
Kính thưa quý vị và các bạn,
Cách đây khá lâu quý vị đã nghe một câu chuyện thật hay và ly kỳ của nhà văn Mỹ O’Henry. Hôm nay tôi xin mời quý vị nghe tiếp câu chuyện cũng không kém phần lý thú của nhà văn nầy. Câu chuyện được kể như sau:
Vào lúc hai giờ sáng, khí trời trở lạnh, một viên cảnh sát đứng tại ngã tư của con đường số 24 ở một con hẻm tối tăm, nơi có chiếc cầu nằm phiá trên đường rầy dành cho xe điện bên dưới. Người đàn ông trong áo choàng dài, nón kéo sụp ra trước, trên tay xách theo vật gì đó, nhẹ nhàng bước đi nhưng không kém phần nhanh nhẹn, khi ông vừa ra khỏi con hẻm, viên cảnh sát bước đến khiến ông ta dừng lại, kéo mũ về phía sau, lộ ra một gương mặt lạnh lùng với sống mũi khá cao và đôi mắt đen, ông rút ra tấm danh thiếp trao cho viên cảnh sát. Cảnh sát đưa tấm danh thiếp lên ánh đèn, thấy hàng chữ ‘Bác Sĩ Charles Spencer James’ với địa chỉ nằm trong khu nhà sang trọng của thành phố. Kế đó viên cảnh sát liếc xuống, thấy trong tay ông ta xách chiếc hộp y khoa sang trọng bằng da, màu đen, có đường viền bạc. Viên cảnh sát mĩm cười với giọng thân mật:
- Được rồi! Thưa bác sĩ! Tôi được lệnh phải canh chừng thật nghiêm nhặt vì gần đầy có nhiều vụ trộm cướp. Khổ nỗi là phải trực đêm, dầu trời không lạnh cho lắm, nhưng lại… ẩm ướt.
Bác sĩ James gật đầu rồi tiếp tục bước đi. Trong đêm ấy, cảnh sát tuần tra đã nhìn thấy bác sĩ qua lại chỗ mình đứng gác cả thảy ba lần mà chẳng một chút nghi ngờ. Nhân viên công lực nầy không ngờ trong chiếc hộp đựng dụng cụ y khoa lại chứa đựng cả một bộ đồ nghề của một tên trộm chuyên nghiệp: nào là các chìa khóa, mũi khoan và dùi đục bằng thép cứng tốt – đủ sức ăn sâu vào thép như chuột gặm mẫu pho mát, và những cái kẹp có thể kéo cánh cửa cuả két sắt ra nhẹ nhàng như nha sĩ nhổ một cái răng. Trong chiếc hộp có một ống đựng hóa chất nitroglycerine, chỉ còn phân nửa. Ngăn trong cùng đựng số tiền $830 Mỹ kim gồm năm tờ giấy bạc nhàu nát và vài đồng tiền vàng. Bác sĩ James lãnh đạo băng đảng trộm chuyên nghiệp. Tất cả thành viên của băng đảng nầy đều đối xử rất đẹp với nhau, họ không bao giờ tự đắc, lúc nào cũng nhẫn nại và trung thành.
Chuyến làm ăn của họ tối nay coi như thất bại vì số tiền thu được không đáng với sự khó nhọc của họ. Những tên trộm nầy nghĩ rằng số tiền họ kiếm được đêm nay ít nhất là 10,000 đô-la, nhưng họ chỉ có được 2500 đô-la. Họ không ngờ viên giám đốc của một công ty buôn bán quần áo rất giàu đã cẩn thận lấy đi phần lớn số tiền từ tủ sắt trong văn phòng. Chính vì thế mà khuya nay Bác sĩ James đã phải đích thân đến nhà của viên giám đốc để thu tóm số tiền đó. Đang khi đứng trước bậc thềm của căn nhà gạch thật cao, bác sĩ James thấy cánh cửa trước mở toang, người đàn bà da đen nhanh chân bước xuống những bậc thềm, bà nhìn thấy hộp đựng dụng cụ y khoa trong tay của James, mắt bà sáng lên:
- May quá! Ông có phải là bác sĩ không? James đáp:
- Vâng, tôi là bác sĩ.
- Vậy mời bác sĩ làm ơn vào nhà khám bệnh ông Chandler, chủ tôi. Ổng đang lên đau tim hay đang mắt phải bệnh gì mà nằm bất động như người chết. Bà chủ biểu tôi đi tìm bác sĩ. May quá bác sĩ lại đến đây! Nói xong bà mời bác sĩ James vào nhà, cả hai bước lên tầng thứ hai. Bà reo lên rằng:
- Cô Amy ơi! Bác sĩ đến rồi! Bác sĩ James bước vào phòng, khẽ chào người phụ nữ đứng bên cạnh giường của bệnh nhân. Với cặp mắt lành nghề, bác sĩ James không cần đảo qua lại nhưng cũng nhận ra đồ vật trong căn phòng. Tất cả đều đắt giá. Người phụ nữ nói:
-Tôi là bà Chandler. Chồng tôi thình lình bị ngã bịnh chừng mười phút trước khi bác sĩ tới. Anh thường bị lên cơn tim. Có khi bị nặng lắm. Bệnh nhân khoảng ba mươi tuổi. Gương mặt anh trông thật dữ dằn nhưng dáng vẻ lại phong lưu. Thoang thoảng mùi rượu vang bị đổ trên quần áo. Sau khi khám anh ta thật kỹ, bác sĩ kết luận:
- Ông nhà suy tim nặng! Chắc không qua khỏi…!
