Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị tự hỏi rằng mình giá trị bao nhiêu không? Rất có thể trong phút chốc nào đó, quý vị cảm thấy mình chẳng có giá trị gì hết! Nhưng thật ra giá trị của con người rất cao, chúng ta không thể định giá được!

Vào thập niên 70 có một người được mệnh danh là “Người Sáu Triệu Đô La”. Trong câu chuyện khoa học giả tưởng, một phi hành gia kia bị thương, không hy vọng là sẽ sống. Để được sống, người ta phải thay những chỗ hỏng của thân thể bằng những bộ phận kỹ thuật; ước tính chi phí công trình nầy mất đến 6 triệu Mỹ kim.

Nếu chỉ tính giá trị của những đơn chất trong con người như sắt, chì, phót pho, vôi v.v… thì con người giá không quá 1 đôla! Tuy nhiên, nếu tính tất cả những hóa chất trong con người, thì trị giá con người hơn 6 triệu đôla. Vẫn chưa hết, Tiến sĩ Morowitz là một nhà khoa học, sau khi tổng hợp tất cả những yếu tố cấu tạo nên thân thể của con người thì trị giá con người lên đến 600 tỷ Mỹ kim. Và càng phân tích những hoạt động của các tế bào (cells) biến thành các mô (tissues) rồi thành các bộ phận trong cơ thể như lục phủ ngũ tạng một cách rập ràng với nhau trong guồng máy hoạt động trong cơ thể, thì trị giá con người là 6 triệu tỷ Mỹ kim, cao hơn tài sản của cả thế giới nầy hợp lại!

Quyển Thánh Kinh là quyển duy nhất ghi lại chính xác về nguồn gốc của con người. Thánh Kinh ký thuật lại rằng: Đức Chúa Trời lấy bụi đất tạo nên người, hà sinh khí vào lỗ mũi, thì người có sự sống. (Sáng Thế Ký 2:7). Một nhân vật trong Thánh Kinh là vua David nhận thấy giá trị cao của con người nên ông đã dâng lên Chúa lời tri ân phát xuất từ đáy lòng của ông rằng:

Con người là chi, mà Chúa nhớ đến,
Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?
(Thi Thiên 8:4)
Tấm thân con, chính Ngài đã sáng tạo,
Dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con.
Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách thật lạ lùng,
Công trình Ngài xiết bao kỳ diệu!
Hồn con đây biết rõ mười mươi.
Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm gì,
Khi con được thành hình trong nơi bí ẩn,
Được thêu dệt trong lòng đất thẳm sâu.
Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy;
Mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều thấy ghi trong sổ sách Ngài,
Trước khi ngày đầu của đời con khởi sự.
(Thi Thiên 139:13-16).

Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: Đấng Tạo Hóa tạo nên con lừa rồi truyền lệnh cho nó rằng: "Mầy phải làm việc không ngừng từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn, mang nặng những bao bị trên lưng, mầy phải ăn cỏ đồng ruộng và không có một chút thông minh. Thời hạn sống của mầy trên đời nầy là 50 năm, người ta sẽ gọi mầy là Lừa". Lừa xin: "Đấng Tạo Hóa ơi! 50 năm dài quá, xin trả lại 30 năm cho Ngài. Con chỉ xin 20 năm thôi". Đấng Tạo Hóa đồng ý, lấy lại 30 năm, nên lừa chỉ sống 20 năm. Sau đó Đấng Tạo Hóa tạo ra con chó rồi bảo nó rằng: "Mầy sẽ giữ nhà và là bạn tốt của con người. Mầy sẽ ăn bất cứ những gì con người cho mầy. Thời hạn sống của mầy trên đời nầy là 30 năm, người ta sẽ gọi mầy là Chó". Nghe xong chó rất buồn nói: "30 năm dài quá, xin trả lại 20 năm cho Ngài". Cho nên chó chỉ sống được 10 năm. Sau đó Đấng Tạo Hóa tạo ra con khỉ rồi bảo: "Mầy phải di chuyển từ cành cây nầy qua cành cây khác. Mầy sẽ làm những chuyện thật ngớ ngẫn, dại dột. Ta cho mầy sống 20 năm". Khỉ liền than lên: "20 năm dài quá, xin trả lại 10 năm cho Ngài". Vì vậy khỉ chỉ sống đến 10 năm. Sau cùng Đấng Tạo Hóa tạo ra con người rồi phán rằng: "Con được gọi là Người, là sinh vật duy nhất có lý trí và tình cảm. Con sẽ quản trị thế giới, thời gian sống của con trên đất nầy là 20 năm". Con người thấy tuổi thọ mình ít quá nên nài nỉ rằng: "Đấng Tạo Hóa ơi! 20 năm không đủ, xin Ngài ban cho 30 năm của con lừa trả lại, 20 năm của chó không cần đến, và 10 năm của khỉ không muốn. Đấng Tạo Hóa đồng ý.

