Tiến sĩ David D. Ireland

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang ở chương thứ 8 “Cơ Bắp Săn Chắc Và Tâm Trí Nhạy Bén” của sách “Bí Quyết Để Có Một Đời Sống Hạnh Phúc”. Trong tuần trước, chúng ta đã học biết rằng:

Nguyên tắc thứ hai nằm trong mười bốn cặp trái ngược mà Sa-lô-môn đưa ra là những người thật sự hạnh phúc sống trong hai lĩnh vực cùng lúc, và có sự hòa hợp trong cuộc sống thể xác và đời sống tâm linh. Người thật sự hạnh phúc là người có một đời sống tâm linh và cuộc sống vật chất phong phú. Họ biết kết hợp một cách hài hòa giữa đời sống tâm linh với đời sống vật chất. Một người thật sự hạnh phúc sẽ có thể biết sáng tác thơ, viết văn, chơi nhạc, nhưng cũng có thì giờ để đạp xe đạp. Họ có sự vui vẻ khi tham gia vào việc thờ phượng và đọc Kinh Thánh, nhưng cũng có niềm vui khi làm vườn, tỉa cây và bắt sâu, đi câu cá, chơi đùa với con trẻ, hát trong ban ca đoàn hay dẫn con cái đi ăn trưa. Nói một cách khác, người hạnh phúc đã hình thành thói quen tham dự vào các hoạt động vận dụng cả tâm trí và thể lực.

Chúng ta là những hữu thể vật chất có tâm trí sáng tạo. Cả hai điều này đều cần đến việc tập luyện để tâm trí và thể chất của chúng ta luôn nhạy bén và khỏe mạnh. Khi tập thể dục đều đặn, chúng ta sẽ thấy hài lòng với vóc dáng và vẻ bên ngoài của mình. Tương tự, khi trí não và tâm hồn nhận được kích thích đều đặn, chúng ta vui hưởng cuộc sống nội tâm và những người xung quanh cũng đánh giá cao sự có mặt của chúng ta. Ở đây, tôi muốn nói rằng Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên chúng ta phù hợp với hai thế giới cùng lúc: thế giới tự nhiên và thế giới tâm linh. Chúng ta phải dành thời gian cho những hoạt động thuộc cả hai thế giới nếu muốn có một cuộc sống hạnh phúc.

Là một Cơ đốc nhân, tôi nhận thấy đức tin của bản thân đem lại cho tôi những câu trả lời khi đề cập đến vô số cặp đối nghịch trên thế giới này. Tôi tìm thấy được sự bình an khi đọc Kinh Thánh và đến với Chúa trong lời cầu nguyện khi suy gẫm về những bi kịch đau lòng, những hành động dã man của những người gian ác hay về cả những thiếu sót của tôi.

Thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau theo dõi tiếp cách làm thế nào để hòa hợp giữa cuộc sống vật chất của thể xác, cuộc sống tinh thần về mặt tâm linh, nhằm giúp cho cuộc sống của chúng ta có sự quân bình và làm cho đời sống của chúng ta trở nên sung mãn và hạnh phúc.

Không Phải Là Cái Này Hay Cái Kia

Cuộc sống sẽ không đầy trọn nếu chúng ta dồn mọi sức lực vào những hoạt động chỉ thuộc một lĩnh vực thuộc linh hay tự nhiên. Các độc giả, xin đừng vội hiểu lầm; ở đây, tôi muốn nói rằng cả hai lĩnh vực đều quan trọng vì Đức Chúa Trời tạo dựng nên cả hai lĩnh vực. Chúa tạo dựng nên thân thể của chúng ta. Thật vậy, nói đến thân thể loài người, Ngài đã phán: “Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời” (I Cô-rinh-tô 6:19-20). Khi bỏ qua giá trị và tầm quan trọng của thân thể, chúng ta sẽ chịu những mất mát dẫn đến thái độ không thỏa lòng trong cuộc sống. Bỏ mặc thân thể sẽ dẫn đến bệnh tật, rối loạn và giảm thiểu khả năng hoạt động trong lĩnh vực tự nhiên. Bỏ mặc thân thể cũng cho thấy thái độ bất kính đối với Chúa vì chú ý chăm sóc thân thể đúng mức bày tỏ thái độ tôn kính Chúa. Nói tóm lại, xem nhẹ thân thể ảnh hưởng tiêu cực đến cách chúng ta bày tỏ tình yêu và lòng tận hiến đối với Đấng tạo hóa. Xem nhẹ thân thể không chỉ tạo ra những giới hạn về mặt thể chất mà còn ảnh hưởng đến những hoạt động và ao ước của chúng ta trong lĩnh vực tâm linh. Mặc dù là những cá thể riêng biệt, chúng ta vẫn tồn tại trong cả hai thế giới và sự tồn tại của chúng ta liên kết với cả hai thế giới đó.

