Kính thưa quý thính giả,
Nước có mặt khắp nơi. Chúng ta uống nước, dùng nước nấu ăn, giặt giũ bằng nước, bơi lội trong nước, nhưng thường xem nước là chuyện tự nhiên mà có. Cái chất lỏng trong suốt, không mùi không vị này, đã trở nên quá thông thường trong đời sống mỗi ngày, khiến chẳng mấy ai tìm hiểu những đặc tính lạ lùng của nó.
Chúng ta thường nghe “cá sống nhờ nước”, nhưng thật ra không phải chỉ có cá, nhưng tất cả những sinh vật và con người chúng ta đều “sống nhờ nước”: 65% cơ thể chúng ta là nước; nếu khát nước độ ba ngày là chúng ta không thể sống nỗi. Nước giúp bài tiết các chất thải ra khỏi cơ thể, hòa tan các khoáng chất cần thiết và oxygen, mang dinh dưỡng đi khắp châu thân. Chỉ duy có nước với những đặc điểm thật lạ lùng mới “đảm đang” nỗi trách nhiệm này. Nước thật là diệu kỳ, với những đặc tính thật “ăn khớp” để có thể bảo tồn sự sống trên hành tinh xanh này.
Nước thường ở ba dạng: rắn, lỏng và hơi. Trong vũ trụ, nhiệt độ thay đổi cực lớn, từ -270° tại các hành tinh xa xôi cho đến hàng triệu độ ngay trong lòng các ngôi sao nóng nhất, trong khi nước chỉ ở dạng lỏng trong khoảng nhiệt độ bé xíu, từ 0 đến 100°C (hay 32 đến 212°F). Khi ra khỏi khoảng nhiệt độ bé xíu này, nước sẽ đóng băng hay biến thành hơi. Do vậy, mà chẳng ngạc nhiên chút nào, cho dầu đổ bao nhiêu công sức và tiền của, cơ quan không gian NASA vẫn không kiếm được sự sống ngoài trái đất, vì chỉ duy hành tinh xanh của chúng ta mới có khoảng nhiệt độ thật “ăn khớp” để một lượng lớn nước có thể ở dạng lỏng hầu duy trì sự sống. Nếu trái đất không được đặt vào một khoảng cách tối ưu so với mặt trời, quá gần hay quá xa, sẽ khiến nước phần lớn trở thành hơi hay đông đặc lại thành đá, thì sự sống không sao tồn tại được.
Một đặc tính quan trọng của nước là nhiệt dung riêng (specific heat) của nước rất cao, gấp mười lần của sắt. Điều này có nghĩa là để nâng một lít nước lên một độ C, chúng ta cần một khoảng nhiệt năng gấp mười lần để hâm nóng một ký sắt lên một độ C. Khi nước nguội xuống, nhiệt năng thải ra cũng nhiều gấp mười lần so với sắt. Với một lượng nước khổng lồ bao phủ khoảng 70% bề mặt trái đất và với nhiệt dung riêng thật cao, nước là yếu tố chính để điều hòa nhiệt độ của hành tinh xanh này. Trong khi nước duy trì nhiệt độ rất tốt thì lượng đất khổng lồ của trái đất có khuynh hướng bị nóng lên và nguội xuống thật nhanh, tạo nên những cách biệt trong những khu vực khác nhau của bầu khí quyển và nhờ vậy, gió được hình thành, đem lại luồng không khí sạch sẽ và mới mẽ mọi nơi.
Trong những ngày nóng nực, thân thể xuất ra mồ hôi, hay chính là nước, rồi sau đó bốc hơi, mang đi một nhiệt lượng khá lớn, giúp cho thân thể được mát lại. Điều lạ lùng là nước có độ ẩn nhiệt rất cao so với các chất lỏng khác, hay nói một cách khác, chúng ta chỉ cần thải ra một lượng mồ hôi tương đối ít cũng đủ làm mát cơ thể rồi. Nếu cơ thể dùng chất lỏng khác mà không phải là nước để thải nhiệt, thì lượng chất lỏng đó phải rất nhiều mới đủ.