Vừa khi nghe tin sét đánh nầy, phụ nữ ngã quỵ. Bác sĩ James nhanh tay đỡ lấy thân hình mềm nhũn của bà rồi cùng với người quản gia già đưa bà vào một căn phòng của chị ta. Bác sĩ James trấn an:
- Cô ấy chỉ mệt thôi. Ngủ là liều thuốc rất hay! Ngay lúc đó bác sĩ James nhìn thấy vết thương trên trán của phụ nữ nầy. Bác sĩ đoán chắc vợ chồng nầy vừa qua một trận ấu đả. Ông ta bảo người quản gia chăm sóc cô ta rồi trở lại phòng chồng bà. Đến bây giờ anh ta vẫn chưa cử động nhưng đôi mắt đã mở. Môi anh mấp máy như muốn nói điều gì. Bác sĩ James cố cúi xuống lắng nghe.
- Số tiền! Số tiền! Bác sĩ James hỏi nhỏ;
- Anh có nghe tôi nói không? Anh ta khẻ gật đầu:
- Tôi là bác sĩ, bà nhà gọi tôi đến. Đôi mắt người bệnh dường như muốn ra hiệu rằng anh ta muốn nói điều gì đó. Bác sĩ James cúi xuống lắng nghe thật kỹ. Anh ta nói:
- Số tiền…Số tiền hai mươi ngàn đô… là tiền của cô ấy… Bác sĩ James hỏi:
- Số tiền đó ở đâu? Anh để trong ngân hàng, phải không? Anh ta nói:
- Bảo cô ấy… hai mươi ngàn đô… của cô ấy… Đôi mắt anh ta đảo quanh phòng. Bác sĩ James hỏi tiếp:
- Anh để tiền ở đâu đấy phải không? Trong phòng này phải không? Liền lúc đó Bác sĩ lấy cuốn sổ và cây viết ra để ra toa, ông bước đến phòng bà chủ bảo người quản gia mau ra Tiệm Thuốc Tây mua. Nhìn đồng hồ James biết khoảng thời gian nửa giờ đủ cho mình hành động.
Ông mở chiếc hộp ra, lấy ra cái ống chích chứa nitroglycerine mà hai tiếng đồng hồ trước chính ông đã dùng nó để bơm qua một lỗ khoan vào ổ khóa của tủ sắt. Với một tiếng nổ nhỏ, hóa chất đó phá được ổ khóa. Bây giờ cũng hóa chất nầy sẽ tung bộ máy một cơ thể - phá hủy quả tim của bệnh nhân. Anh hỏi:
- Vợ tôi đâu?
- Chị ấy đang ngủ, vì quá mệt cộng với nỗi lo âu. Anh muốn đánh thức chị không?
- Không cần… đừng làm phiền cô ấy… vì tôi… Bác sĩ hỏi:
- Vừa rồi, Anh có đề cập đến món tiền gì đấy. Tôi không muốn chen vào chuyện riêng của anh, nhưng tôi có bổn phận khuyên anh là đừng lo gì cả vì lo lắng khiến anh khó khỏi bệnh. Nếu anh có thể thổ lộ chuyện cho tôi… để giúp tâm tư anh được thanh thản… hai mươi nghìn đô la gì đó, xin anh hãy nói tôi nghe. Bệnh nhân nghi ngờ hỏi:
- Có phải tôi đã nói… món tiền… ở đâu phải không? Số tiền đó ở đàng kia trong… cái tủ sắt… kia? Nghe xong bác sĩ James bước nhanh đến tủ sắt, với tài khéo léo, đầy đủ đồ nghề, James mở tủ sắt trong vòng hai phút, nhưng James thất vọng vì chẳng có một đồng nào! Khi trở lại giường bệnh nhân, Bác sĩ James nhìn thấy nụ cười giễu cợt trên đôi môi và ánh mắt của anh ta.
