Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hàng năm vào mùa Thu, nước Úc dành ra ngày Chúa Nhật thứ nhì của tháng Năm để cử hành Ngày Của Mẹ (Mother’s Day). Đây là ngày mà những người con có dịp thể hiện lòng hiếu thảo của mình với mẹ. Quà tặng không nhất thiết phải là những món đồ có giá trị! Điều quan trọng là chính những người con bày tỏ lòng hiếu thảo với mẹ mình qua thái độ và hành động.

Ngày Của Mẹ bắt đầu từ năm 1914, khi Hoa Kỳ chính thức đưa ngày nầy vào một trong những ngày lễ quốc gia. Không chỉ riêng ở Mỹ mà tại rất nhiều nước khác nhau như: Úc, Canada, Bỉ, Trung Quốc, Đan Mạch, Đức, Ý, Nhật… và hiện nay, ở Việt Nam Ngày Của Mẹ cũng đã trở thành một trong những ngày lễ phổ biến nhất, dần dần trở thành một phần văn hóa của người Việt chúng ta.

Cho dù người con có bận rộn đến mấy thì trong Ngày Của Mẹ, họ cũng vẫn có những dự định thật đặc biệt nhằm tạo sự bất ngờ cho mẹ. Còn quý vị thì sao, quý vị có dự định gì để thể hiện lòng hiếu thảo của mình đối với mẹ trong ngày lễ đặc biệt này?

Bài viết ‘Ước Mơ Của Con’ của cô T. T. Trúc trong mạng VietBao.vn với nội dung là: Hồi nhỏ, mẹ hỏi con ‘Uớc mơ của con’ là gì? Con bảo con muốn gặp bà tiên trong truyện cổ tích để có thể xin bà ấy nhiều điều ước. Lúc ấy, mẹ chỉ ôm con vào lòng và nở nụ cười ấm áp. Mãi sau này, con mới nhận ra mẹ chính là bà tiên tuyệt vời nhất của con! Bởi vì nếu không có mẹ, có lẽ con sẽ chẳng bao giờ đủ sức để vượt qua tất cả.

Con may mắn được sinh ra, được lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Chẳng bao giờ con thiếu thốn một thứ gì, từ con búp bê đến gấu bông, từ chiếc váy xinh hay đôi giày đẹp thuở bé, mẹ luôn chăm chút cho con để con không phải nhìn người khác với ánh mắt thèm thuồng, khao khát. Mẹ hay hỏi về điều ước của con, và bao giờ mẹ cũng kết thúc bằng một nụ cười thế mà con chẳng biết đằng sau tiếng cười đó, là cả hy vọng và sự chờ đợi của mẹ.

Hồi nhỏ, có lần con bỏ đi chơi theo người ta mà không xin phép. Hôm ấy về nhà, mẹ đã dùng cây đũa cả quất vào chân con đến bầm tím. Con đã khóc rất nhiều. Nhưng lúc đó con không biết rằng, ẩn sau mỗi cái vung đũa của mẹ, là cả niềm đau và sự lo lắng cho con. Rồi khi con lớn lên và đi học, chẳng biết từ bao giờ, trong con hình thành một tiềm thức, tự nhủ là mình phải luôn đạt điểm cao, vì mỗi lần được như thế con nhìn thấy nụ cười trên gương mặt mẹ. Sau đó con mới biết là mỗi lần mẹ cười là cả một niềm tự hào của mẹ về con.

Con không tránh khỏi những vấp ngã đầu tiên, không tránh khỏi những sự hiềm tị, dè bỉu của miệng đời. Mỗi một lần như thế, con lại khóc một mình. Con không dám nói cho mẹ biết cho đến khi mẹ nhận ra. Nhưng mẹ không an ủi con, không ôm con vào lòng vổ về, mà chỉ bảo con hãy tự lau nước mắt, rồi tự tìm ra cách giải quyết cho mình. Nhờ vậy mà con sớm biết tự lập rất sớm, tự vực dậy bản thân trong niềm yêu thương và sự khuyến khích thầm lặng của mẹ. Mẹ lại hỏi ước mơ của con. Con không trả lời mẹ nhưng ước mơ của con giờ đây rất nhiều. Con ước mơ được luôn nhìn thấy mẹ, con ước mơ được mẹ luôn ở cạnh bên. Mỗi phút bên mẹ, con muốn nói với mẹ rằng: Con yêu mẹ! Mẹ ơi!

