Tiến sĩ David D. Ireland

Kính thưa quý thính giả,

Tuần lễ vừa qua, chúng ta đã nghe nói về những vấn đề xoay quanh “Điều thuộc về đất và điều thuộc về cõi đời đời”.

Những liệt kê đầy tính triết lý về những thời kỳ khác nhau trong đời người mà vua Sa-lô-môn đã viết trong sách Truyền Đạo đưa ra nguyên tắc thứ ba mà chúng ta cần phải giữ cân bằng đó là: sự mâu thuẫn giữa những điều thuộc về đất, hay cõi tạm, với những điều thuộc về cõi vĩnh cửu. Kinh Thánh trong sách Truyền đạo 3:11 có chép rằng Đức Chúa Trời “khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người; dầu vậy, công việc Đức Chúa Trời làm từ ban đầu đến cuối cùng, người không thể hiểu được”.

Đây là một vấn đề khác mang tính hai mặt mà nhiều người dễ bỏ cuộc vì đây là điều khó khăn: chúng ta vẫn phải thấu hiểu những điều thuộc về đất trong khi cũng phải hiểu rõ về những điều thuộc về cõi vĩnh hằng. Đa số Cơ đốc nhân gặp khó khăn trong việc duy trì sự cân bằng các nguyên lý này. Làm thế nào để có sự cân bằng giữa những điều thuộc về cõi đời đời với những điều thuộc về đất, tức là thế giới chúng ta đang sống? Làm thế nào để các tín hữu có thể đứng một chân vững vàng trong cõi vĩnh hằng và một chân khác trên đất. Khi quá chú trọng đến những điều thuộc về cõi vĩnh hằng, một số người đã xao lãng việc chăm sóc thân thể của mình. Chúng ta quên mất rằng nếu để thân thể chúng ta đầy những tật bệnh, và chúng ta bị giới hạn về mặt thể chất, thì chúng ta không có sức khỏe để thực hiện những hoạt động và thực hiện ước mơ của chúng ta về mặt tâm linh. Chúng ta cần nhớ rằng chú ý chăm sóc thân thể đúng mức bày tỏ thái độ tôn kính Chúa, vi rằng Ngài đã tạo dựng nên thân thể của chúng ta.

Sự thật là việc quân bình giữa những điều này cho thấy tính cách lành mạnh có khả năng khiến chúng ta không trở thành những kẻ dị hợm mà lại trở thành những người biết cân bằng. Những Cơ đốc nhân hiệu quả nhất là những người hiểu được thế giới này và vẫn có một niềm hy vọng mạnh mẽ về thế giới sẽ đến. Kiểu cân bằng này hoàn toàn cần thiết nếu chúng ta muốn thành công vượt qua những thời kỳ trong cuộc sống. Trớ trêu thay, chỉ những người hiểu rõ được cõi vĩnh hằng mới có thể vượt qua được những hỗn độn và rắc rối của cuộc đời này.

Quý thính giả thân mến,

Khi trò chuyện với nhiều người, tôi thường nhận ra các dấu hiệu cho thấy họ đang bỏ qua một trong hai thế giới. Một số người nói không ngừng về thành công của họ trên thương trường. Họ vừa được thăng chức, vừa có tên trong danh sách những nhà kinh doanh hàng đầu, hay họ vừa mở rộng lĩnh vực kinh doanh- nói chung, họ là hiện thân của sự thành công vang dội theo chuẩn thước đo mà thế gian đưa ra. Rồi khi tôi tiếp tục câu chuyện về những vấn đề như đời sống thuộc linh, sự cầu nguyện và sự phục vụ của họ trong hội thánh, họ trở nên im tiếng lạ lùng. Những người này hiện đang nắm giữ những điều thuộc về cõi tạm và sẵn lòng trả giá bằng những điều thuộc về cõi đời đời.

Tương tự, điều khiến tôi lo lắng không kém là những Cơ đốc nhân không thể nói về điều gì khác ngoài vấn đề thuộc linh. Bạn sẽ nghe họ nói những điều như “tôi đang lớn lên trong đời sống thuộc linh” hay “tôi đọc Kinh Thánh và cầu nguyện đều đặn, giờ tĩnh nguyện của tôi thật phong phú và tôi chưa bao giờ bỏ qua một giờ thờ phượng nào cả”. Nhưng họ lại bỏ qua việc cuộc hôn nhân của họ đang tan vỡ, rằng mọi thứ tại chỗ làm đều đang gặp việc tồi tệ và họ thật sự ghét cấp trên của mình.

Rồi khi tôi hỏi: “Hôm qua anh/chị có đi bầu cử cho ông thị trưởng không?” thì họ luôn trả lời rằng “Ồ tôi không quan tâm đến chuyện bầu cử. Tôi để những việc thế tục đó cho người khác làm.”

