
Có những điều mà chúng ta không thể tự mình lựa chọn, như chọn sinh ra trong dân tộc nào, chọn sống trên đất nước nào, chọn cha mẹ mình là ai v.v… Vì những điều đó đã được Đấng Tạo Hóa an bày. Nhưng có một điều chúng ta phải chọn: hoặc là chọn Đức Chúa Trời, cảm tạ Chúa vì chương trình của Ngài cho mình, hoặc là phủ nhận ơn Ngài.
Có bao giờ quý vị cảm tạ ơn Đấng Tạo Hóa vì mình là người Việt Nam không? vì mình có người cha nhân từ, người mẹ đầy tình thương để mình quý trọng yêu thương?
Dầu cha mẹ ta nghèo hay giàu, quê mùa hay văn minh, phận làm con, chúng ta phải hết lòng kính yêu, hiếu thảo. Tục ngữ nước ta có câu: Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nhà nghèo. Thật không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn cho những người con được gần gũi, chung sống với mẹ cha!
Trẻ con thường gần gũi, quấn quít với mẹ nhiều hơn với cha. Nhớ lại thời thơ ấu, mỗi lần ngã bịnh hay đau đớn vì vấp té, chắc quý vị ngã vào lòng mẹ. Cái vuốt ve, vỗ về của mẹ làm vơi đi nỗi đau. Mỗi khi đi học xong, chúng ta chạy nhanh về nhà ôm mẹ. Đối với cha, phần đông chúng ta thương cha nhưng lại dè dặt. Vì tình thương bao la của cha đã được che đậy bởi cái nghiêm khắc, cứng rắn, làm chúng ta sợ cha hơn là sợ mẹ như tục ngữ có câu: Mẹ đánh một trăm không bằng cha hăm một tiếng. Sự nghiêm nghị dạy dỗ đó giúp chúng ta sống trong kỷ luật, giúp chúng ta tìm phương hướng cho tương lai của mình:
Ngày nay ta đã nên người,
Xin đừng quên mất những lời dạy cha.
Lời cha tuy chẳng dịu dàng
Nhưng luôn chứa đựng biển trời yêu thương.
Tình yêu của cả cha lẫn mẹ đều cao quý như nhau như ông bà ta thường nói: Mẹ sinh cha dưỡng, Sinh dưỡng đạo đồng. Là phận con, chúng ta nên hiếu kính và yêu thương cả cha mẹ cách đồng đều. Trong Ngày Của Cha năm nay tôi xin đề nghị với quý vị là người còn có cha bên cạnh, hãy làm ngay những điều sau đây:
Hãy ôm cha và dành cho cha một nụ hôn thật dài, thật nồng ấm phát xuất từ lòng biết ơn vô bờ của mình. Hãy kể với cha những điều tốt cha đã làm cho mình, nói cho cha biết rằng cha đã chiếm một chỗ rất quan trọng trong đời sống mình: Ba ơi, con thương ba. Xin ba bỏ đi những lỗi lầm, những thiếu sót, những lời bất nhã khi xưa của con. Xin ba thứ tha những điều con đã làm ba buồn. Ba ơi! ba là trụ cột của đời con, là nguồn của sự khôn ngoan con, ba là người cha tuyệt vời nhất trên trần thế nầy. Con cảm ơn Đấng Tạo Hóa đã ban cho con một tặng phẩm quý báu là ba! Cầu xin Đức Chúa Trời ban cho ba mẹ được thỏa lòng sống lâu để con có được cơ hội phụng dưỡng mẹ cha. Tôi tin rằng không có món quà nào lớn hơn khi quý vị dành cho cha mình những câu nói chân thành đó.
Không có ngòi bút nào mô tả hết công ơn sinh thành dưỡng dục của cha. Nói đến cha, chúng ta nghĩ ngay đến sự bảo vệ, một nơi nương dựa an toàn, ấm áp cho các con. Tục ngữ ta có câu: “Con không cha như nhà không nóc”; “Còn cha gót đỏ như son, một khi cha mất gót con đen sì.”; “Còn cha lắm kẻ yêu vì đến khi cha mất ai thì yêu con!”
