Tiến sĩ David D. Ireland

Thưa quý thính giả thân mến,

Tuần trước chúng ta đã theo dõi xong phần cuối của chương 3 về: ‘Đi theo đường lối lòng bạn muốn’, chúng ta thấy rằng đa số mọi người đều sống trong sợ hãi. Nói một cách khác, con người luôn sợ sống. Đa số mọi người đều sợ đi theo đường lối mình muốn vì họ sợ nghe những lời chỉ trích từ gia đình hay bạn bè. Chúa Giê-xu đã phán: “Vì chưng của cải ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó” (Ma-thi-ơ 6:21). Do đó, của cải hay sự thỏa lòng của một người sẽ luôn ở rất gần với tấm lòng của người đó. Điểm mấu chốt nằm ở chỗ thu hết can đảm để làm theo điều bạn cho là đúng dù mọi người xung quanh có nói hay nghĩ gì chăng nữa.

Đi theo đường lối mình muốn là làm theo những ước mơ, đam mê và khao khát của bản thân. Lời Kinh thánh trong sách Truyền đạo 11:9 “Hỡi kẻ trẻ kia, hãy vui mừng trong buổi thiếu niên, khá đem lòng hớn hở trong khi còn ấu thơ, hãy đi theo đường lối lòng mình muốn, và nhìn xem sự mắt mình thích, nhưng phải biết rằng vì mọi việc ấy, Đức Chúa Trời sẽ đòi ngươi đến mà xét đoán”. Chúng ta được khích lệ đi theo đường lối lòng mình muốn vì điều này sẽ đem lại niềm vui cho chúng ta. Hành động làm theo điều mình cho là đúng này cần được thực hiện ngay từ lúc trẻ tuổi, chứ không phải đợi đến khi chúng ta đã về hưu và không còn quan tâm đến những điều người khác nghĩ. Chúng ta càng trẻ, chúng ta càng cần phải học thói quen tìm được sự thỏa lòng qua việc làm theo những đam mê của bản thân bởi việc quá thận trọng không đảm bảo đem lại cho chúng ta hạnh phúc!

Đừng để cho ý riêng của bản thân dẫn dắt bạn đi vào con đường hủy diệt là điều chắc chắn sẽ đưa đến sự đoán phạt của Chúa. Để tránh con đường hủy diệt này, bạn cần giữ vững cam kết hoàn toàn làm theo những chuẩn mực luân lý và đạo đức của Kinh thánh khi theo đuổi những đam mê của mình. Hành trình của một Cơ đốc nhân là một chuyến hành trình trở nên giống với đặc tính và hình ảnh của Đấng Christ. Chúng ta sẽ phải liều lĩnh vì không thể duy trì sự thay đổi thuộc linh phẳng lặng nếu không học cách vượt qua cám dỗ.

Để làm theo điều mình cho là đúng, bạn không thể chỉ chú ý vào việc tránh né cám dỗ. Đúng hơn, bạn nên hướng đến việc đeo đuổi những khát vọng của bản thân. Khi những ước vọng và đam mê của bạn cũng giống với ý muốn của Đức Thánh Linh và với lời dạy trong Kinh thánh, hãy cứ theo đuổi những ước mơ quý giá ấy.

Can đảm là một khả năng theo đuổi khát vọng trong đời sống của bạn dù phải đối diện với nhiều trở ngại. Khi đề cập đến ‘Giá trị của lòng can đảm’ thì tác giả cho rằng:

Thông thường, chúng ta không nhận ra tầm quan trọng hay giá trị của lòng can đảm mãi đến khi lòng cản đảm được thể hiện trong cơn khủng hoảng.

Nếu đời sống bạn không có sự thỏa lòng, bạn cần nhận ra đây là một khủng hoảng. Quan điểm này giúp chúng ta thu hết can đảm để tiến lên phía trước trong mỗi trường hợp. Lòng can đảm chính là yếu tố giúp chúng ta vượt qua những khó khăn và có được một cuộc sống thỏa lòng.

Mỗi người trong chúng ta cần quyết định rằng cuộc sống của chúng ta xứng đáng được có niềm vui. Với lòng can đảm, bạn sẽ có được niềm vui đó khi làm theo đường lối lòng mình muốn.