Bạn có thấy điều gì đang xảy ra ở đây không? Sự gắn bó sai trật với điều mà chúng ta phân loại thành “cõi vĩnh hằng” đã che mắt và không cho chúng ta nhận thấy tầm quan trọng của những điều mà chúng ta đã học cách từ bỏ là “điều trên đất”. Chúng ta phải học thái độ của Sa-lô-môn rằng cả hai lĩnh vực này đều là những khía cạnh cần thiết của cuộc sống và cả hai đều là những cột trụ của cùng một hiện thực, đó chính là: cuộc sống dưới sự điều khiển của Đức Chúa Trời. Những việc đại loại như thi hành bổn phận công dân trong việc bầu cử cũng là điều quan trọng mà Cơ Đốc Nhân cần tích cực tham gia và để ý đến, hoặc tham gia các tiệc tùng và có đủ thì giờ vui chơi với gia đình và bạn hữu cũng là những việc giúp chúng ta có sự thư giãn trong cuộc sống thuộc về 'cõi tạm'.

Đôi khi sự bất thường của chúng ta trong những lĩnh vực này cũng được bộc lộ qua cách chúng ta cố né tránh những vấn đề “trên đất” khi mãi mê với những câu hỏi trừu tượng hay không thể trả lời. Chẳng hạn như tôi thường hay nói chuyện với những người dường như không thể bỏ qua câu hỏi “xưa như trái đất”, ấy là thú vật có linh hồn hay không. Họ sẽ tranh luận rằng: “Chắc chắn thú vật có linh hồn vì chẳng phải Kinh Thánh đã nói rằng chiên và sư tử sẽ nằm cùng nhau hay sao?” hoặc những người này sẽ thảo luận không dứt về kiểu cơ thể mà chúng ta sẽ có trên thiên đàng hay về bản chất của địa ngục như “làm sao địa ngục lại là nơi hoàn toàn tối tăm được, khi ở đó, lửa không bao giờ tắt hay bị dập tắt?”. Một câu hỏi được yêu thích khác đó là Ca-in và A-bên lấy vợ ở đâu và nhiều câu hỏi khác nữa mà chúng ta có thể tiếp tục đưa ra, những câu hỏi đại loại kiểu ấy sẽ khiến chúng ta xao lãng khỏi “cõi vĩnh hằng”, là điều mà ở đây tôi muốn nói là không thể trả lời được! Và rồi, khi chúng ta đang chú tâm suy nghĩ đến những điều mà chúng ta không thể trả lời được như những câu hỏi trên, thi bà xã chúng ta lại lên tiếng nhờ chúng ta làm giúp những điều như “Anh ơi, anh đổ rác giúp em nhé” hoặc “Anh ơi, anh đi ra tiệm tạp hóa mua ít đồ cho em được không?” Thế là đột nhiên, chúng ta bị rơi xuống đất trở lại - là nơi chúng ta đang sống - vì chúng ta tình cờ đang hiện hữu tại nơi này! Chúng ta cũng nhận ra mình đang cố trốn tránh những hiện thực “nhỏ nhặt” và “thuộc về thế gian” đằng sau các câu hỏi “vĩ đại” và “thuộc về cõi đời đời”. Cũng cần nhận ra rằng chúng ta có thể rất thành công khi hướng tâm trí mình vào những điều trừu tượng nhưng lại thất bại trong cõi tự nhiên trong vai trò là chồng, là cha, là vợ hay là mẹ.

Thật vậy, Đức Chúa Trời đã “khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người”. Nhưng Ngài vẫn chưa chiếu cố trả lời mọi câu hỏi của chúng ta về cõi đời đời! Thế thì, chúng ta có thể làm được gì với những câu hỏi chưa được trả lời và chưa thể trả lời?

Chúng ta có thể lấy ra lời bảo đảm mà Ngài ban cho chúng ta ấy là, chúng ta có thể đặt niềm tin của mình nơi Chúa Giê-xu Christ, là Đấng đời đời và cũng là Đấng đã sống một thời gian trên đất. Vậy, để giải quyết hiện thực trên đất, chúng ta cần đảm bảo có được hợp đồng bảo hiểm nhân thọ cho chính mình để gia đình mình sẽ được chăm sóc nếu Chúa quyết định đưa chúng ta về với Ngài, trong khi những người thân yêu của chúng ta vẫn còn sống trên đất. Đó là kiểu cân bằng mà con người khôn ngoan đã khuyến khích chúng ta giữ lấy. Thế gian và cõi vĩnh hằng đều là những thời kỳ cần thiết mà chúng ta phải vâng giữ cũng như không dám bỏ qua bất kỳ chiều kích nào.