Nước còn là một dung môi siêu đẳng, một chất hòa tan phổ quát nhất. Những khoáng chất và vitamin, nhờ được hòa tan trong nước, mà được mang đi khắp nơi trong cơ thể. Nước cũng hòa tan khí oxygen, nhờ đó mà các sinh vật dưới nước cần oxygen có thể sống được. Nước là thành phần chính của máu, hấp thụ thán khí carbon dioxide, là khí thải sau quá trình phát sinh năng lượng trong các tế bào, đưa khí này lên phổi để rồi được đẩy ra ngoài không khí. Tuy vậy, nếu nước hòa tan được mọi chất thì điều này sẽ khiến nước trở nên vô dụng, vì chẳng có bình nào có thể chứa được nước. Nhưng nước bị các hợp chất dầu kháng cự và các tế bào trong cơ thể chúng ta cùng các chất proteins đều có màng bọc làm bằng hợp chất dầu để bảo vệ không bị nước hòa tan.
Một đặc tính lạ lùng, có tính “sống còn” của nước; đó là nước nở ra khi đông đặc, là điều ngược lại so với đa số những chất liệu khác trên trái đất. Đó là lý do tại sao các tảng băng lại nổi bồng bềnh. Thật ra, nước co lại như những chất khác khi bị làm lạnh, nhưng khi xuống dưới 4°C (39.2°F) thì nước bắt đầu nở ra. Điều này có nghĩa là nước thật lạnh thì nhẹ hơn, có khuynh hướng trồi lên trên và điều này vô cùng quan trọng cho sự sống còn trên trái đất này.
Như chúng ta thường thấy, những chất lỏng khác, khi tiếp xúc với không khí lạnh, sẽ co lại, trở nên nặng hơn để rồi chìm xuống đáy, đẩy những chất lỏng còn ấm lên trên để rồi cũng bị lạnh sau đó. Cuối cùng thì toàn khối chất lỏng đó sẽ mất hết nhiệt, đông cứng từ dưới lên trên. Nhưng đối với nước, khối nước lạnh hơn thì nở ra và trở nên nhẹ hơn, trồi lên trên mặt, che chở cho khối nước ấm bên dưới không bị tiếp tục thất thoát nhiệt. Do vậy mà tại các vùng lạnh lẽo, mặc dù băng đóng trên mặt biển, mặt sông hay mặt hồ, nhưng bên dưới vẫn là nước lỏng và cá có thể bơi lội trong đó. Nếu nước không khác những chất lỏng khác, thì những hồ nước, sông ngòi, biển cả tại các vùng băng giá, sẽ biến thành những tảng băng cứng ngắc cho tới tận đáy, gây ra những hậu quả thảm khốc cho các loài sinh sản dưới nước.
Nước không những cần thiết cho sự sống, nhưng cũng mang lại niềm vui thú cho con người. Đại dương xanh thẳm, mặt hồ nước gợn li ti, dòng sông uốn khúc, mưa trên những cánh đồng, tuyết trắng rơi trong gió, tuyết đóng trắng xóa trên những đỉnh núi cao, những tảng băng đồ sộ, những đám mây trôi bồng bềnh là những hình ảnh ngoạn mục. Chúng ta bơi trong nước, nô đùa với sóng nước, trợt nước và trượt băng. Mà lý do nào băng trở nên trơn trợt, khiến chúng ta có thể trượt băng được? Chúng ta thường nghĩ rằng do áp suất của bàn trượt đè trên mặt băng, khiến băng chảy ra thành nước lỏng gây trơn trợt. Nhưng nghiên cứu gần đây cho thấy, áp suất của bàn trượt chẳng đủ để biến băng thành nước lỏng, nhưng do các phân tử nước ở trên bề mặt của khối băng giao động nhiều hơn bình thường, khiến mặt băng có đặc tính trơn trợt giống như nước lỏng, giúp chúng ta trượt băng được dễ dàng.