Những người hạnh phúc áp dụng một ngưỡng hợp lý cho hạnh phúc bản thân. Bạn cũng sẽ đạt được ngưỡng đó khi quyết định sống hạnh phúc, tìm niềm vui trong cuộc sống và làm theo đường lối lòng mình muốn. Hãy áp dụng! Hãy theo đuổi một cuộc sống hạnh phúc!

Quý thính giả thân mến,

Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau bước vào chương thứ tư:

Quan Điểm Hạnh Phúc Và Hy Vọng

Khi phỏng vấn Ruth Sender, một nạn nhân còn sống sót sau vụ thảm sát Holocaust, Kevin Johnson, một học sinh trung học đã đưa ra câu hỏi: “Điều gì khiến bà có thể sống sót sau vụ thảm sát Holocaust?” và Ruth đã mau chóng đưa ra câu trả lời như sau:

Hy vọng - chính hy vọng là lý do để chúng tôi sống trong những trại tập trung. Một trong những điều mà tôi vẫn nhớ về vụ thảm sát Holocaust đó là có một phụ nữ luôn thực hiện một nghi lễ trong giường của mình mỗi tối. Dù không có nến hay bất kỳ những thứ khác vì tất cả những thứ đó đều bị cấm, nhưng chị vẫn luôn cầu nguyện trên giường nằm. Do mỗi giường đều có ba tầng và nếu bạn ngẩng đầu lên, đầu bạn có thể đụng phải tầng trên (vì khoảng cách giữa các tầng chỉ khoảng 3 tấc). Cũng vì nằm quá gần nhau, nên bạn có thể nghe thấy mọi điều người khác nói. Mối tối, khi người phụ nữ thực hiện nghi lễ này, mọi người đều chế giễu và nói rằng lời cầu nguyện của chị cũng chỉ là điều vô ích thôi. Nhưng ngay cả nghi thức đó cũng đem lại cho chúng tôi đôi chút hy vọng. Vậy nên, hy vọng có ở khắp nơi.

Ai đó đã nói rằng quan điểm là hiện thực. Một quan điểm tích cực với những ý kiến, sự việc, kinh nghiệm quá khứ và các mối quan hệ đều có thể tạo nên một hiện thực hạnh phúc và hy vọng. Quyết định các nguồn cảm xúc là thói quen tạo nên một quan điểm hạnh phúc và hy vọng. Theo kết quả nghiên cứu của hai nhà xã hội học Nerella Ramanaiah và Fred Detwiler, những người ít có khả năng vượt qua những thất vọng tạm thời là những người không thể xác định được nguồn cảm xúc của mình. Nếu hy vọng tràn ngập trong suy nghĩ của bạn, mọi cảm xúc dễ có thể dẫn bạn theo hướng phát triển một quan điểm hạnh phúc hơn.

Thông thường chúng ta cảm thấy không hạnh phúc nhưng lại không biết lý do tại sao. Chúng ta không thể nối kết các sự việc và tìm ra lý do cho quan điểm ảm đạm của bản thân. Có lẽ nếu xác định được lý do cho những cảm xúc buồn bã, chúng ta có thể điều chỉnh đôi chút để đem lại một cái nhìn đầy hy vọng về cuộc sống. Người bi quan cũng có cùng những kinh nghiệm và sự việc như những người khác. Tuy nhiên, những người hạnh phúc biết quan sát cách suy nghĩ của bản thân và thực hiện những điều chỉnh cần thiết để có những cảm xúc dễ chịu. Những cảm xúc dễ chịu này xuất hiện từ một quan điểm hy vọng vốn là chiếc neo của những người hạnh phúc.

Cách đây nhiều năm, chiếc tàu ngầm S-4 bị một tàu khác đâm phải và nhanh chóng chìm xuống ở bờ biển Massachussetts. Toàn bộ thủy thủ đoàn đều bị mắc kẹt trong nhà tù tử thần đó. Những tàu khác nhanh chóng chạy đến chỗ chiếc tàu bị nạn. Chúng ta không biết trong lòng chiếc tàu ngầm, chuyện gì đã xảy ra nhưng chúng ta có thể đoan chắc rằng những thủy thủ đã can đảm bám víu sự sống cho đến khi lượng oxy mất dần.

Một thợ lặn áp sát tai vào phía mạn tàu và cố lắng nghe. Anh nghe những tiếng động gõ nhẹ. Ai đó trong tàu đang cố giao tiếp dưới dạng mã Morse và dần dần câu hỏi xuất hiện là: “Có… hy vọng… không?”

