
Sống trong đời nầy ai cũng cần bạn. Sống gần với những người láng giềng chúng ta có bạn hàng xóm, ngồi trong ghế nhà trường chúng ta có bạn học, khi ra đời đi làm việc chúng ta có bạn cùng sở làm, cùng đi trên một chuyến xe hay chuyến bay chúng ta có bạn đồng hành, khi lập gia đình chúng ta có người bạn đường và nhiều người bạn khác trong đời. Như vậy trong giao tiếp hàng ngày chúng ta có rất nhiều người bạn, chúng ta có những người bạn rất thân cũng có những người bạn không thân chỉ có tính cách xã giao mà thôi; chúng ta có những người bạn rất tốt, nhưng cũng có những người bạn thật xấu.
Thánh Kinh cho ta một lời khuyên rất quý là
Người nào được nhiều bằng hữu sẽ làm hại cho mình
Nhưng có một bạn trìu mến hơn anh em ruột... (Châm Ngôn 18:24).
Câu nầy có nghĩa là nếu ta có nhiều bạn, nhưng toàn là những người xấu thì đời ta sẽ đau khổ, nhưng nếu chỉ có một người bạn chân thật thì thật quý báu, người ấy thân với ta hơn cả anh em ruột thịt.
Một ngày kia Tổng thống Abraham Lincoln đọc báo, thấy một bài bình luận về ông, ông liền lấy bút chì gạch dưới những dòng chữ khen ngợi ông. Sau đó ông lấy kéo cắt ra phần nội dung đó bỏ vào túi, để lúc rãnh rỗi lấy ra đọc. Ông xem bài báo đó là nguồn khích lệ cho mình. Vì cuộc đời của ông trước khi và đang khi thi hành chức vụ tổng thống phải trải qua nhiều gian lao thử thách, nhiều đau buồn, nước mắt. Ngay cả khi đắc cử tổng thống ông chỉ nhận được 40% số phiếu bầu. Thế mà trong 4 năm cầm quyền, ông đã đem lại sự thống nhất và sự cường thịnh cho nước Mỹ. Nhiều kẻ thù ghét ông, vì thế ông rất cần những người bạn, nhưng ông chẳng tìm được một ai. Cuối cùng ông đã bị kẻ thù hạ sát. Dầu trong trần thế này ông chẳng có ai, nhưng trong đời sống tâm linh của ông có một người lúc nào cũng kề cận giúp đỡ, chăm sóc, hướng dẫn ông. Người bạn đó chính là Chúa Cứu Thế Jesus, người mà ông đã đặt trọn niềm tin. Vậy bạn thật là bạn như thế nào?
1. Bạn thật là bạn lúc nào cũng kề cận ta dẫu những người khác xa lánh ta. Trong Thánh Kinh có nói đến đôi bạn là David và hoàng tử Jonathan. Dầu David bị vua Saul là cha của Jonathan nhiều lần ra tay sát hại, nhưng Jonathan lúc nào cũng bênh vực bảo vệ cho David bạn mình. Chính vì thế khi hay tin Jonathan tử trận David đã than lên rằng:
Cớ sao bậc anh hùng ngã gục giữa cơn chiến trận?
Nhân sao Jonathan ngã chết trên đỉnh đồi cao ngất.
"Nhắc đến anh, lòng tôi quặng thắt, xót xa!
Anh đã làm cho tâm hồn tôi hứng khởi.
Tình anh quá diệu vợi,
Cao quý hơn tình yêu nam nữ."
Vì đâu các anh hùng ngã vội?
Buông khí giới trên chiến trường?
Và sự nghiệp tan ra mây khói?" (2 Sa-mu-ên 1:25-27)
2. Bạn thật sẽ là nguồn năng lực cho ta. Có một câu nói ‘Xin hãy chỉ cho tôi những người bạn của anh thì tôi sẽ chỉ cho anh thấy tương lai của anh’. Qua câu nói nầy, chúng ta thấy những người bạn đã góp phần vào sự thành bại của chúng ta. Nếu chúng ta có những người bạn tốt, khôn ngoan, có lòng kính sợ Đức Chúa Trời và quan tâm đến người khác thì không có hạnh phúc nào sánh bằng. Nhờ có những người bạn có đức tin nơi Chúa, đang khi chúng ta gặp khó khăn, bệnh tật, họ sẽ cầu nguyện cho chúng ta.
