Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Một lần nữa, Úc Đại Lợi lại ăn mừng Ngày Thân Phụ, để những người con trong gia đình có dịp thăm viếng và tỏ lòng biết ơn người cha thân yêu của mình. Người Việt Nam mình có câu: “Công Cha như núi Thái Sơn”, cho thấy công sức và trách nhiệm của người cha trên đời sống con cái to lớn biết là dường bao.

Thật đáng buồn khi thỉnh thoảng chúng ta thấy báo chí đăng tải câu chuyện về những người cha hung bạo trong gia đình, gây nên những thảm trạng đau thương cho vợ con. Tuy nhiên chúng ta có thể khẳng định rằng những gì được đăng tải và phổ biến qua giới truyền thống chỉ là những câu chuyện mang tính cách đơn lẻ, và không có tính cách phổ quát. Nói chung, đời sống thực tế cho thấy có biết bao người cha đã một đời hy sinh cho con, làm lụng vất vả để đem lại cơm no áo ấm cho gia đình. Thực tế, vẫn còn nhiều, rất nhiều người cha gương mẫu tận tụy cho gia đình và hết lòng chăm sóc con cái.

Tình cha yêu con tuy không tỉ mỉ trong việc chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ của trẻ thơ như người mẹ trong nhà, nhưng nó vẫn đằm thắm, âu yếm và sâu đậm chẳng kém gì tình yêu của người mẹ dành cho con.

Có một người cha mà tình yêu của ông đối với con đã làm cho người viết hết sức cảm động, và chúng tôi xin được kể lại cho quý thính giả thân yêu nghe như sau.

Câu chuyện của gia đình Goozee bắt đầu từ một kỳ nghỉ mát của gia đình hồi tháng Ba năm 1997 ở vùng biển Central Coast thuộc tiểu bang New South Wales. Trong kỳ nghỉ mát ngắn ngủi này, gia đình Goozee đã khám phá ra một điều làm hoàn toàn biến đổi cuộc sống bình thường của gia đình họ.

Vào ngày thứ ba của kỳ nghỉ mát, Jessica, đứa con gái đầu lòng sắp tròn 7 tuổi của ông Craig và bà Lisa Goozee đã khám phá ra một cục u nhỏ trong cùi chỏ cánh tay mặt của em. Em cho cha mẹ biết về cục u này, nhưng vì đó là thời gian cuối tuần, và em cho biết cũng không thấy đau đớn gì, nên họ nghĩ sẽ đợi khi về nhà rồi mới tính. Khi trở về nhà sau kỳ nghỉ, Craig va Lisa cũng tính đứa con gái đi bác sĩ, nhưng rồi họ lại bận rộn với đủ thứ công việc sau kỳ nghỉ mát, và thế là mọi chuyện hình như chẳng có gì đáng phải bận tâm lo lắng cả.

Hai tuần lễ sau đó, đến lượt em gái của Jessica bị viêm tai và phải đi bác sĩ. Hôm ấy Lisa cũng nhân tiện yêu cầu bác sĩ xem cục u ở cùi chỏ của Jessica. Sau khi khám nghiệm, bác sĩ quyết định đưa em đi bác sĩ chuyên khoa vì cục u tuy nhỏ nhưng lại rất cứng và không bình thường. Từ vị bác sĩ chuyên khoa, Jessica lại được chuyển đến bệnh viện Nhi Đồng Sydney để được thử nghiệm kỹ hơn.

Một cuộc tiểu giải phẫu được tiến hành để lấy khối u ra và những cuộc khám nghiệm sau đó đã đưa đến một kết quả khiến cả gia đình Goozee bàng hoàng: bé Jessica bị ung thư xương, một loại ung thư khá hiếm khi xảy ra, có tên là Ewings Sarcoma. Loại ung thư này có tỉ lệ được hồi phục rất chậm, nên bác sĩ cho biết Jessica chỉ có 40% hy vọng được hoàn toàn bình phục.

