Kính thưa quý thính giả,
Vào ngày 25 tháng 4 năm 2006, mỏ vàng tại vùng Beasconfield, thuộc đảo Tasmania, Úc Đại Lợi bị sụp đổ. Mười bốn người thoát kịp, một người bị chết và hai người bị kẹt lại dưới mỏ. Hai người công nhân bị kẹt lại dưới mỏ với độ sâu khoảng 1000 thước, hoàn toàn bị động, chỉ biết chờ đợi toán cấp cứu tới cứu mình. Toán cấp cứu đã làm việc thật cẩn thận để không gây thêm sụp lở, có thể chôn vùi hy vọng cứu sống hai người bị kẹt dưới mỏ sâu.
Cuối cùng, vào ngày 9 tháng năm 2006, toán cấp cứu đã xuống được đến nơi. Hai người thợ mỏ bị kẹt, sau hai tuần lễ mong chờ, ngóng đợi với bao hồi hộp lo âu, đã la lên rằng: “Chúng tôi đã thấy đèn của các anh”.
Có bao giờ quý vị và các bạn bị chôn chặt vào một tình trạng tuyệt vọng, chỉ mong chờ một sự cứu giúp và cuối cùng, tia ánh sáng hy vọng đã thực sự đến với bạn sau bao mong chờ ngóng đợi.
Lịch sử nhân loại như một đêm đen đầy tội ác và không hy vọng, bỗng nhiên, trong đêm Giáng Sinh đầu tiên, hào quang chiếu rực bầu trời tiểu thôn Bết-lê-hêm, thiên sứ đã loan tin vui với những người chăn chiên như vầy:
“Hôm nay, tại thành Đa-vít, một Đấng Cứu Thế vừa giáng sinh cho các anh. Ngài là Chúa Cứu Thế, là Chúa.” (Lu-ca 2:11)
Quý thính giả thân mến,
Như trong bản tin của thiên sứ, Giê-xu chính là Chúa Cứu Thế, giáng sinh cho quý vị và tôi. Giê-xu là Đấng Cứu Thế, vậy thì Ngài cứu chúng ta ra khỏi điều gì?
Thông thường, chúng ta nghĩ rằng sự cứu rỗi chỉ giải thoát quý vị và tôi ra khỏi tội lỗi, ra khỏi bản ngã yếu đuối của chính mình và ra khỏi địa ngục đau khổ đời đời.
Nhưng Cứu Chúa Giê-xu không chỉ giải thoát chúng ta ra khỏi những điều xấu xa tệ hại, nhưng Ngài cũng đem đến cho quý vị và tôi những sự tốt lành đời đời nữa.
Trước hết, chúng ta phải thành thật với chính mình rằng, bạn chính là nguyên do gây ra những vấn đề, những rắc rối cho chính bạn. Thậm chí, nếu người khác bắt đầu gây khó khăn cho bạn, chứ không phải bạn gây nên nông nỗi, thì thái độ và phản ứng của bạn khiến cho vấn đề trở nên tồi tệ hơn. Bạn vấp ngã nhiều hơn là bạn nhận biết hay thừa nhận. Trong thâm tâm, bạn dư biết mình có những thói quen không sao bỏ được, những suy nghĩ không sao tránh được, những cay đắng, giận hờn không sao quên được, những lời nói lỡ lời không bao giờ lấy lại được.
Thật vậy, bạn là nguyên nhân cho những khổ tâm của chính bạn. Do vậy, để thay đổi tình trạng của bạn, sự thay đổi này phải bắt đầu từ chính bạn, từ trong con người của bạn, từ trong trái tim của bạn.
Chúng ta có nghe “nhân chi sơ, tánh bổn thiện”, có nghĩa là khi còn nhỏ, tính tình con trẻ thiện lành. Thế nhưng, những ai có nuôi dạy con nít thì biết, bản chất ích kỷ, cạnh tranh đã thể hiện khi các em còn nhỏ, do vậy, nên sửa lại là “nhân chi sơ, tánh dễ sợ” thì mới đúng sự thật!
Khi lớn lên, khuynh hướng ích kỷ, thích làm theo ý riêng của mình càng ngày càng chiếm ưu thế, khiến bạn không còn quan tâm đến ý muốn của Đấng tạo dựng ra mình nữa. Chính cái “tôi” ngày càng lớn, ngày càng nặng nề, đã kéo một người đi xuống “tội”.