Trong đêm mưa gió, có một bé gái sợ la lên vì sấm sét lớn. Cha bé vội vàng chạy đến giường, ôm chầm lấy bé, và trấn an: Con đừng sợ, có Chúa chăm sóc bảo vệ, Ngài thương con lắm! Bé trả lời: Con biết Chúa săn sóc con và thương con, nhưng bây giờ con muốn có người nằm bên cạnh con! Không những trẻ con mà ngay cả người lớn lúc cô đơn đều cần đến tình cha ấm áp.
Người cha chính là trụ cột của gia đình; cha đáp ứng nhu cầu vật chất, tinh thần, tình cảm, và tâm linh cho gia đình; cha là người bảo vệ, người dẫn đường. Chúng ta đang sống trong một thế giới xem nhẹ giá trị gia đình, vai trò của người cha đã không được xem trọng. Nhưng gia đình nào có người cha kính sợ Đức Chúa Trời và cầu nguyện cho con cái mình là gia đình có phúc!
Thật không có gì tệ bằng khi người cha chỉ nghĩ đến mình, sống bê tha, hoang phí tiền bạc hoặc sống trong sự biếng nhác không lo làm lụng gì cả khiến vợ con lâm vào cảnh thiếu thốn. Ngược lại, không có gì hạnh phúc bằng khi người cha siêng năng trong mọi công việc, hết lòng lo cho vợ con mình được no cơm ấm áo, đem lại niềm vui và hy vọng tươi sáng cho cả gia đình. Và điều đáng khen hơn nữa khi người cha dành thì giờ cho gia đình mình, đem lại niềm vui, tiếng cười trong gia đình.
Thánh Kinh thuật lại câu chuyện của một người cha khả ái, chẳng những ông hết mực thương con mà còn đối xử tử tế với mọi người, nhất là ông có lòng kính sợ Đức Chúa Trời và đặt niềm tin mình vào Chúa. Một ngày kia con gái của ông ngã bệnh và chết, ông đã tìm ngay đến Chúa Cứu Thế Jesus, phủ phục dưới chân Chúa, và nài xin Chúa rằng: “Con gái tôi vừa chết! Xin Thầy đến đặt tay trên mình nó, cho nó sống lại.” (Mathiơ 9:18)
Chúa nghe lời khẩn cầu của ông và đến nhà ông. Trên đường đi, dân chúng kéo theo rất đông, chen chúc, vây quanh Ngài. Trong đám đông có một người đàn bà bị bệnh băng huyết đã mười hai năm. Bà khổ sở vì lâu nay đã chạy lắm thầy nhiều thuốc, nhưng vẫn tiền mất tật mang. Bà nghe đồn về quyền năng của Chúa, nên len vào đám đông, đến sau lưng Chúa và sờ áo Ngài. Bà tự nhủ: “Ta chỉ cần sờ áo Chúa là được lành! Ngay khi bà sờ áo Chúa, huyết liền cầm lại, bà biết mình đã lành bệnh! Lập tức, Chúa Jesus nhận biết có quyền lực chữa bệnh từ Ngài phát ra, nên nhìn quanh, hỏi: “Ai vừa sờ áo ta?” Các môn đệ thưa: “Bao nhiêu người đang chen lấn quanh Thầy, mà Thầy còn hỏi ai đụng vào Thầy!” (Mác 5:26-31)
Chúng ta hãy suy nghĩ về tâm trạng của người cha ở đây. Lòng của ông như thiêu như đốt, chỉ mong sao Chúa đến nhà ông càng nhanh càng tốt, nhưng Chúa lại lo cứu chữa một người trên đường! Ông đã không hối thúc hay trách cứ Chúa điều gì, cũng không than phiền tại sao Chúa chậm trễ đến cứu con của ông. Đây là một tinh thần đáng kính phục: ông thương con, và đặt hết lòng tin mình vào Chúa, kiên nhẫn chờ đợi Ngài. Ngày nay chúng ta cần có những người cha có lòng nhẫn nhục, yêu thương và có đức tin như vậy.