-Tôi chưa từng thấy… con người hai mặt… vừa trộm đạo và lương y. Sự kết hợp nầy có đáng đồng tiền không, hở ông bác sĩ thân yêu? Hai chục ngàn… của Amy, tôi nướng ở trường đua… thua hết rồi. Tôi rất xấu nhưng ông lại xấu hơn tôi. Tôi không ngờ… lại có ngày gặp… một tên đốn mạt mạ vàng như bác sĩ. Bác sĩ ơi! Cờ bạc… bủn xỉn… tôi làm tài sản tiêu tan hết, nhưng tôi chưa bao giờ làm… bác sĩ kiêm nghề trộm đạo! Để trả đũa, Bác sĩ James lên tiếng:
- Tôi là kẻ hai lòng là con người hai mặt nhưng tôi chưa bao giờ đánh đập phụ nữ như anh. Hai người đối mặt nhau như thế - một kẻ sát nhân kiêm trộm cắp, đứng bên cạnh tên vũ phu, hành hạ vợ, ruồng bỏ vợ, không một chút xót thương. Tên nầy là con hổ, tên kia là chó sói. Câu trả đũa của bác sĩ James đã đánh trúng vào tim đen của bệnh nhân, anh ta vô cùng hối hận. Lời lên án nầy chính là phát súng ân huệ kết liễu cuộc đời anh. Vừa lúc đó anh ta tắt thở! Người quản gia cũng vừa về tới với số thuốc trong tay. Bác sĩ James hỏi bà ta:
- Có phải cô chủ của bà đã phải sống trong khổ đau thiếu thốn? Bà trả lời:
- Dạ đúng vậy! Bác sĩ biết không? Cô chủ tôi bị thương ở đầu vì bị té do sự yếu sức. Cô tôi bị ông chủ bỏ đói! Trong nhà này hổm rày không có thứ gì ăn ngoại trừ ít miếng bánh vụn. Mấy tháng trước cô chủ tôi đem nhẫn với đồng hồ của cổ đi bán. Rồi bà kể hết mọi sự đọa đày mà cô chủ mình phải chịu cho bác sĩ James nghe.
Khoảng mười phút sau, người quản gia dìu cô chủ ra phòng ông chủ. Trước cái chết của chồng, cô đau đớn cùng cực, đến nỗi không còn nước mắt để khóc. James ngõ lời từ giã, viện lý do là mình phải về ngay vì trời đã quá khuya và không thể làm gì hơn cho cô được. Ông hứa sẽ gửi người đến lo những thủ tục cuối cùng. Ông để lại cho cô số tiền 830 đô-la rồi chỉ vào cái tủ sắt với cánh cửa mở toang. Lúc bấy giờ Amy mới nhận ra đây James chính là một bác sĩ bất lương. Không làm gì được và sau khi lấy lại bình tĩnh, cô khóc òa lên ‘Ăn Cướp! Ăn Cướp' rồi quay người, nép vào lòng bà quản gia trung hậu, với những dòng nước mắt mặn đắng pha trộn với nỗi thảm sầu.
Thưa quý vị, chúng ta đều căm ghét và lên án con người hai mặt, nhưng khi nhìn lại chính mình, đôi khi chúng ta cũng là con người hai mặt, bên trong chúng ta cũng có xấu xa, gian dối, tham muốn, chiếm đoạt. Nhiều khi chúng ta không sống thật với lòng mình, mà cứ đóng kịch như nhân vật bác sĩ trong câu chuyện trên. Triết gia Paul nói: Tôi không hiểu nổi hành động của mình: tôi không làm điều mình muốn, nhưng làm điều mình không muốn. Khi làm điều mình không muốn, trong thâm tâm tôi đồng ý với luật pháp, nhìn nhận luật pháp là đúng. Như thế không phải chính tôi làm quấy, nhưng tội lỗi chủ động trong tôi. Tôi biết chẳng có điều gì tốt trong tôi cả - tôi muốn nói về bản tính cũ của tôi. Dù tôi ước muốn làm điều tốt, nhưng không thể nào thực hiện. Tôi chẳng làm điều tốt mình muốn, lại làm điều xấu mình không muốn. Khi tôi làm điều mình không muốn, không phải chính tôi làm nữa, nhưng tội lỗi chủ động trong tôi. Do đó, tôi khám phá ra luật nầy: Khi muốn làm điều tốt, tôi lại làm điều xấu. Dù trong thâm tâm, tôi vẫn yêu thích luật Đức Chúa Trời, nhưng có một luật khác trong thể xác tranh đấu với luật trong tâm trí, buộc tôi phục tùng luật tội lỗi đang chi phối thể xác tôi; vì tâm trí tôi tuân theo luật Đức Chúa Trời, còn thể xác tôi phục tùng luật tội lỗi. Thật bất hạnh cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát ách nô lệ của thể xác tội lỗi hư hoại nầy? Tạ ân Đức Chúa Trời, tôi được giải cứu nhờ Chúa Cứu Thế Jesus, Chúa chúng ta (Rô-ma 7:13-25).
Thưa quý vị, Chỉ có Chúa Cứu Thế Jesus, Đấng hai ngàn năm trước giáng thế, hy sinh tánh mạng trên thập tự giá, để rửa sạch mọi tội lỗi ta, và thay đổi đời sống ta. Nhưng điều quan trọng là chúng ta phải ăn năn, thú nhận tội lỗi mình, từ bỏ nếp sống cũ mình, làm sạch lòng ta như Lời Thánh Kinh dạy Hãy đến gần Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ đến gần anh em. Hỡi kẻ có tội, hãy lau tay mình, có ai hai lòng, hãy làm sạch lòng đi (Gia-cơ 4:8). Rất mong quý vị đến với Chúa và mời Chúa vào tâm hồn ngay giờ nầy.
Kính chào quý vị và các bạn