạy hoặc phụng thờ các tượng ấy, vì Ta, Chúa Hằng Hữu, Thượng Đế các ngươi, rất kỵ tà. Người nào ghét Ta, Ta sẽ trừng phạt họ, và luôn cả con cháu họ cho đến ba bốn thế hệ. Nhưng người nào yêu kính Ta và tuân giữ điều răn Ta, Ta sẽ thương yêu săn sóc người ấy và con cháu họ cho đến ngàn đời.
Không được dùng tên của Chúa Hằng Hữu, Thượng Đế các ngươi, một cách bất kính, vì Ta sẽ không tha người làm điều ấy.
Phải giữ ngày Sa-bát làm ngày thánh. Ngươi có sáu ngày để làm công việc, nhưng ngày thứ bảy là ngày thánh dành cho Chúa Hằng Hữu, Thượng Đế ngươi. Trong ngày ấy, ngươi cũng như con trai, con gái, tôi trai, tớ gái, súc vật, luôn cả khách trong nhà ngươi, đều không được làm việc gì cả. Vì trong sáu ngày, Chúa Hằng Hữu tạo dựng trời, đất, biển và muôn vật trong đó; đến ngày thứ bảy, Ngài nghỉ. Vậy, Chúa Hằng Hữu chúc phước cho ngày Sa-bát và làm nên ngày thánh.
Phải hiếu kính cha mẹ, như vậy ngươi mới được sống lâu trên đất mà Chúa Hằng Hữu Thượng Đế ban cho.
Không được giết người.
Không được tà dâm.
Không được trộm cướp.
Không được làm chứng dối.
Không được tham muốn nhà cửa, vợ, tôi trai, tớ gái, bò, lừa, hoặc vật gì khác của người láng giềng." (Sáng Thế Ký 20:3-17)
Cũng giống như bộ xương, là phần cứng nhất của cơ thể, trông thô kệch và xấu xí, thì nhiều người nghĩ đến luật pháp của Thiên Chúa, hay “Mười Điều Răn” như là phần cứng ngắc và “khó chịu” nhất. Mời quý vị hãy xem lại một lần nữa các điều răn này.
Bốn điều răn đầu tiên là nói về mối liên hệ cá nhân của mỗi chúng ta với Đấng Tạo Hóa. Đừng thờ lạy bất cứ thần nào ngoài Thiên Chúa. Đừng thờ lạy các tượng tạc. Đừng kêu danh Ngài cách vô cớ để đùa chơi. Nhớ phải có biệt riêng ngày để thờ phượng Ngài. Thoạt nghe bốn điều răn này, chúng ta thấy như có sự nghiêm cấm “nặng nề” quá đỗi, rằng chúng ta “đừng” làm điều này, “đừng” phạm điều kia, nhưng thật ra đây là một khung sườn vững chắc để mỗi chúng ta được tự do đến gần với Đấng tạo dựng ra mình.
Đâu, chúng ta hãy xem như Thiên Chúa muốn nhắn nhủ gì với quý vị và tôi qua mỗi điều răn này:
- Ta yêu con quá đỗi đến nỗi đã tặng cho con chính mình Ta. Ta là Chân Thần duy nhất. Con chỉ cần một mình Ta là có đầy đủ mọi sự trong mọi sự.
- Ta thèm khát làm bạn thân với con. Ta không cần người trung gian hay các pho tượng bằng đá, bằng gỗ vô tri vô giác đại diện cho Ta.
- Ta yêu con và cho con biết danh Ta. Con có thấy đây là một vinh dự lớn lao không?
- Ta đã sáng tạo một thế giới tuyệt đẹp và ban cho con để tận hưởng. Do vậy, hãy dành thời giờ để nhớ lại những điều tốt lành từ đâu mà đến. Hơn nữa, cơ thể và tâm linh con cũng cần được nghỉ ngơi.