Cho đến ngày nay, thế giới mới có “kinh tế toàn cầu”, “thông tin toàn cầu”, nhưng tội lỗi đã mang tính “toàn cầu” ngay từ những ngày xa xưa nhất. Thật vậy, tội lỗi là vấn đề rắc rối nhất, to lớn nhất và phổ quát nhất của con người từ những ngày đầu tiên nhất của lịch sử nhân loại.
Quý vị và tôi phạm tội mỗi ngày, từ trong lời nói, từ trong suy nghĩ và từ mỗi hành động, đúng như Kinh Thánh có mô tả: “Chẳng có một người nào suốt đời làm điều phải mà không phạm tội” (Truyền Đạo 7:20)
Do vậy, theo tiêu chuẩn của Thượng Đế, chẳng ai trong chúng ta hoàn hảo hay lý lịch được trọn vẹn, như lời Ngài có khẳng định: “Vì mọi người đều phạm tội, không còn phản chiếu vinh quang Thượng Đế” (Rô-ma 3:23)
Kinh Thánh cũng khẳng định với lương tâm chúng ta rằng: “Nếu chúng ta chối tội là chúng ta tự lừa dối và không chịu nhìn nhận sự thật. Nếu chúng ta bảo mình vô tội, là cho Thượng Đế nói dối.” (1 Giăng 1:8,10)
Tội lỗi là làm theo ý riêng của mình, nảy sinh ra việc ác, lòng kiêu ngạo, là nguyên nhân cắt đứt mối liên hệ giữa con người với Thượng Đế, như Kinh Thánh có ghi: “Nhưng tội lỗi ngươi đã đào hố thẳm giữa ngươi với Chúa; gian ác ngươi đã che lấp đến nỗi ngươi không thấy mặt Ngài” (Ê-sai 59:2)
Tội lỗi ràng buộc chúng ta vào những thói quen, chắc chắn như những sợi dây xích, ngày càng trói chặt, không sao vứt bỏ được, như triết gia Phao-lô mô tả nỗi bực dọc này như sau: “Dù tôi ước muốn làm điều tốt, nhưng không thể nào thực hiện. Tôi chẳng làm điều tốt mình muốn, lại làm điều xấu mình không muốn. Thật bất hạnh cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát ách nô lệ của thể xác tội lỗi hư hoại nầy?” (Rô-ma 7:18,19,25)
Chính tội lỗi gây nên chiến tranh, thù oán, tranh chấp, tham nhũng, nghèo đói, bệnh tật triền miên trong suốt lịch sử nhân loại. Ai có thể thay đổi được tình trạng này? Chính quyền hay Liên Hiệp Quốc cũng phải chịu thua? Giáo dục cũng không làm được gì, vì con người càng văn minh, càng được giáo dục, nhưng tội lỗi không hề thuyên giảm nhưng chỉ ngày càng trở nên sâu sắc, tội ác chỉ ngày càng tinh vi hơn mà thôi.
Điều khủng khiếp nhất, đó là tội lỗi sẽ khiến một người bị phán xét sau khi qua đời, để rồi bị chia cắt đời đời với Thượng Đế trong nơi vĩnh cửu, như Kinh Thánh có tuyên bố: “Như đã được ấn định, loài người phải chết một lần, sau đó phải chịu xét đoán” (Hê-bơ-rơ 9:27)
Quý thính giả thân mến,
Thiên Chúa Ngôi Hai, cách đây hơn 2000 năm, đã tự nguyện giáng trần trong một con người mang tên Giê-xu.
Ngài đến để cứu quý vị và tôi ra khỏi mọi ràng buộc của tội lỗi.
Ngài đến không phải để đoán xét, nhưng để cứu quý vị và tôi thoát khỏi hệ quả khủng khiếp đời đời do tội lỗi gây nên.
Ngài đến để ban cho quý vị và tôi sự tự do trọn vẹn.
Chúa Cứu Thế Giê-xu giải thoát chúng ta khỏi mặc cảm tội lỗi. Theo như luật định, làm tội thì phải chịu tội. Mặc cảm tội lỗi là một giá chúng ta phải trả khi phạm tội. Thế nhưng, Con Trời vì yêu chúng ta, đã giáng hạ và chịu chết treo trên cây thập tự, trả hết món nợ tội giùm cho quý vị và tôi, như Kinh Thánh có ghi: “Thượng Đế đã khiến Đấng vô tội gánh chịu tội lỗi chúng ta, nhờ đó chúng ta được Thượng Đế nhìn nhận là người công chính trong Chúa Cứu Thế” (2 Cô-rinh-tô 5:21)
Chúa Cứu Thế Giê-xu giải thoát chúng ta khỏi những giận hờn, cay đắng, vì khi cảm nhận sự tha thứ dồi dào của Ngài, chúng ta cũng sẽ tha thứ được những ai đã gây thương tổn cho chúng ta.
