Tiến sĩ David D. Ireland

Kính thưa quý thính giả,

Trong thứ bảy trước chúng ta đã vừa chấm dứt chương 7 “Đơn thuốc” cho mối quan hệ hạnh phúc của sách KHÁM PHÁ THÓI QUEN CỦA NHỮNG NGƯỜI HẠNH PHÚC. Trong hai khía cạnh cuối (4) chấp nhận những khác biệt và (5) qui luật thời gian, tác giả cho biết:

Bày tỏ lòng khoan dung với người khác được thể hiện bằng thái độ hiểu những khác biệt giữa những người trong mối quan hệ. Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên mỗi người chúng ta đều khác biệt nhau, chứ không phải là phiên bản của nhau. Chúng ta có cá tính, văn hóa, chủng tộc và kinh nghiệm riêng biệt. Đó là lý do tại sao cuộc sống và mối quan hệ có thể thật hào hứng và mạo hiểm. Chúng ta đang bước đi trên một cuộc hành trình không dứt để hiểu nhau và cùng giúp nhau vượt qua những khó khăn trong mối quan hệ. Đó cũng chính là lý do tại sao chúng ta luôn cần đến ân điển của Đức Chúa Trời.

Những khác biệt giúp chúng ta tiếp cận thế giới xung quanh theo cách rộng lớn hơn với hai quan điểm khác biệt. Một mối quan hệ tuyệt vời không xảy ra khi hai cá thể hoàn hảo đến với nhau mà chính là khi một cặp bất toàn học cách vui thích và tận dụng những khác biệt của nhau. Hãy để lòng khoan dung hiện hữu trong mối quan hệ của bạn, dù cho các bạn có khác nhau thế nào chăng nữa.

Trong phần nói về ‘Qui luật thời gian’ thì chúng ta đã được biết

Thời gian luôn chữa lành những vết thương trong mối quan hệ mà không ai có thể làm được. Kinh thánh đã nói về điều này như sau: “Mọi sự Ngài [Đức Chúa Trời] làm đều đúng thời đúng lúc” (Truyền đạo 3:11, BDM). Qui luật thời gian là việc nhận biết rằng một sự việc nào đó sẽ được nhìn nhận khác đi, cảm nhận khác đi và có một ảnh hưởng khác đi với thời gian. Qua thời gian, một cơn giận dữ sẽ được dẹp bỏ, một nỗi đau sẽ được nguôi ngoai, một mất mát sẽ không còn quá đau đớn như lúc ban đầu. Mặc dù thời gian không phải là phương thuốc chữa bách bệnh, nhưng chắc chắn thời gian cũng sẽ chữa lành nhiều căn bệnh mà lúc ban đầu dường như vô phương cứu chữa.

Thời gian là món quà của Đức Chúa Trời. Hãy sử dụng thời gian để gây dựng những mối quan hệ vui vẻ và hạnh phúc. Khi bạn làm như vậy, thói quen này sẽ đem lại sự thỏa lòng trong chính cuộc sống bạn.

Thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau theo dõi tiếp chương thứ 8 "Cơ Bắp Săn Chắc Và Tâm Trí Nhạy Bén"

Sách Truyền đạo là nơi tuyệt vời để bắt đầu khi chúng ta nghĩ đến việc thiết lập một thói quen mới nhằm cân bằng cuộc sống của bản thân. “Người truyền đạo” từ dịch theo nghĩa đen tựa đề tiếng Hilạp của sách này chứa đựng những lời dạy quý cho chúng ta về việc sử dụng những điều trái ngược để bắt đầu lại cuộc tìm kiếm một cuộc sống hạnh phúc của chúng ta.

Đa số các học giả đều đồng ý với Vua Salômôn, người nổi tiếng là khôn ngoan nhất trong thời của ông, cũng là tác giả của sách Truyền đạo. Có thể ông đã viết sách này trong thời kỳ “mùa đông”của cuộc đời mình khi đã có được cái nhìn quý báu về những giai đoạn trong cuộc đời nói chung. Salômôn dường như đã nhận ra rằng phần lớn thời gian trong đời là tìm kiếm sự cân bằng giữa những điều mà chúng ta thường xem là trái ngược.