Sáu điều răn tiếp theo nói về mối liên hệ giữa con người với nhau. Thứ nhất là phải hiếu kính cha mẹ, là điều mà được công nhận trong mọi nền văn hóa. Còn năm điều còn lại, Thiên Chúa muốn nhắn nhủ gì với chúng ta:
- Mạng sống của con người là quý giá. Ta là Đấng ban mạng sống và nó có giá trị khôn cùng. Hãy tôn trọng mạng sống, vì mỗi người sống đều mang ảnh tượng của Ta là Đấng Sáng Tạo. Ai hủy hoại mạng sống đáng bị trừng phạt là vậy.
- Tình vợ chồng là mối liên hệ sâu đậm nhất của con người. Ta ban cho loài người món quà hôn nhân để khỏa lấp nỗi cô đơn trong tâm hồn. Tình chăn gối là để đem vợ chồng khắng khít với nhau, do vậy đừng sử dụng điều này một cách bừa bãi bên ngoài hôn nhân, vì làm như vậy, các con sẽ hủy hoại hôn nhân của mình.
- Ta tin cậy và giao phó các con những tài sản. Hãy có trách nhiệm trong việc sử dụng những tài sản được giao cho. Quyền sở hữu tài sản là vinh dự Ta ban cho mỗi người. Vậy cũng hãy tôn trọng quyền sở hữu tài sản của người khác nữa.
- Ta là Đức Chúa Trời của Sự Chân Thật. Mọi mối quan hệ do Ta sáng tạo nên chỉ mang lại kết quả khi được dựa trên sự chân thật. Sự giả dối phá vỡ lòng tin cậy và hủy hoại mọi mối quan hệ. Do vậy, đừng dối trá với nhau.
- Ta ban cho các con mọi vật tốt lành để tận hưởng, nhưng con người luôn cao quý hơn mọi vật. Vậy hãy yêu người hơn những vật chất và chớ bao giờ lợi dụng người khác để chiếm đoạt những vật đó cho riêng mình.
Quý thính giả thân mến,
Nếu nhìn qua quang tuyến X, “Mười Điều Răn” giống như một bộ xương làm sườn bên trong cơ thể của mỗi chúng ta. Bộ xương trông không đẹp, nhưng nó mang lại sức mạnh và sự nâng đỡ cần thiết để cơ thể tự do hoạt động. Cũng tương tự như vậy, “Mười Điều Răn” thoạt nghe có vẻ như “khó chịu”, nhưng lại đặt nền tảng cần thiết để cách nào mỗi chúng ta có thể sống vui lòng Đấng tạo dựng ra mình và có mối giao hảo tốt đẹp với những người khác. Nhờ bộ xương vững chải và linh động, chúng ta có thể tự do đi, đứng, chạy, nhảy và làm vô số những thao tác tuyệt vời; cũng nhờ “Mười Điều Răn”, chúng ta được tự do đến với Thiên Chúa và đến với nhau trong tình yêu.
Khi vì một lý do nào đó, xương tay hay xương chân bị gãy, thân thể sẽ bị hạn chế trong việc di chuyển hay sinh hoạt. Tương tự như vậy, khi một người bỏ qua “Mười Điều Răn”, như là ngoại tình, tà dâm, trộm cắp, giả dối, tôn thờ thần tài, thờ lạy các tượng tạc vô tri, vô giác của các tôn giáo thế gian, thì mối liên hệ của người đó với người khác và với Thiên Chúa đang có nhiều ngăn trở.
Bộ xương đem đến sự tự do chứ không phải sự ràng buộc. Những thớ thịt mềm nhờ bám vào xương mà được bảo vệ, liên kết và hoạt động. Cũng như vậy, “Mười Điều Răn” đem đến sự tự do, giúp loại bỏ những ngăn trở, để con người sống gần với Thiên Chúa và sống gần với nhau, như Chúa Cứu Thế Giê-xu đã tóm tắt mục đích của các điều răn như sau: “Phải yêu thương Thượng Đế với cả tấm lòng, linh hồn, trí óc và năng lực!’. Phải yêu thương người đồng loại như chính bản thân!’ Không còn điều răn nào lớn hơn hai điều ấy.” (Mác 12:30-31)
Thân chào quý vị và các bạn.