Tiến sĩ David D. Ireland

Thưa quý thính giả thân mến,

Tuần trước chúng ta đã theo dõi phần đầu của chương 4, ‘Quan Điểm Hạnh Phúc Và Hy Vọng’. Ruth Sender, một nạn nhân còn sống sót sau vụ thảm sát Holocaust, cho biết rằng: Hy vọng chính là lý do để họ sống còn trong những trại tập trung. Ruth kể lại rằng có một phụ nữ luôn thực hiện một nghi lễ trong giường của mình mỗi tối, khi người phụ nữ thực hiện nghi lễ cầu nguyện thì mọi người đều chế giễu và nói rằng lời cầu nguyện của chị cũng chỉ là điều vô ích thôi. Nhưng ngay cả nghi thức đó cũng đem lại cho họ đôi chút hy vọng. Vậy nên, hy vọng có ở khắp nơi.

Quyết định các nguồn cảm xúc là thói quen tạo nên một quan điểm hạnh phúc và hy vọng. Kết quả nghiên cứu cho thấy những người ít có khả năng vượt qua những ‘thất vọng tạm thời’ là những người không thể xác định được nguồn cảm xúc của mình. Nếu hy vọng tràn ngập trong suy nghĩ của bạn, mọi cảm xúc dễ có thể dẫn bạn theo hướng phát triển một quan điểm hạnh phúc hơn.

Những người hạnh phúc biết quan sát cách suy nghĩ của bản thân và thực hiện những ‘điều chỉnh’ cần thiết để có những cảm xúc dễ chịu. Những cảm xúc dễ chịu này xuất hiện từ một quan điểm hy vọng vốn là chiếc neo của những người hạnh phúc. Quả thật, hy vọng là nền tảng cho sự tồn tại của con người! Ngược lại, vô vọng là tình trạng hôn mê của linh hồn. Một người không còn cảm nhận được nữa thì rơi vào một tình trạng bất tỉnh thuộc linh kéo dài. Trong y khoa, một bệnh nhân bị hôn mê không thể phản ứng lại với môi trường quanh mình. Một số người gọi tình trạng này là “não bị chết”. Tương tự với tình trạng tuyệt vọng tinh thần, một người mất hết hy vọng không thể đáp ứng được với các cơ hội và viễn cảnh mới mẻ. Họ đã trải nghiệm một cái chết của não về mặt thuộc linh cũng như không còn trông đợi hay mong mỏi về một ngày mai tươi đẹp hơn.

Thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau theo dõi phần nối tiếp:

Tránh Cạm Bẫy Của Sự Vô Vọng

Gần đây trên một chuyến đi đến Atlanta, tôi lái xe ngang qua một hội thánh nằm ở ngoại ô của khu vực Stone Mountain, Georgia. Hội Thánh này mang tên Bridge of Hope (tạm dịch Cầu Nối Của Hy Vọng). Dòng cuối trên bảng tên của Hội Thánh có ghi: “Hội Thánh này miễn đón những người hoàn hảo” và tôi nghĩ “Thật là một ‘chiến lược tiếp thị’ bất thường!”. Hội thánh đã thẳng thắn tuyên bố với cộng đồng rằng điều kiện tiên quyết để bước vào Hội Thánh là thái độ nhận biết trước tiên với bản thân và với người khác rằng bạn không phải là một người hoàn hảo. Bảng hiệu và tên gọi đẹp đẽ của Hội Thánh Cầu Nối Của Hy Vọng khiến người đi đường kết luận rằng hy vọng là thuốc giải cho những người bất toàn.

Chúng ta đang sống trong một thế giới bất toàn và chúng ta là những con người bất toàn. Điều này có nghĩa là chúng ta bất toàn về mặt đạo đức và có xu hướng đến những điều tự mâu thuẫn với bản thân. Chính nhược điểm này của con người là lý do mà sứ đồ Phao-lô đã nói khi nhắc đến bản thân mình: “Vì tôi không hiểu điều mình làm: tôi chẳng làm điều mình muốn, nhưng làm điều mình ghét” (Rô-ma 7:15). Dù con người chúng ta dễ bị cám dỗ, nhưng tình yêu mà Đức Chúa Trời dành cho chúng ta qua sự chết của Đấng Christ trên thập tự giá không dựa trên cách cư xử tốt đẹp của chúng ta. Đấng Christ chết cho chúng ta chỉ vì Ngài yêu chúng ta. Dù chúng ta là những tội nhân xa rời Đức Chúa Trời và bất tuân luật pháp Ngài, Đấng Christ vẫn chịu chết để chúng ta có được sự sống đời đời. Tình yêu thương được ban cho những người bất toàn y hệt như cách hy vọng được ban cho những người không toàn hảo.