Bản tính hồn nhiên của một đứa trẻ đã cho phép bé Jessica tiếp tục vui đùa với các em trước hung tin này, trong khi cha mẹ của em thì chết điếng trong lòng. Bé Jessica chẳng hề để ý đến việc sẽ bị rụng hết tóc trên đầu, hoặc phải trải qua thời gian bị giải phẫu và phải uống thuốc dài hạn. Jessica hồn nhiên đùa giỡn với các em, trong khi cha mẹ của em nghẹn ngào nuốt những giọt nước mắt ngược lại vào tim gan để che dấu nỗi đau. Họ hết sức lo lắng trước một chương trình hóa trị liệu đầy căng thẳng kéo dài khoảng 12 tháng. Mỗi 3 tuần lễ, em phải vào bệnh viện và ở đó từ 3 đến 6 ngày để được điều trị. Thêm vào đó, là 6 tuần lễ trị liệu bằng phóng xạ trên cánh tay mặt, chỗ khối u xuất hiện.

Kính thưa quý thính giả,

Trong hai tháng đầu tiên khi ở với con trong bệnh viện để theo chương trình trị liệu, ông Craig bắt đầu nghĩ đến việc gây quỹ để giúp cho các công trình nghiên cứu về ung thư mà giờ đây ông đã có dịp tìm hiểu nhiều thêm. Ý định gây quỹ bằng một cuộc marathon bất chợt nảy ra trong đầu ông, mặc dù trước đây ông chưa từng hoàn tất một cuộc marathon trong bất kỳ môn thể thao nào. Bản thân ông cũng không phải là một lực sĩ hay một nhà thể thao chuyên nghiệp. Ông là một cảnh sát viên phục vụ trong lực lượng đặc biệt chuyên điều tra về tội hình sự, mà tiếng Việt có thể gọi nôm na là một “cớm chìm”.

Lòng yêu thương con khiến ông Craig Goozee cương quyết thực hiện cuộc marathon gây quỹ nhằm tài trợ cho các công trình nghiên cứu về ung thư, nhất là bệnh ung thư của trẻ em. Từ đó, ông bắt đầu tổ chức việc gây quỹ bằng một cuộc hành trình kéo dài 800 cây số đường biển bằng xuồng độc mộc từ Avalon, vùng biển phía Đông của Úc, đến Broadbeach. Và thế là chương trình gây quỹ A2B4C ra đời. A2B4C là chữ viết tắt của những chữ Australia Square to Bennelong Point for Cancer, mà chúng tôi xin tạm dịch là Gây Quỹ Cho Bệnh Ung Thư Từ Quảng Trường Australia đến Mũi Bennelong.

Việc tổ chức, sắp xếp và quảng bá cho chương trình gây quỹ cũng mất nhiều tuần lễ, nhưng rồi ông Craig cũng đã bắt đầu cuộc marathon đầu tiên của mình bằng xuồng độc mộc, vượt 800 cây số bằng đường biển từ Sydney đến Brisbane năm 1998. Sau 3 tuần lễ, khi ông Craig chấm dứt cuộc marathon đầu tiên của mình, thì bé Jessica, con gái đầu lòng của ông, cũng hoàn tất chương trình hóa trị liệu, và thế là viễn ảnh về một cuộc sống gia đình bình thường đã bắt đầu những tia hy vọng mới.

Trong Tuần lễ Thiếu Nhi (Children’s Week), ông Craig Goozee được mời vào Viện Quốc Hội Sydney để nhận Giải Thưởng Dành Cho Phụ Huynh Parenthood Award. Trên đường đi nhận giải thưởng, Craig cũng đồng thời nhận được cú điện thoại của Lisa, vợ ông, báo hung tin cho biết bác sĩ đã khám khá ra một khối u mới, cũng mọc lại ngay đúng chỗ khối u trước đã được phẫu thuật.

