Tôi biết ơn Chúa vô cùng bởi lời kêu gọi của Ngài trên cuộc đời của tôi. Ngay trong cả giây phút này đây, trong mỗi một ngày, tôi đọc lại lời kêu gọi của Chúa, tôi biết ơn Chúa vô cùng. Lời của Chúa được chép trong sách Ê-xê-chi-ên đoạn 33 câu 11 rằng: “Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui, nhưng vui về nó xây bỏ đường lối mình và được sống. Các ngươi khá xây bỏ đường lối xấu của mình. Sao các ngươi muốn chết?”.
Thật tôi biết ơn Chúa vô cùng. Ngàn lần, tôi muốn gào lên thật to rằng: “Đức Chúa Trời ơi, Ngài là ai, con là gì mà Ngài đoái đến con?” Chỉ bởi Ngài không muốn tôi phải chết. Ngài không muốn tôi chìm đắm trong tội lỗi của tôi, mà Ngài đã phải xuống thế gian này, chịu chết để cho tôi được sống. Thật tôi không xứng đáng trước mặt Ngài.
Tôi xin thưa với quý vị một điều rằng, nếu có một tòa án nào đó của con người, mà lôi tôi ra xét xử, thì tôi không chỉ nhận lãnh một án tử hình thôi đâu, nhưng vài cái án tử hình sẽ được thực thi trên cuộc đời của tôi rồi.
Tôi là Nam Quốc Trung, năm nay 33 tuổi. Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có và quyền quý ở tại Hà Nội. Tôi sinh ra năm 1976, sau chiến tranh Việt Nam một năm. Lúc đó đất nước Việt Nam còn nghèo khổ lắm. Nhiều người phải khó khăn, bươn chải ra ngoài đường để kiếm được miếng cơm, để nuôi sống họ mỗi ngày. Trong lúc đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam còn khó khăn như vậy, thì tôi được sống trong sự đầy đủ, trong sự chìu chuộng của gia đình tôi. Tôi không thiếu bất cứ một điều gì cả; thứ gì tôi cần là có.
Nhưng thật là bất hạnh thay cho cuộc đời của tôi, bởi vì tất cả những ơn phước vật chất mà mọi người mơ ước đó, nó không mang lại kết quả tốt đẹp cho cuộc đời của tôi. Nhưng ngược lại, nó mang tôi xa ra khỏi ngay chính tình yêu trong gia đình của mình. Tôi không còn biết yêu thương ai nữa, ngay kể cả người đó là cha mẹ ruột của tôi. Tôi không còn biết đâu là ý nghĩa và mục đích của một con người sống trên cuộc đời này nữa. Và tôi chỉ suy nghĩ đơn giản rằng, một con người sống trên cuộc đời này là làm sao để thỏa mãn chính xác thịt của bản thân mình.
Với những đồng tiền mà gia đình tôi có được, tôi đã học đòi làm người lớn. Từ năm lên sáu và lên bảy tuổi, tôi đã mua thuốc lá để hút, mong rằng sớm có thể trở thành một thằng đàn ông. Nhưng điều đó không làm cho tôi thỏa mãn. Cho đến năm mười một, mười hai tuổi, tôi đã lang thang theo các bạn bè xấu, bỏ nhà đi chơi và không về nhà nữa. Với tất cả những đồng tiền mà tôi đã ăn cắp của gia đình, tôi đã đi ra ngoài xã hội, lao vào hết thú vui này cho đến thú vui khác, nhưng không bất cứ một điều gì làm cho tôi thỏa mãn cả.
Cho đến năm mười bốn tuổi, lần đầu tiên tôi nghe người ta nói với tôi rằng, thuốc phiện mang lại khoái cảm lớn nhất cho cuộc đời của một con người. Tôi đã lao vào nó như một kẻ điên dại, như một người tìm đồ ăn lâu ngày mới tìm thấy được. Tôi lao vào sử dụng thuốc phiện như một con thiêu thân. Nhưng sau một vài lần thử sử dụng thuốc phiện, tôi biết được rằng nó không mang lại cái khoái cảm lớn nhất trên cuộc đời của tôi. Nhưng ngược lại, với sự hiểu biết nông cạn của tôi, tôi cũng nhìn biết rằng, nó sẽ mang lại sự bất hạnh và sự chết cho cuộc đời của tôi. Nhưng với cái nhận biết như vậy thôi, cho đến về sau này, tôi không ngờ rằng sự tàn phá kinh khiếp của nó đến như vậy đến trên cuộc đời của tôi. Trong sự nhận thức như vậy, tôi cố gắng gồng mình với tất cả nỗ lực của bản thân tôi để thoát ra khỏi ma túy, nhưng không làm sao tôi thoát được.