Dường như đó là tiếng kêu của nhân loại: “Có hy vọng nào không?” Quả thật, hy vọng là nền tảng cho sự tồn tại của con người! Nhu cầu cần có hy vọng được tóm lược qua một câu chuyện trong tài liệu tĩnh nguyện mỗi ngày Our Daily Bread như sau:

Hồi học ở đại học, tôi cùng một nhóm sinh viên đi thăm bệnh viện tâm thần để quan sát các loại bệnh tâm thần khác nhau. Kinh nghiệm này tự thân đã thật đáng lo ngại. Tôi nhớ có một bệnh nhân được gọi là “Carter vô vọng”. Đây là một trường hợp bi thảm. Là nạn nhân của bệnh truyền qua đường sinh dục, bệnh nhân này đang trải qua các giai đoạn cuối khi não của anh bị ảnh hưởng.

Trước khi bị mất trí, các bác sĩ cho anh biết rằng không còn cách nào để chữa trị bệnh của anh cả. Anh cầu xin một tia hy vọng trong tăm tối, nhưng được cho biết căn bệnh đã đi vào giai đoạn cuối và cái chết là điều chắc chắn xảy ra. Dần dần, não của anh bị thoái hóa và anh bắt đầu ngày càng trở nên sống phụ thuộc.

Khi tôi nhìn thấy anh trong căn phòng bệnh nhỏ có song sắt hai tuần trước khi anh mất, bệnh nhân này đã đi đi lại lại trong phòng với tất cả sự giận dữ. Mắt anh trông vô hồn và khuôn mặt anh thật buồn rầu, ảm đạm. Không nói điều gì khác, anh cứ lặp lặp đi những chữ định mệnh và đầy tuyệt vọng: “Không còn hy vọng! Không còn hy vọng!”

Vô vọng là tình trạng hôn mê của linh hồn. Một người không còn cảm nhận được như “Carter vô vọng” rơi vào một tình trạng bất tỉnh thuộc linh kéo dài. Trong y khoa, một bệnh nhân bị hôn mê không thể phản ứng lại với môi trường quanh mình. Một số người gọi tình trạng này là “não bị chết”. Tương tự với tình trạng tuyệt vọng tinh thần, một người mất hết hy vọng không thể đáp ứng được với các cơ hội và viễn cảnh mới mẻ. Họ đã trải nghiệm một cái chết của não về mặt thuộc linh cũng như không còn trông đợi hay mong mỏi về một ngày mai tươi đẹp hơn.

Khi tôi bắt đầu tư vấn cho Steve (không phải tên thật), anh đã hoàn toàn vỡ mộng về cuộc sống vì vợ mình ngoại tình nên rơi vào tâm trạng vô vọng. Là một Cơ đốc nhân mạnh mẽ, Steve đã chọn cách giải quyết các nan đề hôn nhân qua việc cầu nguyện và tư vấn. Nhưng vì không có những kết quả nhanh chóng ngay lập tức, anh bắt đầu rơi vào tình trạng hôn mê thuộc linh; anh không còn quan tâm đến bất cứ điều gì, ngay cả lời hứa của Chúa dành cho cuộc đời anh. Mặc cho nhiều lời cảnh báo của mục sư, Steve trượt dài vào việc ngoại tình để trả đũa lại vợ. Cuối cùng, cả hai vợ chồng đều đã ăn năn về tội lỗi của mình. Cặp vợ chồng này đã chọn con đường ít người đi và gây dựng lại cuộc hôn nhân của mình. Tôi ước gì mọi câu chuyện buồn đều có một kết thúc tốt đẹp nhưng thực tế lại không phải như vậy. Mặc cho thế giới sa ngã này, lý lẽ của tôi vẫn là vô vọng, không phải là chọn lựa để đối diện với nỗi đau ngay cả khi những câu chuyện buồn không có được một kết cuộc hạnh phúc.

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chấm dứt phần đọc sách tại nơi đây. Chúng tôi ước mong nhận được sự góp ý của thính giả khắp nói về những kinh nghiệm của quý vị trong việc tìm kiếm hạnh phúc. Kính chúc quý thính giả một cuối tuần thoải mái, vui vẻ bên gia đình và bạn bè. Xin hẹn gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Nhân dịp Lễ Kỷ Niệm Chúa Jesus Chịu Thống KhổLễ Phục Sinh, mời quý vị nghe chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt nơi đây.

Tìm Kiếm