Kính thưa quý thính giả,
Trong hai lần phát thanh vừa qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị lời tự thuật của một thanh niên mang tên Nam Quốc Trung qua hai tựa đề Tôi Nghiện Ma Túy và Làm Sao Tôi Thoát Khỏi Ma Túy.
Thể theo lời yêu cầu của quý thính giả, chúng tôi xin gởi đến quý vị cuộc phỏng vấn của Mục Sư Ngô Minh Quang với anh Nam Quốc Trung, trong lần anh đến thăm Úc Châu vào cuối năm 2009.
Xin trân trọng kính mời quý vị theo dõi.
Nam Quốc Trung:
Cũng như hôm trước, qua lời làm chứng, Trung có chia sẻ với quý vị tại đây. Trung biết ơn Chúa vô cùng, bởi vì trong những công việc Chúa làm ở Việt Nam, ngay từ khi Trung tin Chúa và được kinh nghiệm một đời sống tái sanh sau hai tháng.
Một tháng sau đó, Chúa có ấn chứng trong lòng của Trung về lời kêu gọi để dâng tài sản của mình cho Chúa và công việc của Chúa tại miền Bắc. Ngay từ tháng thứ ba đó, thì Chúa đã ấn chứng điều này trong tấm lòng của Trung. Một điều vô cùng kỳ diệu là khi Trung về nhà, chia sẻ điều này với gia đình, thì dường như Chúa đồng thời cũng đặt để cái khải tượng đó trong lòng của mẹ Trung và cả hai mẹ con đều cùng cưu mang cái khải tượng đó.
Và một nhà đã được xây nên để phục vụ cho công việc của Chúa. Và qua đó, Chúa đã ấn chứng sự kêu gọi đặc biệt của Chúa trên đời sống của Trung vào tháng thứ sáu, để kêu gọi Trung bước đi hầu việc Chúa trong mục vụ dành cho những người trong tệ nạn xã hội. Tôi biết ơn Chúa vô cùng vì sự kêu gọi của Chúa trên cuộc đời của tôi.
Mấy hôm nay, tôi đã dành thời gian để làm chứng về cuộc đời của tôi cũng như công việc Chúa cho những người nghiện, cho những anh em trong tệ nạn xã hội tại Việt Nam. Ngày hôm nay, tôi muốn dành nhiều thời gian hơn nữa để quý vị có thể đặt câu hỏi. Tôi biết ơn Chúa vô cùng, vì hôm nay đã là tối ngày thứ ba, nhưng hết thảy quý vị vẫn đến tại nơi đây với một tấm lòng sốt sắng cho công việc của Chúa. Tôi hy vọng rằng sau khi tôi rời khỏi đây, tôi có thể đặt lại ở trong mỗi tấm lòng của quý vị về công việc của Chúa, về những khải tượng, về những gánh nặng của Chúa cho những anh em trong tệ nạn xã hội trên những đời sống của quý vị.
Trước khi nói thêm, tôi xin phép mục sư, xin phép quý vị tôi xin được cầu nguyện.
Lạy Chúa, con biết ơn Chúa vô cùng vì Ngài có một chương trình tốt lành và trọn vẹn cho mỗi chúng con. Bởi vậy, hết thảy chúng con trong buổi tối ngày hôm nay được có mặt ở tại nơi đây, trong nơi ngôi đền thánh của Ngài, để có thể thông công, trò chuyện và trao đổi với nhau về công việc của Chúa. Con biết ơn Chúa vô cùng bởi hết thảy tấm lòng của chúng con được trải dài ra trước mặt Ngài trong sự đói khát lời của Ngài. Con cầu nguyện Chúa xin hãy hành động thật mạnh mẽ trên đời sống của mỗi một chúng con ở tại nơi đây, là con dân của Chúa, để hết thảy chúng con đều nhận được những sự mặc khải từ nơi chính mình Ngài và nhận được sự kêu gọi của Ngài trên mỗi cuộc đời của chúng con.
