Tiến sĩ David D. Ireland

Quý thính giả thân mến,

Chúng ta đang ờ trong Chương thứ 9 của quyển sách Bí Quyết Để Có Một Đời Sống Hạnh Phúc, nói về việc biết tha thứ. Tuần trước, chúng ta đã được nghe trong phần nói về ‘Cách Bỏ Qua Quá Khứ’ rằng:

Chúng ta không nên ngây thơ về tầm quan trọng của chúng ta trong việc tha thứ. Một số vết thương hằn sâu đến nỗi việc bỏ qua tổn thương và lòng cay đắng là điều rất khó khăn. Một phần vì tính tự phụ của mình, chúng ta muốn người kia phải biết tha thứ trong khi chúng ta luôn nghĩ rằng mình là người đúng và người kia đã sai.

Chúng ta cần ‘Trân trọng việc hàn gắn hơn là đúng’

Đôi khi, chúng ta trừng phạt mình bằng cách tự nhắc nhớ rằng chúng ta là người bị xúc phạm và người kia đã sai. Nhưng hãy suy nghĩ về điều này: đôi khi, việc hàn gắn, hòa giải vẫn tốt hơn là vấn đề đúng, sai.

Hòa giải luôn cần đến việc kiềm chế cái tôi và sẵn lòng bỏ qua việc trả đũa người đã xem thường bạn chỉ để chứng minh là bạn đúng. Chúa Giê-xu phán rằng khi ai đó làm chúng ta tổn thương, chúng ta phải đi đến với họ thay vì chờ họ đến làm hòa với chúng ta (xem Ma-thi-ơ 5:23-24). Hòa giải thường có nghĩa là bước ra và chủ động gây dựng lại mối quan hệ, ngay cả khi chúng ta không phải là người phạm lỗi.

Chúng ta cũng cần ‘Nhìn nhận sự việc một cách khách quan’

Hãy nghĩ đến điều gì đã xảy ra khi Đức Chúa Trời nhìn vào những tội lỗi của chúng ta: “Khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết” (Rô-ma 5:8). Việc nhớ rằng chính Chúa đã chủ động cố gắng phục hồi lại mối quan hệ với chúng ta sẽ giúp chúng ta nhìn nhận sự việc một cách khách quan khi người khác phạm lỗi cùng chúng ta.

Và hãy nhớ rằng Chúa Giê-xu đã phán nếu chúng ta không tha thứ cho những người làm lỗi với mình, thì Cha của chúng ta trên trời cũng sẽ không tha thứ cho chúng ta (Ma-thi-ơ 6:15). Điều này thật sự thúc đẩy tôi! Biết rằng bản chất của Đức Chúa Trời sẽ không cho phép Ngài tha thứ tôi nếu tôi không tha thứ người khác sẽ khiến tôi muốn tìm cách tha thứ cho người khác hơn là ngồi đó và chờ người khác đến cầu xin sự tha thứ của tôi.

Thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau nghe tiếp những cách khác giúp chúng ta ‘Bỏ Qua quá Khứ’:

Giữ Lương Tâm Nhạy Bén

Ngày nay, trong nhiều giới, việc chống đối lại những điều khiến chúng ta cảm thấy có lỗi hay làm lương tâm day dứt là điều phổ biến. Hẳn nhiên, một số người đã bị xấu hổ nhiều đến mức họ có một lương tâm quá nhạy. Nhưng Đức Chúa Trời đã tạo dựng chúng ta theo cách như thế để nếu chúng ta không bày tỏ một điều nào đó quý giá như sự tha thứ với người khác, lương tâm mỗi người sẽ phải lên tiếng.

Lần nọ, tôi nghe kể về một người đến gặp một nhà tâm lý Cơ đốc vì ông gặp nhiều rắc rối trong gia đình. Ông nói: “thưa bác sĩ, tôi gặp rất nhiều rắc rối trong gia đình, đặc biệt là với vợ tôi. Rắc rối này có cả việc tôi chìm ngập trong tội lỗi và lương tâm khiến tôi rất khó chịu. Bác sĩ có thể giúp tôi được không ạ?”

Vị bác sĩ hỏi lại: “Có phải ý ông là ông cần được giúp đỡ để ngừng hành vi tội lỗi phải không?”

“Ồ không, tôi chỉ muốn biết cách để khiến cho lương tâm tôi ngừng lên tiếng thôi”, người đàn ông trả lời.

