Quý thính giả thân mến,
Đầu năm dương lịch, gia đình chúng tôi có dịp gặp lại vài người bạn học thời trung học và đại học. Vì cũng học với nhau suốt thời niên thiếu ở trung học, lại cùng nhau trải qua nhiều ngày tháng học chung với nhau, mà chúng tôi gọi đùa là thời gian “mài đủng quần” trên những băng ghế ở thư viện và giảng đường đại học, nên chúng tôi rất thân nhau. Thậm chí, có thể nói, chúng tôi thân nhau chẳng khác chi anh, chị em ruột thịt.
Có lẽ quý thính giả cũng đồng ý, rằng nhiều khi có những điều thầm kín trong tâm tư và cuộc sống mà chúng ta không thể tâm sự với anh chị em ruột hay cha mẹ của mình, nhưng lại có thể chia sẻ tâm sự dễ dàng hơn với những người bạn thân. Thời mới lớn, chúng tôi có khi đổ nước mắt khóc trên vai nhau vì những cuộc tình thơ mộng tuổi học trò vừa chớm nở đã phai tàn, vì những mong ước trong đời không thành tựu như lòng hằng ao ước. Cũng có khi chỉ vì bị cha mẹ mắng oan một việc gì đó, hoặc nhận được một tin vui nho nhỏ, hay có món quà bất ngờ từ ngoại quốc gởi về, thế là chúng tôi lại có dịp tìm đến nhau để trút đó những tâm sự vui buồn. Mà như thế đã hết đâu, mỗi lần tụ họp lại là chúng tôi lại có dịp cùng nhau thanh toán nhưng gói ô mai thơm mùi cam thảo và vỏ quít, bịch xí muội mặn mà chua chua ngọt ngọt, những trái cóc dầm, xoài tượng chấm nước mắm đường, ổi xá lỵ, me xanh và mận đào chấm muối ớt.
Quý thính giả đừng tưởng lầm rằng đám con trai không ăn quà vặt vãnh như đám con gái. Bằng chứng hiển nhiên là trong nhóm bạn thân của chúng tôi có 3 chàng “ngự lâm pháo thủ”, nhưng có đến 2 chàng ăn quà vặt chẳng thua đám con gái chúng tôi chút nào. Trong khi đám con gái ăn ô mai, xí muội, đám con trai cũng chẳng chịu thua, lại còn bày ra thêm những món ăn lặt vặt rất đặc sắc khác như bột chiên, bò bía, gỏi đu đủ khô bò, v.v., mà đám con gái chúng tôi lúc nào cũng nhiệt tình hưởng ứng.
Kính thưa quý thính giả,
Nhiều năm tháng đã trôi qua, dù chúng tôi xa nhau lâu, nhưng nhờ mạng lưới thông tin điện tử toàn cầu, email và Facebook, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc và xem hình ảnh của gia đình nhau. Vì thế nên khi gặp lại nhau là chúng tôi nhận ra nhau ngay, và tình bạn của chúng tôi vẫn thắm thiết đậm đà như những ngày còn thơ ấu. Quý thính giả có thể liên tưởng đến câu chuyện tưởng như không bao giờ dứt của những người bạn thân gặp lại nhau sau bao ngày xa cách. Chúng tôi cũng vậy, thôi thì có bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu thông tin về bạn bè cùng lớp, cùng trường, đều được chúng tôi đem ra chia sẻ cho nhau để biết tin tức của mọi người.
Thời gian các bạn của chúng tôi ở chơi tại Melbourne, tôi đã đãi các bạn vài món ăn ngày Tết mà các bạn đều ưa thích nhưng hiếm khi được ăn ở Đan Mạch là bánh chưng, bánh ít, giò thủ, chả quế, nem chua, bánh ú nhân đậu, bánh ú nhân dừa, nhân chuối và bánh tét. Ở Melbourne, Sydney, Adelaide hay Brisbane, là thủ phủ của các tiểu bang tại Úc có đông người Việt sinh sống, thì những thức ăn này được bày bán mỗi ngày nên chúng ta không còn thấy quý nữa, và có thể mua bất cứ lúc nào cũng được, chẳng cần đợi đến dịp Tết Nguyên Đán. Nhưng đối với các bạn của chúng tôi từ Đan Mạch sang, thì đây là những món ăn hiếm có nên suốt bữa tiệc, các bạn cũ đua nhau thưởng thức các món ăn này một cách hết sức thích thú.
Ngồi bên mâm cơm có mấy món ăn ngày Tết, lại thêm một thố vịt tiềm mà các bạn gái đã cẩn thận chắt hết lớp mỡ béo ngậy phía trên, kế bên lại có tô thịt kho nước dừa óng ánh màu mật ong vàng sậm nhờ tài nấu nướng rất khéo léo của mấy cô bạn thân, tôi chúm chím cười và nói khẽ: “Có tụi mi ở đây, dù chưa Tết nhưng cứ xem như mình được ăn Tết sớm vậy, nhưng tụi mi đừng có đòi lì xì đó nhe!”. Cả bọn chúng tôi cười vang, nhắc nhớ lại những ngày thơ ấu. Dĩ nhiên, quanh mâm cơm hôm ấy, đề tài chúng tôi nhắc đến tự nhiên lại chuyển sang những ngày Tết ở quê nhà.