Về Những Định Kỳ

Hãy cùng đọc với tôi danh sách những điều mà con người khôn ngoan này đã khuyên chúng ta nên biết cân bằng trong Truyền đạo 3:1-8. Đây là phân đoạn mà tác giả bắt đầu với lối thơ ca và rồi chúng ta hãy cùng nhìn những câu kết luận của ông trong các câu 9-12 sau đây:

Phàm sự gì có thì tiết; mọi việc dưới trời có kỳ định.
Có kỳ sanh ra, và có kỳ chết; có kỳ trồng, và có kỳ nhổ vật đã trồng;
Có kỳ phá dỡ, và có kỳ xây cất;
Có kỳ khóc và có kỳ cười; có kỳ than vãn, và có kỳ nhảy múa;
Có kỳ ném đá, và có kỳ nhóm đá lại; có kỳ ôm ấp, có kỳ chẳng ôm ấp;
Có kỳ tìm, và có kỳ mất; có kỳ giữ lấy, và có kỳ ném bỏ;
Có kỳ xé rách, và có kỳ may; có kỳ nín lặng, có kỳ nói ra;
Có kỳ yêu, có kỳ ghét; có kỳ đánh giặc, và có kỳ hòa bình.

Kẻ làm việc có được ích gì về lao khổ mình chăng? Ta đã thấy công việc mà Đức Chúa Trời ban cho loài người là loài người dùng rèn tập lấy mình. Phàm vật Đức Chúa Trời đã làm nên đều là tốt lành trong thì nó. Lại, Ngài khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người; dầu vậy, công việc Đức Chúa Trời làm từ ban đầu đến cuối cùng, người không thể hiểu được. Vậy, ta nhìn biết chẳng có điều tốt cho loài người hơn là vui vẻ, và làm lành trọn đời mình. Lại, ai nấy phải ăn, uống, và hưởng lấy phước của công lao mình, ấy cũng là sự ban cho của Đức Chúa Trời.

Như chúng ta đã thấy, con người khôn ngoan này là một học trò của trường đời hay nếu bạn muốn, chúng ta vẫn có thể gọi ông là một triết gia. Đừng vội để từ “triết lý” khiến bạn sợ hãi, vì Kinh Thánh không chỉ là một quyển sách với “tin tức tốt lành” về cách đến với Đức Chúa Trời qua Chúa Giê-xu Christ mà còn là một quyển sách giáo lý, lẽ thật đạo đức và những câu chuyện có tác động mạnh mẽ. Kinh thánh cũng là một quyển sách với triết lý tôn giáo, những lời dạy trình bày “thế giới quan” của chúng ta qua cái nhìn của Đức Chúa Trời, đưa ra cho chúng ta cách thiên thượng nhìn cuộc sống. Phân đoạn này mời gọi chúng ta bước vào tâm trí của Đức Chúa Trời và học biết những yếu tố cần thiết hay những kỳ của cuộc đời và cách cân bằng những điều này khi chúng dường như mâu thuẫn với nhau giữa nhiều điều khác. Đây là những gì Salômôn trình bày ở đây.

Khi dừng lại để đếm, chúng ta tìm thấy mười bốn cặp câu hay những ý kép mô tả các kỳ hay các hoạt động khác nhau của cuộc đời trong Truyền đạo 3:1-8. Việc nhiều cặp câu dường như là những điều trái nghịch, yêu cầu chúng ta phải cân bằng những điều này cho thấy sự hòa hợp và khó hiểu của cuộc sống. Salômôn không né tránh việc trình bày sự căng thẳng giữa những điều hai mặt của cuộc sống.

Căng thẳng không nhất thiết mang tính tiêu cực mà điều này có thể đem lại lợi ích cho chúng ta. Chẳng hạn như tôi vẫn trải qua sự căng thẳng nhất định giữa các vai trò làm chồng và làm cha của mình. Tôi phải cân bằng sự căng thẳng này bằng việc dành nhiều thời gian với cả vợ và với con cái mình. Nhưng đây không phải là điều tiêu cực. Khi tôi giữ được sự cân bằng giữa các vai trò, tôi trở nên một người chồng và một người cha tốt hơn là khi tôi bỏ bê một vai trò trong khi lại quá chú ý đến vai trò còn lại. Kiểu căng thẳng có lợi này có thể đưa đến những gia đình hạnh phúc và một cuộc sống viên mãn hơn.

Vì vậy khi Salômôn phác thảo ra mười bốn cặp đối nghịch này của cuộc sống, ông muốn mời gọi chúng ta trải nghiệm được kinh nghiệm và sự khôn ngoan của ông khi sống với sự căng thẳng có lợi giữa những điều có thể phân rẽ và những điều kéo chúng ta lại gần nhau hơn. Sứ đồ Phaolô đã mô tả vai trò của Đấng Christ như một “chất keo” kết dính những điều trái nghịch nhưng cần thiết lại với nhau theo cách này. Đây là vai trò của Ngài ngay cả trước khi Chúa đến thế gian với tư cách là Giê-xu, người Na-xa-rét. Phaolô nói rằng Đấng Christ “có trước muôn vật và muôn vật đứng vững trong Ngài” (Côlôse 1:17).