Lần lượt mọi tài sản trong gia đình tôi bán hết, cho đến khi không còn gì cả. Tôi phải lang thang xuống đường, trộm cắp, lưu manh, cướp giật và làm bất cứ một trò gì, để tôi có thể có tiền thỏa mãn cơn ghiền. Cứ như vậy, tôi bước đi trong sự ngu muội, lầm lạc trong ý tưởng hư không của lòng mình. Và tôi không biết đâu là đường đi, chân lý và lối thoát cho chính cuộc đời của tôi nữa. Tôi không những làm khổ cho chính bản thân mình, nhưng cha mẹ tôi cũng đau đớn và khổ sở vậy. Với tất cả những đồng tiền mà cha mẹ tôi có, quyền lực mà cha mẹ tôi nắm trong tay, cũng không thể giải cứu tôi thoát khỏi ma túy được. Tiền bạc, danh vọng và địa vị mà ông bà có, cũng không làm cho ông bà ngẩng mặt lên ngoài xã hội được. Ông bà đau khổ vô cùng. Họ luôn có một câu nói rằng: “Ở ngoài xã hội, tao nói ai cũng phải nghe, nhưng về nhà không nói được mày thôi!”.
Cái sự khốn khổ đó còn lây lan sang cả họ hàng của tôi nữa. Bởi vì họ hàng, anh chị em của cha mẹ tôi, cũng không đành lòng khi nhìn thấy cha mẹ tôi là anh em ruột của họ, từng bước một sống trong sự đau khổ. Nhiều lần, họ tập trung lại nhà tôi, họ khuyên nhủ tôi. Có người nói với tôi rằng: “Cái ngày mà mày sinh ra đời, mày khóc thì to lắm, cha mẹ mày cười rất là tươi, bởi họ hy vọng rằng, thằng con trai của họ, thằng con trai duy nhất của họ, lớn lên nó sẽ làm một cái điều gì đó trên cuộc đời này và giúp cho họ ngẩng mặt lên”. Thật đớn đau cho cuộc đời của tôi, bởi vì khi tôi nhìn lại cuộc đời của tôi, cha mẹ tôi khóc thì to lắm, còn tôi thì cứ cười vui và thỏa mãn trong xác thịt của mình.
Cha mẹ tôi không chỉ khóc trong lòng thôi. Vào những ngày mà (ông bà) ngồi chờ tôi mòn mỏi ở nhà, không biết thằng con trai của mình giờ này nó sống chết ra sao, nó ăn cướp, bị người ta bắt và đánh đập như thế nào. Không thể có một người cha và người mẹ nào có thể ngồi ở nhà để chờ người ta đến báo tin con mình chết! Trong lúc mòn mỏi đó, mẹ tôi không chịu được nữa, ruột đứt ra từng khúc, đứng dậy đi tìm tôi. Và chỉ có một nơi duy nhất mà họ có thể mong rằng tìm thấy được tôi mà thôi, đó là những ổ nghiện hút và những nơi mua bán ma túy. Mẹ tôi lang thang, hết ngày này đến ngày khác, tại cái nơi đó, cái nơi mà công an còn không dám đặt chân đến đó, để tìm tôi.
Ngày đó mẹ tôi chưa biết đến Chúa, nhưng trong cơn khốn cùng và tuyệt vọng đó, bà cũng ngước mặt lên trời mà kêu rằng: “Ông Trời ơi! Tại sao Ông để cho tôi khổ như thế này?” Có những lúc tôi trốn ở gần đó, tôi nghe cái tiếng kêu đó của mẹ tôi, tôi đau đớn vô cùng. Nhưng tôi đau đớn bao nhiêu thì tôi càng tuyệt vọng bấy nhiêu, bởi cái quyền lực của tội lỗi trong tôi lớn quá. Tôi không muốn mẹ tôi phải khổ như vậy, nhưng tôi không làm điều lành mà mình muốn, nhưng tôi cứ làm cái điều gian ác mà tôi chẳng muốn vậy. Tôi không muốn mẹ tôi phải kêu gào đớn đau như thế, nhưng tôi hoàn toàn bị quyền lực của tội lỗi ở trong tôi trói buộc.
