Phỏng vấn anh Nam Quốc Trung

Kính thưa quý thính giả,

Trong hai lần phát thanh đầu năm 2010 vừa qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị lời tự thuật của một thanh niên mang tên Nam Quốc Trung qua hai tựa đề Tôi Nghiện Ma TúyLàm Sao Tôi Thoát Khỏi Ma Túy.

Trong tuần qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị phần đầu cuộc phỏng vấn của Mục sư Ngô Minh Quang với Nam Quốc Trung trong lần anh viếng thăm Úc Châu vào cuối năm 2009 vừa rồi, qua tựa đề Từ Ma Túy Đến Tự Do ThậtTình Yêu Mạnh Hơn Ma Túy

Trong tuần này, chúng tôi xin gởi đến quý vị phần kết của cuộc phỏng vấn với Nam Quốc Trung, qua tựa đề “Từ Ma Túy Đến Thánh Nhân”.

Xin trân trọng kính mời quý vị cùng theo dõi.

Nam Quốc Trung:

Sau khi tin Chúa ba tháng thì tôi gặp một sự thử thách. Tôi ra (bệnh viện) để chào đón đứa bé vừa ra đời tên là Thiên An. Với tất cả những kinh nghiệm của tôi ở trong Chúa, thời gian ba tháng của tôi ở trong Chúa cũng là cái thời gian đầu tiên mà tôi kinh nghiệm được thế nào là tình yêu thương của Chúa. Và trong cái khoảng thời gian đó, tôi ra để chào đón đứa con gái của tôi ra đời. Tôi thấy nó thiêng liêng lắm, bởi vì lúc đó tôi đã cảm nhận và hiểu biết được thế nào là tình yêu của một con người sống ở trên đất này. Nó thiêng liêng vô cùng và tôi đã nhờ mục sư cầu nguyện, nhờ tất cả anh em cầu nguyện và nhờ rất nhiều người cầu nguyện cho tôi, để tôi ra đối diện với xã hội, sau khi tôi tin Chúa ba tháng, để tôi học lời Chúa.

Tôi chỉ cầu nguyện với Chúa một điều là xin Chúa hãy cho tôi bước đi để làm sáng danh Chúa; đừng để con phạm tội cùng với Chúa. Mọi sự đã chuẩn bị kỹ càng, dường như không có gì có thể tốt hơn nữa. Dường như ma quỷ không có một cái cớ gì có thể tấn công tôi trong cái chuyến đi về thăm nhà như vậy.

Cái buổi đêm ngày hôm đó, vợ tôi nằm trên bàn đẻ, lúc 12 giờ, chỉ còn duy nhất một mình vợ tôi nằm ở tại nơi đó. Tôi chờ hai tiếng sau, chưa thấy đứa bé ra đời. Sau đó thì tôi nghe tiếng khóc của một đứa trẻ ra đời. Tôi biết đó là đứa con của tôi. Tôi lại chờ thêm hai tiếng nữa thì tôi mới được gặp cháu.

Bác sĩ xuống nói với tôi là bác sĩ sẽ đưa tôi lên gặp cháu. Tôi có cảm nhận một cái gì đó bất thường đối với con gái của tôi. Lúc đó tôi vẫn cảm thấy bình an và vẫn bước chân đi theo bác sĩ. Thái độ của bác sĩ không bình thường. Bác sĩ đó là một bác sĩ giỏi ở một bệnh viện nổi tiếng tại Hà Nội.

Sau khi bác sĩ đưa tôi vào phòng của cháu bé, trước khi cho gặp cháu, thì bác sĩ nói với tôi rằng, trong lúc mổ, cái tai của đứa bé lồi lên, và cái dao mổ đưa qua và đã cắt đứt nửa cái tai của đứa bé. Bác sĩ dẫn tôi vào cũi, quý vị nghĩ tôi làm gì lúc đó? Với một con người 20 năm lưu manh ngoài xã hội, 16 năm nghiện ngập, 14 lần đi tù, tôi sẽ xử vị bác sĩ đó như thế nào? Trong cái lần đầu tiên tôi kinh nghiệm được tình yêu thương của Chúa. Hai tay tôi nắm chặt cái thành cũi, miệng tôi ngập chặc lại. Bởi vì tôi biết rằng nếu hai tay tôi không nắm chặc cái thành cũi, thì cái tay tôi sẽ đặt vào cái nơi không đẹp lòng Chúa. Miệng tôi nếu mà mở ra để nói cái lời gì đó, thì tôi cũng sẽ nói ra những lời không đẹp lòng Chúa.

