Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Tết Trung Thu tổ chức vào ngày 15 âm lịch hằng năm, tức là rằm tháng tám. Có lẽ Tết Trung Thu đến từ Trung Hoa. Chuyện kể rằng vào một đêm mát mẻ thật đẹp giữa mùa Thu, trăng rất tròn và rực sáng, vua Đường Minh Hoàng (713-741) và hoàng hậu Dương Quý Phi thưởng thức phong cảnh vừa tuyệt vời vừa thơ mộng, với đoàn ca vũ nhảy múa dưới ánh trăng. Buổi ngắm trăng đó đã để lại cho nhà vua nhiều sự lưu luyến, cho nên từ đó nhà vua ra lệnh mỗi năm đến rằm tháng tám, khi vầng trăng rực sáng, khắp dân gian tổ chức treo đèn và mở tiệc ăn mừng dưới ánh trăng và tục lệ này vẫn còn cho đến ngày nay. Lại có chuyện khác kể rằng một vị tướng tên là Lưu Tú ở đời nhà Tây Hán (từ năm 206 trước Tây lịch tới năm 23 Tây lịch), trong lúc quân tình khốn quẫn đã cầu xin Thượng Đế giúp cho quân lính có lương thực để ăn trong khi chờ quân tiếp viện đến. Sau khi cầu Trời, quân lính tìm được khoai môn và bưởi. Sau này Lưu Tú bình định được toàn quốc và lên ngôi vua Quang Võ nhà Hậu Hán. Ngày mà Trời đáp lời cầu xin của Lưu Tú là ngày rằm tháng tám. Vì thế nhà vua truyền lệnh cứ đến rằm tháng tám là làm lễ tạ ơn Trời, thưởng ngoạn trăng, ăn khoai môn và bưởi. Ngày lễ trọng thể vui tươi này được gọi là Tết Trung Thu. Tục lệ này được truyền sang Việt Nam và đã được người Việt sửa đổi để thích hợp với phong tục người Việt.

Người Việt và người Trung Hoa đều làm bánh trung thu để ăn, để biếu thân bằng quyến thuộc, và đãi khách. Cả người Hoa và người Việt đều tổ chức rước đèn trong đêm trung thu. Thoạt đầu Tết Trung Thu là Tết của người lớn để thưởng thức cảnh đẹp thiên nhiên, ăn bánh, và uống trà ngắm trăng rằm vào giữa tiết Thu. Dần dần Tết Trung Thu trở thành Tết Trẻ Em hay Tết Nhi Đồng. Các em có dịp vui chơi rước đèn, ca hát, nô đùa… và được người lớn quan tâm, săn sóc.

Nhật Bản cũng có ngày Tết Nhi Đồng nhưng không tổ chức đúng vào ngày rằm tháng tám. Tết nhi đồng của họ được cử hành ở vùng nông thôn rất long trọng không kém gì ở thành thị. So với các quốc gia khác trên thế giới, Nhật Bản là quốc gia rất coi trọng những ngày tết dành cho trẻ em trong sinh hoạt gia đình của họ.

Thưa quý vị và các bạn,

Việt nam, Trung Hoa và Nhật Bản đều quan tâm đến các em nên có ngày tết dành riêng cho nhi đồng. Các em chính là món quà của Đấng Tạo Hóa ban cho cha mẹ; các em cũng là hiện tại và tương lai của đất nước. Thánh Kinh cho chúng ta biết các em là những bảo vật quí nhất của Đức Chúa Trời dành cho các bậc làm cha làm mẹ. Cho nên cha mẹ phải biết quan tâm chăm sóc, dạy dỗ con cái mình trở nên người hữu dụng cho mai sau.

Là bậc làm cha, làm mẹ, ai cũng muốn cho con mình sau nầy sẽ thành người sống hạnh phúc. Ông bà ta thường dạy cha mẹ làm lành để đức cho con. Trong khi đó Đức Chúa Trời hứa rằng: “Ta sẽ làm ơn đến ngàn đời cho những kẻ yêu mến Ngài và giữ các điều răn Ngài.” (Xuất Êdíptô ký 20:5-6) Thánh Kinh cũng cảnh báo rằng nếu các bậc làm cha mẹ sống đời bê bối, ghét bỏ Ngài thì Đức Chúa Trời sẽ nhơn tội tổ phụ phạt con cháu họ đến ba bốn đời.

Có một lần tôi gặp một người tại Việt Nam trong một manh áo, cơm không đủ no, áo không đủ ấm. Những người quen của người đó cho biết rằng cha mẹ anh trước đó rất giàu có, nhưng bây giờ anh lại phải sống quá cơ hàn, vì cha mẹ ăn đã ở không nhân hậu. Nhiều con cái phải sống trong cảnh cơ hàn thất bại vì con cái bắt chước gương xấu của cha mẹ. Chẳng hạn như nếu cha mẹ có máu thích đỏ đen, tối ngày chỉ quanh quẩn ở sòng bạc casino thì khó lòng cấm con cái mình đi vào con đường tội lỗi đó!

Có một người cha kia dắt đứa con trai trong tuổi vị thành niên đi tiệm ăn.

Ông ta gọi: "Cho tôi một ly whisky đi!"
Đứa con cũng kêu: "Cho tôi một chai whisky!"
Ông cha sợ quá đổi ý: "Xin cho tôi ly nước cam". Và đứa con cũng kêu như vậy.