Ngay cả trong những khoảng thời gian mà tôi ở tù, tôi không cảm nhận được cái không khí lạnh lẽo và u ám, bao trùm và vây phủ gia đình của tôi. Cái điều mơ ước nhất của đứa con gái của tôi; đó là được đi đạp thuyền. Vào những ngày tháng tôi ở tù, thì vợ tôi mong rằng có thể bù đắp cho nó trong sự thiếu hụt của người cha. Vợ tôi đã đưa con gái của tôi đi chơi rất nhiều. Vợ tôi đưa (con) đi chơi nhưng vợ tôi không hề vui. Vợ tôi đưa con gái của tôi đi chơi trong sự đau khổ, bởi vì (vợ tôi) mong rằng có thể bù đắp cho nó cái tình cảm trong sự thiếu hụt người cha. Hà Nội có rất nhiều hồ; hồ nào cũng có thuyền để cha và mẹ đưa con cái nhỏ đi đạp thuyền. Cứ (mỗi lần) đi qua hồ, con gái của tôi nói với mẹ nó rằng: “Mẹ ơi, con muốn được đi đạp thuyền”. Vợ tôi chua xót, không dám trả lời nó. Nó càng kéo áo vợ tôi mà gào lên rằng: “Mẹ ơi, con muốn được đi đạp thuyền!”. Vợ tôi bất giác quay trở lại, nói với nó rằng: “Con ơi! Mình không có bố!”. Vợ tôi không cố tình nói câu đó. Tôi không hiểu tại sao vợ tôi bất giác mà quay trở lại, trả lời con tôi như vậy. Thật, con gái của tôi có bố cũng như không vậy.
Cái ngày mà nó lên 4 tuổi, thì đã có 3 năm và 8 tháng tôi ở trong tù rồi. Tôi nói với quý vị như vậy, không có nghĩa là bốn tháng còn lại, tôi được ở cùng với đứa con gái của tôi đâu. Bốn tháng còn lại mà tôi không phải ở tù, mà tôi được ở ngoài xã hội đó, là bốn tháng mà quyền lực tội lỗi ở trong tôi lại bắt buộc tôi phải xuống đường, trộm cắp, lưu manh và cướp giật để mà có tiền thỏa mãn cơn ghiền. Tôi không về nhà bế đứa con gái đẻ của tôi lấy một lần. Chỉ duy nhất trong bốn tháng đó, có một lần tôi về bế nó trong tay. Tôi bế nó không phải như bế một đứa con gái trong tình thương yêu của một người cha đối với một người con. Nhưng tôi đã bế nó, bế đứa con gái đẻ của tôi, trong cái sự gian ác nhất của một con người đang bị tội lỗi thống trị.
Vào một ngày trời lạnh vô cùng ở tại miền bắc Hà Nội. Trời lạnh (đến nỗi) mà không ai dám bước chân ra đường nữa. Vì không ai bước chân ra đường, tôi không ăn cắp được gì cả, cũng không ăn cướp được gì hết. Tôi đã về bế chính đứa con gái đẻ của tôi, lúc đó nó chưa được hai tháng tuổi. Mặc cho nó chỉ có một cái lớp áo mỏng, tôi bế nó xuống đường trong một cái đêm mà không ai dám bước chân ra đường vì trời lạnh đó, tôi bắt nó làm con tin. Tôi nói với mẹ và vợ của tôi rằng, nếu không có tiền đưa cho tôi, tôi sẽ không trả chính đứa con gái đẻ của tôi cho họ. Họ gần như bị điên loạn lên. Họ gào thét và xông vào, họ giằng đứa bé ra khỏi tay tôi, nhưng tất cả những nỗ lực giằng lấy đứa bé ra đó, chỉ để kéo đi cái lớp áo mỏng đang che trên người đứa bé mà thôi! Họ gào thét lên trong sự điên loạn, bởi vì họ không biết rằng họ đang đối diện với một con người hay một điều gì nữa. Sau cùng, họ đã phải đi gõ cửa từng nhà một, vay tiền đưa cho tôi một khoảng tiền, thì tôi mới trả chính đứa con gái đẻ của tôi lại cho họ.