Chúng con cảm tạ ơn Chúa vô cùng vì Ngài đã kêu gọi chúng con để làm con cái của Ngài. Ngài đã đặt để chúng con ở trong nơi đền thánh này, là Ngài có một chương trình để sử dụng chúng con trong công việc của Chúa. Xin Chúa hãy giúp chúng con có một tấm lòng mềm mại, mở lòng chúng con ra để đón nhận những điều thiêng liêng từ nơi chính mình Ngài, để chúng con ấn chứng sự kêu gọi của Ngài trong cuộc đời của chúng con trong công việc của Chúa, để qua đó chúng con bước đi, hầu việc Ngài một cách thật kết quả.
Chúng con ngợi khen Chúa thật là nhiều bởi vì trong buổi tối hôm nay đây, Ngài sẽ hành động và thăm viếng trên mỗi đời sống của chúng con, thì xin Chúa cũng hãy giúp cho con, bày tỏ ra những điều mà con phải nói, giúp cho con được nhạy bén và nhịp nhàng trong Thánh Linh của Ngài để hết thảy chúng con đều được hòa quyện với nhau trong Thánh Linh của Chúa, để chúng con trao đổi, tâm tình, gây dựng và khích lệ lẫn nhau, để chúng con vững bước đi trên bước đường này.
Xin Chúa cũng giúp cho hết thảy các tín hữu ở tại nơi đây đang có tấm lòng cưu mang cho công việc của Chúa, những câu hỏi, những ý tưởng, để con có thể bày tỏ cách sâu nhiệm hơn nữa về quyền năng và công việc của Chúa đang hành động ở tại Việt Nam cũng như chính trên khắp toàn thế giới này. Chúng con ngợi khen Cha vô cùng và hết lòng trong sự cầu nguyện. Trong danh Cứu Chúa Giê-xu Christ. Amen.
Mục sư Ngô Minh Quang:
Xin thầy cho biết thêm chi tiết về lần mà thầy tự tử, vì muốn chết nên đã chích quá liều, thì người bạn của thầy đã cố cấp cứu thầy nhưng không có kết quả, nên cuối cùng họ đã vứt xác thầy ra bờ ao, vì lúc đó họ nói tim của Trung đã ngưng đập rồi. Xin thầy cho biết cảm giác đầu tiên khi thầy vừa tỉnh dậy ở bờ ao?
Nam Quốc Trung:
Xin thưa với quý vị, không phải một mình tôi muốn chết đâu. Tôi dám chắc là trong căn phòng này còn nhiều người nữa còn giang hồ, còn lưu manh, có quá khứ giống như tôi hoặc hơn cả tôi nữa. Nhưng trong tất cả những con người đó, không phải chỉ một mình tôi muốn chết đâu. Để mà anh em chúng tôi có được như ngày hôm nay đó, anh em chúng ta đã phải trả những cái giá rất đắt. Tôi muốn đánh đổi mạng sống của tôi để lấy sự bình an cho gia đình của tôi. Đã có nhiều người có khi phải mất một cái gì đó, trên đời sống của mình, để họ có được ngày hôm nay, một cách bình an ở trong Chúa.
Cái vấn đề mà tôi tự tử, là tôi không còn lối thoát cho chính đời sống của mình. Tôi chỉ là một trong số hàng trăm những trường hợp của những người nghiện, tìm đến cái chết mà thôi. Và tôi mong rằng đó là một sự giải thoát cho cuộc đời của tôi cũng như cho rất nhiều người thân yêu khác trong gia đình của tôi. Và cái lần mà tôi tự tử đó, là tôi tự tử trong một cái ổ nghiện hút.
