Tiến sĩ David D. Ireland

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đã theo dõi xong chương thứ tư “Quan điểm hạnh phúc và hy vọng” trong sách “Bí Quyết Sống Hạnh Phúc” của David D. Ireland và nền tảng cho cuộc thảo luận của chúng ta trong suốt chương này là 4 điều: (1) Hy vọng là tầm nhìn cho tương lai; (2) Hy vọng là lời hứa; (3) Hy vọng tạo nên một quyết tâm nội tâm và (4) Hy vọng có liên quan đến những hành động cuối cùng.

Tuần trước chúng ta đã cùng nhau theo dõi hai ý nghĩa cuối của Hy vọng, đó là: Hy vọng tạo nên một quyết tâm nội tâm và Hy vọng liên quan đến những hành động cuối cùng.

“Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương”. Những vết thương tình cảm và tâm lý phần lớn sẽ được chữa lành qua thời gian. Thách thức mà đa số mọi người đối diện khi gặp phải loại nan đề này đó là nỗi đau quá lớn đến nỗi con người thường phản ứng theo cách khiến tình huống tệ hại hơn và họ cũng không nghĩ đến hy vọng. Khi không có hy vọng, nỗi đau sẽ điều khiển mọi hành động và quyết định của bạn. Nếu lùi lại một bước khỏi áp lực của các tình huống, bạn sẽ nhận thấy hy vọng là một quyết tâm nội tâm chữa lành vết thương vì chỉ ra khả năng của niềm vui, sự tin cậy và sự trọn vẹn của tương lai. Thi-thiên 42:5-6 có ghi: “Hỡi linh hồn ta, vì sao người sờn ngã và bồn chồn trong mình ta? Hãy trông cậy nơi Đức Chúa Trời; ta sẽ còn ngợi khen Ngài nữa; Vì nhờ mặt Ngài, bèn được cứu rỗi”. Những lời này được đưa ra cho chúng ta, những con người hiện đại như một quan điểm mà chúng ta cần có về hy vọng. Hy vọng tạo ra một sức mạnh nội tâm để giải quyết mâu thuẫn và nỗi đau. Nói một cách khác, do hy vọng mang đến tương lai, một số mâu thuẫn chỉ có thể được giải quyết với niềm hy vọng và với thời gian. Nếu tìm kiếm một giải pháp chữa lành tức thì, có lẽ bạn sẽ không tìm thấy được. Nhưng nếu chỉ đơn giản cho hy vọng một cơ hội, bạn sẽ khám phá ra sức mạnh của hy vọng có thể tạo nên một quyết tâm nội tâm giúp bạn đối diện với nỗi đau.

Khi nói về ‘Hy vọng có liên quan đến những hành động cuối cùng’ tác giả đã chia sẻ rằng: Niềm hy vọng theo Kinh Thánh tồn tại khi chúng ta hướng đến chương trình của Đức Chúa Trời. Phao-lô đã nói rõ điều này trong những lời mở đầu thư ông viết cho Tít: “Ta, Phao-lô, tôi tớ của Đức Chúa Trời và sứ đồ của Đức Chúa Jesus Christ, để đưa các người được chọn của Đức Chúa Trời đến đức tin và sự thông hiểu lẽ thật, là sự sanh lòng nhân đức, trông cậy sự sống đời đời, là sự sống mà Đức Chúa Trời không thể nói dối đã hứa từ muôn đời về trước” (Tít 1:1-2). Ý nghĩa đầy đủ của hy vọng vượt khỏi thế giới này và đến tận thế giới sẽ đến. Có niềm hy vọng hôm nay về sự sống đời đời trong tương lai có nghĩa là bạn hiểu được giá trị của việc lập ra kế hoạch với cái nhìn về kỳ sau rốt trong tâm trí. Cách duy nhất để những điều phức tạp của hiện tại trở nên có ý nghĩa đó là chúng ta xem xét những điều này theo định nghĩa của hy vọng. Hãy tự hỏi bản thân câu hỏi này: Trong ánh sáng của cõi đời đời với Chúa, liệu nan đề của tôi có thật sự hoàn toàn tồi tệ hay không? Câu trả lời mạnh mẽ cho mỗi một con cái Chúa ấy là “không phải vậy”. Đây cũng là điều mà Phao-lô cố gắng để giúp cho các tín đồ tại thành Cô-rinh-tô hiểu được khi ông viết: “Nếu chúng ta chỉ có sự trông cậy trong Đấng Christ về đời nầy mà thôi, thì trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết” (I Cô-rinh-tô 15:19). Vị sứ đồ đã muốn nói rằng tầm nhìn và những giá trị của chúng ta cần phải được đặt trong ánh sáng của những điều mang giá trị đời đời chứ không phải ở những thứ tạm thời.