Tội lỗi lấy đi của tôi tất cả. Tôi không còn là một con người nữa. Ngay kể cả những tiến bộ của khoa học kỹ thuật, cha mẹ tôi cũng biết rất nhiều. Họ nhờ vả bên nước ngoài để tìm phương pháp nào có thể giúp tôi thoát khỏi ma túy. Bạn bè tôi nói rằng bên Nga người ta có thể mổ não, bên Trung quốc người ta có thể tẩy não để giúp cho người nghiện có thể quên đi ma túy, nhưng sẽ có một tỷ lệ phần trăm rất lớn, là người nghiện sau khi phẫu thuật, sẽ sống một đời sống thực vật. Đời sống thực vật có nghĩa là chỉ nằm đó thôi, cho ăn gì uống gì là chỉ nằm một chỗ đó thôi. Nhưng với sự tàn phá của tôi trong gia đình, họ họp bàn lại và sau cùng họ đã đưa đến một quyết định là đưa tôi đi phẫu thuật. Họ thà chấp nhận rằng thằng con trai duy nhất của họ nằm một chỗ nhưng nó sống, còn hơn là để nhìn nó từng bước một đi đến sự chết. Với những thanh niên bằng tuổi như tôi, mười người thì có năm người đã sử dụng ma túy. Và tôi dám chắc rằng trong năm người đó, thì đã có ba phẩy năm (3,5) người chết rồi. Họ không muốn nhìn thấy thằng con trai họ phải chết và họ đã quyết định đưa tôi đi phẫu thuật.
Cho đến giờ phút này đây, tôi tạ ơn Chúa vô cùng vì bởi Ngài có một chương trình tốt lành hơn trên cuộc đời của tôi. Trước khi tôi bị đưa đi phẫu thuật, thì tôi bị bắt đi tù. Trong vòng từ năm 1990 cho đến năm 2006, mười sáu năm tôi nghiện ngập như vậy, đã có mười bốn lần tôi bị bắt đi tù, vì tội trộm cắp, lưu manh, cướp giật và nghiện ma túy. Nhưng tất cả mười bốn lần tôi đi tù đó, cũng chỉ giúp tôi hiểu ra một điều rằng, cái sức mạnh của luật pháp và song sắt của nhà tù cũng không thể giải cứu tôi khỏi ma túy được. Tôi hoàn toàn bất lực và cả loài người, nhân loại này cũng hoàn toàn bất lực trước tội lỗi của tôi rồi.
Trong cả hàng trăm năm nay, hàng trăm ngàn, hàng trăm ngàn tỷ đồng được bỏ ra, chỉ để nghiên cứu lấy một phương thức giúp cho người nghiện thoát khỏi ma túy. Cho đến giờ phút này đây, tất cả tiền của, nỗ lực và công sức của con người, chỉ là một con số không. Chưa có phương thuốc nào để giúp cho người nghiện quên đi ma túy cả. Cũng hàng trăm ngàn tỷ đồng khác để bỏ ra để xây nên những nhà tù và những trung tâm để giam giữ những người ghiền. Nhưng nơi đó chỉ để đáp ứng nhu cầu cuối cùng của chúng tôi. Đó là trước khi chúng tôi tìm đến cái chết, chúng tôi mong muốn rằng, cái sức mạnh của luật pháp hay song sắt của nhà tù có thể giúp chúng tôi thoát khỏi ma túy. Nhưng tất cả những điều đó hoàn toàn chỉ là con số không. Nó không thể cải thiện được cái tình trạng tội lỗi ở bên trong chúng tôi.