Xin thưa với quý vị rằng, để nói về cấp cứu một người sốc ma túy, thì bệnh viện không phải là nơi tốt nhất để cấp cứu những người đó. Cái nơi cấp cứu tốt nhất cho những con người đó chính là tại những ổ nghiện hút và những nơi mua bán thuốc phiện. Họ đã quá quen thuộc với những trường hợp sốc thuốc phiện rồi, gần như là họ chuyên nghiệp trong chuyện cấp cứu người sốc thuốc phiện. Cái ngày đó, tôi chết ở trong nhà họ, bởi vì nếu có một xác chết ở trong nhà họ, trong khu vực mua bán thuốc phiện của họ, thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến công việc làm ăn của họ. Họ đã dùng nhiều cách khác nhau để cấp cứu tôi nhưng không còn kịp nữa rồi.
Tôi chỉ nghe lời họ nói với nhau khi sau này tôi gặp họ trong tù rằng, mạch của tôi đã ngừng đập, tim của tôi ngừng đập rồi. Và những con người trong ổ mua bán ma túy, bần cùng bất đắc dĩ mới phải bê xác một người, mang ra một chỗ xa để vứt. Họ đã vứt tôi ở tại một bờ mương cống tại Hà Nội, tại phố Thái Hà.
Sau này, tôi không còn nhớ là tôi trở về nhà bằng cách nào nữa. Tôi không hề nhớ là cái ngày hôm đó, tôi đã chết ra làm sao. Sau này tôi gặp lại họ ở trong tù, họ kinh ngạc khi trông thấy tôi. Họ hỏi tôi rằng “Mày có phải là Nam Quốc Trung không?” Tôi bảo: “Phải”. Họ kinh ngạc và họ nói chính họ và bố họ cấp cứu tôi không còn được và chính hai người đó đã bê xác tôi vứt ra một cái bờ mương cống ở tại đó rồi. Vào cái giờ phút đó, tôi mới mang máng nhớ lại, trong một buổi sáng sương ướt đẫm người tôi, tôi tỉnh dậy tại đúng cái bờ mương cống mà họ nói đó, nhưng tôi không hề biết vì sao tôi nằm tại đó. Và tôi chỉ nghĩ đơn thuần là ngày đó tôi chơi phê quá rồi tôi nằm tại đó thôi, nhưng sau đó tôi đi về nhà lúc nào tôi không còn biết nữa. Nhưng cho đến giờ phút này, tôi chỉ có thể ngợi khen Đức Chúa Trời mà nói rằng, tôi nằm ở trong một chương trình tốt lành và trọn vẹn của Chúa. Tôi biết ơn Chúa vô cùng.
Mục Sư Ngô Minh Quang:
Cái dấu hiệu khi mình chết đi, cũng có một ý nghĩa là mình chết đi cái bản ngã để sống lại một đời sống mới ở trong Chúa. Thưa thầy Trung, xin thầy Trung cho biết là chương trình cai nghiện ma túy, tức là từ khi thầy được Chúa kêu gọi để lập trung tâm, hay là đã có người có chương trình này trước rồi?
Nam Quốc Trung:
Thưa, trung tâm giải cứu những người nghiện được thành lập đầu tiên vào 1995. Chúa đã đặt để trên người thầy của tôi là Mục sư Ngô Tấn Sĩ, là con trai của một mục sư rất nổi tiếng ở tại Quảng Ngãi là mục sư Ngô Tấn Phi. Mục sư Ngô Tấn Sĩ là người đánh đàn trong nhà thờ cho Mục sư Ngô Tấn Phi. Tôi được nghe thầy của tôi kể lại rằng, ông Mục sư Ngô Tấn Phi luôn luôn có một câu nói rằng: “Cha làm thầy, con đốt sách”.
Người thầy của tôi cũng có quá khứ nghiện ngập nữa. Từ ngày ông được Chúa cứu, ông có một sự kêu gọi đặc biệt cho những anh em trong tệ nạn xã hội. Và cho đến năm 1995, trung tâm đầu tiên được thành lập và mở ra, dành cho những người trong tệ nạn xã hội.
Cái khải tượng thành lập 50 trung tâm (cai nghiện) là khải tượng mà người thầy chúng tôi đã chuyển giao cho thế hệ của chúng tôi. Và hiện giờ chúng tôi cũng đang cầu nguyện cho khải tượng đó. Chúng tôi làm việc như một nhóm với nhau, trong Nam ngoài Bắc, kết hợp thật chặt chẽ để giúp cho những người nghiện.