Chúa Cứu Thế Giê-xu giải thoát chúng ta ra khỏi mặc cảm thấp hèn, sợ bị người khác khinh dễ, chối từ, vì tình yêu lớn lao và vô điều kiện của Con Trời sẽ tái tạo đời sống và đem lại niềm tự tin cho quý vị và tôi.
Chúa Cứu Thế Giê-xu giải thoát chúng ta ra khỏi những ràng buộc, thói quen, nghiện ngập của đời sống cũ, vì như chính Ngài xác nhận: “Nếu được Con Thượng Đế giải phóng, các ngươi mới thật sự được tự do” (Giăng 8:36)
Chúa Cứu Thế Giê-xu giải thoát chúng ta ra khỏi sự sợ hãi trước cái chết. Mà thật vậy, nỗi sợ hãi trước cái chết là sự sợ hãi lớn nhất của con người, vì trong thâm tâm, ai cũng biết rằng, chết không phải là hết, nhưng chết là đối diện với Đấng tạo dựng ra mình, là phải chịu phán xét trước mọi điều mình nói và làm trong cả một đời. Tuy vậy, khi quý vị tin nhận vào sự chết thế của Chúa Giê-xu trên cây thập tự, dòng huyết Con Trời xóa bôi mọi tội lỗi của bạn, tránh cho bạn sự đoán phạt, bảo đảm cho bạn một nơi ở đời đời phước hạnh trong chốn vĩnh cửu. Khi đã thuộc về Cứu Chúa Giê-xu, quý vị và tôi không còn phải sợ hãi trước cái chết nữa, như Kinh Thánh có ghi: “Vì con cái Thượng Đế là người bằng xương thịt, nên Chúa Giê-xu cũng đã nhập thể làm người. Ngài chịu chết để chiến thắng Sa-tan, vua sự chết. Ngài cũng giải cứu những người vì sợ chết, buộc lòng làm nô lệ suốt đời” (Hê-bơ-rơ 2:14-15)
Con Trời giáng sinh để giải thoát chúng ta ra khỏi ách nô lệ của tội lỗi.
Chúa Cứu Thế vào đời để đem đến ban tặng cho quý vị và tôi món quà tự do trọn vẹn.
Món Quà Cho Bạn
Kính thưa quý thính giả,
Đa số chúng ta ai cũng quan niệm rằng, mọi sự trên đời này đều theo quy luật sòng phẳng.
Tiền trao, cháo múc. Trên đời này, không có gì là cho không, không có gì là biếu không cả. Bánh ít đi, bánh quy lại.
Quan niệm sòng phẳng này cũng đi vào lãnh vực tâm linh nữa. Nhiều người nghĩ rằng, phải tu hành, làm lành, lánh dữ thì mới được Thượng Đế chấp nhận. Nhiều người cho rằng, phải tạo nên nhiều công đức thì mới được Thượng Đế ưu ái, thương yêu. Nhiều người đang ra sức xây “núi công trạng”, trồng “rừng công quả” vì theo quan niệm sòng phẳng, đây là cách để đạt được thiên đàng hay chốn hạnh phúc vĩnh cửu.
Tiếc thay, việc lành của con người không sao đạt được tới tiêu chuẩn tuyệt đối của Thượng Đế, như Kinh Thánh khẳng định: “Chúng con tất cả đều ô uế, xấu xa. Cả đến những việc đạo đức của chúng con cũng như giẻ rách thối tha, bẩn thỉu” (Ê-sai 64:6)
Tuy vậy, Giáng Sinh đem đến cho tất cả chúng ta một tin thật vui.
Đó là chúng ta không phải theo đúng luật sòng phẳng, hay nói một cách khác, chúng ta không phải tự mình ra sức làm hết điều này đến điều kia mới được cứu rỗi, mới thoát được sự đoán phạt đời đời, mới được nối kết trở lại với Đấng tạo dựng ra mình, mới được vui hưởng mối quan hệ ngập tràn niềm vui và phước hạnh với Đấng Chí Cao.