Nhìn đứa con gái mới đẻ của tôi, vào cái ngày mà tôi kinh nghiệm được tình yêu thương của Chúa, quý vị thử tưởng tượng đi, nó mất một nửa cái tai này. Nhưng mà lúc đó tôi không nói được gì cả. Hai dòng nước mắt tôi cứ chảy trào ra mà thôi. Và giờ phút đó là giờ phút mà tôi kinh nghiệm được lời của Chúa đã ấn chứng trên tấm lòng của tôi: Cũng một lẽ đó, Đức Thánh Linh sẽ giúp cho sự yếu đuối của tôi, bởi vì tôi không biết sự gì phải xin để cầu nguyện cho xứng đáng, nhưng Ngài giúp cho sự yếu đuối và thở than của tôi, trong sự không nói ra được, để cầu nguyện thay cho tôi. Trong lòng của tôi, trong lúc nước mắt cứ tuôn chảy, dội ra một tiếng rằng: “Xin Chúa đừng để con phạm tội với Ngài”. Tôi đứng ở nơi đó, chưa bao giờ nước mắt của tôi rơi nhiều đến như vậy. Tôi cứ đứng bất động. Bác sĩ thì đứng run sợ bên cạnh, cách tôi khoảng hai mét. Nước mắt tôi cứ chảy trào ra trong năm phút đồng hồ. Tôi bước chân ra ngoài, đổ vật xuống chiếc ghế bệnh viện. Tôi lại nằm đó bất động. Mẹ tôi hỏi, chị tôi hỏi, tôi không nói gì. Sau thì bác sĩ ra nói với chị tôi như vậy. Chị tôi làm loạn lên và tôi đã gàn chị tôi lại. Sau đó tôi đi về nhà ngủ vì mệt quá. Hôm đó tôi khóc rất nhiều, nhưng mà tôi không nỗi loạn ra ngoài.

Ngày hôm sau, bác sĩ mang đến một cái phong bì thật dày, nói là để đền cho cái tai của đứa bé. Lúc đó tôi mới lên thăm vợ tôi. Vợ tôi nói lại như vậy. Tôi cầm cái phong bì đó, đi lên phòng bác sĩ. Bác sĩ nhìn thấy tôi, bác sĩ vẫn còn sợ. Bác sĩ cũng không ngờ được tôi mang phong bì đến để đưa lại cho bác sĩ. Tôi nói rằng tôi là người tin Chúa Giê-xu rồi; rằng tôi không muốn như vậy, bác sĩ cũng không muốn như vậy, bác sĩ còn có con cái của bác sĩ nữa, xin bác sĩ hãy cầm lấy

Quý vị có biết điều gì xảy ra không? Cho đến giờ phút này đây, vị bác sĩ đó là người bạn tốt của gia đình chúng tôi. Và đứa con mà vợ tôi sắp đẻ tới đây thì tay của người bác sĩ này sẽ mổ đẻ. Chúng tôi biết ơn Chúa vô cùng, bởi vì Chúa còn làm trổi hơn những điều đó nữa. Cái tai của Thiên An, đứa con gái của tôi đó, tôi biết chắc đó là quyền năng của Chúa đã làm cho cái tai của đứa bé đầy lên. Và bây giờ nhìn vào thì khó mà nhận ra rằng, cái tai của nó đã bị cắt đi một nửa.

Có một câu hỏi được đặt ra, nếu mà cái ngày đó, tôi nổi loạn, đánh vị bác sĩ đó thì sẽ ra sao? Xin thưa với quý vị một câu trả lời chắc chắn rằng, tôi không có ngày hôm nay. Lời Chúa có nói rằng, hay coi mọi sự thử thách trăm bề thoạt đến cho anh em như điều vui mừng trọn vẹn. Rõ ràng tôi nhìn những sự thử thách đó trên cuộc đời của anh em chúng tôi, những con người tội lỗi đó. Tại sao có những người anh em chúng tôi cầu nguyện xin Chúa hãy mang lại cho chúng con những sự thử thách, bởi vì qua những sự thử thách đó thì chúng con sẽ nhận biết về Ngài.

Và rõ ràng qua những sự thử thách đó, Chúa đã tôi luyện tính cách và những bông trái của những Cơ-Đốc nhân đó. Hầu cho khi những Cơ-Đốc nhân trải qua những kinh nghiệm thử thách đó, cái sự nhịn nhục trọn lành toàn vẹn đó sẽ giúp họ tăng trưởng đức tin ở trong Chúa mỗi ngày. Rõ ràng chúng tôi biết ơn Chúa, bởi vì trong từng sự việc một, những sự thử thách ở trong Chúa đó chẳng bao giờ vượt quá sức của chúng tôi đâu. Trong bất cứ sự thử thách nào, Chúa cũng mở đường cho chúng tôi ra khỏi. Và chúng tôi biết chắc một điều rằng, sau mỗi một bước của sự thử thách đó, đằng sau cái sự thử thách đó, là cả một chuỗi ngày phước hạnh cho cuộc đời của chúng tôi và dòng dõi của chúng tôi nữa.

Tôi biết ơn Chúa vô cùng vì Ngài quá ngọt ngào cho chúng tôi, ngay kể cả trong những sự tưởng dường như là tai họa cho cuộc đời của chúng tôi.

Mục sư Ngô Minh Quang:

Cảm ơn thầy Trung. Thật sự là Chúa của chúng ta hôm ngay, ngày nay và cho đến đời đời không hề thay đổi. Cái lỗ tai mà cắt ra rồi, nếu ở Úc người ta có thể vá lại, nhưng Chúa cho nó đầy lại, thật là một phép lạ, bởi vì ngày xưa, khi một thầy tế lễ bị sứ đồ Phi-e-rơ cắt cái lỗ tai, Chúa Giê-xu rờ đến thì cái lỗ tai lành lại. Như vậy, ngày nay Chúa của chúng ta vẫn còn làm phép lạ.

Nam Quốc Trung:

Cái vết tai của cháu là bên tay trái. Nếu có ai nhìn thì cũng rất khó mà nhận ra. Chỉ trừ khi ai biết cháu và nhìn rất kỹ thì mới có thể nhận ra cái tai của cháu đã từng bị tổn thương. Cái tai này đã mất đi một nửa khi nó bị mổ đẻ lúc sinh ra. Chúng tôi biết ơn Chúa vô cùng. Ngài quá ngọt ngào cho chúng tôi, ngay kể cả trong những sự tưởng chừng như là tai họa cho cuộc đời của chúng tôi. Thật, chỉ duy có Ngài là cội nguồn ơn phước cho cuộc đời của mỗi một chúng ta mà thôi.

Mục sư Ngô Minh Quang:

Xin thầy cho biết, nếu ở Úc hay ở Mỹ mà mình thiết lập những trung tâm cai nghiện cho người Việt Nam mình, thí dụ như ở tại Springvale cho hàng trăm thanh niên đang vướng vào vòng ma túy. Nếu hội thánh ở đây muốn tổ chức một trung tâm cai nghiện, thì nên theo mô hình như thế nào, làm thể nào để bắt đầu. Xin thầy gợi ý để chúng tôi có cách giúp cho các bạn trẻ có một chương trình hành động thật rõ ràng.

Nam Quốc Trung:

Bản thân tôi đã được đi thăm rất nhiều quốc gia ở trên thế giới này. Và đa phần các hội thánh đều chú trọng đến việc truyền giáo cho những người xung quanh, nhất là những người công chức hay là những người làm ăn buôn bán. Nhưng mà tôi mới tự đặt câu hỏi, chứ còn những anh em chúng tôi trong tệ nạn xã hội thì sao?

Con Người (Chúa Cứu Thế Giê-xu) đến thế gian chẳng phải để cứu kẻ công bình, song là để cứu kẻ có tội. Chẳng phải là kẻ khỏe mạnh cần thầy thuốc đâu, nhưng là kẻ có bệnh. Rõ ràng là như vậy, bởi vì anh em chúng tôi, những kẻ lang thang ngoài xã hội, mà quý vị tưởng là dữ dằn như vậy đó, là những con người cần được cứu.

Xin phép Vũ, hôm qua tôi có nói chuyện với Vũ và tất cả anh em chúng tôi đều có một câu trả lời chung nhất là chúng tôi muốn cuộc đời của chúng tôi được thay đổi. Xin hãy cứu lấy chúng tôi với. Đó chính là cánh đồng lúa chín vàng mà Chúa đã chuẩn bị sẵn cho quý vị đó. Hãy nhắm vào những đối tượng đó, là vì hết thảy những anh em của chúng tôi, những con người hoành tráng như thế kia kìa, cũng đã phải trả một cái giá rất đắt để anh ta có được ngày hôm nay. Anh ta vẫn còn cảm thấy may mắn bởi vì anh ta còn có được ngày hôm nay, hơn là người khác. Anh ta còn cảm thấy may mắn, bởi vì mạng sống của anh ta vẫn còn. Nhưng mà anh ta sẵn sàng rời bỏ và thoát khỏi con đường đó, cho dầu phải bỏ cả chính mạnh sống của mình.

Không có một điều gì đau khổ hơn, khi trong sự trói buộc của tội lỗi đến như vậy. Tất cả những anh em chúng tôi là những người vướng vào các tệ nạn xã hội, là những người lang thang ngoài xã hội ngoài kia. Tôi xin thưa với quý vị rằng, đằng sau cái vẻ bề ngoài dữ dằn đó, là những tiếng kêu gào thật thảm thiết: “Có ai đó không, xin hãy cứu lấy chúng tôi với. Chúng tôi không muốn sống một cuộc đời như thế này nữa".

Anh em chúng tôi đều có một cái nhìn chung nhất, đó là tại sao những người ngoan ngoãn, những người có học hay là những người có tình yêu thương đó lại rời xa chúng tôi. Anh em chúng tôi có một mẫu số chung nhất, đó là không có bạn tốt trên cuộc đời này, thì ai đó có thể cứu được anh em của chúng tôi đây?

Nếu chúng ta là những người có Chúa Giê-xu, có tình yêu của Chúa Giê-xu, mà không đến được với anh em của chúng tôi nữa, thì ai có thể đến được với anh em của chúng tôi? Xin quý vị hãy nhìn đến và đoái thương đến anh em của chúng tôi.

Họ không hung dữ hay gian ác như quý vị tưởng đâu. Bất kể ai, bất cứ con người nào mà đã kinh nghiệm một đời sống tái sanh trong Chúa, họ nhiều nước mắt hơn bất cứ một con người nào trong quý vị, bởi vì họ kinh nghiệm được, họ nếm biết được cái tội lỗi của họ là lớn thể nào, nhưng Chúa Giê-xu đã giải cứu họ ra làm sao. Và trong cái sự đó, thì họ biết ơn Chúa và họ bước đi từng bước một trong cuộc đời này trong sự biết ơn Chúa. Và rõ ràng từng con người một ở trong số họ đó, kết quả vô cùng cho công việc của nhà Chúa.

Họ có thể trông cậy được vào ai đây? Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của tình yêu thương. Chúa Giê-xu cũng vậy. Anh em chúng tôi có thể trông chờ vào ai để giải cứu anh em của chúng tôi được đây?

Tôi nài xin quý vị hãy cầu nguyện cho những con người đó. Trong sự quặn thắt của sự cầu nguyện đó, Chúa cũng sẽ mở đường cho quý vị. Xin quý vị hãy cứu lấy anh em của chúng tôi với. Họ đáng thương lắm. Họ sẵn sàng đổi lấy mạng sống của họ hay một phần thân thể của họ để họ có thể thoát ra cái sự trói buộc đó. Nhưng mà ân điển của Chúa Giê-xu thật là quá lớn trên cuộc đời của quý vị. Xin quý vị hãy mang ân điển đó đến trên cuộc đời của họ nữa, để họ có thể kinh nghiệm được sự giải cứu từ Chúa Giê-xu, để họ có thể kinh nghiệm được sự tự do thật sự trong Chúa Giê-xu. Chúng tôi không biết ở đây quý vị đã chứng kiến như thế nào, nhưng hằng ngày, chúng tôi vẫn chứng kiến anh em chúng tôi khóc như những đứa trẻ lên ba mà đang bị oan vậy. Chúng tôi khóc cho những con người khác. Chúng tôi khóc vì chính bản thân tội lỗi của chúng tôi với Chúa. Bởi vì chúng tôi không đành lòng mà phạm tội cùng với Chúa, vì Ngài đã quá thương xót chúng tôi.

Xin quý vị hãy cầu nguyện cho anh em của chúng tôi và tôi biết chắc rằng với tấm lòng quặn thắt của quý vị đó, Chúa sẽ mở đường cho quý vị để quý vị có một mục vụ cho những anh em đang bị trói buộc như chúng tôi.

Mục sư Ngô Minh Quang:

…Như vậy tôi cảm tạ ơn Chúa vì có nhiều người sẵn lòng kiêng ăn, cầu nguyện cho những linh hồn hư mất, bởi vì chúng ta sẽ không thắng được ma quỷ nếu chúng ta không có Chúa và chỉ có Chúa mới thắng được ma quỷ thôi. Sức riêng của chúng ta không làm được, mà chỉ có kiêng ăn cầu nguyện thì mới đuổi được quỷ đó thôi. Điều thứ nhì là tôi xin các anh em giờ đây còn thấy mình vẫn còn bị vương vấn trói buộc bởi nhiều điều và muốn được gặp Chúa trong giờ này để dâng cuộc đời mình cho Chúa Giê-xu trong giờ này, để Chúa hoàn toàn làm chủ. Bởi vì chỉ có Chúa Giê-xu làm chủ thôi, chứ chúng ta không thể dựa vào sức lực của mình hay là những phương pháp nào để phá tan những thói hư tật xấu đó, hay là bẻ tan những xiềng xích Sa-tan, thì xin mời quý vị lên đây, để thầy Trung cùng tôi và cả hội thánh sẽ cầu nguyện cho quý vị. Xin mời quý vị tiến lên... Giờ đây xin mời thầy Trung cầu nguyện.

Nam Quốc Trung:

Xin mọi người hiệp ý với tôi trong sự cầu nguyện.

Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa thật là nhiều bởi vì buổi tối hôm nay Ngài đã nhận lời cầu nguyện của chúng con. Ngài đã hành động thật mạnh mẽ trong mỗi tấm lòng của chúng con, để rồi có nhiều người hơn nữa đang cưu mang, quặn thắt cho những anh em trong tệ nạn xã hội.

Cha thiên thượng của chúng con ơi! Ngài không nhìn bề ngoài nhưng Ngài là Đức Chúa Trời nhìn thấy trong tấm lòng của chúng con. Và cha ơi, giờ này đây, chúng con đau khổ, chúng con kêu cầu với Ngài. Chúa ơi, Ngài là Đấng biết trong tấm lòng của hai con người ở tại nơi đây, cho hết thảy những con người đang có mặt ở tại nơi đây. Con có nghe đến tiếng kêu gào của họ rằng: “Có ai đó không? Xin hãy cứu lấy chúng tôi với. Chúng tôi không còn muốn sống một cuộc đời như thế này nữa” Chúa ơi, duy chỉ có Ngài là nguồn cứu rỗi cho mỗi một cuộc đời của chúng con mà thôi.

