Quý thính giả thân mến,

Tuần trước chúng ta đã bắt đầu chương 9, nói về việc biết tha thứ. Một cuộc đời hạnh phúc luôn tràn đầy sự tha thứ, vì nếu không, chúng ta sẽ luôn ngập tràn cay đắng, trách cứ, giận dữ, phẫn nộ và mệt mỏi như đeo cả tấn đá trên lưng vậy. Bày tỏ và biết nhận lãnh sự tha thứ là điều cần thiết để có và duy trì được mối quan hệ hạnh phúc. Đó là những điều quan trọng mà cá nhân nào cũng cần phải thực hành thường xuyên, đặc biệt là những người sống chung dưới một mái gia đình thì lại càng cần học biết cách tha thứ cho nhau, và nhận lãnh sự tha thứ từ người khác.

Tha thứ là điều nói thì dễ, nhưng thực hành lại rất khó. Tuy nhiên, nó không phải là việc không thể làm nổi. Tuần này, chúng ta sẽ học biết rằng tha thứ là một trong những con đường bí mật dẫn đến một cuộc sống hạnh phúc. Khi sứ đồ Phi-e-rơ hỏi Chúa Jesus rằng mình cần phải tha thứ cho an hem bao nhiêu lần, câu trả lời của Chúa Jesus cho thấy Ngài đòi hỏi chúng ta phải thường xuyên và luôn luôn tha thứ, biến nó thành một hành động tự nhiên trong nếp sống thường nhật, và trở thành một phẩm hạnh trong phong cách sống của chúng ta.

Tôi nhớ lại một câu chuyện về một cậu bé nọ. Cha mẹ của cậu bé vừa mới tin nhận Chúa. Khi cha mẹ đưa bé Johny đi học lớp trường Chủ nhật, các bé đang học câu chuyện Kinh thánh về Giô-suê. Cô giáo hỏi cả lớp: “Ai là người đã đốn ngã thành Giê-ri-cô?” Bé Johny liền trả lời: “Dạ, không phải con đâu! Con không làm ngã thành đâu! Con mới vào học ngày hôm nay thôi nên đừng la rầy con!” Cuối ngày, khi cha Johny đến đón cậu bé, cô giáo kể lại cho ông câu chuyện xảy ra trong lớp. Ngay lập tức, cha Johny trả lời: “Thưa cô, nếu con tôi nói cháu không làm ngã thành thì có nghĩa là cháu đã không làm như vậy! Chúng tôi cũng vừa mới đến sống ở đây và tôi muốn có một khởi đầu tốt đẹp. Vì vậy, nếu cuối cùng, con tôi có làm ngã thành, tôi sẽ chi trả cho những thiệt hại!”

Kính thưa quý thính giả,

Chúa của chúng ta cũng sẵn sàng tha thứ cho chúng ta như thế. Ngài sẵn lòng trả những món nợ mà chúng ta mắc phải, dù Ngài biết nhiều hơn cha của bé Johny. Ngài sẵn sàng tha thứ cho những tội chúng ta cố ý làm và cả những tội mà chúng ta không hề biết. Từ ngữ dùng trong Tân ước cho từ tội lỗi chỉ đơn giản có nghĩa là “bắn không trúng mục tiêu” như khi người bắn cung bắn không trúng mục tiêu vậy. Lúc này hay lúc khác, chúng ta thảy đều bắn trượt điểm đen của tiêu chuẩn từ Đức Chúa Trời trong cách sống của mình. Nhưng chúng ta tin Đức Chúa Trời hằng sống, Đấng luôn để việc tiếp xúc với dòng huyết tha thứ của Đấng Christ giúp chúng ta không chỉ cầu xin sự tha thứ mà còn sống trong sự tha thứ (xem I Giăng 1:7). Một lần nữa, chúng ta nhận thấy rằng sự tha thứ phụ thuộc nhiều hơn vào bản tính của Đức Chúa Trời hơn là vào khả năng hồi tưởng và tìm kiếm sự tha thứ cho mỗi “cung tên” mà chúng ta đã bắn trượt. Nhưng dĩ nhiên không phải ai cũng hiểu được bản tính hay tha thứ của Chúa. Là Cơ đốc nhân, chúng ta cũng không luôn hiểu được sức mạnh của hành động của mình dựa trên nền tảng bản tính của Đức Chúa Trời và nhờ đó, thả ra sức mạnh tuyệt vời của sự tha thứ.

Những điều trong cuộc sống mà người khác đã làm gây tổn thương cho bạn và những lời nhận xét xúc phạm đã được nói một cách thiếu công bằng về bạn hay với bạn, đều gây ra những tổn thương. Tiếc thay, khi chúng ta không để cho bản tính hay tha thứ của Chúa giúp mình biết tha thứ, chúng ta sẽ bước đi khập khiễng, mang theo những vết thương sẽ khiến chính chúng ta phải đau đớn trong thời gian dài nữa. Thế nhưng, chúng ta đã tin rằng Chúa tha thứ chúng ta. Ẩn dụ này đưa ra câu hỏi rằng dưới ánh sáng về cách mà Đức Chúa Trời đã tha thứ cho bạn, chẳng phải đây là lúc để tha thứ cho những người đã làm tổn thương bạn hay sao? Nếu bạn chọn cách không tha thứ, bạn sẽ bước đi khập khiễng ngay cả khi bạn tin vào Đức Chúa Trời, Đấng chữa lành. Bạn sẽ xử sự với người khác với sự cay đắng và ghen ghét, dù bạn đang thờ phượng Đức Chúa Trời của tình yêu thương. Không tha thứ sẽ khiến bạn luôn ở trong tâm trạng không thỏa lòng. Bạn sẽ không thấy thỏa lòng với con người, với bản thân và thậm chí cả với Chúa. Tha thứ là một trong những con đường bí mật dẫn đến một cuộc sống hạnh phúc.

Quý thính giả thân mến,

Bạn đã từng trải nghiệm được sự tự do đến từ việc tha thứ cho người khác hay chính bạn được tha thứ chưa? Đó là “tầm cao” dành cho những ai sẵn sàng phản chiếu bản tính của Đức Chúa Trời trong cách cư xử với người khác.

Vài năm trước, hội thánh chúng tôi nợ đài phát thanh một món nợ đáng kể. Chương trình của chúng tôi được phát thanh vào giờ cao điểm nhưng rồi chương trình phải gián đoạn khi chúng tôi quyết định chú trọng đến việc nâng cấp các trang thiết bị. Chúng tôi rời khỏi chương trình phát thanh mà mắc nợ đài phát thanh khoảng 10.000 đô-la Mỹ. Chúng tôi quyết tâm sẽ trả món nợ nhưng theo phương cách trả dần. Một ngày nọ, một trong những phó chủ tịch của đài phát thanh đến tham dự buổi lễ thờ phượng mà chúng tôi dâng lên cho Chúa những trang thiết bị mới được nâng cấp lại. Tôi nhận ra ông giữa vòng hội chúng và ông dường như cũng rất vui thích buổi thờ phượng. Nhưng tôi đã hoàn toàn bất ngờ với những điều ông nói với tôi sau buổi thờ phượng.

Ông nói: “Thưa mục sư Ireland, tôi chỉ muốn mục sư biết rằng chúng tôi sẽ xóa món nợ 10.000 đô-la Mỹ mà quý vị đang cố trả. Xin mục sư đừng nhớ gì món nợ đó cả. Món nợ đó xem như không còn nữa.”

Tôi muốn chia sẻ với các bạn rằng trong chính giây phút đó, tôi đã kinh nghiệm được sự hiện diện của Đức Chúa Trời! Chúng ta có thể nghĩ rằng tấm lòng mình không gắn liền với tiền bạc, nhưng là một mục sư, tôi muốn nghĩ rằng tôi lo lắng quá nhiều về vấn đề tài chánh. Nhưng tất cả những gì bạn cần làm để chỉnh sửa suy nghĩ sai trật này là nghĩ về việc không phải trả món tiền 10.000 đô-la Mỹ và về việc một người nào đó đã xóa món nợ trị giá 10.000 đô-la này. Tôi muốn chia sẻ với bạn điều này, lời nói bỏ qua món nợ trị giá 10.000 đô-la thật sự tạo ấn tượng cho tôi.

Ai là người trong đời sống bạn cũng đang chờ đợi kinh nghiệm tương tự? Có thể sự việc không liên quan gì đến tiền bạc, nhưng họ cũng đang chờ đợi ở bạn một thái độ tha thứ, xóa bỏ lầm lỗi cho họ.

Kính thưa quý thính giả, sau đây chúng ta sẽ cùng nhau xét đến "Những đặc điểm không phải là sự tha thứ".

Tha thứ cũng có thể khá phức tạp. Do tha thứ là một phần bản tính của Đức Chúa Trời, nên tín đồ muốn được mọi người biết đến là người biết tha thứ. Nhưng đôi khi chúng ta cố gắng tha thứ theo cách ngược lại bản chất thực thụ của sự tha thứ.

Bỏ Qua Vấn Đề

Tha thứ không bỏ qua những sai trật mà chúng ta trải nghiệm. Cơ đốc nhân không nên giống như nhân vật Linus trong loạt hoạt hình Peanuts. Ngày nọ, Linus và Charlie Brown cùng đi với nhau và Linus quay sang nói với Charlie Brown: “Tớ chỉ không thích nan đề nên một trong những cách tớ xử lý các nan đề là bỏ qua nan đề.”

Sau đó chốc lát, Linus mở rộng hơn ý kiến của mình và nói tiếp: “Không có nan đề nào là quá khó hay phức tạp đến nỗi không thể bỏ qua cả.”

Điều đó dường như là cách mà chúng ta thường áp dụng-một lối thoát dễ dàng. Nhưng vấn đề là ở chỗ cách này không hiệu quả. Bạn tự hỏi tại sao bạn lại xung đột và cáu kỉnh với vợ mình vô cớ? Hãy nhìn vào quá khứ tìm kiếm một số những mắc xích đó. Có thể, hiện tại bạn đang phản ứng lại với một vết thương trong quá khứ, một vết thương mà bạn đã không thể xử lý, hay vì bạn đã cố bỏ qua vết thương ấy, cũng giống như cách của Linus.

Bạn có thể hình dung nổi Đấng Christ đau đớn thế nào khi biết trước Phi-e-rơ sẽ chối bỏ Ngài không? Chúa Giê-xu hẳn đã có thể dễ dàng bỏ qua sự vô tín của Phi-e-rơ. Nhưng thay vì áp dụng cách thức của Linus, Chúa Giê-xu vừa giải quyết vấn đề (“hôm nay khi gà chưa gáy, ngươi sẽ ba lần chối bỏ ta” Lu-ca 22:34) và bày tỏ lòng thương xót cũng như sự tha thứ của Ngài (“đến khi ngươi đã hối cải, hãy làm cho vững chí anh em mình” Lu-ca 22:32).

“Cảm Thấy” Giống Như Tha Thứ

Tha thứ hoàn toàn là một hành động xuất phát từ trái tim. Nhưng có lúc chúng ta phải tha thứ ngay cả khi không muốn. Giữ trong lòng một sự cay đắng phải trả giá khá đắt. Nếu bạn không đối diện thẳng thắn với vấn đề tha thứ, sự cay đắng đó sẽ âm thầm hành động và làm tổn thương bạn. Mặc khác, có nhiều bằng chứng cho thấy những kết quả tích cực của việc không bỏ qua nan đề.

Cách đây khá lâu, tôi nói chuyện với một người ở độ tuổi gần sáu mươi nhưng trông ông giống như bảy mươi tuổi vậy. Tôi hỏi ông: “Những chuyện gì đã xảy ra trong cuộc đời ông vậy? Trông ông có vẻ là người mang nhiều nỗi niềm trong lòng. Ông có muốn nói về chuyện đó không?”

Ông nhìn tôi, cúi đầu giây lát rồi nói: “Ông biết không, cách đây mười lăm năm, tôi đã rất cay đắng. Tôi giận dữ với vợ, con cái, và đồng nghiệp của mình. Tôi giận dữ với cả thế giới này. Tôi chất chứa nhiều cay đắng trong lòng và kết quả là tôi mắc rất nhiều bệnh tật. Tôi bị bệnh bạch cầu, tôi có vấn đề về máu và bị tiểu đường. Tôi mắc nhiều bệnh đến nỗi có những khối u trong bao tử.”

Rồi ông nói tiếp: “ngày nọ, tôi mệt mỏi đến nỗi phải đưa vào cấp cứu trong bệnh viện. Và ở đó, trên giường bệnh, tôi đã chắc chắn rằng mình sắp sửa sẽ chết. Vậy mà tôi vẫn còn giận dữ. Khi nằm trên giường bệnh, tất cả những gì tôi nghĩ đến là cách mà mọi người đã làm tổn thương tôi. Nhưng chính trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời, tôi nghe tiếng của Đức Thánh Linh phán với mình: “Con có tha thứ cho họ không? Con sẽ tha thứ cho họ không?”

Kính thưa quý thính giả,

Người đàn ông kể rằng chính trong giây phút tuyệt vọng ấy, giây phút mà ông nghĩ ông sẽ từ giã cõi trần, ông chỉ có thể nói với Chúa rằng: “Lạy Chúa, con xin Ngài giúp con có thể tha thứ cho họ.” Người này đã không thể tự mình tha thứ, nhưng bởi đức tin, ông đã tha thứ cho vợ, con cái, đồng nghiệp và những ai đã làm tổn thương ông qua năm tháng.”

Ông nói tiếp: “Ngay giây phút tôi nói bằng đức tin, tôi đã tha thứ cho mọi người, tôi thấy dường như một tấn đá nặng vừa được nhấc khỏi người mình. Vài ngày sau đó, tôi được xuất viện.”

Điều này xảy ra chỉ vì ông đã biết tha thứ! Bạn thấy đấy, từ ngữ tha thứ có nghĩa là trả tự do, giải thoát. Tha thứ là một hành động có suy xét. Tha thứ có nghĩa là một cách nào đó, bạn giải thoát khỏi tù ngục trong tấm lòng bạn những người bạn đã giam giữ vì những lỗi lầm họ đã gây ra cho bạn. Bạn cũng phải trả giá rất cao khi giữ họ là tù nhân quá lâu. Họ khiến bạn, người chủ ngục, phải kiệt quệ. Vì vậy, ngay cả khi bạn không hoàn toàn biết tha thứ, bạn cũng phải thả tự do cho họ, vì lợi ích của họ và của chính bản thân bạn. Ngay cả khi bạn chỉ có thể tha thứ như một hành động của đức tin, bạn cũng phải thả họ và cả bạn được tự do.

Hãy nghĩ về điều này: khả năng thả tự do cho một người, ngay cả khi chúng ta không muốn tha thứ là một trong những món quà tuyệt diệu nhất mà Chúa đã ban cho chúng ta. Một hành động đức tin là điều mà không ai có thể lấy khỏi bạn. Không ai có thể nói với bạn rằng bạn không thể tha thứ người khác. Bạn có thể ngồi trong ngục tù nhưng vẫn có thể trả tự do cho người khác trong tấm lòng mình. Bạn có thể nghèo khổ nhưng vẫn có thể hào phóng tha thứ người khác.

Chúng ta phải tha thứ, vì nếu không, chính chúng ta là những tù nhân thực thụ. Khả năng một tù nhân sống hạnh phúc vẫn ít hơn so với một người tự do hoàn toàn. Khi cân nhắc những giá phải trả, bạn sẽ thấy rằng tập tha thứ là con đường chắc chắn mà bạn phải chọn đi nếu sống hạnh phúc là mục tiêu của bạn.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy Vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Tuần sau, chúng ta sẽ nói đến tầm quan trọng của việc biết tha thứ và đón nhận sự tha thứ như thế nào. Chúng ta sẽ học biết làm sao để có thể thật sự tha thứ cho người đối sử sai trật với chúng ta, cùng cách phục hồi lại mối quan hệ đã đổ vỡ. Chúng tôi ước mong sẽ được quý thính giả than yêu đón nghe chương trình phát thanh của chúng tôi và cùng chúng tôi khám phá con đường dẫn đến hạnh phúc. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần an vui và thoải mái bên gia đình cùng bạn bè.

Tìm Kiếm