Sách Tin Lành Giăng 6:28-29 có kể lại nhiều người thắc mắc muốn hưởng nước thiên đàng thì phải làm gì, nên họ chất vấn Chúa Giê-xu như vầy:
“Thế thì Thượng Đế muốn chúng tôi làm gì?”
Chúa Giê-xu đáp, “Điều Thượng Đế muốn các ngươi làm là tin nhận Đấng Ngài sai đến.”
Thật vậy, sự cứu rỗi không phải là do làm điều này, thực hiện điều nọ, nhưng đơn giản chỉ là tin nhận vào Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Con Trời đã giáng hạ thành người vì quý vị và tôi, cách đây hơn 2000 năm trước.
Sự cứu rỗi không phải là cố sức chứng minh mình xứng đáng qua công đức, việc lành.
Ngược lại, quý vị và tôi chỉ nhận được sự cứu rỗi, khi nào chúng ta thừa nhận mình không xứng đáng với thiên đàng, và để rồi chúng ta bằng lòng đón nhận món quà cứu chuộc từ Chúa Cứu Thế Giê-xu qua niềm tin vào sự chết thế của Ngài trên cây thập tự.
Kinh Thánh luôn luôn nhấn mạnh rằng sự cứu rỗi là ân điển của Thượng Đế, một món quà từ Ngài, tặng không cho quý vị và tôi, cho dầu chúng ta chẳng bao giờ xứng đáng với món quà vô cùng cao quý này. Khái niệm ân điển đã làm sốc thật nhiều người khi lần đầu tiên nghe đến, vì chúng ta đã quá quen thuộc với quan niệm sòng phẳng, vì quý vị và tôi luôn luôn nghĩ rằng, trước khi chúng ta có thể nhận một điều gì, nhất là khi điều này quá cao quý, thì chắc chắn người ban cho sẽ đòi hỏi những điều kiện đi kèm thật gắt gao.
Quý thính giả thân mến,
Tôn giáo là nỗ lực của con người để làm vừa lòng Thượng Đế, trong khi ân điển là Thượng Đế tìm đến với con người.
Tất cả những tôn giáo của thế gian đều quy về một mệnh lệnh “làm”. Tôn giáo nào cũng đưa ra những danh sách dài thật dài những chuyện một người cần phải làm để được Thượng Đế ưu ái.
Nhưng cách đây hơn 2000 năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã giáng sinh thành người. Con Trời đã trở thành một con người bằng xương, bằng thịt, như để nói với mỗi chúng ta rằng:
“Con đã hoàn toàn hiểu lầm về Đấng đã tạo dựng nên con. Dĩ nhiên, khi con làm lành lánh dữ là điều tốt, nhưng điều này chẳng khiến Ta yêu con nhiều hơn hay ít hơn. Tình yêu của Ta dành cho con không có giới hạn, là tình yêu vô điều kiện và không bao giờ đổi thay. Con không thể mua được tình yêu của Ta, cũng chẳng có thể làm gì để đạt được và cũng chẳng tốt lành hay xứng đáng với tình yêu Ta dành cho con.
Ta giáng trần, không phải để xem các con làm được những gì, cũng không phải để lên án hay đoán phạt con, nhưng Ta đến đây để mang cho con là món quà cứu rỗi mà Ta phải trả một giá thật cao, nhưng Ta tặng không cho con. Ta làm điều này, tất cả vì con. Tất cả những ơn phước con có trong cuộc đời, là món quà ân điển của Ta. Ta đã làm tất cả những điều này, chỉ vì con”.
Trong khi các tôn giáo đặt nền tảng trên chữ “làm”, thì sự cứu rỗi đặt nền tảng trên chữ “hoàn tất”. Khi Chúa Giê-xu bị treo trên cây thập tự, trước khi gục đầu xuống và trút linh hồn, Ngài đã tuyên bố: “Mọi việc đã hoàn tất!”.
Con Trời muốn tuyên bố điều gì đã hoàn tất khi Ngài bị xử treo và chết đau thương trên cây thập tự?
Đó là, mọi tội lỗi của quý vị và tôi, của cả nhân loại đã được trả xong bằng cái chết của Thiên Chúa Ngôi Hai trên thập hình.
Đó là, cái giá của sự cứu rỗi đã được thanh toán trọn vẹn, đã được trả đầy đủ qua cái chết đau đớn của Con Trời trên cây gỗ.
