Kính thưa quý thính giả,
Giáng Sinh là mùa hội lớn nhất của toàn thế giới. Ngày từ đầu tháng mười hai, không khí đã tấp nập hẳn lên. Ai ai cũng bận rộn, từ trong sở làm, cho đến việc nhà. Phải hoàn tất cho xong những công việc cuối năm. Rồi nào mua sắm, trang hoàng nhà cửa, gởi thiệp giáng sinh, tặng quà cho nhau, liên hoan, tiệc tùng, gặp mặt. Các cửa hàng treo đèn rực rỡ trong hơn cả tháng. Đường phố vang lên những khúc nhạc Giáng Sinh trong mấy tuần lễ liền.
Nếu quý vị và các bạn dừng lại trong một giây lát để suy nghĩ, thì đây quả là một điều thật lạ lùng, đây là một sự thật đáng kinh ngạc.
Vì sự chào đời của một hài nhi nghèo nàn, cách đây hơn hai ngàn năm, tại một tiểu thôn cô quạnh trong xứ Trung Đông, vẫn đang tiếp tục gây ra những chấn động cho đến ngày nay, là nguyên nhân của những sinh hoạt rộn rịp vào tháng mười hai hằng năm khắp mọi quốc gia trên thế giới, khiến đường phố tấp nập, gây cảnh nghẹt xe, từ Nữu Ước cho đến Tokyo, từ Paris cho đến Sydney.
Có thể bạn cũng không nhận ra, nhưng khi dùng lịch để xem ngày, bạn đang dùng thời điểm hạ sinh của hài nhi Giê-xu để làm chuẩn. Năm nay là 2009, như vậy hài nhi Giê-xu đã hạ sinh cách đây 2009 năm về trước. Mà thật vậy, sự chào đời của con người mang tên Giê-xu này, đã phân chia dòng lịch sử nhân loại ra hai thời kỳ: trước Chúa Giáng Sinh và sau Chúa Giáng sinh.
Ngay cả ngày sinh của bạn cũng dùng thời điểm hạ sinh của hài nhi Giê-xu làm gốc.
Trong đêm hài nhi Giê-xu được sinh ra tại tiểu thôn Bết-lê-hem, một nhóm mục đồng nghèo khổ đang yên lặng canh giữ bầy chiên trên cánh đồng bên cạnh. Trong đêm đó, bầu trời cũng đầy sao vằng vặc, như muôn ngàn đêm khác đã trôi qua. Nhưng những gì xảy ra trong đêm đó, không những biến đổi cuộc đời của những kẻ chăn chiên này, nhưng cũng biến đổi cuộc đời của hàng tỷ tỷ người khác trên thế giới. Thế giới không còn như xưa nữa kể từ đêm Giáng Sinh ấy. Vì bỗng nhiên, ánh sáng chói lòa trên không, một thiên sứ của Thiên Chúa hiện ra và nói với những người chăn chiên. Điều này dường như không thể tin được, khiến họ vô cùng sợ hãi.
Kinh Thánh ký thuật lại sự kiện Giáng Sinh như sau:
Tại miền đó, có mấy bác chăn chiên đang ở ngoài đồng, thức đêm canh giữ bầy chiên. Thình lình, một thiên sứ của Chúa hiện ra, hào quang Chúa chói lòa khắp nơi. Họ vô cùng kinh hãi, nhưng thiên sứ liền trấn an:
“Đừng sợ, tôi đến báo cho các anh một tin mừng. Tin này sẽ đem lại niềm vui lớn cho mọi người. Đêm nay, Chúa Cứu Thế, Đấng Cứu Tinh của nhân loại đã ra đời tại thành phố của Đa-vít. Các anh sẽ nhận ra Ngài khi gặp một em bé quấn khăn nằm trong máng cỏ.”
Thình lình, vô số các thiên sứ hiện ra, hợp với thiên sứ ấy ca ngợi Thượng Đế:
“Vinh quang Chúa phủ tận trời,
Bình an dưới đất cho người được ơn!” (Lu-ca 2:8-14)
Quý thính giả thân mến,
Thiên sứ báo tin rằng Giáng Sinh sẽ đem lại “niềm vui lớn cho mọi người”. Điều gì khiến Giáng Sinh trở thành niềm vui lớn cho mọi người?