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta vừa chấm dứt chương 8 trong chương đề: “Cơ bắp săn chắc và tâm trí nhạy bén”. Trong những tuần lễ vừa qua, chúng ta đã cùng nhau học biết cách làm thế nào để có thể sử dụng những điều trái ngược trong các thời kỳ của đời sống theo chiều hướng tốt đẹp và thỏa lòng, dung hòa những thời kỳ ấy, và có sự quân bình giữa đời sống tâm linh và thuộc thể. Phần lớn thời gian trong cuộc đời của một người đã được xử dụng trong việc tìm kiếm sự cân bằng giữa những điều mà chúng ta thường xem là trái ngược. Kinh Thánh không chỉ là một quyển sách với “tin tức tốt lành” về cách đến với Đức Chúa Trời qua Chúa Giê-xu Christ mà còn là một quyển sách giáo lý, lẽ thật đạo đức và những câu chuyện có tác động mạnh mẽ. Kinh Thánh cũng là một quyển sách với triết lý tôn giáo - những lời dạy trình bày “thế giới quan” của chúng ta qua cái nhìn của Đức Chúa Trời, đưa ra cho chúng ta cách thiên thượng nhìn cuộc sống. Là một Cơ đốc nhân, tôi nhận thấy đức tin của bản thân đem lại cho tôi những câu trả lời khi đề cập đến vô số cặp đối nghịch trên thế giới này. Tôi tìm thấy được sự bình an khi đọc Kinh Thánh và đến với Chúa trong lời cầu nguyện khi suy gẫm về những bi kịch đau lòng, những hành động dã man của những người gian ác hay về cả những thiếu sót của tôi.

Chương thứ 8 đã mời gọi chúng ta bước vào tâm trí của Đức Chúa Trời và học biết những yếu tố cần thiết hay những thời kỳ của cuộc đời và cách cân bằng những điều này khi chúng dường như mâu thuẫn với nhau giữa nhiều điều khác. Chúng ta cũng đã học biết rằng nếu chúng ta không thích chính giai đoạn mà chúng ta đang sống thi ấy cũng là điều thường xảy ra. Người trẻ tuổi muốn mình già dặn hơn và người lớn tuổi lại ước ao mình được trẻ lại; người độc thân muốn mình mau có gia đình và người đã lập gia đình lại ước ao mình được độc thân trở lại. Một lần nữa, dù không có một lời giải đáp dễ dàng ở đây nhưng chúng ta vẫn có thể vui hưởng cuộc sống khi chấp nhận những giai đoạn trong cuộc đời như một phần trong thế giới mà Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên và đây là điều “tốt lành”.

Người thật sự hạnh phúc sống trong hai lĩnh vực cùng lúc, và có sự hòa hợp trong cuộc sống thể xác và đời sống tâm linh. Người thật sự hạnh phúc cũng là người có một đời sống tâm linh phong phú song song với cuộc sống vật chất, và họ biết kết hợp một cách hài hòa giữa đời sống tâm linh và đời sống vật chất. Một người thật sự hạnh phúc sẽ có thể biết sáng tác thơ, viết văn, chơi nhạc, nhưng cũng có thì giờ để đi đạp xe đạp. Họ có sự vui vẻ khi tham gia vào việc thờ phượng và đọc Kinh Thánh, nhưng cũng có niềm vui khi làm vườn, tỉa cây và bắt sâu, đi câu cá, chơi đùa với con trẻ, hát trong ca đoàn hay dẫn con cái đi ăn trưa. Nói một cách khác, người hạnh phúc đã hình thành thói quen tham dự vào các hoạt động vận dụng cả tâm trí và thể lực.

Cuộc sống sẽ không đầy trọn nếu chúng ta dồn mọi sức lực vào những hoạt động chỉ thuộc một lĩnh vực thuộc linh hay tự nhiên. Chúng ta không chỉ là những thực thể vật chất mà là những thực thể thuộc linh trong những thân thể vật chất. Va chúng ta không được kêu gọi để chọn lựa một trong hai điều. Chúng ta được gọi để giữ cả hai hoạt động như một ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống này. Yếu tố thuộc linh và yếu tố tự nhiên không loại trừ nhau mà mỗi yếu tố đều đóng góp vai trò trong việc tạo nên một cuộc sống Cơ đốc cân bằng. Nói tóm lai, sự cân bằng giữa thế giới tâm linh và tự nhiên phải được thực hiện để sự căng thẳng giữa hai thế giới sẽ mang tính tích cực hơn là tiêu cực.

Chúng ta vừa cùng nhau tổng kết toàn bộ chương thứ 8. Lần tới, chúng ta sẽ bước sang chương thứ 9, nói về việc “Biết Tha Thứ”. Chúng ta sẽ tim hiểu xem tha thứ là gì. Tha thứ có những đặc điểm nào? Khi nào thì chúng ta thật sự biết tha thứ? Tại sao chúng ta cần phải biết tha thứ, và tha thứ như thế nào? Học biết cách tha thứ có ảnh hưởng đến đời sống chúng ta ra sao?

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm dừng phần đọc sách hôm nay tại đây. Chúng tôi ước mong được quý thính giả đón nghe chương trình của chúng tôi mỗi tuần. Xin quý thinh gia cứ tiếp tục cùng chúng tôi đi trên con đường dẫn đến hạnh phúc và có sự thỏa lòng trong cuộc sống. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả thân yêu một cuối tuần nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Xin hẹn gặp lại quý thính giả vào lần tới.

Nhân dịp Ngày Thân Phụ tại Úc Châu, Phát Thanh Hy Vọng sẽ phát thanh chương trình đặc biệt vào ngày 4 tháng 9 năm 2010. Mời bạn nghe và đọc tại đây

Tìm Kiếm