Thưa quý vị, qua bài viết nầy ta thấy được cái cao quý của người mẹ, vừa yêu thương, vừa lo lắng, dạy dỗ, giúp con có những bước chân vững chãi vào đời. Còn chúng ta thì sao? Phận làm con, quý vị và tôi đã làm gì cho mẹ cha?

Cũng như mọi dân tộc khác trên thế giới, người Việt ta rất trọng chữ hiếu. Nên ông bà ta thường dạy rằng ‘Bách Hạnh Hiếu Vi Tiên’ có nghĩa là trong 100 điều nết na, đức hạnh, chữ hiếu đứng đầu.

Chữ "Hiếu" trong Hán ngữ là chữ viết tắt của hai chữ "Lão" ở trên (lượt bớt phần dưới) và chữ "Tử" ở dưới. "Hiếu" tức là mối quan hệ cha trên, con dưới; suy rộng ra là đạo nghĩa của con cháu đối với cha mẹ, ông bà, tổ tiên. "Hiếu" là gốc của mọi đức tính.

Ca dao nước ta có câu:

Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra;

Công cha nghĩa mẹ cao vời.
Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì ta.
Nên người con phải xót xa,
Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao.
Đội ơn chín chữ cù lao.
Sinh thành kể mấy non cao cho vừa;

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha;

Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con.

Thánh Kinh cũng đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần chữ Hiếu, nhắc lại bổn phận làm con đối với mẹ cha. Thánh Kinh chép lại điều răn của Đức Chúa Trời truyền lại cho nhân loại trong mối liên hệ giữa con người đối với nhau là “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà Chúa Hằng Hữu Đức Chúa Trời ngươi ban cho.” (Xuất Êdíptô ký 20:12)

Thánh Kinh chẳng những truyền dạy ta phải hiếu kính cha mẹ, mà đồng thời lên án những người con bất kính với cha mẹ.

Con khôn ngoan làm cha vui thỏa,
Con khờ dại khiến mẹ buồn đau.
Hãy lắng tai nghe lời khuyên dạy của cha,
Khi mẹ yếu già, con chớ khinh khi.
(Châm Ngôn 10:1)

Vậy thế nào là hiếu kính cha mẹ? Chữ hiếu kính ở đây có nghĩa là vừa tôn kính qua thái độ, vừa thảo kính qua hành động. Chẳng hạn như qua lời nói và qua việc làm của con lúc nào cũng cho cha mẹ biết rằng cha mẹ là người rất quan trọng đối với mình, cha mẹ là người có ảnh hưởng rất lớn trong đời sống mình. Con nói với cha mẹ rằng ‘Lúc nào con cũng quý yêu và tôn kính cha mẹ’.

Triết gia Paul khuyên những người con rằng: Phải hiếu kính cha mẹ là điều răn đầu tiên có kèm theo lời hứa: “nhờ đó con mới được phước và sống lâu trên đất.” (Êphêsô 6:1-2)”

Chẳng những con cái lúc nào cũng tôn trọng, thảo kính cha mẹ mà còn phải hết lòng tôn trọng lời nhủ khuyên của mẹ cha:

Con khôn ngoan để ý nghe cha khuyên dạy.
Đứa nhạo cười bỏ lời khiển trách ngoài tai;
Hãy nghe lời cha đã sanh ra con,
Chớ khinh bỉ mẹ con khi người trở nên già yếu.
Con mắt nhạo báng cha mình,
Khinh sự vâng lời đối với mẹ mình,
Các con quạ của trũng sẽ móc mắt ấy,
Và các chim ưng con sẽ ăn nó đi
. (Châm Ngôn 13:1; 23:22 & 30:17).

Một ngày kia có ba mẹ con đến vùng núi để nghỉ hè. Phong cảnh ở đó rất đẹp, khiến hai đứa trẻ say mê quên cả sự nguy hiểm. Trước khi đi vào vùng đó, người mẹ dặn hai con rằng: Các con hãy chú ý! Khi nào mẹ bảo dừng lại, thì hai con dừng lại ngay, đừng đi thêm bước nào nữa! Khi nào mẹ bảo, các con phải làm theo ngay nhe! Hai con gật đầu. Đến khu vực kia, người mẹ thấy trước mặt hai con có cái gì khác lạ, bà bảo: Dừng lại! Hai con dừng lại ngay. Khi bà đến thì trước mặt con bà là vực sâu. Nếu hai con của bà không nghe lời bà thì chúng đã vong mạng rồi! Trong cuộc đời của chúng ta cũng thế, có khi những chuyện bất trắc xảy đến, nếu chúng nghe lời dạy khuyên của mẹ cha, chúng ta tránh được những điều đáng tiếc xảy đến.