Nhiều người đẩy mình vào tình huống khó khăn. Điều đó cho thấy họ thật sự cần đến “chất keo” thuộc linh này. Như Shakespeare đã nói: “thời đại của họ ‘không phù hợp’ với nhau”. Chẳng hạn như từ ngữ “khoảng cách thế hệ” mà chúng ta vẫn thường nghe đến là kết quả xảy ra khi những người ở tuổi sáu mươi hoặc bảy mươi ở cùng nhà với tuổi thiếu niên. Quan điểm của mỗi nhóm chỉ có thể được dung hòa khi mỗi người trong gia đình tôn trọng nhau và không nghĩ rằng một giai đoạn nào đó trong cuộc sống là “có vấn đề”. Thật ra, điều sai trật là ở chỗ đôi khi chúng ta không thể dung hòa hay yêu thương và chấp nhận những đặc điểm của mỗi giai đoạn trong cuộc đời.

Thông thường chúng ta không thích chính giai đoạn mà chúng ta đang sống. Người trẻ tuổi muốn mình già hơn và người lớn tuổi lại ước ao mình được trẻ lại; người độc thân muốn mình mau có gia đình và người đã lập gia đình lại ước ao mình được độc thân trở lại. Một lần nữa, dù không có một lời giải đáp dễ dàng ở đây nhưng chúng ta vẫn có thể vui hưởng cuộc sống khi chấp nhận những giai đoạn trong cuộc đời như một phần trong thế giới mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên và đây là điều “tốt lành” (như Chúa đã phán trong Sáng thế ký đoạn 1).

Chúng ta cũng thường thấy con người không đặc biệt thích tính cách của mình. Nếu bạn đã từng thực hiện một trong những bài trắc nghiệm cá tính phổ biến, có thể kết quả mà bạn nhận được là cảm giác bị “dán nhãn” vì bài trắc nghiệm chỉ ra rằng thật ra bạn là người “hướng ngoại” hay “hướng nội” hoặc bạn có khuynh hướng này hay xu hướng kia. Theo tôi, điều quan trọng cần nhớ là khi Đức Chúa Trời nhận xét tạo vật của Ngài là điều “rất tốt lành”, Ngài cũng muốn nói đến cả tính cách lẫn “những giai đoạn hay kỳ trong cuộc đời”. Hẳn nhiên, chúng ta vẫn có thể thay đổi đôi chút trong tính cách của mình để trở nên người hạnh phúc hơn và dễ hòa đồng hơn khi sống chung với người khác. Nhưng nếu chúng ta bắt đầu muốn thay đổi hoàn toàn chính mình khác với tính cách mà Chúa đã tạo dựng nên, chúng ta sẽ gặp rắc rối. Khi bóp méo kiểu tính cách cơ bản thành một điều gì khác hơn thế, chúng ta có thể cảm thấy tức giận theo đúng nghĩa. Tính cách, cũng như các giai đoạn trong cuộc sống là một phần của thế giới mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên. Vậy nên, hãy vui thỏa với tính cách của chính con người chúng ta cũng như vui hưởng các giai đoạn trong cuộc sống thay vì ước ao chúng ta là người này hay người kia.

Trong lời dạy dỗ của Salômôn, tôi nhận ra ít nhất ba bí quyết quan trọng đủ để chúng ta có thể bắt đầu sống một cuộc đời hạnh phúc. Trong khi thảo luận về những điều này, tôi đề nghị bạn xem xét cả hai đầu thái cực vì như lời của nhà hiền triết đã nói: “Mọi sự Ngài [Đức Chúa Trời] làm đều đúng thời đúng lúc” (Truyền đạo 3:11, BDM). Cả hai đầu của mỗi cặp đối nghịch đều có một chỗ đứng trong cuộc sống của chúng ta.

Quý thính giả thân mến,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm dừng phần đọc sách hôm nay tại đây, chúng tôi mong được quý thính giả đón nghe chương trình của chúng tôi vào tuần sau với phần tiếp theo của chương 8 nói về ‘Cõi Thiên Nhiên và Tâm Linh’. Xin thân chào quý thính giả.

Nhân dịp Lễ Kỷ Niệm Chúa Jesus Chịu Thống KhổLễ Phục Sinh, mời quý vị nghe chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt nơi đây.

Tìm Kiếm