Những kỷ niệm mà hầu hết chúng tôi đều nhắc lại và nhớ rất rõ, là những kỷ niệm về ngày Tết Nguyên Đán thời trung học, là thời mà chúng tôi có nhiều thời gian chia sẻ những kỷ niệm buồn vui của tuổi thiếu niên. Những ngày cận Tết, việc thi cử giữa học kỳ cũng xong xuôi để thầy trò đều cùng nhau tíu tít lo làm bích báo hoặc đặc sản Xuân cho trường. Đó là những ngày tháng thật vui vẻ và hạnh phúc. Đám học trò trong Khối Báo Chí có dịp trốn học một cách “danh chính, ngôn thuận: để đi họp và thi đua làm bích báo cho lớp, hoặc góp tay làm đặc san Xuân cho trường, còn đám học trò trong Khối Văn Nghệ của trường thì lấy cớ đi tập dượt ca múa để trình diễn trong dịp liên hoan. Đám học trò trong Khối Khánh Tiết và Tiếp Tân cùng nại đủ lý do để đi họp hành và mua sắm cho việc tổ chức ăn Tất Niên. Những đứa còn lại trong lớp vì không có cớ gì để trốn học, cũng không chịu trả bài hoặc làm bài kiểm tra, nại lý do như vậy là không công bằng vì lớp không đủ túc số, nên những học trò vắng mặt phải chịu… “thiệt thòi”. Thế là thầy cô giáo nào cũng vui vẻ chịu thua mấy chục cái miệng đang than phiền, phản đối việc trả bài và làm bài kiểm.
Kết quả là cả thầy lẫn trò đều ngồi chơi, kể chuyện vui hay ca hát cho đến giờ tan học, miễn là chúng tôi đúng làm ồn đến mức bà giám học phải đến lớp cảnh cáo. Thầy cô giáo lại còn cho phép chúng tôi ăn hạt dưa, mứt bí, mứt dừa trong lớp, và thay phiên nhau kể cho cả lớp nghe những dự tính của mình trong những ngày nghỉ Tết.
Có lẽ quý thính giả cũng có thể liên tưởng đến nhiều kỷ niệm vui vẻ của mình và bạn bè trong những ngày cận Tết khi còn đang đi học. Gần Tết rồi, trong lòng những đứa học trò như chúng ta lúc ấy có lẽ đang nở rộ những bông hoa tươi thắm, hướng về những ngày Tết thiêng liêng. Ở nhà thì không khí sắm sửa Tết đang tưng bừng rộn rã khi mẹ bắt đầu sên mứt và muối dưa kiệu. Các chị của tôi đều khéo tay, nên các loại rau củ được tỉa hoa rất đẹp, phơi một, hai nắng cho héo để làm dưa món. Riêng tôi thì vừa không khéo tay, lại thêm cái tật làm việc gì cũng chậm chạp, nên mẹ đã miễn cho phận sự phải vào phụ bếp. Tôi thường được cắt cử việc tưới cây ngoài vườn và sắp đặt các chậu hoa Tết cho ngay ngắn. Có lẽ mẹ cũng thấy đây là công việc thích hợp nhất cho tôi, và bản thân tôi cũng yêu thích công việc ngoài vườn, vì tưới cây xong, là tôi có thể ngồi vắt vẻo trên cây mận bên hông nhà để vừa ăn mận vừa đọc sách.
Trong trường học, chúng tôi không phải trả bài hay làm bài, lại còn bận rộn đi họp hành để làm đặc sản Xuân và tập dượt văn nghệ, tính toán việc ăn Tất Niên. Tôi thường làm trưởng lớp, nên năm nào cũng bận rộn lên kế hoạch sắp đặt thời gian để cùng các bạn đi chúc Tết thầy cô từ chiều Mồng Hai và trọn ngày Mồng Ba Tết. Thêm vào đó, tôi có phận sự phải đại diện cả lớp để chúc Tết các thầy cô, phải lo gởi quà Tết cho thầy cô chủ nhiệm lớp, viết các lời chúc và học thuộc lòng. Các bạn trong lớp thường tụ tập lại nhà tôi để ăn trưa vào Mồng Hai Tết. Mẹ thường đơn cho chúng tôi một mâm cơm có thịt kho tàu và dưa giá, măng khô hầm giò heo hay vịt, bánh tráng cuốn rau sống, rau thơm ăn với tai heo ngâm dấm, bánh chưng, bánh tét, giờ thủ, chả lụa, nem chua, tôm khô dầm củ kiệu, lại còn thêm món cà ri Ấn Độ thật hấp dẫn ăn với bún hay bánh mì. Ăn xong, chúng tôi còn ních thêm một bụng các loại mứt, ô mai và bánh xu xê, bánh đậu xanh, trước khi khởi hành đến nhà các thấy cô để chúc tết, mà lúc nào cũng bắt đầu từ nhà của thấy cô chủ nhiệm lớp. Tối Mồng Hai và Mồng Ba Tết, về đến nhà thì chúng tôi đứa nào cũng no ứ các thức ăn Tết và bánh mứt, vì các thầy cô rất cưng học trò nên thường bắt chúng tôi ăn uống đủ thứ trước khi ra về. Đó là những cái Tết thật vui vẻ, và là những kỷ niệm tuyệt vời của tuổi thiếu niên mà giờ đây, khi nhắc lai, chúng tôi không khỏi bùi ngùi, nôn nao trong lòng.