Xin Ngài hãy đến, làm Chúa và làm chủ trên đời sống của những con người này và hết thảy chúng con ở tại nơi đây. Hỡi Chúa, chúng con tạ ơn Cha thật là nhiều bởi vì lời hứa chắc chắn của Ngài cho mỗi một chúng con rằng, Ngài sẽ làm cho lòng khao khát được thỏa thích và hồn đói được đầy dẫy những vật tốt. Lạy Chúa, thưa Chúa, chúng con khao khát tình yêu của Ngài tuôn đổ đầy tràn trong đời sống của mỗi một chúng con và chúng con mong ước được hầu việc Ngài, phục vụ trong vương quốc của nhà Ngài.

Xin Chúa hãy làm thành những điều này trong đời sống của mỗi một chúng con ở tại nơi đây. Ngay trong giờ phút này đây, trong danh quyền năng của Chúa Giê-xu, con cầu nguyện đặc biệt cho những con người đã bước lên đây để kêu cầu với Ngài trong sự tự do của Ngài.

Xin Chúa hãy hành động thật mạnh mẽ trên đời sống của họ và con cầu nguyện để lời của Ngài, sự sống và sự sáng của Ngài sẽ đến và chiếm hữu trên đời sống của họ, để đẩy lùi khoảng tối tăm trên đời sống của họ ra khỏi họ, để họ có thể kinh nghiệm được một đời sống tái sanh ở trong Ngài.

Lạy Chúa, xin Chúa hãy mở mắt cho những con người nơi đây nhìn biết được sự chết của Ngài trên thập tự giá là thể nào, để rồi sự sống của Ngài sẽ tuôn đổ vào trong đời sống của họ.

Lạy Chúa, xin hãy giúp cho hết thảy chúng con, bước đi trong cuộc đời này trong sự biết ơn Ngài. Ngài sinh ra nơi máng cỏ chuồng chiên. Ngài chết thay cho chúng con trên thập tự giá. Cả đời Ngài đã hy sinh , thậm chí không có cả chỗ kê đầu để ngủ, để cho chúng con có được ngày hôm nay, để cho chúng con bước đi với tấm lòng biết ơn Ngài vì sự khổ nhục Ngài đã chịu trên đồi Gô-gô-tha, biết ơn vì những giọt huyết cuối cùng Ngài cũng đã đổ ra vì chúng con.

Cha ơi, xin hãy mở mắt cho chúng con để chúng con nhìn thấy những điều lạ lùng ở trong Ngài, để cuộc đời của chúng con được cứu và được kết quả cho vương quốc của Ngài. Xin Chúa hãy hành động trên mỗi một đời sống của chúng con, bắt đầu từ ngày hôm nay trong công việc của Chúa, trong mục vụ cho các anh em trong tệ nạn xã hội, để nhiều con người đang bị trói buộc, đang bị làm nô lệ cho tội lỗi đó, sẽ được quyền phép của Ngài đụng chạm đến và giải thoát họ, mang họ về vương quốc của nhà Ngài. Họ không chỉ những chỉ cứu những linh họ của họ vào vương quốc nhà Ngài thôi, nhưng chúng con sẽ mang nhiều thợ gặt, những con gặt thật giỏi vào trong vương quốc của nhà Ngài nữa. Và chúng con biết được rằng, ảnh hưởng rất lớn của họ trong xã hội này cho vương quốc của nhà Ngài.

Xin Chúa hãy sử dụng anh em của chúng con là những người đã hư mất đó, nay được làm trong công việc nhà Chúa, bởi vì Ngài là Đức Chúa Trời làm những sự không ra gì trở nên có gì trước mặt người ta.

Chúng con ngợi khen Chúa thật là nhiều, bởi vì chúng con tuy bị xã hội này bỏ đi rồi, nhưng chúng con là những viên đá quý, những viên ngọc đẹp trong tay của Ngài.

Chúng con ngợi khen Chúa vô cùng
Mọi vinh hiển thuộc về Ngài
Chúng con hết lòng cầu nguyện
Trong danh Chúa Giê-xu Christ.
A-men.