Chẳng những lời Chúa dạy ta phải tôn trọng, thảo kính, vâng phục cha mẹ, chúng ta còn phải hết lòng yêu thương mẹ cha và tình yêu đó thể hiện qua sự chăm sóc, phụng dưỡng mẹ cha ngay khi chúng ta còn cơ hội, lúc mẹ cha còn sống với mình, vì ngay cả ca dao nước ta cũng nói về điều đó: "Khi sống thì chẳng cho ăn. Đến khi chết xuống làm văn tế ruồi".

Khi mẹ cha còn sống với mình, phận làm con chúng ta phải hết lòng yêu thương, chăm sóc, sớm thăm tối viếng. Cố gắng sống thế nào để làm nở mặt mẹ cha. Lúc mẹ cha già yếu, không còn sức làm việc để tự nuôi mình, dầu ở Úc được chính phủ chu cấp mọi sự, nhưng chúng ta phải gắng sức để lo cho cha mẹ, làm thế nào làm vui lòng cha mẹ. Mệnh lệnh hiếu kính Chúa truyền, là động từ ở thì hiện tại. Có nghĩa là phải hiếu kính cha mẹ ngay bây giờ. Đừng đợi cho đến khi cha mẹ chết rồi mới tỏ lòng hiếu kính thì đã muộn rồi!

Thưa quý vị, đến đây chắc quý vị đã hiểu được lời dạy của Chúa về Chữ Hiếu. Người thuộc Chúa, là người đã mời Chúa Jesus vào đời sống, càng phải hiếu kính cha mẹ hơn vì sống theo lời Chúa. Chính Chúa Jesus chẳng những dạy ta phải hiếu kính cha mẹ, Ngài còn làm gương cho chúng ta. Ngài đã bày tò lòng hiếu thảo của Ngài đối với bà Mari, người mẹ về phần xác của Chúa và Giô sép là dưỡng phụ của Ngài. Dầu Ngài là Đức Chúa Trời cao cả, những vì yêu thương nhân loại, Ngài phải giáng thế làm người, qua lòng trinh nữ Mari. Trong 33 năm rưỡi ở trên đất Chúa đã dành 30 năm để chu toàn bổn phận làm con, ngay cả lúc Chúa bị hành quyết trên cây thập tự để chết thế tội cho thế nhân. Trong giờ phút tột cùng đau đớn trên trên cây gỗ, máu hồng tuôn chảy, Chúa cũng nhớ và quan tâm đến mẹ mình. Ngài ân cần căn dặn một môn đệ thân tín của mình có mặt tại đó ‘phụng dưỡng bà’. Sau khi Ngài sống lại, về trời Ngài hứa là sẽ trở lại để đón rước những ai thực lòng tin Ngài và vâng theo lời dạy của Ngài.

Chúa yêu quý vị, Ngài chết vì quý vị, Ngài để lại cho nhân loại tấm gương hiếu thảo. Rất mong trong Ngày của mẹ nầy, nhắc nhở chúng ta nhớ đến ơn nghĩa sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha mình, đồng thời cũng nhớ đến ơn Chúa, Đấng Tạo Hóa của chúng ta. Ngài đặt tình thương vào lòng mẹ, Ngài đặt trách nhiệm dạy dỗ con cái vào người cha. Ngài cũng kỳ vọng rằng mỗi con cái của Ngài hãy hết lòng hiếu kính với cha me, nhất là lúc cha mẹ còn đang sống với mình. Ngài cũng mong đợi quý vị đến với Ngài, tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus vào đời sống, để được Ngài ban ơn, tha thứ, chăm sóc, bảo vệ, chu cấp mọi nhu cầu nhất là Ngài không bao giờ bỏ quên những ai thuộc về Ngài như lời Ngài phán: Lẽ nào đàn bà quên không cho con bú, và không thương xót con ruột mình sao? Dù có người quên con đi nữa, Ta vẫn không bao giờ quên ngươi. (Êsai 49:15)

Kính chào quý vị và các bạn.