Là một mục sư, tôi phải duy trì sự xức dầu mạnh mẽ trong cuộc sống bản thân để có thể tạo ảnh hưởng đến những người khác qua ân tứ giảng dạy của tôi. Sự xức dầu mạnh mẽ có được qua những lúc cầu nguyện đều đặn, kiêng ăn và qua việc sống bày tỏ một đời sống Cơ đốc. Nhưng tất cả không chỉ có vậy. Nhiều năm trước, tôi đã nhận ra rằng những lần tôi giảng dạy tốt nhất là khi tôi đã được nghỉ ngơi hoàn toàn vào đêm trước đó. Để thân thể được nghỉ ngơi và chăm sóc đúng mức có tác động đến cách tôi rao giảng Lời hằng sống của Chúa. Kinh nghiệm này đã giúp tôi có thêm một lý do nữa để đề cao hiện thực trong những lời của Phao-lô: “Hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời” (I Cô-rinh-tô 6:20).

Bụng Nhỏ Gọn Dưới Áo Giáp Thuộc Linh

Kinh Thánh kêu gọi mọi Cơ đốc nhân phải mặc lấy áo giáp của Đức Chúa Trời (xem Ê-phê-sô 6:10-18). Đây là những vũ khí thuộc linh bảo vệ chúng ta khỏi các mưu kế của kẻ thù không đội trời chung của chúng ta, chính là Sa-tan. Hãy tưởng tượng cảnh cởi bỏ áo giáp thuộc linh để khoe vòng bụng nhỏ gọn của bạn. Một cảnh tượng ấn tượng làm sao! Từ ngữ “áo giáp thuộc linh” đi bên cạnh từ ngữ mô tả “bụng nhỏ gọn” trông như một phép nghịch hợp. Có bao nhiêu Cơ đốc nhân tham gia cuộc chiến thuộc linh có từ lâu đời có thể khoe khoang về vòng bụng nhỏ gọn hay hài lòng với sức khỏe tổng quát của mình? Tôi biết có một số tín hữu có vòng bụng rất ấn tượng nhưng lại bất lực trước mưu chước của ma quỷ. Tôi cũng biết có một số thánh đồ có thể khiến ma quỷ phải khiếp sợ vì họ thật sự mạnh mẽ trong Chúa nhưng lại trông giống như đại diện điển hình cho câu lạc bộ những người thừa cân. Tôi sẽ không cho bạn biết tôi rơi vào nhóm nào, nhưng chỉ muốn nói rằng tôi đã thay đổi so với trước đây. Tôi đã có những bước tiến đáng kể để đạt đến nhóm trung bình - vừa khỏe mạnh về mặt thể chất và vừa sẵn sàng cho cuộc chiến thuộc linh.

Chúng ta không chỉ là những thực thể vật chất mà là những thực thể thuộc linh trong những thân thể vật chất. Khi Đức Chúa Trời hà hơi (linh) sự sống vào A-đam, A-đam đã trở thành một thực thể sống động (xem Sáng thế ký 2:7). Kết quả là cuộc sống thực thụ bắt nguồn từ tâm linh bên trong con người chúng ta. Để sống một cuộc sống giống như Chúa - một cuộc sống thỏa lòng - cần đến mối tương giao liên tục với Chúa và một đời sống năng động về mặt thể chất. Một số người sống hoàn toàn cho những niềm vui và phần thưởng về mặt thể chất trong khi những người khác chỉ sống và hướng đến những niềm vui cũng như phần thưởng về mặt thuộc linh. Những phần thưởng về mặt thuộc thể liên quan đến thời gian ngay trước mắt trong khi những phần thưởng về mặt thuộc linh có liên hệ với tương lai. Nếu phải chọn giữa hai điều này, tôi sẽ chọn những phần thưởng thuộc linh với thiên đàng, Đức Chúa Trời, sự cứu rỗi, v.v. Nhưng chúng ta không được kêu gọi để chọn lựa một trong hai điều. Chúng ta được gọi để giữ cả hai hoạt động như một ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống này.

Lối Sống Mang Tính Tự Nhiên Và Tâm Linh

Đôi khi Cơ đốc nhân chúng ta với thái độ tự mãn xem thường người chạy bộ marathon, những người tập thể dục đều đặn, leo núi, trượt tuyết vì nghĩ rằng họ dường như rất trần tục và chỉ nghĩ đến bản thân mình. Đôi khi đúng là như vậy, nhưng mặt kém quan trọng hơn, việc nhấn mạnh quá mức đến những hoạt động tâm linh và tôn giáo mà bỏ qua các nhu cầu thuộc thể cũng nguy hiểm không kém nếu bạn muốn tìm kiếm cuộc sống hạnh phúc.