Có phải mùa Giáng Sinh thường đem đến nhiều bận rộn, gây nhiều căng thẳng hơn là là được nghỉ ngơi dễ chịu kia mà?
Cho dầu bạn đang quan niệm về mùa Giáng Sinh ra sao, hoàn cảnh của bạn đang như thế nào, bạn đang theo đuổi một tôn giáo nào đó, thì Giáng Sinh vẫn là một tin vui nhất mà bạn không thể kiếm được ở một nơi nào khác. Vì bên dưới muôn sắc màu và âm thanh, Giáng Sinh mang những chân lý thật đơn giản nhưng cũng thật lạ lùng, có khả năng biến đổi cuộc đời của bạn, biến đổi cuộc đời của tôi ngàn lần tốt đẹp hơn, không những cho vài chục năm ngắn ngủi của cuộc đời này, nhưng sự biến đổi là trọn vẹn và kéo dài vô tận trong chốn vĩnh cửu nữa.
Thật vậy, đối với quý vị, đối với tôi, đối với tất cả mọi người, chẳng có gì quan trọng hơn sứ điệp của Giáng Sinh. Do vậy, chúng tôi kính mời quý vị và các bạn tạm gác qua những bận rộn trong cuộc sống, dành một vài giây phút để cùng khám phá ra mục đích của Giáng Sinh với chúng tôi. Rồi quý vị và các bạn sẽ nhận được một món quà quý nhất cho chính mình. Đó là món quà đến từ Thượng Đế, Đấng đã dựng nên vạn vật, muôn loài, Đấng đã dựng nên chính bạn và tôi.
Món quà Giáng Sinh của Thượng Đế có ba đặc tính thật độc đáo mà không một món quà nào khác trên thế gian có được như vậy:
- Đây là món quà đắt giá nhất mà bạn và tôi có thể nhận được. Phải, đây là món quà vô giá vì chính Con Trời đã phải đền chính mạng sống mình để ban tặng món quà này đến cho quý vị và tôi.
- Đây là món quà duy nhất có giá trị đến vĩnh viễn, là món quà duy nhất có giá trị cho đến đời đời.
- Đây là món quà hữu dụng nhất, vì bạn và tôi có thể sử dụng món quà này mỗi ngày trong suốt cả quãng đời còn lại.
Sự chào đời của bạn không phải là tình cờ. Cơ hội nghe được về món quà Giáng sinh hôm nay không phải là ngẫu nhiên, nhưng Thượng Đế đã chuẩn bị cả cuộc đời của bạn cho giây phút này, để bạn có thể nhận được món quà Giáng Sinh mà Ngài đã chuẩn bị cho bạn từ trước vô cùng….
Trong đêm Giáng Sinh đầu tiên, thiên sứ đã loan báo về ba mục đích vì sao hài nhi Giê-xu được sanh ra.
- Giáng Sinh đem đến sự vui mừng.
- Giáng Sinh mang đến sự cứu rỗi.
- Giáng Sinh khiến Trời và người hòa thuận lại với nhau.
Mùa Hội Vui Mừng
Kính thưa quý thính giả,
Giáng Sinh là mùa hội, để chúc mừng sinh nhật của con người mang tên Giê-xu, thế nhưng chúng ta chỉ thường nghe “Merry Christmas” hay “Chúc Mừng Giáng Sinh”, nhưng ít có ai nói “Chúc Mừng Sinh Nhật Giê-xu”.
Thật vậy, nhân vật trọng tâm mà lẽ ra chúng ta chúc mừng sinh nhật lại ít khi được nhắc đến. Thay vào đó, trong mùa Giáng Sinh, người ta nhắc nhiều về những nhân vật huyền thoại tưởng tượng như Ông Già Nô-ên, Người Tuyết vv. Thay vì chúc mừng sinh nhật của Giê-xu, người ta lại bận rộn mua sắm, trang hoàng, tiệc tùng, họp mặt, tặng quà cho nhau mà chẳng còn nhớ đến mục đích nguyên thủy của mùa Giáng Sinh.