Thế là sau những ngày tháng dài dường như bất tận, phải chịu đựng một chương trình trị liệu căng thẳng trong đợt chữa bệnh đầu tiên ấy, kết quả điều trị của bé Jessica dường như lại trở về con số không từ khởi điểm ban đầu. Lần này, gia đình Goozee chẳng thể làm gì khác hơn ngoài việc gạt nước mắt, đồng ý để bác sĩ cưa bỏ cánh tay mặt của bé Jessica nhằm chận đứng các tế bào ung thư đang lan ra những vùng khác trên thân thể em. Tuy nhiên, mọi việc hình như đã là quá trễ, vì những tế bào ung thư lần này đã nhanh chóng lan sang đến phổi, và bé Jessica qua đời khi em mới vừa 9 tuổi. Đó là năm 1999.

Sau những tuần lễ chìm đắm trong đau buồn và thương tiếc con gái, ông Craig đổi niềm đau của mình thành một cuộc marathon khác để tiếp tục gây quỹ cho các công trình nghiên cứu về ung thư, đặc biệt là bệnh ung thư nơi trẻ em. Năm 2001, cuộc marathon gây quỹ đã đưa ông đi từ Albany miền Tây Úc đến BrokenBay ở Newport, tiểu bang New South Wales. Số tiền mà ông gây quỹ được trong hai cuộc marathon lên đến $650,000 Úc kim.

Ngày 29 tháng 5, năm 2009 nầy, để kỷ niệm 10 năm từ khi bé Jessica qua đời, ông Craig, năm nay 45 tuổi, lại quyết định tổ chức một cuộc marathon gây quỹ lần thứ ba để tưởng niệm con gái. Ông đã khởi đầu cuộc marathon của mình từ Australia Square và dự định kết hợp cuộc marathon này bằng 3 phương tiện khác nhau; đó là chạy bộ, đạp xe đạp và chèo thuyền độc mộc. Cuộc marathon này sẽ kéo dài khoảng 12,500 cây số vòng quanh nước Úc và kết thúc tại Bennelong.

Ông tuyên bố: “Đây là cuộc marathon thứ 3, và cũng là cuộc marathon cuối cùng của chương trình gây quỹ A2B4C. Về mặt thể chất cũng như tinh thần, cuộc marathon nầy đòi hỏi nơi tôi nhiều hơn những gì tôi đã làm được từ trước đến nay, nhưng tôi quyết tâm thực hiện và đi đến mục tiêu. Tôi đặt quyết tâm ấy để tưởng niệm con gái là Jessica, nhưng cũng nhằm mục đích cảm ơn những đóng góp và hỗ trợ của mọi người trong cộng đồng.”

Lần này, ông hy vọng sẽ gây quỹ được khoảng 1 triệu đô la Úc để cống hiến cho Viện Nghiên Cứu Của Úc Về Bệnh Ung Thư Nơi Trẻ Em (Children’s Cancer Institute Australia). Bác sĩ Moira Clay, Phó Giám Đốc của Viện Nghiên Cứu đã cho rằng: "Cuộc marathon A2B4C lần này là một nỗ lực vượt qua giới hạn con người của một người cha yêu thương con và muốn cống hiến để làm một sự thay đổi. Đây là một người cha bình thường đang làm một việc hết sức phi thường."

Quý thính giả thân mến,

Ông Craig Goozee khởi đầu cuộc marathon lần này khi nước Úc bắt đầu bước vào một mùa đông giá buốt. Suốt mùa đông năm nay, ông vừa đi bộ, vừa chèo thuyền, vừa đạp xe, vượt qua biết bao nhiêu là thành phố và trị trấn trên các tiểu bang của nước Úc để quảng bá và gây quỹ, hy vọng các công trình nghiên cứu sẽ tìm ra phương cách trị liệu bịnh ung thư. Ông hy vọng trong tương lai sẽ không có những đứa trẻ phải qua đời sớm vì căn bịnh ung thư quái ác như đứa con gái yêu dấu của ông.

