“Family Picture” by Dr. Gary Rosberg – Tùng Tri chuyển ngữ

Tôi đang ngồi dựa lưng vào chiếc ghế mà mình ưa thích, tập trung tham khảo một mớ sách vở cùng tài liệu, cố gắng hoàn tất cho xong phần còn lại trong chương trình học vị tiến sĩ của mình, thì Thùy Trân, đứa con gái chỉ mới 5 tuổi của tôi bước vào, loan báo về sự xuất hiện của nó trước mặt tôi bằng một câu hỏi:

“Ba ơi, ba có muốn xem bức tranh gia đình mình không? Con vẽ bức tranh này đó!”

“Thùy Trân, ba đang bận. Nè, lát nữa con trở lại, được không, hỡi nàng công chúa của ba?”

Tôi chẳng có cách nào khác nên phải dùng đến kế hoãn binh thôi. Cả một chương trình học trong một tuần mà phải “gạo” cho xong trong hai ngày ngắn ngủi cuối tuần. Có ai mà không có lần rơi vào tình trạng khẩn trương như vậy!

Khoảng mười phút sau, Thùy Trân lại vụt chạy vào phòng tôi một lần nữa:

“Ba ơi, cho con chỉ ba bức tranh của con đi!”

Tôi cảm thấy một luồng hơi nóng lan lên đến cổ áo:

“Thùy Trân, ba đã bảo con lát nữa mới trở lại!”

Chỉ ba phút sau đó, nó lại dậm chân hùng hổ bước vào phòng một lần nữa, tiến sát bên tôi, kề mặt nó ngay mặt tôi, rồi lấy hết sức bình sinh của một đứa bé lên năm, mà la to rằng:

“Ba có muốn xem bức tranh của con không, ba nói đi?”

Đúng là con bé nhà tôi đang thực tập để làm “nội tướng” sau này!

“KHÔNG” Tôi la lại nó “BA KHÔNG MUỐN!”

Chỉ nghe đến đó, nó vụt chạy biến ra khỏi căn phòng. Mặc dù chỉ còn lại một mình trong phòng, không còn bị quấy rầy nữa, nhưng tôi không cảm thấy hài lòng như mình đã tưởng. Tôi cảm làm sao ấy, như có một điều gì không ổn. Tôi bèn đứng dậy, bước ra phía cửa trước, rồi gọi lớn tiếng:

“Thùy Trân, lại đây với ba. Ba muốn xem bức tranh của con!”

Nó làm y theo lời mà không tỏ chút hờn giận, vội nhảy tót trên đùi tôi.

Đó là một bức tranh khá thú vị. Thậm chí, Thùy Trân đặt tên cho bức tranh nữa. Với dòng chữ nguệch ngoạc của một đứa bé lên năm, nó ghi trên đầu bức tranh: “GIA ĐÌNH VUI NHẤT CỦA CHÚNG TÔI”

Tôi bảo nó: “Đâu, con giải thích cho ba về bức tranh này đi”

“Đây là mẹ nè (đó là một hình người bằng que, có mái tóc dài). Đây là con đứng kế bên mẹ nè (cái hình với khuôn mặt có nụ cười), còn đây là con chó Katie. Đây là em bé Tú Uyên của mình (tức là em gái của Thùy Trân, một cái hình người khác bằng que nằm ở trước cửa nhà, to gấp ba lần những hình khác)”.

Nói chung, đó là bức tranh phản ánh suy nghĩ và cái nhìn của con về gia đình của chúng tôi. Tôi khen nó:

“Nè, nàng công chúa của ba. Ba thích bức tranh này. Ba sẽ treo nó trong phòng ăn. Mỗi tối, khi xong việc ở sở và ở trường, về nhà ba sẽ ngắm bức tranh này”

Nó tin vào lời của tôi, nhảy tót xuống rồi chạy ra ngoài. Tôi trở lại với đống sách của mình. Nhưng vì một lý do nào đó, tôi cứ đọc đi đọc lại chỉ một hàng chữ.

Có điều gì đó khiến tôi không cảm thấy dễ chịu.

Có điều gì đó về bức tranh của Thùy Trân.

Có một cái gì đó dường như thiếu thiếu.

Tôi bước ra cửa trước một lần nữa, rồi gọi:

“Thùy Trân, con vô đây với ba, được không? Ba muốn xem bức tranh của con một lần nữa”

Nó bò trở lại lên đùi của tôi. Cho đến bây giờ, nhắm mắt lại, tôi vẫn còn có thể hình dung ra hình ảnh của Thùy Trân lúc đó. Hai cặp má ửng hồng vì chạy nhảy ngoài sân. Tóc bện lại thành hai cái đuôi xỏa xuống hai bên vai. Đôi giày trắng nhỏ xíu có điểm hình trái dâu tây đỏ thắm. Một con búp bê bằng vải nằm ôm ấp dưới cánh tay của nó.