Khi đã có được thói quen sống với một cái nhìn đầy hy vọng, bạn sẽ nhận ra bản thân đang vui thỏa một trong những bí quyết về việc sống một cuộc đời hạnh phúc.

Thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu vào chương 5 của sách với chương đề:

Biến Ước Mơ Thành Hiện Thực

Gần đây, trên một chuyến bay, tôi ngồi cạnh một phụ nữ nói khá nhiều. Chúng tôi nói nhiều điều về cuộc sống và cuối cùng, người phụ nữ đặt ra một câu hỏi mà phần lớn các mục sư đều sợ phải nghe: “Vậy thì hiện ông đang làm nghề gì?”

Tôi trả lời: “Tôi là chuyên gia quản lý cuộc sống”.

Bà hỏi tiếp: “Đó là công việc gì vậy?”

Tôi bèn giải thích: “Tôi giúp mọi người điều chỉnh cuộc sống của mình. Tôi chỉ cho họ cách quản lý cuộc sống mình ở mức độ xứng đáng hơn”.

Người phụ nữ tiếp tục hỏi: “Làm sao ông làm được điều đó?”

Tôi tiếp tục giải thích: “Tôi chỉ đơn giản giúp mọi người khám phá mục đích của cuộc đời mình và xây dựng cuộc đời họ trên nền tảng đó. Cùng với quan điểm đó, tôi chỉ cho mọi người nguồn gốc của mục đích cuộc đời họ, chính là Đức Chúa Trời. Tôi cũng giúp mọi người đặt để các giá trị theo đúng thứ tự, nhờ đó hướng dẫn cách họ hiểu về mục đích cuộc đời mình, về Chúa, gia đình và về thế giới xung quanh.”

Nếu bạn đang nghĩ rằng ồ, mục sư David Ireland, ông đã nói dối người phụ nữ đó thì thưa không, tôi đã không đã nói dối. Chẳng phải là mục sư cũng đồng nghĩa với việc là một chuyên gia quản lý cuộc sống đó sao? Lối nói tránh mà tôi sử dụng chỉ cho phép tôi đưa ra một bài học miễn phí với người phụ nữ đó về việc sắp xếp lại cuộc sống của mình mà thôi.

Nhận ra mục đích sống là nền tảng của việc tìm được hạnh phúc, sự thỏa lòng trong cuộc sống. Đối diện với những câu hỏi bạn là ai, bạn không phải là ai, và bạn được tạo dựng từ đâu là điều cần thiết để hiểu được mục đích trong cuộc đời bạn. Mỗi người chúng ta đều có một số phận đóng vai trò như một chất xúc tác cho những hành động và hành vi của bản thân. Sau ba mươi ba năm hành nghề luật sư, Raymond Noble, nguyên thứ trưởng của bang New Jersey, đã đưa ra một quyết định quan trọng là quay trở lại với ước mơ thuở niên thiếu là trở thành thầy dòng Francis. Khi mười bốn tuổi, ông đã quyết định sẽ trở thành một thầy tu nhưng sau khi trải qua một tai nạn giao thông trên đường đi đến trường dòng, Noble đã cho rằng đây là dấu hiệu việc trở thành thầy tu không thích hợp với ông! Tuy nhiên, cũng giống như rất nhiều người khác, Noble đã tìm được hạnh phúc khi trở thành con người theo như số phận đã an bài cho ông.