Tìm đường len qua những cạm bẫy của sự kiêu ngạo, ngang bướng và cái tôi tự mãn là cách để chúng ta thoát khỏi sự vô vọng. Những tình trạng tâm lý chết người này thường khiến chúng ta nghĩ rằng mình đã hoàn hảo nên không cần đến sự giúp đỡ của Chúa. Chúng lừa dối và đẩy chúng ta vào lối suy nghĩ rằng bản thân mình là người có tiếng nói quyết định cuối cùng cho mọi việc trong cuộc sống. Những đặc điểm này giữ chúng ta xa cách với Đức Chúa Trời bằng việc dung dưỡng quan điểm cho rằng chúng ta có thể hành động độc lập mà không cần đến Chúa cũng như điều khiển kết quả của cuộc sống mình. Nhưng bạn không thể có được niềm hy vọng thực thụ khi suy nghĩ, dù vô thức hay có nhận thức, rằng bản thân bạn là người toàn hảo và bạn không cần đến sự giúp đỡ của Chúa trong đời sống. Những thái độ này đưa đến tình trạng vô vọng.

Cầu nguyện, kiêng ăn, thậm chí kết thân với những người nhiệt tình là những cách rất tốt để chống lại tình trạng vô vọng. Bạn sẽ mau chóng nhận ra rằng thái độ nhiệt tình dễ lây lan. Khi tôi đang trong giai đoạn thất vọng với bản thân và rơi vào cạm bẫy phân tích quá mức cuộc sống cũng như khải tượng của tôi, một buổi sáng Chủ nhật nọ, Chúa đã dùng Joey, một người bị liệt hai chân để khích lệ tôi. Joey khoảng ba mươi tuổi và đang sống trong nhà tình thương dành cho những người có nhu cầu đặc biệt do chính quyền quản lý. Cách đây vài năm, Joey bắt đầu tham dự nhóm tại hội thánh của chúng tôi. Một buổi sáng Chủ nhật nọ, một chiếc xe tải được dùng để chở những người ngồi xe lăn dừng trước cửa hội thánh Christ Church và có một người đẩy xe đưa Joey vào hành lang nhà thờ của chúng tôi. Do những dãy ghế trong ngôi nhà thờ này không được thiết kế hỗ trợ cho xe lăn nên Joey được đẩy thẳng lên ngay hàng ghế đầu phía trước hội thánh.

Lúc đầu, do hội thánh và số lượng khách đến tham dự chung với hội chúng cũng khá đông nên tôi không chú ý lắm đến Joey. Tuy nhiên, theo thời gian, tôi bắt đầu chú ý đến Joey, người luôn ngồi ngay trước hàng ghế đầu mỗi tuần. Vài lần, trong lúc giảng, tôi bắt gặp ánh mắt của Joey. Anh mỉm cười thật tươi khi lắng nghe sứ điệp Phúc âm. Dù không thể nói hay cử động tay chân, anh vẫn thường xuyên yêu cầu được đưa đến hội thánh chúng tôi với một nụ cười dễ lây sang người khác. Khuyết tật của Joey khiến anh gặp khó khăn trong việc giữ thẳng đầu. Thông thường, đầu anh bị gục xuống và rồi anh sẽ hoàn toàn không biết gì đến thế giới xung quanh mình, đôi khi lại ngủ thiếp đi sau một lúc cố gắng thật khó khăn để giữ thẳng đầu.

Buổi sáng Chủ nhật hôm đó, khi tôi đang cảm thấy thương thân vì nghĩ rằng những ước mơ và khải tượng dành cho hội thánh này không xảy ra nhanh chóng như tôi mong đợi, tôi liếc nhìn về phía của Joey. Ánh mắt chúng tôi gặp nhau và một nụ cười thân thiện xuất hiện trên gương mặt của anh. Tôi đã nghĩ rằng nếu anh có thể nói được, anh hẳn sẽ chào tôi một lời chào nồng nhiệt nhất và nếu anh có thể cử động tay chân để ôm người khác, tôi hẳn đã nhận được một vòng tay thân thiện nhất. Và nếu anh có thể bắt tay, anh hẳn đã xiết chặt bàn tay của tôi. Mặc dù Joey không thể làm được những cử chỉ đó, nhưng nụ cười của anh đã làm mọi tâm trạng vô vọng của tôi tan biến. Nụ cười của anh đã cho tôi một cái nhìn mới đó là: Rốt cuộc thì cuộc sống cũng không quá tồi tệ.

Tôi đã được nhắc nhở phải chiến đấu với những cảm xúc vô vọng của bản thân. Và Chúa đã dùng Joey, một người có đủ mọi lý do để cảm nhận sự vô vọng hơn tôi để khích lệ chính tôi.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chấm dứt phần đọc sách tại nơi đây. Trong lần tới chúng ta sẽ xem xét tiếp Giá trị cũng như Định nghĩa của hy vọng. Chúng tôi ước mong nhận được sự góp ý của thính giả khắp nói về những kinh nghiệm của quý vị trong việc tìm kiếm hạnh phúc. Kính chúc quý thính giả một cuối tuần thoải mái, hạnh phúc bên gia đình và bạn bè. Xin hẹn gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Nhân dịp Lễ Kỷ Niệm Chúa Chiụ Thương KhóLễ Phục Sinh, mời quý vị đón nghe chương trình phát thanh đặc biệt với tựa đề Chúa Yêu Tôi sẽ được phát thanh vào ngày 27/03/2010

Tìm Kiếm