Tôi hỏi đứa con gái nhỏ của tôi, mà không biết mình có muốn nghe câu trả lời hay không:

“Nè, nàng công chúa của ba. Có mẹ con. Có con. Có Tú Uyên. Có con chó Katie trong bức tranh, rồi có mặt trời, có ngôi nhà của mình, có mấy chú sóc, có mấy con chim sẻ nữa. Nè, Thùy Trân, còn ba… ba ở đâu, hở con?”

“Ba đang ở thư viện!” Nó trả lời tôi.

Với lời tuyên bố đơn giản này, nàng công chúa bé nhỏ của tôi đã kéo thời gian của tôi đứng sững trở lại. Tôi nhẹ nhàng đỡ nó ra khỏi đùi tôi, để cho nó trở ra sân chơi đang ngập chìm trong ánh nắng ấm áp của mùa xuân. Tôi gieo mình trở lại chiếc ghế mà đầu óc choáng váng, và trong lồng ngực tôi, trái tim đang nhồi bơm những nhịp máu thật mãnh liệt. Cho đến bây giờ, khi kể lại, tôi vẫn còn cảm nhận thật trọn vẹn những cảm xúc thật dữ dội trong tôi. Đó là giây phút khiến tôi rùng mình sợ hãi. Giống như một màn sương mù được kéo ra khỏi một tâm trí lúc nào cũng bận rộn và bỗng nhiên tôi có thể thấy được. Nhưng những gì tôi thấy khiến tôi sợ hãi như mình sắp chết vậy. Giống như một chiếc tàu đang lướt nhanh, chỉ vừa ra khỏi vùng sương mù, để kịp nhận ra một bờ đá khổng lồ nằm ngay trên hướng đi, đang phóng cái mũi đá nhọn hoắc ngay vào người lái tàu.

Thùy Trân đã đóng cái đinh trúng ngay tôi. Ngay giữa hai con mắt của tôi. Chẳng hiểu tại sao tôi không nghe được những lời của vợ tôi trước đó, cho dầu nàng đã cố gắng trong nhiều tháng trời để giúp tôi nhận ra vấn đề. Những lời nhắc nhở trong sách vở, trong các buổi nhóm tại nhà thờ, những lời cảnh cáo và khuyên răn, những lời tâm sự của người thân và bè bạn, rằng phải giữ một đời sống “cân bằng”, đã không đi vào được cái tâm trí quá bận rộn của tôi. Nhưng với lời tuyên bố thật đơn giản của Thùy Trân “Ba đang ở thư viện” đã khiến tôi phải lưu ý đến, đã khiến tôi phải thật sự dừng lại lần này.

Tôi đã treo bức tranh đó lên tường của phòng ăn, như tôi đã hứa. Qua những tuần lễ thật dài và căng thẳng sau đó để chuẩn bị cho ngày bảo vệ luận án tiến sĩ, tôi đã nhìn chằm chặp vào bức tranh đang phô bày hiện trạng của tôi và gia đình tôi. Cứ mỗi tối, khi đêm đã khuya, mọi tiếng động đã lắng xuống vì mọi người đang yên giấc, thì chỉ còn mình tôi cô đơn với bóng đêm dài, ăn tối thật trễ với những đồ ăn hâm lại. Tôi không có đủ can đảm để đem chuyện này bàn với nhà tôi. Và nàng cũng cảm thông thật sâu sắc với tôi, cho nên nàng cho tôi có đủ thời gian để bình tâm trở lại, cho đến khi nào tôi có đủ nghị lực mà đối diện với nan đề.

Cuối cùng thì tôi cũng hoàn tất được học vị tiến sĩ. Tôi cũng đã từng nghĩ rằng điều này thật là quan trọng đối với tôi, nhưng thành thật mà nói, tôi cảm thấy như hụt hẫng, trống vắng trong cuộc đời.

Sau ngày tốt nghiệp, trong một đêm trăn trở trên giường, không sao ngủ được, tôi cảm thấy mình phải lấy hết can đảm để thổ lộ với Diễm, nhà tôi, những dằn vặt của tôi. Đêm đã khuya, trong bóng đêm dày đặc, tôi lúng ta lúng túng mà không biết phải mở lời ra sao. Tôi thầm cầu nguyện, ước gì nàng chưa chìm vào giấc ngủ say.