Vì vậy, 20 năm đầu tiên của đời sống con người thật là ý nghĩa. Vì từ khi sinh ra, trong tuổi thơ xinh đẹp, chúng ta được sống trong vòng tay yêu thương đùm bọc của cha mẹ, được lớn lên, được học hành. Nhưng 30 năm sau đó (tuổi 20 đến 50) con người bận bịu với cuộc sống, phải thức khuya dậy sớm, làm việc cực khổ như lừa. Rồi 20 năm tiếp (tuổi 50 đến 70), chúng ta có cháu và lo cho cháu, trông chừng cháu, trông chừng nhà cho con, chẳng khác nào như con vật trung thành. Rồi đến 10 năm cuối hay thời gian còn lại (tuổi 70 trở lên), chúng ta sống trong già nua, quên trước quên sau. Nếu có con đông, chúng ta sẽ không ở yên một chỗ, di chuyển từ nhà của đứa con nầy qua nhà của đứa con khác chẳng khác nào mấy chú khỉ. Lắm khi chúng ta nô đùa với đám cháu, bò lăn với chúng!

Thưa quý vị,

Nếu chúng ta sống trên đời như thế thì cuộc đời của chúng ta thật vô nghĩa. Không phải tình cờ, tự nhiên mà chúng ta xuất hiện trên trần thế nầy, nhưng mỗi chúng ta được Đức Chúa Trời tạo dựng và yêu thương. Ngài sáng tạo ra mỗi chúng ta không phải hàng loạt, mà là từng người, Ngài có mục đích cho từng đời sống. Thánh Kinh mô tả Chúa lấy bụi đất nắn nên loài người. Nắn ở đây giống như người thợ gốm, lấy đất sét nắn nên bình gốm. Sau khi nắn lên con người, Đấng Tạo Hóa đã hà sinh khí vào lỗ mũi, thì người có sự sống. Cho nên con người đều có giá trị như nhau và giá trị rất cao.

Chúa Jesus dạy rằng: Không được giết người! Ai giết người phải bị đưa ra tòa xử tội. Nhưng Ta bảo các con: người nào giận anh em mình cũng phải bị xét xử; người nào nặng lời nhiếc mắng anh em cũng phải ra tòa; người nào nguyền rủa anh em sẽ bị lửa địa ngục hình phạt. (Mathiơ 5:22). Qua lời dạy của Chúa, chúng ta thấy đời sống rất quý, ta không có quyền giết ai, ngay cả tự sát. Vì số mạng mỗi chúng ta đều ở trong tay Đấng Tạo Hóa mình. Lời Chúa cũng dạy rằng: Chúng ta cũng phải tôn trọng người khác, không được xúc phạm họ.