Thông thường, những người nghiện trong Nam thì chúng tôi chuyển ra ngoài Bắc, và những người nghiện ở ngoài Bắc thì chúng tôi chuyển vào trong Nam. Chúng tôi là thế hệ kế thừa của mục sư của chúng tôi, và bên dưới chúng tôi có nhiều thế hệ khác còn đang kế thừa cái khải tượng này và vẫn đang bước đi trong cái khải tượng này.
Có một điều đặc biệt là tất cả những con người nghiện, những con người lưu manh, những con người lang thang ngoài xã hội đó, những con người trong băng đảng đó, họ hoàn toàn không có lối thoát. Thậm chí, họ muốn ra khỏi băng đảng, họ phải đánh đổi với cả mạng sống của họ. Và có những con người vô cùng may mắn, nằm trong một chương trình vô cùng tốt lành và trọn vẹn của Chúa, họ đã thoát ra khỏi cái băng đảng đó hay đã thoát ra khỏi cái tội lỗi đó.
Có một mẫu số chung ở những con người đó, là họ rất biết ơn Chúa. Họ biết ơn Chúa vô cùng bởi vì cái quyền lực đó, đã nắm giữ họ trong cả hàng chục năm, mà họ hoàn toàn không có lối thoát, như chính cuộc đời của tôi, bị vướng vào ma túy và vòng tội lỗi như vậy. Tiền bạc của gia đình, quyền thế của gia đình, sức mạnh của luật pháp, những tiến bộ của khoa học kỹ thuật đến những thần tượng hư không, và cho đến những nỗ lực và cố gắng của chính bản thân tôi không thể giúp tôi thoát khỏi ma túy.
Cho đến một ngày thì chính Chúa Giê-xu đến với tôi và bày tỏ chính mình Ngài cho tôi. Ngày đó, tôi kinh nghiệm được sự giải cứu của Chúa. Và những người như tôi cũng như tất cả những con người khác đã đến với Chúa Giê-xu và kinh nghiệm được sự giải cứu đó, họ biết ơn Chúa. Anh em của chúng tôi hầu việc Chúa, ở trong hội thánh, được trợ cấp 20 đô một tháng. Với số tiền đó, những người anh em của chúng tôi không đủ tiền để trả tiền điện thoại hay trả tiền xăng xe. Nhưng hết thảy anh em chúng tôi đều vui mừng mà hầu việc Chúa, không kêu ca và phàn nàn. Rõ ràng Chúa cho chúng tôi 300,000 (đồng) như vậy, chúng tôi ngợi khen Chúa mà đi hầu việc Chúa. Anh em chúng tôi đi hầu việc Chúa mà không nhìn vào số tiền, không nhìn vào bất cứ điều gì cả, nhưng anh em của chúng tôi nhìn vào công việc và kết quả mà Chúa đã sử dụng anh em chúng tôi làm mà thôi.
Chúng tôi biết ơn Chúa vô cùng. Không phải chỉ tôi, nhưng hàng trăm con người đã được Chúa giải cứu ở Việt Nam cũng biết ơn Chúa và ít nhiều, họ cũng dự phần trong công việc của Chúa ở tại Việt Nam.
Mục Sư Ngô Minh Quang:
Thưa thầy Trung, theo lời của Chúa cho biết rằng, con chó ăn lại cái vật mà nó đã mửa, con heo sau khi nó đã xuống bùn rồi thì nó đi lên cái chỗ sạch sẽ, nhưng rồi sau đó, nó lại lăn xuống cái đám bùn. Cho nên thường thường là những người nghiệm ma túy hay sa vào tội phạm, họ hay tái phạm.
