Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Một giáo sư người Mỹ làm giảng viên tại một viện đại học ở nước Ba Tây (Brazil) đã nhắc lại một kỷ niệm khó quên. Ông thuật lại rằng một ngày kia khi đang trên con đường đến trường đại học, ông cảm thấy có ai đó kéo quần mình, quay đầu lại, ông thấy một cậu bé độ 5 hay 6 tuổi với đôi mắt tròn đen và sáng trong khuôn mặt lem luốc bẩn thỉu. Cậu bé nhìn ông với lời van xin: “Thưa ông! Cho con bánh mì”. Khác với những lần trước, mỗi khi gặp trẻ ăn xin trên đường phố, mở lời van xin, ông thường phớt lờ, lạnh lùng bước đi, vì có nhiều trẻ ăn xin quá, nhưng không biết vì sao lần nầy ông lại dừng bước, rồi bảo cậu cùng đi với ông ta vào quán cà phê gần đó. Sau khi mua cho cậu một bánh kem và thức ăn khác mà cậu muốn, ông mua cho mình một tách cà phê, rồi bước ra khỏi tiệm, quên hẳn cậu bé. Nhưng khi ông đi được ít bước thì có người đụng vào lưng ông, quay nhìn lại, ông thấy cậu bé khi nãy. Cậu bé vẫn cầm ổ bánh kem và run run nói: “Con cám ơn ông!”. Vị giáo sư nầy cảm động vì lời cám ơn của cậu bé ăn xin đáng thương đó, trong khi đó có những trẻ ăn xin khác đã nhận tiền hay thức ăn ông cho nhưng chưa có em nào có lòng biết ơn như thế!

Thánh sử ký thuật lại các đây 2000 năm, khi Chúa Cứu Thế Jesus còn tại thế, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Chúa Jesus đến ranh giới xứ Ga-li-lê và xứ Sa-ma-ri. Lúc Ngài sắp vào một làng kia, mười người cùi đứng đàng xa, kêu lớn: “Lạy Jesus, xin thương xót anh em chúng con!” Khi thấy họ, Chúa Jesus bảo: “Cứ đến ngay thầy tế lễ, báo cáo con đã được lành!” Họ vừa lên đường, bệnh cùi liền biến mất. Một người thấy mình được lành, quay lại mừng rỡ: “Tạ ân Đức Chúa Trời, con lành bệnh rồi!” Anh nằm sấp mặt sát bàn chân Chúa Jesus, tạ ân Ngài. Anh ta là người Sa-ma-ri. Chúa Jesus hỏi: “Ta chữa lành mười người tất cả, còn chín người kia đâu? Chỉ có người nước ngoài này trở lại tạ ân Đức Chúa Trời sao?” Rồi Chúa bảo: “Con đứng dậy lên đường! Đức tin con đã chữa cho con lành.” (Lu-ca 17:11-19)

Nghe câu chuyện, chắc quý vị sẽ thầm trách 9 người cùi được Chúa chữa lành đã bỏ đi luôn, không một lời cám ơn Chúa. Trong khi đó, chỉ có một người coi chuyện trở lại cảm tạ ơn Chúa là việc cần kíp nhất phải làm. Vì anh biết rằng nếu không bởi ơn Chúa, Đấng đã chữa lành bệnh cho anh, thì anh sẽ mãi mãi sống trong cảnh cùi hủi, đau đớn từ thể xác đến tinh thần, bị gạt ra khỏi cộng đồng xã hội. Vì mang chứng bệnh quái ác nầy, anh bị cô lập, bị người khác ghê tởm, lánh xa. Nay được Chúa chữa lành, được cộng đồng đón nhận, thì không có gì hạnh phúc cho bằng, cho nên anh vô cùng biết ơn Chúa từ tấm lòng chân thành của anh. Lòng biết ơn sâu xa đó đã được Chúa ban thưởng. Chúa Cứu Thế Jesus chẳng những chữa lành bệnh cùi của thể xác mà còn tha thứ mọi lỗi lầm anh, tái tạo đời sống anh. Chẳng những Ngài cho anh quay lại với cộng đồng, xã hội với bao bạn bè thân nhân mà Ngài còn cho anh gia nhập vào đại gia đình của Ngài là những người hưởng được sự sống an bình trên đất và sự sống đầy phước hạnh trong cõi vĩnh hằng. Từ nay anh sống một đời sống mới vô cùng ý nghĩa.

David, một nhân vật trong Thánh Kinh, là người đã nhận được không biết bao là ơn lành của Chúa. Trong một đêm kia khi nhìn lên bầu trời đầy sao, người đã dâng lên Chúa cả tấm lòng biết ơn vì tình yêu và sự quan tâm của Ngài với đời sống mình. Ông chúc tụng Chúa rằng:

Chúa Hằng Hữu ôi, Chúa Chí Nhân,
Uy Danh Chúa vang lừng khắp cả địa cầu!
Vinh quang Ngài chiếu rạng trời cao.
Ngài cho miệng con thơ trẻ nhỏ cất tiếng ngợi khen đối lại địch thù,
Khiến kẻ thù quân nghịch phải tiêu tan.
Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo,
Muôn trăng sao Chúa đã an bài,
Thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,
Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?
Chúa cho con người thua kém Ngài chẳng là mấy,
Ban vinh quang danh dự làm mũ triều thiên,
Cho làm chủ công trình tay Chúa sáng tạo,
Đặt muôn loài muôn sự dưới chân:
Nào chiên bò đủ loại, nào thú vật ngoài đồng,
Nào chim trời cá biển, mọi loài ngang dọc khắp trùng dương.
Lạy Chúa Hằng Hữu là Chúa chúng con,
Lẫy lừng thay danh Chúa trên khắp cả địa cầu!
(Thi Thiên 8:1-9)

Chúng ta hãy suy suy nghĩ đến những dữ kiện sau:

- Chu vi của mặt trời dài 2 triệu rưởi dặm, trong khi quả đất nhỏ thua mặt trời trên 330,000 lần và cách xa mặt trời 93 triệu dặm.
- Lớp băng ở Nam cực chứa 90% lượng nước ngọt của thế giới.
- Nước bao phủ 71% quả đất.
- 97% số nước của quả đất không thể uống được.
- Bò sữa cung cấp cho con người 200,000 ly sữa suốt đời sống của nó.

Qua những sự kiện nầy chúng ta thấy bàn tay năng quyền của Đức Chúa Trời, Ngài có mặt khắp mọi nơi và hành động trong mọi vật, từ cõi thiên nhiên, đến thực vật, động vật và cơ thể con người.

Có bao giờ quý vị dâng lên Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa lòng biết ơn như vua David không? Cả cuộc đời của vua là cả một đời ca tụng Chúa. Vua David nói:

Trọn đời sống tôi sẽ ngợi khen Chúa Hằng Hữu;
Hễ tôi còn sống chừng nào tôi sẽ hát xướng cho Đức Chúa Trời tôi chừng nấy
. (Thi Thiên 146:2)

Nhà vua cũng thưa với Chúa rằng:

Con sẽ tôn vinh Vua, Đức Chúa Trời con,
Chúc tụng Danh Ngài mãi mãi.
Con sẽ chúc tụng Chúa mỗi ngày,
Sẽ ca tụng Danh Ngài mãi mãi.
Chúa Hằng Hữu cao cả, đáng ca tụng.
Ngài cao cả vô cùng.
Đời này sang đời kia sẽ ca tụng công đức Chúa,
Tuyên dương những việc diệu kỳ.
Con sẽ nói về vinh quang Chúa uy nghi rực rỡ,
Và những việc diệu kỳ.
Người ta sẽ nói về những việc phi thường của Chúa, thật uy dũng
Còn con sẽ tuyên dương sự cao cả của Ngài.
Họ sẽ nhắc nhở đức từ ái lớn lao,
Và hát khen đức công chính của Chúa.
Chúa Hằng Hữu ban ân, giàu lòng thương,
Chậm giận và vô cùng nhân từ,
Chúa Hằng Hữu ban phúc cho mọi người,
Ngài nhân từ dịu dàng trong mọi việc.
Các công việc Chúa sẽ cảm tạ Chúa,
Con cái Chúa sẽ chúc tụng Ngài.
Họ sẽ nói về vinh quang Nước Chúa.
Và về năng lực Ngài.
Để loài người biết năng lực Chúa,
Và vinh quang uy nghiêm của Nước Ngài,
Nước Chúa tồn tại vĩnh cửu,
Quyền lực Chúa còn muôn đời.
Chúa Hằng Hữu đỡ người ngã,
Người khòm xuống, Ngài nâng lên.
Mắt muôn loài trông mong Chúa,
Chúa ban lương thực đúng kỳ.
Chúa mở rộng tay,
Làm thỏa ước muốn của mọi sinh vật.
Chúa Hằng Hữu công chính mọi đường,
Ngài rộng lòng trong mọi việc.
Chúa ở gần người cầu khẩn
Những người chân thành cầu khẩn Ngài.
Chúa làm cho những người kính sợ Chúa thỏa nguyện
Ngài nghe họ kêu xin và giải cứu.
Chúa Hằng Hữu bảo vệ người yêu mến Ngài
Nhưng hủy diệt kẻ ác.
Miệng con sẽ ca tụng Chúa Hằng Hữu,
Mọi tạo vật hãy chúc tụng Danh Thánh Ngài đời đời mãi mãi!
(Thi Thiên 145:1-21)

Qua lời chúc tụng nầy chúng ta thấy có 2 điểm nổi bật:

(1) Dầu Đức Chúa Trời là Đấng uy nghi rực rỡ, quyền năng cao cả nhưng Ngài lại giàu lòng nhân từ, đối xử thật nhân ái với chúng ta là vật thọ tạo của Ngài. Ngài vui lòng ban ân phúc cho những ai đến với Ngài.

(2) Dầu Ngài là Vua thiên đàng, công bình chánh trực nhưng lại giàu tình thương, chậm giận, vui lòng cứu giúp những ai ăn năn tội trở lại với Ngài và những ai trông đợi sự nhân từ Ngài. Triết gia Phaolô nói rằng: Chiếu theo luật pháp, chẳng ai được kể là công chính, vô tội trước mặt Đức Chúa Trời, vì luật pháp chỉ giúp con người biết mình có tội. Nhưng ngày nay, Đức Chúa Trời công bố phương pháp cứu rỗi: con người được Chúa tha tội và nhìn nhận là công chính mà không nhờ luật pháp. Ngay luật pháp Môi-se và các tiên tri cũng xác nhận điều ấy. Tất cả những người tin Chúa Cứu Thế Jesus đều được Đức Chúa Trời tha tội và coi là công chính, không phân biệt một ai. Vì mọi người đều phạm tội, không còn phản chiếu vinh quang Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Trời ban ân, rộng lòng tha thứ, kể chúng ta là công chính, do công lao cứu chuộc bằng máu của Chúa Cứu Thế Jesus. Đức Chúa Trời đã cho Chúa Jesus hy sinh chuộc tội chúng ta, những người tin cậy máu Ngài. Việc cứu chuộc nầy chứng tỏ đức công chính của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi loài người trong quá khứ và hiện tại. Trong quá khứ, Ngài nhẫn nhục bỏ qua tội lỗi. Trong hiện tại, người tin Chúa Jesus được Ngài tha tội và nhìn nhận là công chính. (Rô-ma 3:20-26)

Có một người khi bước vào nhà thờ, ngỏ ý với mục sư rằng mình muốn gia nhập Hội Thánh là đại gia đình của Chúa. Vị mục sư hỏi anh ta rằng: Xin anh vui lòng cho biết “Làm thế nào để anh nhận được sự cứu rỗi!” Anh trả lời: “Chúa làm phần Chúa, tôi làm phần tôi.” Mục sư nghĩ trong lòng rằng có điều gì không ổn trong câu trả lời này, nên hỏi tiếp: “Xin anh nói rõ Chúa làm phần của Chúa, anh làm phần của anh là như thế nào?” Anh trả lời: “Phần của tôi làm là tôi phạm tội, đã bao lần tôi vi phạm luật Trời! Còn phần của Chúa là Ngài đã luôn theo đuổi tôi!” Để giúp cho anh ta hiểu thêm về ơn cứu rỗi của Chúa, Mục sư giải thích: “Anh ơi! Phần của chúng ta là cố trốn chạy Chúa, chạy thật xa khỏi Ngài, chạy nhanh chừng nào hay chừng nấy, trong khi phần của Chúa là Ngài đuổi theo chúng ta, cho đến khi bắt kịp, rồi Ngài ôm ấp ta vào lòng, yêu thương ta, giữ ta mãi ở trong tình yêu Ngài.”

Thưa quý vi, Chúa Cứu Thế vì yêu con người nên đã giáng trần, chết thế tội ta, đến ngày thứ ba, Chúa đã sống lại, và hiện nay, Chúa đang giang tay ra chờ đợi quý vị, Ngài cũng đang mở rộng tay, làm thỏa mãn ước muốn của những ai đến với Ngài. Chúa ở gần những người chân thành cầu khẩn Ngài. Chúa làm cho những người kính sợ Chúa thỏa nguyện. Ngài nghe họ kêu xin và giải cứu. Chúa bảo vệ người yêu mến Ngài.

Rất mong quý vị đến với Chúa Cứu Thế ngay giờ nầy để tội lỗi được tha, linh hồn được cứu, để trong mỗi giây phút của đời sống, quý vị sẽ cất tiếng ca tụng Chúa về sự nhân từ, ơn cứu rỗi của Chúa, và về mọi ơn lành Ngài đã làm cho mình.

Kính chào quý vị và các bạn.