Trong đêm hài nhi Giê-xu hạ sinh, Thượng Đế sai thiên sứ đến trần gian để báo cho nhân loại một tin vui, một tin trọng đại, là lý do khiến chúng ta vui mừng mỗi khi mùa Giáng Sinh đến.
Thiên sứ loan báo: “Tôi đến báo cho các anh một tin mừng. Tin này sẽ đem lại niềm vui lớn cho mọi người” (Lu-ca 2:10)
Đây thật là một tin thật đáng để vui mừng với ba lý do:
Thứ nhất, tin này là cho chính cá nhân bạn, như thiên sứ đã loan tin đến những người chăn chiên rằng: “Tôi đến báo cho các anh một tin mừng”.
Thứ nhì, tin này là tin thật vui, như thiên sứ khẳng định: “Tin này sẽ đem lại niềm vui lớn”.
Thứ ba, tin vui này là cho tất cả mọi người, không phân biệt chủng tộc, giàu nghèo, già trẻ, sang hèn, như thiên sứ có nói “Tin này sẽ đem niềm vui lớn cho mọi người”.
Quý thính giả thân mến,
Kinh Thánh khẳng định mục đích về sự giáng sinh của Giê-xu như sau:
“Vì Thượng Đế yêu thương nhân loại đến nỗi hy sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Thượng Đế đều không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh cửu” (Giăng 3:16)
Toàn bộ lý do của Giáng Sinh là vì “Thượng Đế yêu thương nhân loại” nhiều đến nỗi mà Thượng Đế Ngôi Hai, hay Con Thượng Đế, đã tự nguyện giáng trần, sinh ra làm người trong một con người mang tên Giê-xu, để chúng ta có thể nhận biết Thượng Đế một cách cá nhân và rõ ràng, hầu quý vị và tôi có thể thấu hiểu về tình yêu Ngài dành cho chúng ta, để rồi quý vị và tôi có thể đặt lòng tin cậy trọn vẹn vào chương trình cứu chuộc của Ngài.
Nhìn vào công trình sáng tạo của Thượng Đế, với thiên nhiên hùng vĩ, với cây trái muôn sắc muôn màu, với muôn loài sống thật đa dạng và phong phú, chúng ta nhận ra năng quyền tuyệt đối của Đấng Tạo Hóa.
Thật là kinh ngạc khi quý vị và các bạn còn nhận ra rằng, toàn bộ công trình sáng tạo là để chúng ta tận hưởng. Mắt chúng ta thưởng ngoạn thiên nhiên xinh đẹp tuyệt vời, tai chúng ta thích thú với bao thanh âm với cung điệu trầm bỗng, miệng chúng ta thưởng thức bao mùi vị ngon lành, vì Thượng Đế đã thương yêu và ban cho chúng ta tất cả những điều này, như Kinh Thánh khẳng định: “Thượng Đế, Đấng rộng rãi ban mọi vật cho chúng ta được hưởng” (1 Ti-mô-thê 6:17)
Tuy vậy, sự cảm nhận qua thiên nhiên về tình yêu của Thượng Đế đối với con người vẫn còn hạn chế, cho đến khi Chúa Cứu Thế Giê-xu hạ sinh trong đêm Giáng Sinh đầu tiên.
Đêm Thượng Đế Ngôi Hai thành người.
Đêm Đấng Sáng Tạo trở thành loài thọ tạo.
Đêm Con Thượng Đế bước vào dòng lịch sử nhân loại.
Nếu Thượng Đế muốn bày tỏ về Ngài với loài chim, chắc Ngài sẽ trở nên loài chim.
Nếu Thượng Đế muốn bày tỏ về Ngài với loài cá, chắc Ngài sẽ trở nên loài cá.
Nhưng vì Thượng Đế muốn bày tỏ về Ngài với chúng ta, nên Ngài đã trở nên một con người như chúng ta.
Ngài không gởi thiên sứ, tiên tri, chính trị gia, sứ giả hay bất cứ một ai khác đại diện cho Ngài.
Vì quá yêu chúng ta và tha thiết muốn bày tỏ tình yêu đó một cách trọn vẹn, chính Ngài đã đến với quý vị và tôi một cách cá nhân, với chính bản thân của Ngài.
Và đó là điều đã xảy ra trong đêm Giáng Sinh đầu tiên…
Quý thính giả thân mến,
Yêu thương là bản tính của Thượng Đế, là toàn bộ về chính Ngài, như Kinh Thánh khẳng định “Thượng Đế chính là Tình yêu” (1 Giăng 4:8)
Cũng vì tình yêu, Thượng Đế đã sáng tạo ra vạn vật và muôn loài. Mọi đời sống, mọi hơi thở là bằng chứng về tình yêu của Ngài, như thi sĩ Đa-vít có viết:
“Chúa là phúc lành cho tất cả mọi người; Ngài thương xót mọi tạo vật Ngài làm nên” (Thi Thiên 145:9)
Tình yêu của Thượng Đế là bền vững, bất biến và luôn luôn còn mãi. Không một điều gì có thể khiến tình yêu này tan biến.
Thượng Đế yêu quý vị và tôi, không phải do công đức, việc lành của chúng ta, nhưng bởi bản tính của Ngài là yêu thương.
Thượng Đế vẫn yêu quý vị và tôi, cho dù chúng ta đang phạm tội, cho dù chúng ta xoay lưng lại với Ngài, cho dù chúng ta vẫn còn mãi mê theo đuổi những dục vọng, vì trước sau như một, Ngài chính là tình yêu.
Tình yêu của Thượng Đế dành cho quý vị và tôi được thể hiện trọn vẹn qua cuộc đời của Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Trong đêm Giáng Sinh, Thượng Đế Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, sinh ra thành một hài nhi mang tên Giê-xu. Con người mang tên Giê-xu lớn lên, chân thật và đầy lòng nhân từ, đã dành trọn thời giờ và năng lực để rao giảng về tình yêu của Thượng Đế, để loan báo về chương trình cứu chuộc loài người ra khỏi ách tội lỗi.
Tuy vậy, vì lòng ghen tức, các thế lực tôn giáo thời đó đã tìm cách loại bỏ Ngài và cuối cùng họ đã thành công khi xử treo Ngài trên cây thập tự. Thực ra, đây cũng là chương trình cứu chuộc loài người của Thượng Đế, vì khi Chúa Cứu Thế Giê-xu hay Thượng Đế Ngôi Hai bị xử chết trên thập hình, Con Trời đã đứng thế vào chỗ của quý vị và tôi, lãnh thay cho chúng ta bản án tội.
Những ai tin nhận vào sự chết thế của Cứu Chúa Giê-xu vì tội lỗi của chính mình, sẽ được Thượng Đế tha tội, được tuyên bố trắng án, tránh được bản án tội và hưởng được sự sống phước hạnh cho đến muôn đời.
Sự chết thế của Cứu Chúa Giê-xu đã bày tỏ tình yêu vô điều kiện của Thượng Đế dành cho quý vị và tôi, như Kinh Thánh khẳng định: “Vì khó có ai chết cho một người công chính, họa may còn có người dám chết cho người tốt. Nhưng Đức Chúa Trời đã tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là tội nhân thì Chúa Cứu Thế đã chết thay cho chúng ta” (Rô-ma 5:7-8)
Thật vậy, khi những tên lính La-mã xử treo Chúa Giê-xu, chúng đã kéo căng hai cánh tay của Ngài, rồi đóng đinh vào hai cổ tay để treo thân Ngài lên cây thập tự.
Với hai cánh tay mở rộng, Chúa Giê-xu như muốn nói với tất cả mọi người: “Ta yêu con đến dường này”.
Với hai cánh tay bị đinh đóng, trăm phần đau đớn, Con Trời muốn nói với quý vị và tôi: “Ta yêu con đến nỗi Ta sẵn lòng chịu chết để chuộc con lại với Ta”.