Tôi cứ như vậy, càng ngày tôi bước đi trong sự ngu muội hơn nữa. Đến năm 2000, tôi đi ra ngoài mua một pho tượng, mang đặt vào một ngôi chùa rất nổi tiếng ở Hà Nội. Họ làm bùa úm gì đó trong bảy ngày và tôi (sau đó) mang về thắp hương. Tôi thắp hương rất đều đặn cho cái pho tượng đó và mọi việc tưởng chừng như sáng sủa hơn trong cuộc đời của tôi. Tôi nhiều tiền hơn, sống thoải mái hơn. Cứ hàng ngày như vậy, tôi thắp hương cho pho tượng đó. Tôi đi đánh bạc toàn thắng thôi. Tôi đi ăn cắp không hề bị bắt, đi ăn cướp không hề bị phát hiện. Tôi có rất nhiều tiền, nhưng lời Kinh Thánh chép rằng: “Tiền công của tội lỗi là sự chết” (Rô-ma 6:23). Và rõ ràng là như vậy, mọi cái đồng tiền bất chính không mang lại kết quả tốt đẹp cho cuộc đời của tôi. Tất cả những đồng tiền bất chính mà tôi có được, đã làm tôi gian ác hơn, hung dữ hơn và nghiện nặng hơn nữa.
Tôi đau khổ vô cùng. Tôi không còn lối thoát cho chính cuộc đời của mình nữa. Tất cả tiền bạc, quyền lực, khoa học kỹ thuật, nhà tù và ngay cả thần tượng hư không cũng không giúp tôi có thể thoát khỏi ma túy được. Tôi đi tìm đến một lối thoát cuối cùng của một con người. Tôi biết rằng cái chết của tôi sẽ mang lại sự giải thoát cho rất nhiều người trong gia đình của tôi. Đã có hai lần tôi tự tử. Một lần tôi uống 40 viên thuốc ngủ. Sau 6 tiếng, gia đình tôi đưa tôi đi bệnh viện và rửa ruột cấp cứu kịp. Tôi không chết được lần đó, nhưng tôi quyết tâm chết, để mang lại lối thoát cho những người thân yêu của tôi. Một lần khác, tôi mua một liều heroin lượng rất cao. Tôi tiêm vào người để mong rằng sẽ có một cái chết êm ái, một cái chết trong phê pha. Người ta cấp cứu tôi tại cái ổ nghiện hút không còn kịp nữa rồi. Mạch tôi không còn đập nữa, tim tôi không còn đập nữa rồi. Nhưng tôi trở về nhà lúc nào tôi không biết.
Sau này, tôi đi tù, người ta nhìn tôi và hỏi rằng: “Mày có phải là Nam Quốc Trung không?” Tôi bảo: “Phải”. Họ kinh ngạc và nói rằng: chính họ và bố của họ đã bê xác của tôi vứt ra một bờ ao ở tại Hà Nội. Đến giờ phút này đây, tôi chỉ biết tạ ơn Chúa, bởi vì tôi sống được, là vì Chúa có một chương trình tốt lành trên cuộc đời của tôi. Cho đến năm 2006, là lần thứ 14 sau khi tôi ra khỏi tù, tôi quá sợ ma túy rồi. Ma túy không những mang lại sự chết cho tôi, nhưng từng người một trong gia đình của tôi phải sống trong cái cảnh địa ngục. Họ sống mà không bằng chết nữa. Tôi quá sợ ma túy để tôi không còn dám sử dụng ma túy nữa từ năm 2006.
Nhưng tôi đã phải lao vào tất cả các tội lỗi khác để quên đi ma túy. Rượu chè, cờ bạc, gái gú, đánh nhau, trộm cắp, cướp giật; làm bất cứ một cái trò gì điên loạn, để tôi quên đi ma túy. Cái ngày đó, có những ngày tôi uống đến ba lít rượu mỗi ngày; thần kinh tôi như bị điên loạn lên và tôi không còn kiểm soát được mình nữa. Trong cái sự điên loạn đó, công an gặp tôi nhưng không muốn dây vào tôi nữa. Bởi vì cái ngày đó tôi không tiếc chính bản thân mình nữa, tôi đâu có tiếc gì đến họ đâu.
Nhưng trong cái cơn khốn cùng và tuyệt vọng đó, ngay kể cả trong cái đáy sâu thẳm của cuộc đời tôi, cái trũng đen tối nhất của cuộc đời tôi, thì ở bên trong sâu thẳm trong tấm lòng của tôi đây, vẫn có một tiếng kêu gào lên thật lớn rằng: “Có ai đó không? Xin hãy cứu lấy tôi với. Tôi không muốn sống một cuộc đời như vậy!” (Xin đọc tiếp tại đây)