Năm 1988, tòa án Oklohoma City tuyên án tử hình Ronald Williamson là một cầu thủ bóng chày, 35 tuổi, và tuyên án án chung thân Dennis Fritz là giáo viên trung học, về tội hãm hiếp và cố sát cô Debra Sue Carter. Tháng 12 năm 1982, người ta phát hiện cô Carter 21 tuổi làm nghề hầu bàn đã chết trong nhà để xe của mình. Cảnh sát xác định là kẻ ác đã đột nhập nhà cô trái phép, cưỡng hiếp và giết chết cô Carter. Sau đó, chúng đã dùng sốt cà chua tưới vào thân xác không có một tấm vải che thân của cô. Cảnh sát đã tìm thấy 17 sợi tóc trên xác nạn nhân được cho là trùng với tóc của 2 bị cáo. Thêm vào đó, chuyên gia khám nghiệm tử thi xác nhận tinh dịch tìm được trên nạn nhân là của 2 người đàn ông này. Theo sự tiết lộ của cảnh sát, lần cuối cùng người ta còn thấy cô Carter là tại quán rượu Coachlight tại Ada, Oklahoma City là nơi 2 bị cáo là Ronald Williamson và Dennis Fritz thường lui tới.
Khi ở trong tù 6 năm chờ xét xử, một bạn tù đã khai gian. Williamson và Fritz đã kháng án rất nhiều lần nhưng đều bị từ chối. Nhưng mãi đến ngày 22/09/1994, chỉ 5 ngày trước khi khi bị đem ra hành hình, luật sư của Williamson đã làm một thỉnh nguyện thư yêu cầu bỏ lệnh giam giữ Williamson. Đơn thỉnh nguyện khiếu nại rằng luật sư biện hộ trước đây đã để Williamson ra tòa trong tình trạng tinh thần không bình thường. Williamson được xóa án tử hình và chuyển sang một trại tù đặc biệt để được chữa bệnh trong khi đợi một phiên tòa mới vào ngày 10 tháng 4 năm 1997.
Tại phiên tòa nầy, luật sư Mark Barrett yêu cầu khảo nghiệm lại DNA. Kết quả cho thấy tinh dịch phát hiện trong người cô Carter không phải của hai bị cáo này. Và trớ trêu hơn nữa, 17 sợi tóc là bằng chứng quan trọng nhất được cảnh sát cất giữ, cũng không phải của Williamson hoặc Fritz, mà là của Glen Gore, một nhân chứng chính của vụ án mạng này. Williamson và Fritz được phóng thích ngày 15 tháng 4 năm 1999 sau 11 năm ngồi tù oan.
Tại Nhật cũng có một vị án hi hữu. Theo bài báo của Tuấn Vũ trong Việt Báo, năm 1948, Tokyo bị rúng động vì 12 người bị đầu độc chết. Hoạ sĩ Sadamichi Hirasawa bị cáo là hung thủ. Ông đã ở tù gần 40 năm và có đến 33 bộ trưởng tư pháp từ chối ký lệnh hành quyết ông. Năm 1987 ông chết trong tù hưởng thọ 95 tuổi, ông vẫn quả quyết rằng mình vô tội. Hơn 50 năm sau, người con nuôi Takehiko, mở cuộc điều tra để minh oan cho cha mình... Câu chuyện xảy ra như sau:
Ngày 26-1-1948 là một ngày thứ hai u ám ở thành phố Tokyo bị đổ nát bởi chiến tranh. Những dòng xe dày đặc luồn lách qua những ổ gà và hố bom ngập nước mưa. Ngân hàng Teikoku ở tây bắc Tokyo đang chuẩn bị đóng cửa thì một gã đàn ông bước vào. Người khách đến trễ mang dải băng tay của cơ quan y tế và chìa ra tấm danh thiếp bác sĩ.
Hắn nói rằng bệnh lỵ đang bùng phát trong thành phố và có một người mắc bệnh đã ghé vào ngân hàng này. Sau khi hòa một loại “thuốc chống lỵ” lỏng vào các tách trà rồi chia cho các nhân viên ngân hàng. Mọi người nghiêm túc làm theo lời hướng dẫn của hắn. Không lâu sau, 10 trong số 16 người uống thuốc đã chết một cách đau đớn. Thêm hai người nữa chết trên đường đến bệnh viện. “Thuốc chống lỵ” hóa ra là thuốc độc. Hung thủ đã tẩu thoát sau khi ẵm đi 180.000 yen (tương đương 73.000 USD hiện nay), bỏ lại tấm danh thiếp bác sĩ và hàng lô xác chết, trong đó có đứa con trai 8 tuổi của người gác cổng.
Cảnh sát mở một cuộc săn lùng lớn, thẩm vấn hàng ngàn người tình nghi. Nhưng trước đó họ đã phạm sai lầm tệ hại: do không phong tỏa hiện trường một cách nghiêm ngặt, những người láng giềng nhiệt tình đã vào rửa sạch các tách trà chứa thuốc độc. Các nhà điều tra tin rằng chất độc đó là potassium cyanide. Theo mô tả của bốn nạn nhân sống sót, người ta đã vẽ bức chân dung của hung thủ. Dưới áp lực của công luận, tháng 8-1948 cảnh sát đã bắt giữ Sadamichi Hirasawa là một họa sĩ tranh màu nước danh tiếng.
Mặc dầu có 11 người ở ngân hàng nói rằng Hirasawa không phải là hung thủ, và không có một bằng chứng nhỏ nào cho thấy Hirasawa dính líu đến vụ thảm sát. Tuy vậy, năm 1950 Hirasawa vẫn bị xử treo cổ. Ông kháng án và tòa tối cao đã hoãn lệnh xử tử ông. Trong gần 40 năm tù ông đã vẽ rất nhiều bức tranh trong đó có gần 100 tranh vẽ núi Phú Sĩ.