Không chỉ thể xác hay tinh thần, mà linh hồn cũng có giá trị. Chúa Jesus phán rằng: Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Vậy thì người lấy chi mà đổi linh hồn mình lại? (Mathiơ 16:26)

Vì Thượng Đế thương yêu chúng ta và muốn cứu linh hồn và thể xác ta khỏi lửa địa ngục nên Đức Chúa Trời Ngôi Hai, là Chúa Cứu Thế Jesus đã giáng thế làm người. Bảy thế kỷ trước Chúa Jesus giáng trần, nhà tiên tri Ê sai đã báo trước về cái chết và sự cứu chuộc của Ngài như sau: Vì chúng ta phạm tội, Ngài chịu thương tích đầy mình; vì chúng ta gian ác, Ngài chịu vết đâm chí mạng. Nhưng nhờ Ngài chịu hình phạt, chúng ta được bình an; nhờ Ngài chịu đòn vọt, chúng ta được chữa lành. Tất cả nhân loại chúng ta giống như đàn chiên lạc lối; mỗi người tẻ tách đường ngay, chọn riêng một nẻo đường cong quẹo. Thế mà Đức Chúa Trời lại để cho Ngài gánh tất cả tội ác của loài người. Tuy bị bạc đãi áp bức, nhưng Ngài im lặng, không một lời than thở. Ngài bị người ta điệu đi như chiên con đến lò thịt; Ngài im lặng chịu cực hình như chiên câm trước mặt thợ hớt lông, không bao giờ mở miệng phàn nàn, oán trách. Ngài bị điệu từ phòng giam qua tòa án, đến pháp trường và chịu xử tử. Những người đương thời có ai biết được Ngài chết vì tội lỗi của dân Ta, e mặc dù Ngài không bao giờ làm một điều sai quấy hoặc nói một lời dối gạt? Ngài bị chôn như một tử tội, nhưng lại được chôn trong mộ người giàu. Tuy nhiên, Ngài chịu đau buồn và thương tích theo đúng chương trình Đấng Tạo Hóa đã hoạch định. Sau khi hy sinh tính mạng làm tế lễ chuộc tội, Ngài sẽ sinh ra một dòng dõi mới. Ngài sẽ phục sinh và thực hiện chương trình của Đấng Tạo Hóa đến mức tuyệt hảo. Ngài sẽ hài lòng khi thấy kết quả tốt đẹp của những ngày quặn thắt, đau thương. Nhờ kinh nghiệm của Đầy Tớ Công Chính Ta, nhiều người được tha tội và được kể là công chính vì Ngài mang gánh tội lỗi họ. (Êsai 52:5-11)

Thưa quý vị,

Mỗi chúng ta có giá trị rất cao nên muốn cứu chúng ta, Chúa Cứu Thế Jesus đã đổi mạng sống Ngài để chuộc chúng ta. Tình yêu của Ngài vượt cao hơn tất cả tình yêu của con người. Tặng phẩm lớn nhất của Ngài dành cho con người là chính Ngài. Khi tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus vào đời sống, chẳng những quý vị nhận được sự tha thứ của Chúa mà còn được nhận lại đặc quyền làm con Trời là địa vị đã bị đánh mất sau khi tổ phụ con người phạm tội.

Giả như có người bán cho bạn 1 ly đá lạnh với giá 100 đôla, chắc bạn sẽ cười về lời đề nghị ngây ngô đó. Nhưng nếu bạn đang ở trong sa mạc nóng cháy, không nước, cổ họng bạn đã khô, chắc bạn sẽ không tiếc 100 đôla để đổi lấy ly nước đó.

Khi sống trong tiện nghi vật chất, ổn định tinh thần, dư giả tiền bạc, ít ai cần đến sự cứu rỗi. Nhưng khi đối diện với bờ vực của tử thần, thì con người mới thấy linh hồn mình là quý, lúc đó đã quá trễ để xin ơn cứu rỗi của Chúa. Rất mong quý vị nhìn biết giá trị của đời sống mình và tặng phẩm vô giá của Đức Chúa Trời, đến với Chúa ngay giờ nầy để tội lỗi được tha, linh hồn được cứu, để sống một đời sống an vui và ý nghĩa trên thế gian tạm bợ nầy, đồng thời nhận được niềm hạnh phúc vô biên trong cõi vĩnh hằng.

Kính chào quý vị và các bạn.