Tôi chưa từng thực hiện một cuộc nghiên cứu mang tính chuyên môn về vấn đề này nhưng theo quan sát của bản thân, tôi nhận thấy những người trong nhà thờ dường như không khỏe mạnh về mặt thể chất. Nhiều hoạt động xã hội và thông công của chúng ta xoay quanh vấn đề thức ăn - những loại thức ăn không mang chất dinh dưỡng. Trong hội thánh của mình, tôi nhất quyết khẳng định với các nhân sự ban chăm sóc luôn dọn những thức ăn mang chất dinh dưỡng khi nghỉ giải lao trong các buổi hội thảo hay những sự kiện khác. Trong khi những người ủng hộ thức ăn dinh dưỡng cảm thấy phấn khởi với lời đề nghị của tôi, thì những người khác lại phải mất rất lâu để hiểu được thức ăn “dinh dưỡng” có nghĩa là gì. Sở dĩ phải mất thời gian lâu như vậy vì nhiều nhân sự phải quên đi những thói quen ăn thức ăn kém dinh dưỡng trong hội thánh qua nhiều năm tháng. Tôi nhất quyết chỉ dọn trái cây tươi thay vì bánh ngọt cho món tráng miệng. Cho một buổi gặp mặt vào giờ điểm tâm, tôi sẽ yêu cầu trứng luộc và rau quả thay vì lúc nào cũng bánh mì, bánh xốp và cà-phê.

Tôi phải thừa nhận rằng khi tôi trở nên quan tâm đến vấn đề sức khỏe, các nhân sự cũng nhanh chóng nhận ra lĩnh vực về thức ăn dinh dưỡng mà tôi mới quan tâm cũng có ảnh hưởng đến họ. Điều này cũng giống như bạn đi vào siêu thị mua sắm với một người luôn ý thức về số tiền mình đang mang theo trong khi những gì bạn muốn làm chỉ là tiêu tiền, tiêu tiền và tiêu tiền. Mỗi khi nhắc đến vấn đề thức ăn, thì sự thuyết phục luôn mang tính viễn vông. May mắn thay có hai điều đã xuất hiện và khiến cho không khí được nhẹ nhõm. Trước hết, tôi để cho những hành động và chọn lựa chứ không phải là lời nói của bản thân là ‘lời giảng’ cho mọi người. Kế đến, khi những lợi ích từ lựa chọn của tôi trở nên rõ nét (tôi đã giảm cân khoảng 22 kg trong vòng một năm và có sự thay đổi rõ nét về vóc dáng), thì tôi luôn chắc chắn rằng các nhân sự sẽ chủ động khơi mào câu chuyện về những lựa chọn sức khỏe cũng như quyết định về lối sống mới của tôi.

Chúng ta thảy đều biết rằng người Mỹ đang tự làm hại bản thân mình qua thức ăn, nhưng chúng ta cũng cần nhìn biết điều này từ một quan điểm thuộc linh và thuộc thể, rằng sống khỏe mạnh cũng là một hình thức của sự tin kính. Cả hai lẽ thật này cần được giảng dạy và chúng ta cũng cần phải lắng nghe nếu chúng ta muốn có cuộc sống khỏe mạnh cho cá nhân cũng như cho gia đình và bạn bè. Sự cân bằng giữa thế giới tâm linh và tự nhiên phải được thực hiện để sự căng thẳng giữa hai thế giới sẽ mang tính tích cực hơn là tiêu cực.

Lần nọ, có một phụ nữ đến nhờ tôi giúp đỡ cô thoát khỏi giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Cũng như nhiều bậc phụ huynh ngày nay, cô cũng gặp nhiều khó khăn trong mối quan hệ với con cái. Cô nói: “thưa mục sư, các con của tôi không thích tôi, thậm chí chúng còn xem thường tôi. Tôi đã làm tất cả những gì mình biết. Tôi kiêng ăn và cầu nguyện suốt ngày và…”. “Đó chính là nan đề của chị”, tôi cắt ngang lời cô.

Ít nhất, tôi có thể thấy cô rất bất ngờ vì tôi, mục sư hội thánh cô tham dự, đang nói rằng nan đề của cô chính là ở chỗ dành quá nhiều thời gian vào việc kiêng ăn và cầu nguyện. Do tôi hoàn toàn ủng hộ việc kiêng ăn và cầu nguyện nên tôi vội giải thích tiếp: “điều tôi muốn nói ở đây là có thể chị đã dành quá nhiều thời gian vào những vấn đề thuộc linh đến nỗi quên đi những điều nhỏ nhặt, thực tế giúp chị có được mối quan hệ tốt với con cái. Lời khuyên hay nhất mà tôi có thể nói với chị là hãy về nhà, nướng ít bánh sôcôla hay dành thời gian chơi trò chơi với các con của chị.”

Tôi sẽ là người đầu tiên khẳng định rằng mối quan hệ của người mẹ này với những thành viên trong gia đình có thể được thúc đẩy qua sự kiêng ăn và cầu nguyện. Nhưng người phụ nữ này rõ ràng đã dành quá nhiều thời gian vào những vấn đề “thuộc linh” đến nỗi bỏ qua những cách “bình thường hay tự nhiên” để tạo mối quan hệ với con cái của mình. Yếu tố thuộc linh và yếu tố tự nhiên không loại trừ nhau mà mỗi yếu tố đều đóng góp vai trò trong việc tạo nên một cuộc sống Cơ đốc cân bằng.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm dừng phần đọc sách hôm nay tại đây, mời quý thính giả đón nghe chương trình của chúng tôi tuần sau, để tiếp tục cùng chúng tôi đi trên con đường dẫn đến hạnh phúc và có sự thỏa lòng trong cuộc sống.

Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả thân yêu một cuối tuần nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Xin thân chào và hẹn gặp lại quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm