Dr. Ross Campbell

Kính thưa quý thính giả,

Trong những tuần trước, chúng ta đã cùng nhau học hỏi cách nào để bày tỏ tình thương vô điều kiện của mình đến với con cái qua cái nhìn hay bằng ánh mắt. Trong những tuần lễ sắp tới đây, tiến sĩ Ross Campbell sẽ hướng dẫn chúng ta cách bày tỏ tình thương qua xúc giác, hay những cử chỉ âu yếm, gần gũi bên nhau.

Tiến sĩ Ross Campbell bắt đầu như sau:

Dường như cách dễ thấy nhất để bày tỏ tình yêu cho trẻ là thông qua xúc giác. Thật đáng ngạc nhiên khi các nghiên cứu lại cho chúng ta thấy rằng hầu hết những bậc phụ huynh thường chỉ đụng đến con mình khi cần thiết, chẳng hạn như khi giúp con mặc và thay quần áo hay giúp con leo lên xe. Ngược lại, rất ít có phụ huynh nào tận dụng cách thức nhẹ nhàng và đơn giản này để bày tỏ tình yêu vô điều kiện của họ trước nhu cầu to lớn của các con mình. Hiếm khi chúng ta thấy một người cha hay người mẹ nào bất ngờ tìm thêm những cơ hội tiếp xúc với con trẻ.

Ở đây, tôi không chỉ muốn nói đến việc ôm và hôn trẻ hay những việc tương tự như thế, nhưng tôi muốn bàn rộng ra về tất cả mọi loại cử chỉ tiếp xúc khác. Chạm vào vai của trẻ, cù nhẹ vào mạng sườn hay xoa đầu chúng là những việc hết sức đơn giản. Khi để ý quan sát nhiều phụ huynh và con của họ, chúng ta có thể thấy nhiều người trong số đó thật sự cố gắng ít chạm vào người con cái họ, càng ít càng tốt. Những bậc phụ huynh tội nghiệp này dường như mang trong trí một khái niệm rằng con cái mình là những búp bê bằng máy biết đi, hay những vật có thể đi lại và hành động một cách chính xác mà rất ít cần đến sự giúp đỡ của người khác. Những bậc phụ huynh này không biết rằng họ đã bỏ lỡ biết bao cơ hội tuyệt vời. Chỉ với đôi bàn tay của mình, họ có thể đem đến cho con một sự bảo đảm an toàn về mặt tình cảm và chính bản thân họ cũng gặt hái thành công trong trách nhiệm làm cha mẹ.

Ngược lại, thật phấn khởi khi nhìn thấy một số bậc cha mẹ khám phá ra bí quyết của sự giao tiếp qua xúc giác đi cùng với ánh mắt.

Các nhà khoa học cho thấy rằng xúc giác đóng một vai trò đáng kinh ngạc đối với thể chất và tinh thần của con người ngay từ lúc mới chào đời. Bài báo với tựa đề “Giác Quan Hình Thành Tương Lai Của Chúng Ta” (“The Sense That Shapes Our Future”) trong tạp chí Reader’s Digest phát hành vào tháng 2 năm 1992 có nói rõ điều đó. Tác giả bài báo Lowell Ponte nói rằng theo những nhà nghiên cứu ở Viện Nghiên Cứu Xúc Giác tại đại học y khoa Miami (the University of Miami Medical School’s Touch Research Institute), những em bé sinh non nếu được mát-xa thật chậm và đều 15 phút mỗi ngày sẽ tăng trọng gấp 47 % so với những trẻ sinh non khác nhưng không được mát-xa như thế. Những trẻ sinh non được mát-xa cũng cho thấy giấc ngủ, sự linh hoạt và các hoạt động khác của các bé được cải thiện. Sau 8 tháng được chăm sóc theo cách trên, người ta thấy rõ sự vượt trội về tinh thần và thể chất ở trẻ.