Khác với người đàn ông trong câu chuyện trên, Chúa Giê-xu quan tâm đến lương tâm của chúng ta. Ngài quan tâm đến cách chúng ta không để lương tâm mình bị chai đá, hay khiến chúng ta vô cảm và thờ ơ. Điều này đặc biệt cần thiết trong môi trường gia đình. Nếu chúng ta phải luôn cẩn thận trong gia đình vì bản thân không cởi mở và chân thành với người bạn đời, chúng ta không cần nhờ đến một người khác giúp cho lương tâm mình trở nên chai lỳ đi mà chúng ta phải tự thừa nhận mình đã lừa dối hay đã làm điều sai trật!

Ngày nay, chúng ta phải chịu áp lực rất lớn về việc phải hình thành khả năng sống trái ngược với điều chúng ta tin. Từ mọi hướng đều vang lên tiếng nói buộc chúng ta phải thay đổi triết lý sống, quan điểm về những điều đúng-sai để việc sống sai trật không khiến chúng ta phải bận lòng quá nhiều. Một phần của điều này xuất phát từ khuynh hướng của vũ trụ là muốn né tránh nỗi đau và sự dằn vặt của lương tâm. Dù vậy, hãy đừng vội nhượng bộ áp lực này. Cuộc thử thách gắt gao của một lương tâm bị khuấy động là ở chỗ chúng ta thúc đẩy các giá trị giúp chính mình sống theo điều đúng và duy trì một mối quan hệ hòa thuận không chỉ với những thành viên trong gia đình mà cả với Đức Chúa Trời.

Ngừng Đổ Lỗi

Một cách khác mà chúng ta có thể bỏ qua quá khứ và biết tha thứ hơn là ngừng đổ lỗi cho người khác thay vì tự trách chính thái độ và hành động của mình.

Tôi nhớ một câu chuyện về một người Quaker (một tín đồ phái hữu giáo). Người này đã luôn cố gắng sống hòa bình, như niềm tin của mình. Một tối nọ, ông nghe có tiếng động ở trên lầu. Khi đi lên để xem xét, ông nhìn thấy một tên trộm đang lục lọi vật dụng của ông. Người này bèn chạy xuống tầng hầm và đem theo khẩu súng săn mà ông vẫn dùng để bắn cáo trong nông trại. Ông chạy lên lầu, chĩa súng vào tên trộm rồi nói: “Nghe này, tôi là một người yêu chuộng hòa bình, nhưng tôi phải cảnh báo rằng anh đang đứng tại nơi mà tôi chuẩn bị bắn!”

Dĩ nhiên, không có gì tệ hơn là cách chúng ta cố gắng sắp xếp tâm tưởng để đổ lỗi cho người khác về mục đích gian ác và thái độ không tha thứ của mình thay vì tự trách chính mình. Giải quyết những tổn thương vẫn xuất hiện khi sống cùng với mọi người thường rất đau đớn. Việc thừa nhận lầm lỗi của bản thân có thể rất đau đớn, đặc biệt là thừa nhận những điều có thể gây ra nan đề. Thông thường, dường như trách cứ người khác và để sự việc chưa giải quyết vẫn dễ dàng hơn là trực tiếp cận và giải quyết vấn đề. Nhưng một tấm lòng day dứt có thể gây “truyền nhiễm” chết người. Chấp nhận trách nhiệm và trực tiếp giải quyết vấn đề vừa tốt đẹp và đúng đắn. Việc đổ lỗi không mang tính gây dựng và cần phải được ngừng lại, nhưng đây không phải là điều dễ làm. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời vẫn luôn ban cho lượng đức tin cần thiết [để thực hiện điều này] cho những ai cầu xin Ngài.

Được Giải Thoát Để Hướng Tới Tương Lai

Tha thứ giải thoát chúng ta để có thể hướng tới tương lai thay vì trói buộc với quá khứ. Tha thứ thêm sức và giúp chúng ta trở thành con người như Chúa muốn.

Tôi tự hỏi liệu bạn có đang bị kiềm giữ đằng sau chấn song ngục tù của thái độ không tha thứ khi bạn đọc những dòng này hay không. Bên ngoài, bạn có thể vẫn đang tự do, đi lại đây đó như thể bạn là người tự do, nhưng tâm hồn bạn lại đang bị cầm giữ. Nếu đây là trường hợp của bạn, thì bạn quả đang bị kiềm giữ trong quá khứ, trói buộc trong ngục tù mà chủ yếu là do bạn tạo ra.