“Diễm, em còn thức không?”

“Em chưa ngủ”

“Thôi, thế là phải nói hết ra thôi” Tôi nhủ thầm với mình như vậy.

“Diễm, chắc em có thấy bức tranh của Thùy Trân mà anh treo trong phòng ăn đó. Tại sao em không nói gì hết về bức tranh này vậy?”

“Vì em biết bức tranh đó làm tổn thương anh vô cùng”

Đúng là lời lẽ khôn ngoan, vượt quá tuổi của một phụ nữ chỉ mới trên hai mươi một chút. Ngay lúc ấy, tôi đã hỏi câu hỏi khó khăn nhất trong đời tôi:

“Diễm… Anh muốn trở về với mái ấm gia đình. Được không em?”

Hai mươi giây yên lặng trôi qua, mà dường như tôi đã nín thở cả tiếng đồng hồ.

“Anh Sang” Nàng nói từng chữ một thật rõ ràng “Các con và em thương anh lắm, lúc nào cũng muốn anh trở về mái nhà. Nhưng anh không bao giờ ở nhà. Trong những năm qua, em cảm thấy như chỉ có một mình nuôi con”

Những lời này, khi kể lại, nghe như sao lạnh lùng, nhưng thực ra Diễm đã nói ra với một giọng nói thật mềm mại và đầy tự chủ. Nàng đã nói lên một sự thật đơn giản, không hề che đậy hay thổi phồng. Đứa con gái của tôi đã vẽ bức tranh và bây giờ mẹ nó nói ra điều đó bằng lời. Cuộc đời tôi đã lạc hướng, cả gia đình đã được gài “tay lái tự động” từ lâu và tôi sẽ phải làm nhiều điều lắm trong những tháng ngày trước mặt để đem những người thân yêu trở lại với chính mình.

Dầu có khó bao nhiêu tôi cũng sẽ làm. Giống như một màn sương đã được cất lên, giờ đây tôi đã thấy được điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi.

Đúng là Thiên Chúa có những cách thức khác nhau để cắt vào làn sương mù đang che khuất, khiến tôi phải tỉnh thức và để ý đến. Còn bạn có để ý Ngài đang nhắn nhủ với bạn điều gì không?

Kể từ khi tôi được Thiên Chúa nhắc nhở - qua bức chân dung gia đình hoang tàn của con gái tôi – tôi đã phải cố gắng thật nhiều trong hai năm trời mới thực sự được “hoan nghênh trở về mái ấm”. Đó là một ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên, khi ba nhân vật quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi tuyên bố rằng ba mẹ con có món quà cho tôi.

Khi nghe đến chữ “quà”, nụ cười liền nở rộng trên môi tôi, cho đến khi Tú Uyên, đứa con gái út vừa lên năm, tuyên bố món quà là một “bức tranh gia đình”. Nghe đến đây, trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Bức tranh gia đình lần này là một tấm giấy rộng có kẻ ô, được trang điểm với những nét vẽ nguệch ngoạc của những bút sáp đủ màu và người vẽ lần này là Tú Uyên, đứa con gái út của tôi.

Mắt tôi vội lướt qua hình ảnh của gia đình tôi được thể hiện trong tranh. Đây là Diễm nhà tôi. Đây là Thùy Trân. Đây là Tú Uyên. Và đây là con chó Katie. Có cả ông mặt trời đang tươi cười nhìn xuống ngôi nhà chúng tôi.

Và có một hình người cao cao, có râu mép, đứng chen giữa những người trong gia đình. Đó chính là tôi. Ba của hai con của tôi. Chồng của vợ tôi. Tôi đã trở về với bức tranh gia đình của tôi. Tôi đã trở về dưới mái ấm thân yêu của mình.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn treo bức tranh gia đình trọn vẹn của Tú Uyên trong văn phòng cố vấn gia đình của tôi. Mỗi ngày, khi làm việc để giúp đỡ những gia đình tan vỡ cần tìm lại niềm hy vọng, tôi thường nhìn lại bức chân dung của gia đình tôi. Nó nhắc nhở rằng tôi muốn ở trong bức tranh ấy từ nay cho mãi đến về sau.

Nhưng cũng giống như bạn, tôi đã xem xét về mục đích của đời sống và phải tự nhắc nhở chính mình về thiên chức làm cha trong gia đình mỗi khi mặt trời mọc lên mỗi ngày. Điều này chẳng bao giờ dễ dàng cả, nhưng hạnh phúc nó mang lại còn lớn hơn cả những điều mình ước mơ.