Trở lại câu chuyện Thánh Kinh, đang khi Chúa đi đến nhà của người cha đau khổ đó, Chúa nhận thấy một người khác cũng đặt đức tin mình vào Chúa nhưng e sợ không công khai xưng nhận ra. Chúa hỏi: “Ai đã sờ áo Ta?” Người đàn bà run rẩy, sợ hãi, biết mình đã lành bệnh, đến quỳ dưới chân Chúa, trình bày tất cả sự thật. Chúa dạy: “Con ơi, đức tin con đã chữa cho con lành. Con về nhà bình an, mạnh khỏe.” Chúa còn đang nói, người nhà Giai-ru (cha của bé gái đó) đến báo tin: “Con gái ông chết rồi! Đừng làm phiền Thầy nữa!” Nhưng Chúa Jesus chẳng quan tâm đến lời báo cáo. Ngài bảo Giai-ru: “Đừng sợ, cứ vững lòng tin!” (Mác 5:33-36) Qua lời của Chúa, ta thấy lòng kiên nhẫn và cậy trông vào Chúa của người cha nầy đã được ban thưởng. Sau đó Chúa đến tận nhà ông, vào phòng con gái ông, Ngài nắm tay cháu mà phán rằng: Hỡi con gái nhỏ, ta truyền cho con, hãy chờ dậy. Tức thì đứa gái sống dậy mà bước đi! (Luca 8:54-55).
Trách nhiệm của người cha thật nặng nề: vừa chu cấp mọi nhu cầu cho gia đình, vừa bảo vệ con cái, cả đến mạng sống của con. Tôi thấy có những người cha đã đến với Chúa, phủ phục dưới chân Chúa, đổ nước mắt ra cầu nguyện xin Chúa cứu con mình khỏi cảnh nghiện ngập xì ke, cứu con mình khỏi băng đảng, cứu con mình khỏi rơi vào vực thẳm hư vong. Và Chúa đã nghe lời của những người cha nhân hiền ấy.
Có một câu chuyện kể về cô con gái đang tuổi vị thành niên của một người cha nhân hậu. Một ngày kia cô con gái đã bỏ nhà ra đi sau khi chống đối cha mẹ, cho là cha mẹ đối xử bất công, bắt mình phải sống theo khuôn khổ của gia đình. Cô phải đối diện với bao khó khăn và cám dỗ, không tìm được việc làm, sau cùng phải lao vào con đường xấu, làm gái điếm để sống. Cuộc sống của gái giang hồ đầy những khổ đau sỉ nhục. Vì không chốn nương thân, cô đã ngủ nhiều đêm ở toilet công cộng. Nằm ở nơi hôi hám lạnh lẽo, lòng cô chợt nghĩ đến ơn cha nghĩa mẹ. Cô nhớ lại những ngày sống trong sự đầm ấm, trìu mến của gia đình và cô vô cùng ân hận. Một đêm kia khi bước vào toilet đó, cô thấy tấm hình của cha mẹ mình, bên dưới có dòng chữ: “Con ơi, ba mẹ lúc nào cũng yêu quý con dẫu con ở đâu và đang làm gì” Đọc xong những dòng chữ đó, người con gái nầy tuôn tràn đôi dòng lệ, không phải là những giọt nước mắt thảm sầu nhưng là những giọt nước mắt vui mừng. Cô đã trở về với mái nhà xưa chan chứa tình thương.
Thưa quý vị và các bạn, tình yêu của cha mẹ đối với thiếu nữ đó thật cao cả, nhưng không thể ví sánh với tình yêu Đức Chúa Trời là Cha của nhân loại. Ngài đã vì yêu chúng ta, mà giáng thế làm người, chết thế tội chúng ta. Thập tự giá Chúa mang là chiếc cầu duy nhất đưa loài người trở về với Đấng Tạo Hóa mình. Nay thập tự giá treo khắp nơi để mời gọi con người trở lại với Chúa, nối lại tình yêu và sự sống với Cha trên trời. Chúa yêu quý vị, Ngài đang chờ đợi quý vị trở lại với Ngài. Rất mong quý vị đến với Chúa Cứu Thế Jesus, xin Ngài xóa bôi tội lỗi và phục hồi địa vị Thiên tử tức là được làm con của Đức Chúa Trời ngay giờ nầy.
Kính chào quý vị và các bạn.