Những gì chúng ta chỉ nghe thoáng qua, thì chúng ta không thể biết hết được những khó nhọc mà người cha hết lòng yêu thương con này đã phải trải qua. Có nhiều hôm ông khởi hành từ 3 giờ sáng để có thể đến nơi hẹn theo đúng giờ quy định. Có những lúc vượt qua đồi cát, cát và gió tạt vào mặt đau rát như những mũi kim châm. Có những hôm ông gần như kiệt sức và bị vọp bẻ, bắp thịt chân tê cứng, bắp thịt lưng đau buốt vì những lúc vượt đồi núi và trải qua nhiều tiếng đồng hồ đạp xe đạp, hay chạy bộ dưới cơn mưa mùa đông buốt giá. Gió và những hạt mưa lạnh buốt như những viên đá nhỏ tạt vào mặt làm ông tê điếng, nhưng ông vẫn không có ý bỏ cuộc giữa chừng.

Khi tôi đang viết những giòng chữ này thì ông Craig vẫn đang trên đường đi ngang qua các thành phố của tiểu bang Victoria. Trên 1 trang nhật ký của ông, ông ghi rằng ngày Thứ Tư 12 tháng Tám, khởi hành từ 3 giờ sáng, ông đi xe đạp từ Colac đến Geelong, rồi từ Geelong đến Melbourne và dự tính sẽ tiếp tục cuộc hành trình đến Tasmania trong khoảng 2 ngày sau đó.

Khi quý thính giả nghe chương trình Ngày Thân Phụ hôm nay, thì cuộc marathon gây quỹ của ông Craig Goozee đã chấm dứt vào cuối tháng Tám. Tôi hy vọng rằng ông đã gây quỹ được 1 triệu đô la như dự tính ban đầu. Việc làm của ông cho thấy tình yêu bao la của ông dành cho con gái, cùng tấm lòng biết ơn những người đã hỗ trợ ông trong những cuộc gây quỹ trước.

Quý thính giả thân mến,

Thế giới mà chúng ta đang sống đã không ngừng biến chuyển và thay đổi theo đà phát triển của khoa học kỹ thuật. Do tư duy và nhận thức của con người thường chịu nhiều ảnh hưởng của môi trường chung quanh, nên suy nghĩ của cá nhân cũng có nhiều thay đổi. Từ đó, cấu trúc xã hội và gia đình cũng dần dần biến đổi theo.

Tuy nhiên, có những điều mà từ ngàn xưa cho đến nay vẫn không thay đổi, và một trong những điều đó, là tấm lòng của cha mẹ dành cho con cái.

Cách biểu lộ lòng thương con của mỗi người cha, người mẹ có thể khác nhau, nhưng tình yêu mà cha mẹ dành cho con cái dường như lại rất giống nhau. Đó là một tình yêu vô biên, luôn luôn ban cho, và sẵn sàng hy sinh vì con.

Nói đến tình thương của cha mẹ dành cho con, người viết không khỏi chạnh lòng nghĩ đến những phụ huynh phải một mình kiêm nhiệm luôn hai vai trò cùng một lúc trong cảnh gà trống nuôi con”. Ngày nay, không hiếm những gia đình chỉ có cha hoặc mẹ vì những lý do khác nhau, và những người cha, hoặc mẹ này đã phải một mình nuôi dạy con, kiêm nhiệm luôn vai trò vừa làm cha, vừa làm mẹ. Trách nhiệm và bổn phận của họ càng nặng nề bội phần.

Kính thưa quý thính giả,

Ngày Thân Phụ hôm nay, chúng tôi cầu xin Thượng Đế Chí Cao, là Thiên Chúa Từ Ái, là Đấng Nhân Lành, là Đấng đặt tình yêu của Ngài vào trái tim của mỗi người cha, mỗi người mẹ, sẽ thêm sức và giúp các bậc phụ huynh làm tròn thiên chức của mình, hết lòng yêu thương và chăm sóc con cái trong gia đình. Chúng tôi cũng ước mong rằng những người con trong gia đình sẽ luôn biết ơn và nhớ đến sự cống hiến, hy sinh, tận tụy và tình yêu bao la của các bậc sinh thành mà cảm ơn Chúa và hiếu thảo cùng cha mẹ mình.

Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả thân yêu một Ngày Thân Phụ vui vẻ, hạnh phúc và bình yên trong tình yêu của Thiên Chúa, là Đấng Yêu Thương Nhân Từ.