Các tôn giáo thì ra lệnh “hãy làm đi”, nhưng Chúa Cứu Thế Giê-xu thì nói “việc cứu chuộc Ta đã hoàn tất”, vì Ngài đã trả xong món nợ tội thế cho quý vị và tôi rồi.
Chúng ta chẳng cần phải làm gì nữa, nhưng chỉ đơn giản đưa tay đón nhận lấy món quà ân điển vô giá này mà thôi, như Kinh Thánh tuyên bố: “Thật vậy, nhờ ân sủng, bởi đức tin mà anh chị em được cứu rỗi, đây không phải tự sức anh chị em, nhưng là một tặng phẩm Đức Chúa Trời ban, cũng không phải do công đức anh chị em làm, để không ai có thể khoe mình” (Ê-phê-sô 2:8-9)
Kính thưa quý thính giả,
Trong khi các tôn giáo đánh giá dựa theo thành quả hay công trạng của việc làm, thì Đấng Tạo hóa lại tuyên bố: “Còn người không làm việc, nhưng tin Thượng Đế có quyền tha tội cho mình, người ấy hưởng ân huệ và được kể là công chính nhờ đức tin” (Rô-ma 4:5)
Như vậy, không phải do làm điều nọ, thực hiện điều kia, nhưng chỉ nhờ tin rằng Thượng Đế có thể tha tội cho mình, nhờ tin rằng Thượng Đế đã sai Con Một của Ngài xuống trần, trả nợ tội cho chúng ta, bởi vì đức tin ấy, mà Thượng Đế “kể chúng ta là công chính”, xem như chúng ta như chưa bao giờ phạm tội cả.
Nếu bạn thực lòng tin như vậy, trát tòa đòi bắt bạn đương nhiên bị xé bỏ, tờ giấy đòi nợ bạn trở nên vô hiệu lực, mọi hình phạt bạn đã được thanh toán xong và bạn được tự do hoàn toàn, không hề mặc cảm như mình chưa bao giờ phạm tội.
Như con cái tin cậy vào cha mẹ hết lòng khiến cha mẹ hài lòng và mãn nguyện, thì khi bạn tin cậy hết lòng vào Đấng tạo dựng ra bạn, tin vào tình yêu vô đối của Ngài và tin vào chương trình cứu chuộc của Con Ngài, bạn khiến Ngài hài lòng và mỉm cười, như Kinh Thánh có bày tỏ: “Người không có đức tin không thể nào làm hài lòng Thượng Đế vì người đến gần Thượng Đế phải tin Ngài có thật, và Ngài luôn luôn tưởng thưởng xứng đáng cho người tìm cầu Ngài” (Hê-bơ-rơ 11:6)
Thật vậy, không phải những gì quý vị và tôi làm được khiến Thượng Đế hài lòng, nhưng chính lòng tin cậy khiến Ngài mãn nguyện và mở rộng cánh cửa thiên đàng chào đón chúng ta.
Quý thính giả thân mến,
Chính Thượng Đế đặt tên Chúa Cứu Thế là Giê-xu, vì tên “Giê-xu” có nghĩa là cứu con người ra khỏi xiềng xích tội lỗi và cũng là sứ mạng của Con Trời đến đây để giải cứu chúng ta.
Chúa Giê-xu đã giáng sinh để rồi chịu chết thay cho quý vị và tôi.
Khi Chúa Giê-xu bị treo trên cây thập tự, nhận lãnh thập hình thật đau đớn, các nhà lãnh đạo tôn giáo, những tên lính La-mã đã chế giễu Ngài như sau: “Hắn hãy cứu mình đi nếu quả thực hắn ta là Người Được Chọn của Thượng Đế, là Đấng Cứu Thế.” (Lu-ca 22:35)
Nhưng Chúa Cứu Thế Giê-xu vẫn yên lặng chịu đựng thập hình, vì Ngài đến trần gian không phải để tự cứu mình, nhưng để cứu quý vị và tôi.
Chúa Giê-xu giáng sinh là vì chính quý vị, vì chính tôi.
Để từ nay chúng ta không còn phải trăn trở trong tội lỗi nữa…
Để từ nay chúng ta không còn phải chạy đua trong các công việc tôn giáo nữa…
Nhưng để từ nay, chúng ta được tự do thật sự…
Để nối lại mối thâm tình với Đấng tạo dựng ra mình…
Để vui thỏa trong Ngài cho đến vĩnh viễn…