Kính thưa quý thính giả,
Những đặc tính lạ lùng của nước, cùng với những yếu tố thật “ăn khớp” của môi trường trái đất, đem đến sự sống phong phú, bày tỏ bàn tay sáng tạo quyền năng của Thượng Đế, như Kinh Thánh có ghi:
Hãy tôn vinh ca ngợi Đấng Chân Thần
Vì Ngài làm những việc vô cùng kỳ diệu,
Chúa hút các giọt nước lên trời
Lọc hơi nước, làm mưa rơi xuống,
Các chòm mây nhuần tưới nhân gian
Ai hiểu được cách mây nguồn phân phối,
Tiếng sấm vang rúng chuyển vòm trời? (Gióp 36:24, 27-29)
Ngày nay, mặc dù ngày khám phá ra nhiều điều kỳ diệu trong thiên nhiên, người ta vẫn xem đây là điều tình cờ mà có, ngẫu nhiên mà tạo thành. Vì nước gắn liền với sự sống, những người tin vào thuyết tiến hóa cho rằng sự sống bắt nguồn từ trong nước, chứ không phải từ Đấng Tạo Hóa. Tuy vậy, khi nghiên cứu kỹ, người ta thấy rằng các mẫu di truyền DNA chứa đựng thông tin của sự sống, chỉ có thể tồn tại trong tế bào sống mà thôi. Nếu bỏ DNA vào nước, nó sẽ bị nước phân hủy ngay sau đó. Điều này khiến các lý thuyết gia tiến hóa “điên đầu”, cố gắng “nhào nặn” ra thêm những giả thuyết phức tạp, nhằm chứng minh sự sống bắt nguồn từ nước rồi tiến hóa lên, cho dầu bằng chứng sờ sờ trước mắt bày tỏ hoàn toàn ngược lại. Tình trạng cố chấp, phản khoa học và lẩn quẩn này được triết gia Phao-lô mô tả như sau:
Thật vậy, từ khi dựng nên trời đất, con người đã trông thấy rõ những gì Đức Chúa Trời đã dựng nên; người ta có thể hiểu thấu những gì không thấy được về Ngài, như quyền năng đời đời và thần tính của Ngài… Mặc dù họ đã hiểu biết Đức Chúa Trời, họ vẫn không chịu tôn vinh Ngài và tạ ơn Ngài; ngược lại, đầu óc họ cứ suy luận viễn vông, tâm trí không chịu hiểu biết của họ đã trở nên u tối. Họ tự cho mình là khôn ngoan mà đã trở nên điên dại. (Rô-ma 1:20-22)
Quý thính giả thân mến,
Chính vì mang bản tính tội lỗi, tâm linh chúng ta đã bị cắt đứt với Thượng Đế, khiến chúng ta không thể nào nhận ra Đấng tạo dựng ra mình, cho dầu những bằng chứng khoa học thật diệu kỳ đang bày sờ sờ ra trước mắt. Để rọi soi ánh sáng tâm linh vào vòng lạc lầm u tối của nhân loại, cách đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, trở nên một con người mang tên Giê-xu. Bản tính công bình và thánh thiện trọn vẹn của Thượng Đế được chiếu sáng qua cuộc đời của Chúa Cứu Thế Giê-xu. Tình yêu vô đối của Đấng Tối Cao đối với nhân loại, được Chúa Giê-xu bày tỏ thật rõ ràng qua cái chết đau thương trên cây thập tự, lãnh món nợ tội thế cho mọi người, trong đó có quý vị và tôi.
Câu chuyện kể lại rằng, một ngày kia, khi đi ngang qua xứ Sa-ma-ri, Chúa Cứu Thế Giê-xu ngồi nghỉ chân bên một bờ giếng. Tại đây, khi gặp một người thiếu phụ đến múc nước giếng, Ngài có nói: “Ai uống nước này sẽ còn khát mãi, nhưng uống nước tôi cho sẽ chẳng bao giờ khát nữa; nước tôi cho sẽ thành một mạch nước trong tâm hồn, tuôn tràn mãi mãi sức sống vĩnh cửu.” (Giăng 4:13-14)
Kính thưa quý thính giả,
Nước trong thiên nhiên với những đặc tính lạ thường để duy trì sự sống trên hành tinh xanh này, nhưng nguồn nước từ Chúa Cứu Thế Giê-xu còn diệu kỳ hơn thế nữa, thỏa mãn trọn vẹn những khao khát trong tâm linh, nối kết chúng ta trở lại với nguồn sống vĩnh cữu từ Thượng Đế.
Bài thánh ca “Giòng Sông Trường Sinh” có so sánh Chúa Cứu Thế như một giòng sông đến từ Trời, đem theo mạch nước sống, phục hồi và tưới mát tâm linh cằn cỗi của nhân loại:
Ra đi từ Ngôi Trời, ra đi từ Ngôi Trời.
Ra đi một giòng sông, một giòng sông vào nhân thế.
Ra đi từ Ngôi Trời, ra đi từ Ngôi Trời.
Ra đi một giòng sông, một giòng sông vào cuộc đời.
Giòng sông đi qua tiếng buồn chảy xa,
Giòng sông đi qua núi đồi nở hoa.
Sa mạc trổ bông hường.
Hương bay tận mười phương,
Hương bay trong tình thương.
Ước mong quý vị sớm tiếp nhận mạch nước sự sống từ Chúa Cứu Thế Giê-xu, để linh hồn sa mạc cằn cỗi của chúng ta bắt đầu trổ hoa hạnh phúc trong đời sống.
Thân chào quý vị và các bạn.