Thánh Kinh kể lại câu chuyện của một viên đại đội trưởng, dầu với chức vụ cao trọng, có uy quyền, nhưng ông rất thương người đầy tớ của mình, ông không xem đầy tớ mình là người ăn kẻ ở không đáng chi, mà ông yêu thương đầy tớ mình với cả tấm lòng, chẳng khác gì người anh em ruột thịt. Tình thương và sự quan tâm của ông đối với người đầy tớ chẳng khác nào bạn thân. Điều nầy được chứng minh khi người đầy tớ của người đội trưởng ngã bệnh, ông đã tìm đến Chúa, cầu xin Ngài thương tình cứu chữa. Thánh sử ký thuật lại rằng: Khi Chúa vào thành Ca-bê-na-um, một viên đại đội trưởng La-mã đến cầu cứu:“Thưa Chúa, đầy tớ của tôi đang nằm bại liệt ở nhà, đau đớn lắm.” Chúa đáp: “Ta sẽ đến chữa lành cho.” Đại đội trưởng thưa: “Chúa không phải đến, vì tôi không xứng đáng rước Chúa về nhà, Chúa chỉ đứng đây truyền lệnh, đầy tớ tôi sẽ được lành. Tôi biết rõ, vì tôi thuộc quyền thượng cấp, và dưới quyền tôi cũng có nhiều binh sĩ. Tôi bảo tên này ‘đi!’, nó đi, bảo tên kia ‘đến!’, nó đến. Tôi bảo đầy tớ: ‘làm việc này!’ nó liền vâng lời. Tôi biết Chúa có quyền; Chúa chỉ truyền lệnh, bệnh đầy tớ tôi sẽ lành.” Với đức tin đó, Chúa đã chữa lành cho người đầy tớ, Ngài phán rằng: “Ngươi cứ an tâm về nhà! Việc sẽ xảy ra đúng như điều ngươi tin.” Ngay giờ đó, người đầy tớ được lành. (Ma-thi-ơ 8:5-13) Qua phép lạ nầy chúng ta thấy rằng nếu chúng ta có người bạn đặt lòng tin vào Chúa thì người đó sẽ là nguồn năng lực cho ta.
3. Bạn thật là người yêu thương ta, chấp nhận ta, không nhìn vào những yếu đuối, thiếu sót của ta. Chúa Cứu Thế Jesus dạy rằng tình bạn không dựa vào sự toàn hảo, điều tốt của ta. Thật khó tìm được bạn thật như vậy! Chúa là người bạn thật của ta, Ngài lúc nào cũng yêu chúng ta. Vì có những lúc ta lầm lỗi, vấp ngã, hay quên Ngài, nhưng lúc nào Ngài cũng cảm thông ta, hiểu được nỗi lòng và sự yếu đuối của ta.
Năm rồi tôi và các bạn tôi có dịp đến viếng đài tưởng niệm các chiến sĩ trận vong Úc Đại Lợi tại Melbourne. Tôi được hướng dẫn viên đọc một câu Thánh Kinh được viết trên một bảng đá mà mỗi năm đúng vào ngày quân lực (ANZAC Day 25/4 hằng năm) thì có tia ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào tấm bảng đó. Câu Thánh Kinh đó chính là lời phán của Chúa Cứu Thế Jesus: Chẳng có tình thương nào cao cả hơn vì bạn hữu mà hy sinh sự sống mình. (Giăng 15:13)
Thưa quý vị và các bạn, sống giữa đời trần tạm bợ đầy bất trắc khó khăn nầy, người bạn mà chúng ta cần hơn hết chính là Chúa Cứu Thế Jesus. Ngài vì yêu thương chúng ta, muốn giải cứu chúng ta mà đã giáng trần để làm bậu bạn với chúng ta, cuối cùng đã hy sinh mạng sống trên cây thập tự để cứu chúng ta. Nhưng Ngài không chết luôn, đến ngày thứ ba, Chúa đã từ kẻ chết sống lại, và đang ngự trị và với những ai tiếp nhận Ngài. Chúa phán rằng: Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng Ta đã gọi các ngươi là bạn hữu Ta, vì Ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha Ta. (Giăng 15:15)
Chẳng những Chúa nhận chúng ta làm bạn Ngài, mà Chúa cũng mong muốn mỗi chúng ta là những người đã nhận đặc ân của Chúa kết bạn với những người khác, trở thành phước hạnh cho người khác. Lời Chúa trong Thánh Kinh cho ta biết tình bạn có 4 mức độ:
- Sơ Giao: Bạn xã giao với những lời chào hỏi qua loa, không có mối liên hệ thân mật nào.
- Thân Quen: Mực độ cao hơn mối liên hệ 'sơ giao'. Bạn dành cho nhau thì giờ tâm sự, chia sẻ, thậm chí tiết lộ cho bạn những riêng tư, nhưng lại giữ kín trong lòng một số lãnh vực vì chưa đủ thân.