Gia đình Hirasawa đã bỏ rơi ông từ đầu thập niên 1950 để “tránh tiếng nhơ”, nhưng một người con nuôi của ông, Takehiko, đã quyết dành cuộc đời của mình để giải oan cho người cha. Đây cũng là một trường hợp “con nuôi” khá hi hữu. Cha ruột của Takehiko, một nhà báo kiêm nhà hoạt động nhân quyền, đã nguyện phải minh oan cho Hirasawa. Trước khi nhắm mắt, ông đã trăng trối cho con trai phải bằng mọi giá làm được việc này, dù Hirasawa có chết trong tù đi nữa. Thế là năm 1982, khi vừa tròn 23 tuổi, Takehiko nhận Hirasawa làm cha nuôi để cụ thể hóa quyết tâm của anh.
Tòa án tối cao Tokyo đã 18 lần từ chối các yêu cầu xử lại vụ án này vì lý do “không đủ chứng cứ mới”, nên Takehiko hiểu rằng để yêu cầu xử lại lần thứ 19 (sau khi cha nuôi đã mất) anh phải có những chứng cứ mới, đủ thuyết phục.
Takehiko và những người hậu thuẫn anh đã dành ra 15 năm ròng rã để làm điều này. Anh tìm cách chứng minh rằng 12 nạn nhân chết năm 1948 không phải do chất độc potassium cyanide mà là do chất acetone cyanohydrin. Biểu hiện đầu tiên là thuốc đã tác động chậm, do đó không thể là potassium cyanide; thứ hai là Takehiko đã tìm được những bằng chứng cho thấy chất này rất hiếm có ở Nhật Bản vào thời đó, do đó nếu nó được sử dụng thì cuộc điều tra sẽ dễ dàng khoanh vùng và tìm ra thủ phạm. Đồng thời Takehiko cũng tìm được tư liệu khác để bào chữa cho cha nuôi mình.
Ngày nay không còn dấu vết nào của vụ án Ngân hàng Teikoku. Ngân hàng này đã đóng cửa ngay sau vụ án. Một chung cư đã mọc lên tại đó, và rất ít người địa phương còn nhớ đến vụ án mạng khủng khiếp năm 1948.
Theo The Japan Times Online ngày 23/01/2008, Takehiko vẫn còn tìm cách giải oan cho cha nuôi mình cho dù sự việc đã xảy qua hơn nửa thế kỷ. Bản thân anh cũng mong ước thực hiện được lời trăng trối của người cha ruột.
Thưa quý vị hai ngàn năm trước cũng có một án oan làm chấn động cả nhân loại trải qua bao thế kỷ. Chính quan tòa xét xử vụ án đó cũng tuyên bố rằng người vô tội. Người đó chính là Chúa Cứu Thế Jesus, là Đấng Tạo Hóa trong thân xác con người. Thánh Kinh mô tả Ngài như sau: Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. (Philíp 2:6-8)
Thánh Kinh cũng chép rằng: "Đang khi chúng ta bó tay tuyệt vọng, Chúa Cứu Thế đã đến đúng lúc để chết thay cho chúng ta, là người tội lỗi, xấu xa. Thông thường, ít thấy ai chịu chết cho người công chính, hiền lương, nhưng dù sao, nghĩa cử ấy còn có thể xảy ra. Nhưng Đức Chúa Trời đã chứng tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi Chúa Cứu Thế chịu chết thay chúng ta là người tội lỗi. Trước là người tội lỗi, ta còn nhờ máu Chúa mà được tha thứ, nay ta sạch tội rồi, hẳn Ngài sẽ cứu ta khỏi hình phạt khủng khiếp Đức Chúa Trời dành cho thế gian. Trước là kẻ thù Đức Chúa Trời, ta còn được giải hòa với Ngài nhờ sự chết của Con Ngài, nay ta đã hòa thuận rồi, hẳn Ngài sẽ giải cứu ta do sức sống bất diệt của Ngài. Ngoài ra, chúng ta còn có vinh dự được tương giao khắng khít với Đức Chúa Trời, do công lao Chúa Cứu Thế Giê-xu, vì nhờ Ngài, chúng ta được hòa thuận với Đức Chúa Trời".
Thưa quý vị, Chúa yêu quý vị. Vì muốn cứu quý vị và tôi ra khỏi xiềng xích của tội lỗi và án phạt bên kia cõi chết mà Chúa phải chịu án thế cho chúng ta. Rất mong quý vị đến với Chúa ngay giờ nầy để nhận ơn tha thứ và tặng phẩm sự sống vĩnh cửu của Ngài. Xin quý vị hãy dâng lên Chúa lời cầu nguyện như thế nầy: "Lạy Đức Chúa Trời, Cám ơn Ngài đã ban Chúa Cứu Thế Jesus đến trần gian chết thế tội con. Đang khi con sống lầm lạc, bước đi trong tội lỗi, bị đùa vào chốn hình khổ thì Chúa đã đến đúng lúc, dùng chính mạng sống Ngài để đền tội thay con. Xin tha thứ mọi tội lỗi con, xóa sạch mọi gian ác con, tiếp nhận con vào vương quốc Ngài. Xin ban Thần Linh của Ngài sống trong con, ban năng quyền để con sống một đời sống mới, giữ vững đức tin, thu hút nhiều người trở với Ngài. Nhơn danh Chúa Cứu Thết Jesus. Amen".
Kính chào quý vị và các bạn.