Xác Định Mục Tiêu Của Bạn

Thông thường, xác định mục tiêu của bạn cũng giống như việc tìm chiếc chìa khóa xe hay cặp kính đọc sách vậy. Bạn sẽ lục tung cả nhà để tìm kiếm những vật này và kìa, vật bạn đang tìm kiếm lại nằm ngay trước mặt bạn. Năm 1917, Cameron Townsend, một sinh viên trường Kinh Thánh không có đủ tiền để trang trải học phí. Vì vậy, anh quyết định ký hợp đồng một năm với nhà xuất bản để bán Kinh Thánh tiếng Tây Ban Nha ở khu vực Trung Mỹ. Do mức lương khá cao nên anh cho rằng sau một năm, anh sẽ có thể tiếp tục việc học của mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau đó, Townsend nhận ra một nan đề. Trong mười người Guatemala thì có đến sáu người chỉ nói tiếng Cakchiquel, một ngôn ngữ của người da đỏ và không biết đọc. Vì vậy, anh đang cố bán cho những người hầu như không quan tâm gì đến Kinh Thánh.

Townsend nhận ra rằng anh không tìm được câu trả lời thích hợp khi một cư dân bản địa hỏi rằng: “Tại sao Chúa của anh không nói ngôn ngữ của tôi?” Và rồi anh quyết định sẽ ở lại khu vực Trung Mỹ để học tiếng Cakchiquel dù ngôn ngữ này chưa hề được viết ra. Dù không phải là một nhà ngôn ngữ học, thậm chí cũng không phải là một sinh viên tốt nghiệp đại học, Townsend đã viết ra bảng mẫu tự và viết xuống ngôn ngữ này. Sau mười năm làm việc cật lực, Townsend đã giới thiệu quyển sách đầu tiên được xuất bản bằng tiếng Cakchiquel với tổng thống nước Gatemala. Quyển sách đó chính là Kinh Thánh Tân ước. Trong khoảng thời gian đó, Townsend cũng thành lập ra năm trường học, một bệnh viện, một cửa hiệu in ấn và một cô nhi viện. Đây chỉ là khởi đầu của những thành tựu mà con người vĩ đại này của Chúa đã làm. Những khó khăn tài chánh tạm thời đã đưa Cameron Townsend đến một công việc cả đời và làm thay đổi một giai đoạn trong lịch sử của khu vực Trung Mỹ.

Mục tiêu trở thành một người dịch Kinh Thánh ở ngay trước mặt Townsend. Điều gì sẽ xảy ra nếu ông không cố giải quyết khó khăn về rào cản ngôn ngữ mà ông đã đối diện? Tôi đánh cược với suy đoán là ông hẳn đã có đủ học phí để tiếp tục học ở trường Kinh thánh, tốt nghiệp rồi tìm kiếm đây đó mục đích cuộc sống mình. Cảm tạ Chúa, ông đã thật khôn ngoan. Ông đã nhận ra ngay trước mắt ông là một cơ hội để giúp đỡ một nhóm dân học biết về Chúa bằng chính ngôn ngữ của mình. Cũng như trong số nhiều trường hợp khác, cơ hội ngay trước mắt Townsend chính là mục đích mà Chúa dành cho cuộc đời ông.

Những xao lãng của quá khứ thường ngăn chúng ta không khám phá được mục đích của cuộc đời mình. Mục đích có liên quan đến tương lai, chứ không phải là quá khứ. Nếu bạn đang sống trong quá khứ mà không hề hay biết, bạn cần mở to mắt để nhìn thấy bản chất dối trá của điều này. Những người sống trong quá khứ có khuynh hướng làm ba điều sau (và xem đó gần như là thói quen): (1) họ tìm cách trả đũa những người đã từng làm họ bị tổn thương; (2) họ hay luyến tiếc nhìn về quá khứ và (3) họ tự xem bản thân mình bị tổn hại quá nặng nề đến mức không thể thay đổi để đeo đuổi mục đích và số phận của mình. Chúng ta hãy xem xét những nan đề ẩn chứa trong từng quan điểm.

Và thưa quý thính giả, đó cũng là những điều mà chúng ta sẽ tiếp tục xem xét vào tuần tới. Phát Thanh Hy Vọng xin tạm chấm dứt phần đọc sách tại đây. Chúng tôi ước mong nhận được sự góp ý của thính giả khắp nơi về những kinh nghiệm của quý vị trong việc tìm kiếm hạnh phúc. Kính chúc quý thính giả một cuối tuần thoải mái, hạnh phúc bên gia đình và bạn bè. Xin hẹn gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Phát Thanh Hy Vọng đã phát thanh chương trình đặc biệt Ngày Thân Phụ vào ngày 2 tháng 9 năm 2017. Mời bạn đọc và nghe nơi đây.

Tìm Kiếm