- Thân Mật: Dành nhiều thì giờ cho nhau, chia sẻ hết mọi tình cảm sâu kín của lòng mình nhưng vẫn còn giữ một số bí mật của riêng lòng mình.
- Tâm Giao: Ta tin tưởng hoàn toàn vào bạn, không ngần ngại trút hết tâm sự mình cho bạn, không ngần ngại kể lại quá khứ đau buồn, tiết lộ những lầm lỗi của mình, chia sẻ ước mơ và mục tiêu của đời sống mình, tin tưởng vào bạn.
Tình bạn của quý vị đang ở trong mức độ nào? Thật khó tìm bạn tâm giao, nhưng Chúa Cứu Thế Jesus là người bạn tâm giao để quý vị trút hết tâm sự của mình. Ngài chính là người bạn thân nhất của những ai đến với Ngài. Chúng ta có thể dành thì giờ tâm sự với Ngài, trút hết nỗi lòng mình cho Ngài, trao mọi gánh nặng cho Ngài, trình dâng mọi lỗi lầm yếu đuối của mình cho Ngài. Ngài sẽ vui lòng tha thứ hết mọi tội lỗi ta, cất hết mọi gánh nặng đang trĩu nặng tâm tư chúng ta như lời của một bài thánh ca ‘Jesus là Bạn Thật’ do Joshep Medlicott Scriven sáng tác. Joshep Scriven sinh ngày 10 tháng 9 năm 1819, tại County Down, Ireland (Ái Nhĩ Lan). Dầu xuất thân từ gia đình khá giả, nhưng cuộc đời Joshep đầy những khổ đau, bất trắc, sức khỏe yếu kém, thường hay đau ốm. Lớn lên tốt nghiệp đại học và khi chuẩn bị lập gia đình thì người vợ hứa của ông chết chìm vào một buổi chiều trước ngày cưới. Hai năm sau đang khi dạy học tại thành phố Ontario Canada, Joshep đem lòng yêu một thiếu nữ cùng trường. Nhưng trước ngày cử hành hôn lễ, người tình thứ hai nầy cũng đã lìa đời vì chứng viêm phổi. Sau hai lần quả tim tan vỡ, Joshep giã từ nghề giáo và dời nhà đến thành phố khác, gia nhập nhóm cứu tế Plymouth Brothers, cứu giúp người tàn tật, góa bụa, bần cùng cơ cực. Ông ở vậy không lập gia đình để phục vụ Chúa và tha nhân cho đến ngày Chúa gọi ông về thiên đàng. Vào năm 1855 khi nghe tin mẹ đau nặng ở tận bên kia bờ Đại Tây Dương không thể về thăm được, ông đã viết thư an ủi mẹ với một bài thơ và bức thơ đó đã trở thành bài thánh ca với nội dung sau:
Ôi Jesus Chúa ta là bạn thật, bằng lòng gánh tội lỗi chúng ta.
Ban ơn chúng ta hôm mai thân mật. Trình cho Chúa bao tâm sự ta.
Bao lần ta bối rối ngập sầu tư, lắm lúc tâm hồn bỗng bồi hồi
Nguyên do chúng ta chẳng đem tâm sự, trình ra trước Jesus mà thôi
Ai trong chúng ta đang chịu thử rèn, hồn linh luống sầu não đảo điên
Bao nhiêu khúc nôi không nao không thẹn, trình lên Chúa chẳng nên trì diên.
Ai trong chúng ta bên lòng trìu trịu, nghìn sầu não chồng chất ngổn ngang?
Ta mau đến xin Jesus lo liệu, Ngài vui xuống phước ban bình an
Khi bạn anh chán bỏ và cười chê! Khá đến khai trình hết cho Ngài
Duy Jesus ban an nhiên trăm bề, hằng che chở dưới tay quyền oai.
Ta tìm đâu thiết hữu bằng Ngài nay? Sẵn xẻ chia đoạn khổ chặng phiền?
Duy Jesus rõ khúc nôi ta rày, vậy mau khẩn đảo nơi bệ thiêng.
Thưa quý vị, quý vị đang cần đến một người bạn để cảm thông, yêu thương, nâng đỡ, cứu giúp trong mọi cảnh ngộ không? Người bạn đó chính là Chúa Cứu Thế Jesus, Đấng tha thiết yêu quý vị, yêu đến nỗi Ngài hy sinh mạng sống Ngài vì quý vị và cả thiên đàng của Chúa mở ra vì quý vị. Rất mong quý vị đến với Chúa Cứu Thế Jesus là Bạn Thật ngay giờ nầy.
Kính chào quý vị và các bạn.