Đức Chúa Trời không hề muốn bạn phải sống trong ngục tù! Ngài đã định trước bạn sẽ được tự do mọi điều về quá khứ vốn là những điều cho phép thái độ thiếu tha thứ cầm giữ bạn. Liệu bạn có thể bởi đức tin thu hết can đảm và năng lực thuộc linh để chỉ nói rằng: “Lạy Chúa, con tha thứ cho chồng con” không? Bạn có thể tha thứ cho vợ, mẹ, cha, cấp trên hay bất cứ ai đã khiến bạn luôn bị cầm giữ trong những cảm xúc cay đắng và thù nghịch không? Bạn có thể đơn giản nói rằng “Lạy Chúa, con cầu xin Chúa ban cho con đức tin, ân điển và lòng thương xót để bỏ qua mọi điều” không?

Nếu có thể, ngay giờ này, hãy tưởng tượng ra tương lai sẽ được tỏ bày với bạn! Bạn sẽ có thể sống trong quyền năng để giúp gia đình bạn trở thành điều đẹp lòng Chúa. Bạn sẽ có thể thay đổi không khí trong chỗ làm của mình. Bạn sẽ trở thành một người nam hay người nữ như Chúa kêu gọi.

Khi đã bỏ qua những điều xấu xí, tiêu cực mà bạn đã chịu trong quá khứ, bạn sẽ bắt đầu trông giống như một thành viên thực thụ trong đại gia đình của Đức Chúa Trời. Hãy nhớ rằng một trong những đặc tính tuyệt vời của Cha thiên thượng của bạn là quyền năng để tha thứ - nhiều đến nỗi “Ngài đã ban Con một của Ngài hầu cho hễ ai tin con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16). Chúa đã giải thoát bạn khỏi sự kiềm hãm của thái độ không tha thứ. Giờ đây, khi tha thứ cho những người làm lỗi cùng bạn, bạn đang nhận lấy một đặc tính của Cha thiên thượng.

Chẳng phải điều này không đáng giá hơn là bám mãi với quá khứ vẫn luôn cầm giữ bạn hay sao?

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta vừa chấm dứt chương 9 của sách Bí Quyết Để Có Một Đời Sống Hạnh Phúc. Tuần sau chúng ta sẽ cùng bước vào xem chương 10 Trở Thành Một Người Hạnh Phúc.

Các nhà khoa học về hành vi đã nhận thấy rằng những ai sống theo tín ngưỡng tôn giáo của mình thường sống thỏa lòng, hạnh phúc với cuộc sống của mình hơn là những người sống không có niềm tin. Những tín ngưỡng (vốn được vâng giữ cách mạnh mẽ) giúp trả lời những câu hỏi khó, những câu hỏi sẽ làm khuấy động cuộc sống êm ấm của chúng ta nếu không có niềm tin.

Một cuộc khảo sát do Tổ chức Gallup thực hiện đã đưa ra kết luận rằng có chưa đến 10% những Cơ đốc nhân thực thụ trong dân số Mỹ. Nhưng theo Tổ chức Gallup, những người nằm trong nhóm này có thể được xếp vào nhóm những người có ảnh hưởng và hạnh phúc. Khi gọi họ là “nhóm được biệt riêng”, tổ chức Gallup cũng lưu ý rằng nhóm này thường khoan dung với những người có nhiều gốc khác nhau; họ là những người hay tham dự vào các hoạt động từ thiện cũng như thường xuyên cầu nguyện hơn. Là một Cơ đốc nhân thực sự tận hiến, tôi rút ra những câu trả lời từ Kinh thánh, đặc biệt chú ý vào câu hỏi triết lý vẫn luôn khiến nhiều người bất hạnh bối rối đó là: “Tại sao Đức Chúa Trời lại để điều này xảy ra?” Việc tìm ra câu trả lời đúng đắn sẽ giúp bạn được biệt riêng ra như một thành viên của nhóm “những người hạnh phúc”.

Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngừng phần đọc sách hôm nay tại đây. Chúng tôi ước mong sẽ được quý thính giả thân yêu đón nghe chương trình phát thanh của chúng tôi và cùng chúng tôi khám phá con đường dẫn đến hạnh phúc.

Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần an vui và thoải mái bên gia đình cùng bạn bè.

Tìm Kiếm