Kính thưa quý thính giả,

Tiến sĩ Michael Meaney, một bác sĩ tâm lý làm việc ở Trung tâm Nghiên cứu của bệnh viện Douglas tại Đại học McGill ở Montreal, chứng minh rằng việc ông thường xuyên chạm vào những chú chuột con trong suốt nhiều tuần sau khi chúng ra đời đã dẫn đến kết quả làm tăng những thụ thể vốn điều khiển việc sản sinh lượng glucocorticoids trong cơ thể. Glucocorticoids là loại hóa chất gây ra nhiều căn bệnh, bao gồm chứng chậm phát triển và tổn thương tế bào thần kinh não. Bài nghiên cứu cũng đề cập đến việc con gái đầu lòng của tiến sĩ Meaney chào đời trong khi ông thực hiện cuộc nghiên cứu này và tiến sĩ đã chủ ý thường xuyên ôm đứa con đầu lòng của mình. Người ta ghi lại lời nói của ông như sau: “Bằng chứng nghiên cứu của chúng tôi cho thấy rằng việc tôi ôm con gái mình hôm nay sẽ giúp cháu có một cuộc sống vui tươi và lành mạnh hơn sau này. Việc tôi đụng chạm con có thể hình thành tương lai của nó.”

Bài nghiên cứu cũng chỉ ra rằng sự quan tâm đụng chạm của các y tá và những người thân yêu có thể làm nên những điều kỳ diệu cho các bệnh nhân đang nằm viện. Điều đó có thể xoa dịu những cơn đau đầu do lo lắng và căng thẳng của họ, đôi khi còn giúp làm giảm nhịp tim khi tim đập nhanh và nhịp đập bị rối loạn.

Khi con trai David của tôi được 8 tuổi, có lần cháu tham gia giải đấu bóng chày Peanut League. Trong suốt trận đấu, tôi thấy hết sức thú vị về hình ảnh của một người cha nọ. Ông đã khám phá ra được bí quyết trong việc sử dụng ánh mắt và xúc giác. Con trai của ông ta thường xuyên chạy đến để nói với bố một điều gì đó. Rõ ràng giữa hai cha con này có một mối quan hệ yêu thương rất khắng khít. Khi nói chuyện với nhau, cả hai bố con đều nhìn thẳng vào mắt nhau, không chút ngại ngần. Trong khi nói chuyện, họ cũng có những cử chỉ rất thích hợp, đặc biệt là những lúc một trong hai người nói điều gì đó có vẻ buồn cười. Người cha này thường đặt tay mình lên cánh tay của con trai hoặc choàng vai nó. Đôi lúc, ông âu yếm vỗ vào đầu gối con. Có lúc, ông lại vỗ nhẹ vào lưng hoặc kéo con về phía mình, đặc biệt là những lúc yêu cầu nó làm một điều gì đó hài hước. Chúng ta có thể thấy rằng người cha này đã luôn sử dụng những cử chỉ yêu thương đối với con bất cứ lúc nào ông có thể. Những việc làm này thật thích hợp khi cả hai cha con đều cảm thấy dễ chịu.

Thỉnh thoảng, người cha này cũng dẫn theo một cô con gái trạc tuổi thiếu niên đến để xem em mình chơi bóng. Cô bé ngồi cùng với bố, có khi là bên cạnh, có khi là ngay trước mặt ông. Vì đây là một ông bố biết quan tâm đến con đồng thời cũng có kiến thức trong việc nuôi dạy con nên ông cũng đã bày tỏ những cử chỉ thích hợp với con gái mình. Ông cũng nhìn con gái và đụng chạm nó nhiều nhưng vì độ tuổi của cô bé nên ông không để nó ngồi lên đùi mình và hôn nó (như cách ông hẳn đã làm khi cháu còn nhỏ). Ông thường nhẹ nhàng chạm vào bàn tay, cánh tay, vai và lưng của con gái. Có khi, ông vỗ nhẹ vào đầu gối con, quàng tay lên vai con một chút hoặc nhẹ nhàng kéo con về phía mình, nhất là khi có điều gì đó vui vui xảy ra.

Quý thính giả thân mến,

Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về cách bày tỏ tình thương qua xúc giác trong tuần tới. Xin hẹn gặp lại quý vị.

Tìm Kiếm
Chương Trình Mới