Thánh Kinh dạy chẳng những cha mẹ phải làm gương tốt cho con cái mình, mà cha mẹ còn phải dùng lời dạy của Chúa trong Thánh Kinh để giáo huấn con mình. Thánh Kinh chép: “Cũng hãy ân cần dạy dỗ những lời nầy cho con cái khi mình ở nhà, lúc ra ngoài, khi đi ngủ lúc thức dậy.” (Xuất Êdíptô ký 6:7) Những chữ “Cũng hãy ân cần dạy dỗ những lời nầy” nói đến mạng lệnh và điều răn của Đức Chúa Trời. Đây chính là lời giáo huấn quan trọng nhất mà cha mẹ có bổn phận phải dạy con. Đây không phải là những kiến thức ngoài đời mà là Lời Thánh Kinh - Lời Đức Chúa Trời.

· Qua quyển Kinh Thánh, Đức Chúa Trời cho ta nhiều bài học để đối xử với mọi người trong mọi mối liên hệ.

· Qua lời Thánh Kinh con em ta sẽ tìm được niềm vui khi sống trong gia đình, thành công trên đường đời, và mang cho chúng một tương lai phước hạnh mà không một quyển sách trần gian nào có được.

George Washington vị tổng thống đầu tiên của nước Mỹ là tín đồ Tin Lành, tin kính Chúa, có lần đã nói “Vị giáo sư tuyệt vời nhất mà tôi hằng có trong đời là mẹ tôi”

Margaret Houk đã học được những nguyên tắc lời Chúa dạy cho mình qua 5 điều như sau:

(1) Lắng nghe con mình:

Khi con cái biết mình chú ý, lắng nghe những gì chúng nói, chúng sẽ vui sướng vì biết rằng mình hiểu chúng, quan tâm đến chúng, thương yêu chúng, và tôn trọng chúng. Người biết lắng nghe là người không xét đoán, không lên án con cái, trái lại như thầm nói với con rằng cha mẹ cám ơn con vì con tin cậy cha mẹ mà bộc lộ những tâm sự của con cho cha mẹ. Quý vị nghĩ lại xem, dễ gì con mình bộc lộ tâm sự cho mình.

Khi nghĩ đến điều nầy tôi liên tưởng đến thái độ của Đức Chúa Trời đối với loài người chúng ta. Thi sĩ David dâng lên Chúa lời nguyện cầu sau: “Lạy Chúa là Đấng Lắng Nghe lời Cầu Nguyện, Nhân loại đến với Ngài” (Thi Thiên 65:2). Trong khi đó chính Đức Chúa Trời cũng đã phán “Bây giờ hãy đến cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội con đỏ như hồng điều sẽ trở nên trắng như tuyết, dầu tội con đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên.” (Êsai 1:18) Lời Chúa cho chúng ta thấy Ngài sẵn sàng thảo luận và lắng nghe ý kiến của chúng ta.

Rất mong những bậc làm cha làm mẹ dành thì giờ lắng nghe con cái. Nhớ là đừng nổi giận khi con cái nói điều ngây ngô, sai lầm của chúng, hoặc nói lời oán hờn trách móc cha mẹ. Cha mẹ phải làm sao để con cái nói với chúng ta như một người bạn thân chứ không phải nói với quan tòa.

(2) Khen tặng con:

Tâm lý con người ai cũng muốn tiếng khen, nhất là trẻ con. Cho nên chúng ta đừng tiếc lời khen tặng con. Tôi nhớ khi còn nhỏ, khi ba tôi đi dạy về thấy tôi siêng năng lau nhà thật sạch, ba cho tôi 5 cắc kèm theo một nụ cười khen thưởng. Tôi vô cùng sung sướng, từ dạo đó, tôi thích làm một cái gì đó mặc dầu tôi còn trong lứa tuổi còn học chữ I, Tờ. Khi Chúa Jesus khi đặt một câu hỏi cho các môn đệ mình, một môn đệ đã trả lời đúng, Chúa liền khen: “Simôn con Giôna, con có phước đó, Vì chính Cha ta trên trời đã tiết lộ cho con biết sự thật đó, chớ không phải lài người.” (Ma-thi-ơ 16:17)

(3) Trao chúng trách nhiệm:

Thường là trẻ con sợ trách nhiệm, không muốn gánh vác việc. Chúng ta nên giao cho chúng việc nào đó thích hợp với tuổi và khả năng chúng. Ví dụ như giao cho chúng tự tắm rửa chăm sóc bản thân, giữ em, rửa xe, dọn dẹp căn phòng, khuyến khích chúng làm tổ trưởng hay gánh vác một phần hành nào đó trong việc nhà.

(4) Khuyến khích các con hòa mình với bạn, nhất là có mối liên hệ với Đấng Tạo Hóa mình.

Niềm vui sẽ gia tăng và sự sầu não sẽ giảm đi khi chúng ta biết chia xẻ cho người khác. Đứa con nào có mối liên hệ tốt với cha mẹ, với các thiếu nhi trong hội thánh, bạn bè trong học đường, em đó sẽ thành công. Châm ngôn 27:17 ghi “Sắt mài sắt, người rèn người.” Các nhà tâm lý nói “chúng ta phải yêu chính mình bằng cách yêu người khác bằng tình yêu Đức Chúa Trời yêu nhân loại – là tình yêu không ích kỷ”.

(5) Dạy cho con mình biết ơn Trời và những ân nhân của mình.

Rất mong nhân Ngày Tết Nhi Đồng quý vị làm cho con mình 5 điều trên. Chúa yêu quý vị, Chúa đến trần gian chết thay cho quý vị. Chúa sẽ ban cho quý vị sự sống phong phú; sự sống vui trong hiện tại và sống hạnh phúc trong cõi vĩnh hằng. Chúa muốn chăm sóc và bảo vệ gia đình của quý vị như lời hứa trong Thánh Kinh rằng: Hãy tin Chúa Cứu Thế Jesus thì ngươi và cả nhà người sẽ được cứu rỗi. (Công Vụ 16:31). Rất mong quý vị đến với Chúa Cứu Thế Jesus ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.