Khi tôi có dịp đi vào khám đường ở Úc này, thăm những đồng hương Việt Nam, thì ông quản giáo cho chúng tôi biết, đa số những người Việt Nam, hay người Úc hay những người di dân khác, vô tù rồi, sau khi được trả tự do, họ thường bị bắt trở lại, tội nặng hơn nữa. Thành ra, xin thầy cho biết những người mà sau khi đã được vào đó (trung tâm cai nghiện), được Chúa chữa lành rồi, thì họ sẽ tiếp tục theo Chúa hay là “ngựa vẫn quen đường cũ”, con heo đã sạch sẽ rồi, giờ nó lại lăn vào chốn bùn sình dơ bẩn mà trước đó nó đã từng lăn?
Nam Quốc Trung:
Nếu mà một con người lăn lộn như vậy đó, cứ đi ra xong lại đi vào, đi ra, đi vào, mà không tìm đến lối thoát của Chúa Giê-xu, thì các đích đến cuối cùng của họ, chắc chắn với quý vị rằng, là cái chết. Bản thân tôi, hay rất nhiều anh em khác, ngay cả những anh em có mặt trong ngày hôm nay nữa, biết rằng bằng cái nỗ lực bản thân của chúng tôi, cố gồng mình để thoát khỏi thuốc phiện, chúng tôi cũng có thể làm được thôi. Chúng tôi có thể làm được, thời gian có thể là một tháng, hai tháng, ngay kể cả thời gian có thể là một năm hay hai năm, hay là kể cả những con người mà nghiện ma túy, bị bắt vào tù vì một tội nào đó trong vòng 15 năm hay 20 năm, nhưng mà cái việc làm đầu tiên của họ sau khi ra khỏi tù, đó là sử dụng thuốc phiện.
Cái vấn đề ở đây không phải là thời gian đối với những con người nghiện ma túy. Cái vấn đề ở đây là cái bản chất tội lỗi ở trong chính đời sống anh ta vẫn còn tồn tại trong chính anh ta. Và chỉ duy nhất có một con đường, có một lối thoát, đó chính là Chúa Giê-xu mới giải thoát đời anh ta và để cho anh ta kinh nghiệm một đời sống tái sanh mà thôi.
Trong sách Tin Lành Ma-thi-ơ 12, từ câu 43 đến câu 45 có chép: “Khi tà ma ra khỏi một người, thì nó đi đến nơi khô khan kiếm chỗ nghỉ, nhưng kiếm không được; rồi nó nói rằng: Ta sẽ trở về nhà ta mà ta mới ra khỏi; khi trở về, thấy nhà không, quét sạch, và sửa soạn tử tế. Nó bèn lại đi, đem về bảy quỉ khác dữ hơn nó nữa, cùng vào nhà đó mà ở; vậy, số phận người ấy sau lại xấu hơn trước. Dòng dõi dữ nầy cũng như vậy”.
Lời Kinh Thánh cho biết số phận của con người đó, sau cùng khốn nạn hơn lúc đầu. Đó là kinh nghiệm của một người mà chưa biết đến Chúa, kinh nghiệm của một người gồng mình thoát ra khỏi ma túy, kinh nghiệm của một người dùng bất cứ một phương pháp nào đó để mà có thể chạy trốn khỏi tội lỗi. Nếu mà có ai đó đã từng sử dụng ma túy rồi, thì đều biết chắc một điều rằng, tại sao lại như vậy. Lần này tôi cố gồng mình, để thoát khỏi ma túy, nhưng tại sao tôi lại vấp lại ma túy, tôi lại gian ác hơn, tôi lại hung dữ. Bởi vì cái bầy quỷ sau nó đến, nó còn hung dữ hơn cả bầy quỷ trước nữa.
Và rõ ràng như vậy, vì sau khi 14 lần tôi đi vào tù như vậy, thì lần cuối cùng tôi trở nên điên dại hơn. Vợ tôi mang bầu 6 tháng rồi và chỉ biết ngồi thụt xuống mà kêu góc thôi. Còn tôi cứ kéo tay cô ta đi hành hạ xung quanh cơ quan hàng ki-lô mét. Tôi không còn là một con người nữa trong cái thời điểm đó. Tôi sống trong sự điên loạn, bởi cái bầy quỷ theo cấp số nhân đó, sau 14 lần thì nó đã vào và làm cho tôi mất hết đi tính người rồi.