Quý thính giả thân mến,
Ngồi nhớ lại những mùa xuân đã qua trong đời, lòng chúng tôi rộn rã niềm vui và bàn tiệc đầy ắp tiếng cười hạnh phúc. Nhắc đến chuyện xưa, rồi trở lại với hiện tại, chúng tôi có cảm giác mất mát những điều quý giá không tìm lại được. Các bạn cũ thì có người đã qua đời vì tai nạn xe, vì bịnh tật. Có bạn yêu nhau và lập gia đình với nhau từ thời chung lớp, chung trường. Chúng tôi cứ gọi đùa ấy là những cặp "trai tài, gái sắc". Tưởng rằng các bạn sẽ mãi mãi yêu nhau và gắn bó đến răng long đầu bạc, vậy mà rồi sau 15, 20 năm lại chia tay nhau trong ngậm ngùi và cay đắng. Các thầy cô của chúng tôi cũng có người đã qua đời vì tuổi già sức yếu. Riêng về hạnh phúc cá nhân, không phải người nào trong đám bạn của chúng tôi cũng hoàn toàn được như ước mong.
Chiều nay ngồi bên những người bạn chân thành và thân thiết nhất, ở lứa tuổi trung niên, chúng tôi có can đảm để chia sẻ với nhau những ý nghĩ thầm kín, công nhận những thiếu sót, sai lầm của bạn thân và thổ lộ niềm hối tiếc của mình vì những chuyện đã qua trong đời mà chúng tôi không có cách gì thay đổi được. Chúng tôi cũng nhận thức được rằng những mùa xuân đã qua trong đời tuy có nhiều niềm vui, nhưng cũng chóng tàn. Những cái Tết Nguyên Đán đã qua rất nhanh, chỉ gói gọn trong vài ba ngày ngắn ngủi, rồi chúng tôi lại phải phấn đấu với đời và làm việc suốt năm dài.
Vua Đa-vít, một vị vua Do Thái, cũng là một thi sĩ và nhạc sĩ đã viết lên những lời thơ mà như cũng nói lên được tâm sự của chúng tôi như sau:
Lạy CHÚA, xin cho tôi biết sự cuối cùng của tôi,
Và số các ngày của tôi là thể nào.
Xin cho tôi biết đời tôi mỏng manh là dường bao!
Kìa, các ngày Ngài ban cho tôi chỉ vài gang tấc,
Và đời tôi như không trước mặt Ngài,
Phải, dù tất cả những người vững mạnh cũng chỉ là hư không.
Thật vậy, mỗi người bước đi như chiếc bóng,
Phải, người ta bôn ba chẳng qua như hơi thở.
Người chất chứa của cải nhưng không biết ai sẽ thừa hưởng.
Giờ đây, lạy Chúa, tôi trông đợi ai?
Niềm hy vọng của tôi ở nơi Chúa. (Thi Thiên 39:4-7)
Thật như vậy, chúng tôi đều công nhận rằng qua những thăng trầm trong đời sống, điều đáng quý nhất mà mỗi chúng tôi thường ao ước và trân quý, đó là có được sự bình yên trong tâm hồn. Đó là điều không thể mua được bằng tiền bạc hay có được qua danh vọng, tài năng.
Quý thính giả muốn có được sự bình an trong tâm hồn không? Quý thính giả có ao ước một mùa xuân không bao giờ tàn? Một người bạn luôn ở bên để nâng đỡ, khích lệ, chăm sóc và bảo vệ mình không?
Kể từ mùa xuân năm nay, chúng tôi ước mong quý thính giả sẽ tiếp tục nghe chương trình phát thanh của chúng tôi trong năm 2010 nầy, và quý thính giả sẽ tìm gặp được Chúa Giê-xu, là người sẽ đem đến cho quý thính giả một mùa xuân tươi thắm không bao giờ tàn phai như lời Ngài đã hứa:
“Vì Ngài là Chúa của tất cả, ban ơn dồi dào cho mọi người kêu cầu Ngài.
Tất cả người nào kêu cầu danh Chúa đều được cứu.” (Rô-ma 10:12-13)
Ngọc Diệp xin tạm chia tay với quý thính giả thân yêu tại đây. Kính chúc quý thính giả cùng gia quyến một cái Tết thật vui vẻ và hạnh phúc. Nguyện Thiên Chúa Từ Ái ban ơn trên quý vị trong suốt năm nay cũng như nhiều mùa xuân khác nữa sẽ đến với những niềm vui không dứt. Xin thân chào quý thính giả và hẹn gặp lại vào lần tới.