Một con người chỉ có thể kinh nghiệm được một đời sống tái sanh thật, khi con người đó để cho Chúa Giê-xu chiếm hữu. Và khi con quỷ đó nó quay lại ngôi nhà đó, thì nó vừa nhìn thấy nhà không, được quét sạch và được sửa soạn tử tế, nhưng nó cũng vừa thấy Chúa Giê-xu làm chủ trên ngôi nhà đó. Thì đó là con đường duy nhất để nó không có thể quay trở lại và chiếm hữu trên con người đó nữa. Kinh Thánh ký thuật rất rõ rằng số phận của con người đó sau cùng sẽ trở nên tồi tệ hơn cả lúc trước nữa.
Xin thưa với quý vị rằng, đừng tìm đến một giải pháp nào đó của con người nữa để có thể giải cứu họ ra khỏi ma túy hay có thể giải cứu họ ra khỏi tội lỗi. Hãy lấy cái giải pháp duy nhất, đầu tiên và cũng là cuối cùng; đó là chính là Chúa Giê-xu đến và chiếm hữu trên cuộc đời của họ. Tất cả anh em của chúng tôi chỉ có thể kinh nghiệm được một đời sống tái sanh và sự tự do thật sự, khi chúng tôi để Chúa Giê-xu Christ làm Chúa trên cuộc đời của chúng tôi.
Xin thưa rằng tôi không gồng mình để thoát khỏi ma túy. Tôi không gồng mình để thoát khỏi rượu, bia hay thuốc lá. Hoàn toàn tôi không gồng mình như vậy, nhưng tôi hoàn toàn được tự do trước rượu, bia, thuốc lá và những thói quen xấu của tôi.
Bởi vì sao?
Đã có lần tôi bị vấp lại và tôi thử hút lại thuốc lá. Tôi thử hút lại thuốc lá sau 4 tháng tôi tin Chúa. Quý vị biết điều gì không? Hút ma túy tôi còn không say, nhưng tại sao hút điếu thuốc lá đến tôi lại say đến như vậy. Tôi nhìn ảnh tượng của Chúa Giê-xu. Những bức ảnh của Chúa Giê-xu, Ngài đều mỉm cười với nụ cười thật hiền, nhưng vào cái giờ phút tôi hút cái điếu thuốc lá đó, tôi nhắm mắt không dám nhìn, và tôi có cảm giác rằng Chúa Giê-xu đang nhìn tôi với một bộ mặt nhăn nhó vậy.
Tôi cảm thấy đau đớn và khổ sở vô cùng trong tội lỗi đó của tôi. Bởi vì cái ngày đó thực sự Chúa Giê-xu đã đến và làm chủ trên cuộc đời của tôi. Tôi khổ sở vô cùng với một hơi thuốc lá trong khi có biết bao nhiêu tội lỗi đã ngập tràn trong tôi, cả những sinh mạng của con người nữa cũng đã qua tay của tôi. Vậy mà tôi lại khổ sở đớn đau vô cùng với một hơi thuốc lá. Đó chính là kinh nghiệm của một con người đã được tái sanh thật. Họ sẽ được hoàn toàn tự do với tội lỗi và họ sẽ cảm thấy đau khổ tột cùng khi mà họ thấy họ bị rơi vào tội lỗi đó. Chúng tôi không hề gồng mình để thoát khỏi ma túy, rượu bia hay những lời tục tĩu, nhưng tôi đau khổ và khó chịu vô cùng khi chúng tôi làm những hành động tội lỗi đó.
Đó là minh chứng của một con người có Chúa Giê-xu làm chủ. Và một phương cách duy nhất để một con người có một đời sống tái sanh.
(Xin xem tiếp bài Tình Yêu Mạnh Hơn Ma Túy)